“Đến kiss cũng phải dựa vào việc hôn mu bàn tay để tưởng tượng.”
_
Nhìn thấy tin nhắn này, trong đầu Tần Thâm như có một sợi dây đột ngột đứt phựt, chiếc đĩa trong tay cũng trượt đi một cái, may mà phản ứng kịp thời nên anh nhanh chóng đỡ lại được, không rơi vỡ.
Tuy anh không biết Vệ Chiêu Dương đã nói gì với Tống Hủ, nhưng có thể chắc chắn một điều, Tống Hủ biết chuyện Vệ Chiêu Dương sắp tỏ tình với cô gái mình thích.
Chẳng trách hôm nay cô ấy lại biến mất lâu như vậy.
Không chỉ không trả lời tin nhắn của anh, mà ngay cả tin nhắn của Vệ Chiêu Dương cô ấy cũng không trả lời.
Chắc chắn cô ấy đang rất đau lòng.
Trong lòng Tần Thâm đột nhiên thắt lại.
Tuy anh luôn hy vọng Tống Hủ có thể buông bỏ Vệ Chiêu Dương, nhưng khi thấy cô vì Vệ Chiêu Dương mà khó chịu, anh vẫn cảm thấy trái tim mình đau âm ỉ, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn.
Nhưng mà, đau dài chẳng bằng đau ngắn.
Họ đã quen biết nhiều năm như vậy mà vẫn không đến được với nhau, điều đó chứng tỏ giữa họ vốn không hợp. Tiếp tục dây dưa chỉ khiến cả hai lãng phí thời gian, chi bằng dứt khoát cắt đứt, bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhớ lại khung chat giữa mình và Vệ Chiêu Dương, Tần Thâm muốn hỏi anh ta một câu.
Ví dụ như, rốt cuộc cậu ta thật sự ngốc nghếch hay chỉ đang giả vờ? Sao cậu ta lại chẳng thể nhìn ra được tình cảm của Tống Hủ dành cho cậu ta?
Hoặc như, nếu không thích, vì sao cậu ta không sớm cắt đứt hy vọng của cô, trì hoãn cô nhiều năm như vậy?
Ví dụ như…
Tất cả những lời sắp nói ra đều bị anh nuốt ngược trở lại.
Anh rửa xong bát đĩa, đặt chúng lên kệ, đưa tay lau mắt kính. Không biết từ bao giờ, khóe mắt kính dính một giọt nước, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như nước mắt khô đi trong ánh nắng ban chiều.
Anh nên lấy tư cách gì để chất vấn người ta đây?
Liệu có khiến cô cảm thấy anh đang xen vào quá sâu không?
Đó là chuyện giữa cô và Vệ Chiêu Dương, và việc xen vào của anh lại rất thất lễ.
Nhân cơ hội này để bước vào thế giới của cô, cướp đi vị trí của Vệ Chiêu Dương trong lòng cô mới là việc anh nên làm.
Sau khi nghĩ thông, Tần Thâm cầm điện thoại rời khỏi bếp, mở hộp kính, gỡ kính ra, rồi dùng khăn giấy lau sạch hết giọt nước còn sót lại trên tròng kính.
Tầm mắt cuối cùng cũng trở lại rõ ràng.
Anh không còn nhắn tin cho Vệ Chiêu Dương nữa. Cảm thấy phiền lòng, anh lại gửi thêm vài tin nhắn thăm dò cho Tống Hủ, nhưng vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Anh cứ thế chờ suốt cả buổi tối, sợ rằng lỡ đâu cô muốn nói chuyện với ai đó.
Trong lúc đó, anh nhận được tin Vệ Chiêu Dương đã thuận lợi tỏ tình và đang ở cùng cô gái kia. Lẽ ra anh nên thấy vui cho cậu ta, nhưng đến cả động tác giãn mày anh cũng không làm nổi.
Tống Hủ chắc cũng biết chuyện rồi nhỉ?
Giờ này cô đang làm gì?
Liệu cô có khóc không? Liệu cô có mắng Q là đồ miệng quạ đen không?
Anh thà rằng Tống Hủ cứ mắng anh một trận, như vậy anh còn thấy lòng mình dễ chịu hơn một chút.
Nhưng suốt cả buổi tối, anh không nhận được bất kì hồi âm nào từ cô.
Anh ngồi trong phòng làm việc cả đêm, chú chó con nằm cuộn tròn bên chân anh, đến khi trời sáng thì cũng đã ngủ thiếp đi trên tấm thảm.
Khoảng năm giờ sáng, cuối cùng anh cũng nhận được tin nhắn của Tống Hủ.
