13
Ta đúng lúc cụp mắt gật đầu.
Những người còn lại đều cười phụ họa.
Kế mẫu cũng miễn cưỡng nở nụ cười, nhưng mỗi khi vô tình nhìn về phía ta, trong mắt đều mang theo hận ý như tẩm độc.
Sau yến tiệc hôm nay, phẩm hạnh và cách làm người của bà ta ở bên ngoài e rằng sẽ có thêm một phen bàn luận mới.
Phụ thân tới muộn, trong tay mang theo một pho tượng Phật bằng ngọc.
Ông nói vì đặc biệt đi lấy tượng Phật ngọc cho kế mẫu nên mới tới trễ một chút.
Ông làm đủ thể diện của một người chồng yêu thương thê t.ử, nói kế mẫu quản lý việc trong nhà, dạy dỗ con cái vô cùng vất vả.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Các tân khách đều rất nể mặt, chỉ cười mà không nói.
Đến khi nghe nhắc tới chuyện dạy dỗ con cái, ý cười trên mặt họ càng sâu thêm vài phần.
Phụ thân tự tay rót rượu cho kế mẫu: “Cưới được một người thê t.ử như nàng, thật sự là phúc của ta.”
Kế mẫu đứng dậy uống chén rượu phụ thân kính, hai người nhìn nhau mỉm cười, nắm tay cùng ngồi xuống.
Một tiếng “bụp” kỳ quái đột ngột vang lên.
Ngay sau đó, một luồng mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn lan ra.
Ta vừa định che mũi, trước mắt đã xuất hiện một chiếc khăn tay.
Tần Tự đưa khăn cho ta, hoàn toàn không che giấu được vẻ cười trên nỗi đau của người khác trong mắt.
Ta nghi hoặc nhìn hắn một cái, mùi t.h.u.ố.c thơm trên khăn phần nào làm dịu bớt cảm giác khó chịu.
Các tân khách lần lượt biến sắc, những người ngồi gần phụ thân và kế mẫu hơn thậm chí không nhịn được mà nôn khan.
Tiếng bàn tán trên bàn tiệc bắt đầu nổi lên.
“Mùi thối từ đâu ra vậy?”
“Sao lại sắp xếp bàn tiệc gần nhà xí thế này?”
“Không phải nhà xí, mùi này vừa rồi mới đột nhiên xuất hiện, hình như là từ…”
Mọi người đều nhìn về phía chủ tọa.
Phụ thân ngồi ở đó, nụ cười trên mặt đã không giữ nổi.
Một vị khách ngồi gần ông nhất trực tiếp đứng dậy: “Kỷ huynh, Kỷ phu nhân, thân thể ta không khỏe, xin phép cáo từ trước.”
Ông ta dẫn theo phu nhân, bịt miệng vội vàng rời đi.
Có người đầu tiên rồi, người rời đi lập tức nối tiếp nhau ngày càng nhiều.
Phụ thân không ngồi yên được nữa, đứng dậy giữ khách, vừa rời khỏi chỗ đi được mấy bước, đã có người kinh hô: “Kỷ lão gia, phía sau ngài…”
Phụ thân lập tức quay đầu nhìn.
Phía sau y phục dính một vũng chất lỏng màu vàng, còn có mấy cục lợn cợn đang từ từ trượt xuống.
Người nôn khan càng nhiều hơn.
Ai nấy khó giấu vẻ ghét bỏ, lần lượt cáo từ.
Kế mẫu mất sạch dáng vẻ đoan trang thường ngày, đứng dậy đẩy phụ thân đi thay y phục, lại bị người khác nhắc nhở rằng phía sau bà ta cũng có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai vị chủ nhân hoảng loạn được người che chắn đưa đi.
Cả bàn tiệc trở nên hỗn loạn.
Giữa lúc hỗn loạn, Mặc Chi trở về bên cạnh Tần Tự.
Ta nhìn thấy hai người họ trao đổi ánh mắt.
Ngay sau đó, Tần Tự thấp giọng nói với ta: “Liên Chân, chúng ta cũng về đi.”
Ta khó lòng che giấu vẻ khâm phục khi nhìn hắn.
