Sau Khi Mưa Tạnh

Chương 4

Về sau, dù đau ta cũng không khóc nữa.

Bởi vì khóc sẽ khiến bọn họ cho rằng trong lòng ta không phục, rồi lại tiếp tục đ.á.n.h ta.

Chỉ cần bắt được lỗi của ta là có thể lĩnh thưởng, trên dưới cả phủ đều là tai mắt của kế mẫu.

Ai nấy đều hận không thể dán mắt lên người ta, không bỏ qua dù chỉ một chút sơ suất.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Bà ta chỉ cần lấy lý do muốn bồi dưỡng ta thành thục nữ danh môn, là có thể khiến ta phải chịu đựng mọi đau khổ.

Ngay trong đêm tân hôn, ta đã nói sự thật cho Tần Tự biết.

Ta nói với hắn, chuyện bát tự của ta là do phụ thân bịa ra, mục đích là để bám lấy quan hệ với Tần gia, ta không thể bảo đảm thân thể hắn sẽ chuyển biến tốt đẹp.

Khi nói những lời này, trong lòng ta ôm một tâm tư kín đáo.

Ta hy vọng Tần Tự sẽ nổi trận lôi đình, đi tìm phụ thân gây chuyện, khiến bọn họ cũng phải nếm trải đau đớn, cho dù sau đó bản thân ta chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Nhưng đáng tiếc, Tần Tự chỉ cong mắt cười với ta, nói:

“Ta biết.”

Hắn biết, nhưng vẫn cưới ta.

Sau khi biết sự thật, hắn vẫn đối với ta đầy ý cười.

Xem ra chẳng có ý định trả thù.

Ta cảm thấy hơi tiếc nuối.

Bỗng nghe hắn nói:

“Cho nên nhà nàng đã lừa ta, đương nhiên phải trả một chút giá.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

“Còn nàng bị ép gả cho một tên bệnh tật như ta, trong lòng có oán hận không?”

Hắn cong mắt cười:

“Có muốn cùng ta chơi một trò thú vị không?”

Vì vậy, vào ngày hồi môn, Kỷ Nghênh Triều vừa chạm vào hắn một cái, hắn liền nôn ra m.á.u.

Để ta được tận mắt nhìn thấy một nhà bọn họ cũng có lúc bất lực, mặc cho người khác định đoạt.

Ta nhìn chiếc khăn dính m.á.u bị vo thành một cục kia:

“Lần sau chàng đừng lấy thân thể mình ra diễn trò nữa, không đáng.”

Tần Tự sững người, nhặt chiếc khăn kia lên:

“Nàng nói cái này sao?”

Hắn mở chiếc khăn ra, bên trong có một vật mỏng như một lớp màng:

“Giấu thứ này trong miệng, c.ắ.n một cái là sẽ chảy m.á.u.”

Hắn nhướng mày với ta:

“Ta chuẩn bị có chu đáo không?”

Ta ngẩn người nhìn gương mặt tươi cười của hắn, dường như cũng bị nụ cười ấy lây sang, khóe môi bất giác cong lên:

“Ừm, chàng thật lợi hại.”

Ý cười của Tần Tự hơi thu lại, hắn nhìn ta đến ngẩn người.

Ta khẽ nghiêng đầu:

“Ừm?”

Hắn có chút luống cuống thu hồi ánh mắt, đột nhiên ho khan.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng cho hắn, chỉ tiếc một người tốt như vậy lại có một thân thể yếu ớt thế này.

Hắn ho đến mức khóe mắt ầng ậng nước, tai cũng đỏ lên, ngước mắt nhìn ta:

“Nàng thật sự cảm thấy ta rất lợi hại sao?”

Ta gật đầu:

“Ừm, rất lợi hại.”

Gương mặt hắn từng chút một đỏ bừng.

Ta ghé sát hắn hơn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vậy nên, phu quân, tiếp theo chúng ta còn chơi thế nào nữa?”

08

Ngoài miệng kế mẫu nói muốn bồi dưỡng ta.

Nhưng những thứ bà ta dạy ta thật ra không nhiều, chỉ cần biết sơ qua vài chữ, biết thêu thùa là đủ.

Phần lớn thời gian, bà ta dạy ta phải nghe lời, không được cãi lại.