Cô nói: 【Tôi không sao, chỉ là đến kỳ thôi, cơ thể hơi mệt, anh đừng nghĩ nhiều】
Anh không tin.
Nhưng cũng không vạch trần cô.
Anh vụng về gõ: 【Em muốn uống gì không? Tôi gọi cho em chút đồ mang tới nhé】
Đúng như dự đoán, cô từ chối: 【Không cần đâu, tôi ngủ thêm chút là được】
Tần Thâm mím môi, biết rằng phải từ từ thôi, cũng không muốn làm phiền cô nghỉ ngơi, nên nhắn lại: 【Được rồi, em nghỉ ngơi đi】
Đợi một lát, bên kia không còn động tĩnh.
Cuộc trò chuyện tạm dừng ở đó.
Tần Thâm khép đôi mắt khô rát lại, thở ra một hơi, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Chỉ cần cô không biến mất là được rồi.
Tần Thâm mở mắt, ngồi dậy, thêm ít thức ăn và nước vào bát cho chó con. Sau đó anh quay về phòng ngủ, tháo kính xuống, đặt báo thức, định mặc nguyên quần áo đi ngủ.
Buổi sáng anh không có tiết, nhưng có tiết cả buổi chiều, nhất định phải ngủ bù, nếu không tinh thần sẽ không tốt.
Chưa được bao lâu, chó con ăn xong đã bắt đầu cào cửa phòng anh, vừa cào vừa rầm rì.
Nửa tiếng sau, Tần Thâm trong bộ quần áo nhăn nhúm mở toang cửa, yết hầu giật giật.
Nhìn đôi mắt tròn xoe của chó con, anh hít một hơi thật sâu, đành cam chịu đi đến cửa, cầm dây dắt, chỉnh lại quần áo rồi dắt nó ra ngoài dạo một vòng.
Trên đường, chú cún chạy như bay, đôi tai to rung rung. Tần Thâm ngáp dài chạy theo, thỉnh thoảng liếc điện thoại. Anh thản nhiên lướt mạng, khi nhìn thấy thông báo chính thức của Vệ Chiêu Dương tối qua, ánh mắt anh thoáng đờ đẫn.
Tống Hủ đã “thích” bài đăng.
Cơn buồn ngủ nhanh chóng tan biến, trong đầu anh nhanh chóng phân tích ý nghĩa đằng sau cái “thích” ấy.
……
Sau khi gửi tin nhắn trả lời cho Q, Tống Hủ lại ngủ thêm một giấc nữa.
Chăn giống như trạm sạc dành cho con người, chỉ khi nằm trong chăn, cô mới có thể giữ được chút cân bằng mong manh trong huyết quản, không để bản thân sụp đổ.
Khi tỉnh dậy đã hơn tám giờ, mẹ cô để phần bữa sáng trên bàn, nên cô có thể ăn ngay khi thức dậy. Chú chó đã được dắt đi dạo, hiện đang nằm phơi nắng trên ban công. Thấy cô đi ra, nó liền vẫy đuôi chạy lại.
Tống Hủ vừa ăn sáng vừa xem điện thoại.
Vệ Chiêu Dương gửi cho cô mấy biểu cảm mặt cười nhe răng, Tống Hủ không nhịn được khẽ hừ một tiếng, tiểu nhân đắc chí.
Giang Nguyên cũng nhắn cho cô:【Không sao đâu chị, sau này em sẽ giới thiệu cho chị mấy giáo sư đẹp trai khác ở đại học em, còn đẹp trai hơn giáo sư Tần nữa】
Tống Hủ thầm nghĩ vẫn là em trai tri kỷ, liền cười trả lời: 【Được】
Biên tập viên Ngư Hoàn xin nghỉ phép cũng đã trở lại, sau khi xem thiết kế về bộ truyện tranh tiếp theo mà Tống Hủ gửi, cô ấy liền đáp: 【Chúng ta gọi điện nói đi】
Cô và Ngư Hoàn quen biết nhau đã nhiều năm. Mấy năm trước, khi vừa tốt nghiệp, cả hai từng cùng nhau du lịch và sống ở Vân Nam hơn hai tháng. Sau này, Ngư Hoàn và bạn trai tiến đến ổn định, cô ấy về nước kết hôn, Tống Hủ còn tham dự đám cưới của cô ấy.
Tống Hủ lập tức gọi điện sang.
Ngư Hoàn bắt máy rất nhanh, vì nghỉ phép một thời gian nên giờ công việc đang dồn lại khá nhiều, cô ấy liền đi thẳng vào vấn đề: “Cậu chắc chắn muốn vẽ bộ này à?”