Nếu chuyện này thật sự là do hắn làm.
Vậy thì hắn đúng là… thất đức thật.
14
Suốt đường trở về, tâm trạng Tần Tự đều rất tốt.
Ta thật sự không nhịn được tò mò: “Mấy ngày nay chàng ở trong thư phòng chính là để làm…”
Hắn còn có chút đắc ý cong môi với ta: “Có phải là một phần đại lễ khiến kế mẫu nàng cả đời khó quên không?”
Ta tin người khó quên chuyện này chắc chắn không chỉ có một mình kế mẫu.
Ta liếc nhìn tay hắn, sạch sẽ tinh tươm.
Lại nhìn gương mặt hắn, nhã nhặn thư sinh.
Một người như vậy, đôi tay như vậy, sao có thể nghịch thứ bẩn thỉu kia được?
Hắn dường như nhìn hiểu sắc mặt ta, lập tức biến sắc: “Không phải thứ nàng đang nghĩ đâu!”
Ta dùng khăn tay che mũi, cảm giác như mùi kia vẫn còn bám theo mình: “Vậy đó là thứ gì?”
Tần Tự không nói thẳng, mà sau khi về phủ tắm rửa xong, liền dẫn ta tới thư phòng của hắn.
Trong thư phòng không chỉ có sách, còn có đủ loại hương liệu, cùng một chiếc nồi nhỏ được kê lên.
“Khụ, thứ mùi đó là ta thử đi thử lại suốt nhiều ngày, đặc biệt điều chế cho nhạc phụ và Trần phu nhân. Dùng những loại hương liệu này nấu thành nước thật đặc, mùi phải đủ nồng, sau đó trộn với lòng đỏ trứng, dùng ruột dê bọc thành viên tròn, buộc thêm dây câu.”
Hắn chỉ về phía Mặc Chi đang mang vẻ mặt đau khổ:
“Khinh công của hắn tốt, có thể ẩn giấu thân hình, chỉ cần nhìn đúng thời cơ ra tay. Lúc nhạc phụ ngồi xuống thì b.ắ.n viên ruột dê tới, đợi ông ấy đứng lên rồi dùng dây câu kéo phần vỏ ruột dê đã bị ép nổ trở về bằng sợi dây dài, không để lại dấu vết. Cho dù còn sót chút gì, cũng khó nói đó có phải thứ gì bọn họ ăn phải hay không.”
Mặc Chi cực kỳ không tình nguyện: “Thiếu gia, sau này ngài đừng bắt ta làm loại chuyện này nữa, người ta vừa ngửi thấy mùi trên người ta, còn tưởng ta thích nghịch thứ đó.”
Tần Tự khẽ tặc lưỡi: “Lúc ấy ai trên người cũng dính chút mùi, người thối nhất cũng không phải ngươi. Nếu nói tới kẻ thích nghịch thứ ấy, người khác cũng không thể lập tức nghĩ tới ngươi.”
Ta khẽ vuốt n.g.ự.c, từ đầu đến cuối vẫn chưa nói gì, cố ép cảm giác buồn nôn xuống, khó khăn hỏi: “Cách này… phu quân nghĩ ra kiểu gì vậy?”
Mặc Chi lẩm bẩm: “Chủ ý đứng đắn thì chưa chắc thiếu gia nhà ta nghĩ ra được, nhưng loại chiêu trò âm hiểm thất đức thế này thì nghĩ cái nào ra cái đó. Lão gia còn nói thiếu gia thất đức quá nhiều, đến ông trời cũng nhìn không nổi, nên mới khiến thân thể ngài ấy thành ra thế này.”
Nghĩ kỹ lại, hình như cũng không phải hoàn toàn vô lý.
“Chẳng phải trước kia phu quân nổi danh là… thiếu niên anh tài sao?”
Mặc Chi lập tức tiếp lời: “Ngài ấy giả vờ đấy, muốn giả thành kiểu gì là giống kiểu đó.”
Tần Tự co ngón tay gõ lên đầu hắn, Mặc Chi ôm đầu chạy khỏi thư phòng.
“Tên Mặc Chi này càng ngày càng không biết lớn nhỏ.”
