Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Cùng Bạn Trai Cũ Bỏ Trốn

Chương 7

Lau được một lúc, tay Lương Sùng cũng dừng lại. Bờ lưng vốn luôn thẳng tắp vào khoảnh khắc này lại còng xuống. Tôi nghe thấy giọng nói run rẩy của anh: "Xin lỗi!"

Tôi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mơ. Nỗi đau đớn trong lòng trong khoảnh khắc cuộn trào ập đến, trái tim không kìm được mà nhói lên từng hồi. Nước mắt chảy dọc theo thái dương thấm vào chân tóc, làm ướt đẫm một mảng gối.

Tôi nhớ ra rồi.

Tôi nhớ ra lý do tại sao chiếc đồng hồ kia lại không thấy đâu nữa, bởi vì nó đã bị chính tôi của năm 18 tuổi đập nát.

Năm 18 tuổi, tôi và Lương Sùng giấu giếm tất cả mọi người để yêu nhau. Sau khi biết chuyện gia đình Lương Sùng mắc nợ, tôi đã bán chiếc đồng hồ đó đi, âm thầm giúp anh trả nợ.

Nhưng không lâu sau, chiếc đồng hồ đó lại lần nữa xuất hiện trước mắt tôi.

Tôi lập tức nhận ra có lẽ mẹ tôi đã tìm đến Lương Sùng. Tôi và mẹ đã xảy ra một cuộc cãi vã dữ dội. Trong lúc xúc động, tôi đã đập vỡ chiếc đồng hồ.

Mẹ tôi tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, gần như mắng c.h.ử.i không tiếc lời: "Mẹ dồn bao nhiêu tâm huyết nuôi dạy con, rốt cuộc lại nuôi ra một đứa đồng tính?!"

Về sau, rất nhiều chuyện trong ký ức đều phủ một lớp bụi mờ, tôi không muốn nghĩ đến nữa.

Sau khi chia tay, Lương Sùng đi học Đại học ở một nơi rất xa, còn tôi bị mẹ đưa ra nước ngoài.

Trước khi đi, chúng tôi lại gặp nhau một lần. Anh đưa cho tôi một tấm thẻ. Từ đó về sau, mỗi tháng anh đều chuyển tiền vào tấm thẻ này. Số tiền không cố định, có lẽ tùy thuộc vào việc tháng đó anh làm thêm được bao nhiêu. Chúng tôi dựa vào chút tiền chuyển khoản mỗi tháng này để giữ lấy sợi tơ hồng mỏng manh chầu chực đứt đoạn.

Sau khi tốt nghiệp, tôi nghe nói anh đã vào một công ty rất tốt, gặt hái được thành tích không nhỏ. Tiền nhanh ch.óng được trả hết. Thế nhưng anh vẫn đều đặn chuyển một khoản tiền mỗi tháng như cũ.

Tôi nhẫn nhịn mấy tháng, cuối cùng cũng gọi điện cho anh: "Lương Sùng, có phải anh nhiều tiền quá đốt không hết đúng không?"

Sau khi tôi và Lương Sùng quay lại với nhau, nhớ lại năm 18 tuổi đó, đối với chúng tôi của hiện tại thật ra chẳng phải chuyện gì quá lớn lao, nhưng vào năm 18 tuổi lại là một nút thắt vô giải.

Cho đến tận bây giờ, thật ra tôi vẫn có chút không hiểu nổi. Tôi chỉ muốn ở bên Lương Sùng, cũng chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý, tại sao chúng tôi lại phải trắc trở đến nhường này?

Khi cảm xúc đã dần ổn định lại, tôi ngồi dậy khỏi giường. Tôi thấy Lương Sùng đang tựa vào ghế sofa ngủ. Đầu anh hơi nghiêng sang một bên, nhịp thở rất nhẹ.

Tôi đi chân trần bước lại gần, ngồi xổm xuống nhìn anh thật lâu. Tôi thấy lông mi Lương Sùng khẽ động rồi mở mắt ra. Anh ngẩn người, còn chưa kịp mở miệng thì tôi đã áp sát tới ôm c.h.ặ.t lấy anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi gục mặt vào hõm cổ anh, giọng nói nghẹn ngào: "Lương Sùng, chúng ta bỏ trốn đi."

12.

Lương Sùng bảo tôi nháo bậy, nhưng anh vẫn đưa tôi rời khỏi nhà họ Lâm. Anh đưa tôi về nhà mẹ anh.

Lúc mở cửa, bên trong rất yên tĩnh. Lương Sùng gọi một tiếng mẹ nhưng trong nhà không có ai hồi đáp.

"Chắc mẹ của anh chắc đang tập thể d.ụ.c buổi sáng ngoài công viên." Anh nắm tay tôi đi vào phòng ngủ của mình, lại từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ đồ sạch sẽ đưa cho tôi: "Bộ này anh cũng không biết mình mua từ bao giờ, chắc là trước đây mua nhầm size nhỏ quên đổi trả, giờ em mặc vừa khéo đấy."

Tôi nhận lấy bộ quần áo, liếc mắt một cái đã nhận ra đó là đồ của chính mình. Sau khi hồi phục ký ức, tôi lập tức nhận ra Lương Sùng cũng đã mất trí nhớ.

Tôi ôm quần áo vào phòng tắm, tắm rửa qua một lượt rồi bước ra. Lương Sùng tiếp đó đi vào tắm rửa, tiếng nước chảy ào ào. Tôi ngồi trên giường anh, ánh mắt chán chường đảo quanh phòng ngủ.

Đột nhiên, ánh mắt tôi rơi trên một chiếc hộp sắt rất cũ.

Chiếc hộp sắt này thật ra trước đây tôi từng nhìn thấy trong căn nhà sau này tôi và Lương Sùng sống chung. Nhưng khi đó Lương Sùng rất căng thẳng, không cho tôi xem.

Trước đây tôi từng đọc được một câu nói: Giữ khoảng cách và ranh giới tốt với người yêu sẽ giúp duy trì tình cảm bền lâu.

Nghĩ đến đây, tôi nén lại sự tò mò, không đòi xem nữa. Lương Sùng lúc đó cũng thở phào một hơi. Không ngờ anh lại giấu chiếc hộp này ở đây.

Trong lòng tôi vô cùng tò mò, cuối cùng không kìm được vẫn mở chiếc hộp ra.

Lương Sùng tắm xong bước ra thì tôi đã trút toàn bộ đồ đạc trong hộp ra ngoài.

Không ngờ Lương Sùng lại ngầm thích kiểu này. Hồi mới bên nhau lúc nào cũng im hơi lặng tiếng, không ngờ sau lưng lại lén lút thu thập mấy món đồ nhỏ liên quan đến tôi. Ngay cả mấy mảnh giấy nhắn truyền tay nhau lúc cùng làm bài tập cũng được cất giữ cẩn thận.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi ngẩng đầu nhìn Lương Sùng đang đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, đang định cất lời trêu ghẹo anh thì lại thấy nét mặt anh đờ đẫn.

Anh há miệng, tai đỏ bừng, đứt quãng giải thích một cách vụng về: "Xin lỗi Lâm Thù, nhưng anh thật sự không phải biến thái! Anh chỉ là... chỉ là thích em thôi."

Lương Sùng bảo bản thân vẫn luôn thầm thích tôi, bảo bản thân hồi trẻ quá nhát gan. Nếu là anh của hiện tại xuyên không trở về, nhất định sẽ chủ động theo đuổi tôi, rồi sớm ở bên nhau.