Tống Hủ ừ một tiếng: “Cậu cũng biết mà, tớ đã chuẩn bị cho nó rất lâu rồi.”
Ngư Hoàn biết, nhưng vẫn kiên nhẫn phân tích: “Bộ truyện này sẽ được đăng dài kỳ ít nhất một năm, là một quá trình dài. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên cậu thử sức ở mảng này, nên có rất nhiều nhân tố không xác định. Thành tích mấy năm gần đây của cậu đều ổn, ấn tượng của mọi người về cậu cũng là tác giả truyện thiếu nữ, đó là vùng an toàn của cậu. Để đạt được đỉnh cao của vùng an toàn đòi hỏi rất nhiều nỗ lực, và tớ rất xem trọng cậu. Cậu có chắc muốn thử sức ở lĩnh vực mới ở thời điểm vàng này không?”
Hơi giống câu hỏi nên trông lúa mì hay trồng hoa hồng.
Tống Hủ cũng biết rõ, tập trung vào một lĩnh vực sẽ dẫn đến thành công lớn hơn.
Cô cuộn tròn trên ghế sofa, ôm chó trong lòng, cằm tựa vào cái đầu lông xù của nó, chậm rãi nói: “Thật ra dạo gần đây tớ hơi bế tắc, trong đầu chẳng có ý tưởng gì về chuyện tình cảm cả, và đây là điều tớ muốn bày tỏ nhất. Có lẽ vì không lâu trước đây là ngày giỗ của ba tớ, học sinh ông ấy cứu năm xưa ghé qua nhà, cảm xúc rất nhiều, mấy tháng này trong đầu tớ chỉ có chuyện này.”
Hồi ấy là thời điểm nóng nhất mùa hè, học sinh kia còn lớn hơn Tống Hủ hai tuổi.
Bao năm qua cô ấy vẫn nhớ về thầy Tống. Tiếc thay, vì điều kiện gia đình không tốt, cô ấy chưa bao giờ có có hội liên lạc với gia đình thầy. Sau này lại sợ quấy rầy họ, hoặc gợi lên những kí ức buồn, vì xét cho cùng, thầy Tống đã hi sinh để cứu cô ấy, cô ấy cứ trì hoãn đến tận bây giờ.
Cô ấy đã đại học, vừa học vừa vay tiền để hoàn thành chương trình nghiên cứu sinh, giờ đã lấy được bằng tiến sĩ và có một công việc ổn định.
Cô ấy chia sẻ: “Nhiều cô gái ở vùng tôi không có cơ hội được đi học, cũng nhờ thầy Tống và bạn bè thầy khi ấy đã giúp chúng tôi. Thầy từng nói với tôi rằng, tôi là người thông minh nhất, chắc chắn sẽ vào được một trường tốt. Thầy cũng trò chuyện rất nhiều với gia đình tôi. Nếu không có thầy, tôi cũng không có ngày hôm nay.”
Có những người tuy đã không còn trên đời, nhưng họ vẫn tồn tại ở rất nhiều nơi khác nhau.
Như bộ phim “Coco” đã nói: Cái chết không phải là điểm kết thúc của sự sống, mà là bị lãng quên.
Trên thế giới này, có rất nhiều người xứng đáng được ghi nhớ mãi mãi, những giáo viên tình nguyện, bác sĩ nông thôn, anh hùng phòng chống sa mạc hóa, anh… Họ không nên bị lãng quên, cũng không nên bị xem nhẹ.
Những năm sau khi tốt nghiệp, cô mang bảng vẽ đi khắp Trung Quốc, một bên sưu tầm phong tục, một bên tìm tung tích của bọn họ.
Điều duy nhất cô có thể làm là dùng nét vẽ của mình để ghi lại câu chuyện của họ, để nhiều người được nhìn thấy, ghi nhớ và không bao giờ quên.
Ngư Hoàn im lặng lắng nghe.
Cô ấy biết chuyện về cha của Tống Hủ, năm ấy ông gặp nạn khi đang dạy học ở vùng núi, hy sinh để cứu học trò, và mãi mãi không thể trở về.
Cô ấy hiểu tâm trạng của Tống Hủ.
Sáng tác vốn là công việc gắn liền với cảm xúc. Với Tống Hủ hiện tại, muốn cô vẽ ra những câu chuyện tình yêu ngọt ngào là điều rất khó, vì cô không còn ở trong trạng thái cảm xúc đó nữa.