Ta đúng lúc cụp mắt gật đầu.
Những người còn lại đều cười phụ họa.
Kế mẫu cũng miễn cưỡng nở nụ cười, nhưng mỗi khi vô tình nhìn về phía ta, trong mắt đều mang theo hận ý như tẩm độc.
Sau yến tiệc hôm nay, phẩm hạnh và cách làm người của bà ta ở bên ngoài e rằng sẽ có thêm một phen bàn luận mới.
Phụ thân tới muộn, trong tay mang theo một pho tượng Phật bằng ngọc.
Ông nói vì đặc biệt đi lấy tượng Phật ngọc cho kế mẫu nên mới tới trễ một chút.
Ông làm đủ thể diện của một người chồng yêu thương thê t.ử, nói kế mẫu quản lý việc trong nhà, dạy dỗ con cái vô cùng vất vả.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Các tân khách đều rất nể mặt, chỉ cười mà không nói.
Đến khi nghe nhắc tới chuyện dạy dỗ con cái, ý cười trên mặt họ càng sâu thêm vài phần.
Phụ thân tự tay rót rượu cho kế mẫu: “Cưới được một người thê t.ử như nàng, thật sự là phúc của ta.”
Kế mẫu đứng dậy uống chén rượu phụ thân kính, hai người nhìn nhau mỉm cười, nắm tay cùng ngồi xuống.
Một tiếng “bụp” kỳ quái đột ngột vang lên.
Ngay sau đó, một luồng mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn lan ra.
Ta vừa định che mũi, trước mắt đã xuất hiện một chiếc khăn tay.
Tần Tự đưa khăn cho ta, hoàn toàn không che giấu được vẻ cười trên nỗi đau của người khác trong mắt.
Ta nghi hoặc nhìn hắn một cái, mùi t.h.u.ố.c thơm trên khăn phần nào làm dịu bớt cảm giác khó chịu.
Các tân khách lần lượt biến sắc, những người ngồi gần phụ thân và kế mẫu hơn thậm chí không nhịn được mà nôn khan.
Tiếng bàn tán trên bàn tiệc bắt đầu nổi lên.
“Mùi thối từ đâu ra vậy?”
“Sao lại sắp xếp bàn tiệc gần nhà xí thế này?”
“Không phải nhà xí, mùi này vừa rồi mới đột nhiên xuất hiện, hình như là từ…”
Mọi người đều nhìn về phía chủ tọa.
Phụ thân ngồi ở đó, nụ cười trên mặt đã không giữ nổi.
Một vị khách ngồi gần ông nhất trực tiếp đứng dậy: “Kỷ huynh, Kỷ phu nhân, thân thể ta không khỏe, xin phép cáo từ trước.”
Ông ta dẫn theo phu nhân, bịt miệng vội vàng rời đi.
Có người đầu tiên rồi, người rời đi lập tức nối tiếp nhau ngày càng nhiều.
Phụ thân không ngồi yên được nữa, đứng dậy giữ khách, vừa rời khỏi chỗ đi được mấy bước, đã có người kinh hô: “Kỷ lão gia, phía sau ngài…”
Phụ thân lập tức quay đầu nhìn.
Phía sau y phục dính một vũng chất lỏng màu vàng, còn có mấy cục lợn cợn đang từ từ trượt xuống.
Người nôn khan càng nhiều hơn.
Ai nấy khó giấu vẻ ghét bỏ, lần lượt cáo từ.
Kế mẫu mất sạch dáng vẻ đoan trang thường ngày, đứng dậy đẩy phụ thân đi thay y phục, lại bị người khác nhắc nhở rằng phía sau bà ta cũng có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai vị chủ nhân hoảng loạn được người che chắn đưa đi.
Cả bàn tiệc trở nên hỗn loạn.
Giữa lúc hỗn loạn, Mặc Chi trở về bên cạnh Tần Tự.
Ta nhìn thấy hai người họ trao đổi ánh mắt.
Ngay sau đó, Tần Tự thấp giọng nói với ta: “Liên Chân, chúng ta cũng về đi.”
Ta khó lòng che giấu vẻ khâm phục khi nhìn hắn.