Dùng hết lần đau đớn này đến lần đau đớn khác để khiến ta ghi nhớ giáo huấn.

Còn những thứ bà ta dạy Kỷ Nghênh Triều, bà ta lại đề phòng ta, không cho ta học lén.

Điều bà ta nghiêm khắc với ta nhất chính là hình phạt.

Bà ta cho ta dùng loại t.h.u.ố.c mỡ tốt nhất để chữa đôi tay bị đ.á.n.h sưng, tránh để người ngoài có cớ bàn tán.

Trên tay ta có một vết sẹo mãi không thể xóa đi, là năm nhỏ tuổi đau quá mức, bàn tay sưng lên như bánh bao.

Trong lúc đầu óc mơ màng, ta từng nghĩ, nếu để m.á.u chảy ra thì có phải tay sẽ bớt sưng không?

Có phải sẽ không đau đến vậy nữa không?

Ta năm sáu tuổi đã tự để lại cho mình một vết sẹo vĩnh viễn không thể biến mất.

Ta vô thức xòe bàn tay trái, nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo đã bạc màu từ lâu.

Sắc mặt Tần Tự lập tức thay đổi:

“Vết này từ đâu mà có?”

Ta thấp giọng nói:

“Hồi nhỏ không hiểu chuyện, không cẩn thận làm bị thương.”

Đâu chỉ là hồi nhỏ không hiểu chuyện.

Cho tới trước ngày hôm nay, mỗi khi nhìn thấy kế mẫu cùng tỷ đệ Kỷ Nghênh Triều, ta đều giống như chuột gặp mèo.

Thước tre có thể giáng xuống tay ta bất cứ lúc nào, còn ta hoàn toàn không có sức phản kháng.

Cho tới hôm nay, khi nhìn thấy cả nhà ba người bọn họ dám giận mà không dám nói.

Ta mới nhận ra bọn họ không hề mạnh mẽ đến mức không gì phá nổi.

Nỗi sợ hãi bao bọc trong lòng bỗng nứt ra một khe hở, những cảm xúc khác lập tức tranh nhau tràn ra.

Ta mở to mắt, cố khiến mình trông chân thành hơn:

“Phu quân, chàng dạy ta cách chơi có được không?”

Tần Tự nhìn ta, chậm rãi gật đầu.

Sau khi gật đầu, hắn chớp mắt mấy cái, lúc ấy mới như chợt nhận ra mình vừa đồng ý chuyện gì.

Ta bật cười, giơ tay ôm lấy cổ hắn, nhẹ nhàng cọ vào hõm vai hắn:

“Đa tạ phu quân.”

Thân thể hắn cứng đờ như khúc gỗ, nhưng không hề đẩy ta ra.

Trở về Tần gia, hắn đi tới thư phòng, còn ta đi tắm rửa thay y phục.

Thay y phục xong, nha hoàn mang t.h.u.ố.c Tần Tự cần uống tới, ta nhận lấy rồi tự mình đưa tới thư phòng.

Bên trong vang lên tiếng leng keng không nhỏ, còn có một mùi kỳ quái.

Giọng Mặc Chi nghe hơi nghèn nghẹt, giống như đang bịt mũi nói chuyện:

“Thiếu gia, chẳng phải ngài đã đồng ý với lão gia rằng sẽ không làm những chuyện thất đức này nữa sao?”

“Ngươi không nghe thấy Thiếu phu nhân bảo ta giúp nàng sao?”

“Chẳng phải trước đây đã nói đợi thời cơ thích hợp thì cho Thiếu phu nhân một khoản bạc, sắp xếp để nàng rời đi sao? Chẳng phải thiếu gia muốn phản kháng sự áp bức của gia tộc sao?”

09

Bàn tay đang bưng khay của ta chậm rãi siết c.h.ặ.t.

Cửa mở ra, Mặc Chi lảo đảo bước ra ngoài.

Tần Tự vẫn chưa thu bàn tay vừa đẩy hắn lại: “Đi đi, ta có tính toán của ta, một tên nhóc con như ngươi thì hiểu cái gì…”

Giọng hắn dần nhỏ xuống, bởi hắn đã nhìn thấy ta đứng dưới bậc thềm.