Ngư Hoàn khẽ nói: “Thật ra tớ vẫn rất thích bộ truyện này của cậu, cốt truyện và chủ đề đều rất ổn. Nếu cậu vẫn muốn thử, tớ sẽ ủng hộ, chỉ là cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
Thành tích chỉ là thứ yếu, tìm được niềm vui khi vẽ mới đáng giá.
Nhưng thời gian chờ đợi quá dài, Ngư Hoàn lo rằng Tống Hủ sẽ mất đi phong cách lãng mạn vốn có, độ nổi tiếng sẽ giảm xuống thay vì tăng lên.
Ngư Hoàn đề nghị nói: “Không thì trong thời gian này, cậu thử vẽ mấy cảnh tình yêu ngắn để giữ cảm giác đi. Hoặc nếu gặp được ai hợp thì thử hẹn hò xem sao, tự mình trải nghiệm một chút… Chậc chậc, sư phụ sóc độc thân từ trong bụng mẹ, đến kiss cũng phải dựa vào việc hôn mu bàn tay để tưởng tượng.”
Tống Hủ: “…”
Nhục nhã.
“Cậu bận việc đi, tớ cúp đây.”
Tống Hủ vội vàng cúp máy.
Chẳng bao lâu sau, Ngư Hoàn đã gửi cho cô một tin nhắn WeChat: 【Hahahahahahahahaha】
Tống Hủ đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc đảo mắt.
……
Buổi trưa, mẹ Tống mang cơm trưa mua từ căng tin về, sợ con gái ở nhà sẽ chết đói.
Tống Hủ vừa ăn vừa nghe mẹ thông báo một tin cực lớn: “Tháng sau mẹ chính thức nghỉ hưu rồi đấy!”
Thực ra từ đầu năm, Tống Hủ đã biết chuyện mẹ sắp nghỉ hưu. Giờ nghe mẹ nói vậy, cô cũng thấy vui lây, sau nửa đời vất vả, cuối cùng bà cũng có thể an nhàn hưởng thụ cuộc sống.
Nhưng đồng thời, Tống Hủ cũng có chút lo lắng, cô sợ sau khi nghỉ hưu, mẹ sẽ càng tích cực giục cô lấy chồng hơn.
Thậm chí cô còn từng nghĩ, nếu đến lúc đó mà mẹ cứ kè kè bên tai thúc giục mãi, cô sẽ thuê một căn nhà ở Hoài thành làm studio rồi dọn ra ngoài.
Nhưng nếu vậy, Khoai Tây chắc sẽ muốn ở lại với mẹ Tống.
Lúc mới nuôi Khoai Tây, mẹ cô thật ra hơi phản đối. Bà chưa từng nuôi thú cưng, bà cũng không thấy hứng thú với nó, thậm chí còn cảm thấy phiền phức. Nhưng bà sợ con gái ở nhà một mình sẽ cô đơn nên miễn cưỡng đồng ý. Vậy mà nuôi một thời gian, quần áo bà tự đan cho nó đã không còn vừa hộp đựng đồ nữa.
Nếu sau này cả cô và Khoai Tây đều rời khỏi nhà, chắc chắn bà sẽ thấy rất cô đơn.
Sau khi nói xong chuyện nghỉ hưu, đúng như dự đoán, đề tài nhanh chóng chuyển sang Vệ Chiêu Dương.
Bà hỏi: “Con thấy bài đăng của Chiêu Dương chưa?”
Tống Hủ hừ một tiếng, ăn một miếng đồ ăn, thầm nghĩ cuối cùng cũng đến.
Mẹ Tống chống cằm, mỉm cười: “Còn cái cậu đẹp trai lần trước con gặp lúc dắt chó đi dạo thế nào rồi?”
Không ngờ mẹ Tống vẫn còn nhớ chuyện đó, Tống Hủ giọng khô khốc nói: “… Chắc là sẽ không gặp lại nữa đâu.”
Mẹ Tống nghe ra chút gì đó khác lạ trong lời cô, nhưng không hỏi thêm, chỉ đổi chủ đề: “Bà nội nói con với đối tượng xem mắt nói chuyện rất hợp, thậtcos thật không?”
Tống Hủ cũng không rõ bà ngoại đã nói gì với mẹ, nhưng đúng là lần đó cô có nói như vậy,bchỉ để dập tắt ý định mai mối của hai vị trưởng bối.
Mẹ Tống rõ ràng không tin lắm, vì bà quá hiểu con gái mình.
Tống Hủ cúi đầu, gắp một miếng rau bỏ vào miệng, ánh mắt vô thức dừng lại trên chiếc điện thoại đặt bên cạnh trong thoáng chốc, rồi lại nhanh chóng dời đi.
“Cũng tạm ổn ạ.”