Nếu chuyện này thật sự là do hắn làm.
Vậy thì hắn đúng là… thất đức thật.
14
Suốt đường trở về, tâm trạng Tần Tự đều rất tốt.
Ta thật sự không nhịn được tò mò: “Mấy ngày nay chàng ở trong thư phòng chính là để làm…”
Hắn còn có chút đắc ý cong môi với ta: “Có phải là một phần đại lễ khiến kế mẫu nàng cả đời khó quên không?”
Ta tin người khó quên chuyện này chắc chắn không chỉ có một mình kế mẫu.
Ta liếc nhìn tay hắn, sạch sẽ tinh tươm.
Lại nhìn gương mặt hắn, nhã nhặn thư sinh.
Một người như vậy, đôi tay như vậy, sao có thể nghịch thứ bẩn thỉu kia được?
Hắn dường như nhìn hiểu sắc mặt ta, lập tức biến sắc: “Không phải thứ nàng đang nghĩ đâu!”
Ta dùng khăn tay che mũi, cảm giác như mùi kia vẫn còn bám theo mình: “Vậy đó là thứ gì?”
Tần Tự không nói thẳng, mà sau khi về phủ tắm rửa xong, liền dẫn ta tới thư phòng của hắn.
Trong thư phòng không chỉ có sách, còn có đủ loại hương liệu, cùng một chiếc nồi nhỏ được kê lên.
“Khụ, thứ mùi đó là ta thử đi thử lại suốt nhiều ngày, đặc biệt điều chế cho nhạc phụ và Trần phu nhân. Dùng những loại hương liệu này nấu thành nước thật đặc, mùi phải đủ nồng, sau đó trộn với lòng đỏ trứng, dùng ruột dê bọc thành viên tròn, buộc thêm dây câu.”
Hắn chỉ về phía Mặc Chi đang mang vẻ mặt đau khổ:
“Khinh công của hắn tốt, có thể ẩn giấu thân hình, chỉ cần nhìn đúng thời cơ ra tay. Lúc nhạc phụ ngồi xuống thì b.ắ.n viên ruột dê tới, đợi ông ấy đứng lên rồi dùng dây câu kéo phần vỏ ruột dê đã bị ép nổ trở về bằng sợi dây dài, không để lại dấu vết. Cho dù còn sót chút gì, cũng khó nói đó có phải thứ gì bọn họ ăn phải hay không.”
Mặc Chi cực kỳ không tình nguyện: “Thiếu gia, sau này ngài đừng bắt ta làm loại chuyện này nữa, người ta vừa ngửi thấy mùi trên người ta, còn tưởng ta thích nghịch thứ đó.”
Tần Tự khẽ tặc lưỡi: “Lúc ấy ai trên người cũng dính chút mùi, người thối nhất cũng không phải ngươi. Nếu nói tới kẻ thích nghịch thứ ấy, người khác cũng không thể lập tức nghĩ tới ngươi.”
Ta khẽ vuốt n.g.ự.c, từ đầu đến cuối vẫn chưa nói gì, cố ép cảm giác buồn nôn xuống, khó khăn hỏi: “Cách này… phu quân nghĩ ra kiểu gì vậy?”
Mặc Chi lẩm bẩm: “Chủ ý đứng đắn thì chưa chắc thiếu gia nhà ta nghĩ ra được, nhưng loại chiêu trò âm hiểm thất đức thế này thì nghĩ cái nào ra cái đó. Lão gia còn nói thiếu gia thất đức quá nhiều, đến ông trời cũng nhìn không nổi, nên mới khiến thân thể ngài ấy thành ra thế này.”
Nghĩ kỹ lại, hình như cũng không phải hoàn toàn vô lý.
“Chẳng phải trước kia phu quân nổi danh là… thiếu niên anh tài sao?”
Mặc Chi lập tức tiếp lời: “Ngài ấy giả vờ đấy, muốn giả thành kiểu gì là giống kiểu đó.”
Tần Tự co ngón tay gõ lên đầu hắn, Mặc Chi ôm đầu chạy khỏi thư phòng.
“Tên Mặc Chi này càng ngày càng không biết lớn nhỏ.”