Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 73: Phiên ngoại: Dưỡng nhãi con hằng ngày 4

Thanh Việt Bạch nhìn hắn mỉm cười, tim như nhảy dựng lên.

Úc Hoài Kỳ rất hiếm khi cười như vậy, áo trắng mặc nửa mở, lộ ra một mảng ngực rộng.

“Cho nên,” Úc Hoài Kỳ nheo mắt lại, đầu lưỡi l**m nhẹ qua má Thanh Việt Bạch, giọng trầm thấp xuống, “… Em đã sớm biết mình có thai, còn dụ dỗ ta ở khoảng thời gian trước đó? Nhìn ta bị dục hỏa đốt người như vậy, thấy vui lắm sao?”

Cảm giác ẩm ướt trên má khiến Thanh Việt Bạch như bị đầu lưỡi hồ ly cọ qua cát sỏi, y không biết nghĩ đến điều gì, im lặng tránh ánh mắt hắn, vành tai đỏ lên, khẽ nói: “… Vui.”

Chỉ cần nhớ lại thời gian đó, y cứ duỗi tay là được chăm cơm tận miệng, ngay cả việc lật người cũng không cần làm, lại còn… khụ, sai Úc Hoài Kỳ giúp tắm rửa, cố ý gợi cho hắn lên h*m m**n , Thanh Việt Bạch vẫn thấy thật vui.

Lần tới nếu có cơ hội, y vẫn sẽ chơi đùa Úc Hoài Kỳ như vậy…

Tai đỏ bừng, nóng đến sắp nổ, y chỉ dám vùi mặt vào người hắn để ngửi hương vị trên người, thật sự quá vui.

Bởi vậy, giờ phút này Thanh Việt Bạch chẳng có chút nào gọi là hối hận, ngược lại tháo một bên dây cột tóc đỏ, rồi quấn chặt lấy Úc Hoài Kỳ…

Đồng tử Úc Hoài Kỳ co rụt lại.

Sợi dây đỏ siết quanh cổ hắn, giống như một sợi vòng cổ, thân thể hai người lập tức áp sát, môi chạm vào nhau.

Bàn tay trắng như ngọc của Thanh Việt Bạch kéo sợi dây đỏ lên, da tay y trắng nhạt đến mức trong suốt, mà sợi dây đỏ lại rực rỡ đến chói mắt.

Mùi hương nhàn nhạt bao phủ lấy hắn, cổ họng Úc Hoài Kỳ khẽ chuyển động, huyết mạch trong người như dồn hết về một chỗ, hơi thở nặng nề, hắn hít một hơi rồi cúi xuống cắn lấy môi Thanh Việt Bạch.

… Đáng ch·ết, rõ ràng Thanh Việt Bạch lừa hắn, nhưng lúc nào hắn cũng dễ dàng tha thứ cho y như vậy.

Hết lần này tới lần khác.

Nụ hôn trở nên ngang ngược, Thanh Việt Bạch vẫn giữ chặt sợi dây đỏ, Úc Hoài Kỳ hôn lấy y, bàn tay hắn bóp chặt eo Thanh Việt Bạch, thô bạo đến mức phát ra âm thanh mơ hồ ái muội.

Thanh Việt Bạch cau mày, đầu ngửa ra sau đập vào đầu giường, cơn đau xen lẫn kh*** c*m như điện giật truyền khắp người, y khàn giọng nói: “… Nhẹ thôi…”

Miệng nói nhẹ, nhưng tay lại kéo dây càng chặt hơn, khiến Úc Hoài Kỳ càng thêm cuồng dã. Ban đầu, Thanh Việt Bạch còn có thể dùng sức kéo lại, nhưng chẳng bao lâu sau y đã không còn sức, đôi mắt xanh biếc dần mờ đi, mất cả tiêu cự.

Cuối cùng sợi dây đỏ cũng bị buông ra. Úc Hoài Kỳ khẽ bật cười, cúi đầu nhìn Thanh Việt Bạch tràn ngập hơi thở của mình, lại không định dễ dàng buông tha.

“… Làm gì?” Thanh Việt Bạch nhận ra tay mình bị động, mở mắt thì thấy sợi dây đỏ kia đã được đưa tới cổ tay y.

… Buộc lại sao? Ý niệm đó thoáng lóe qua đầu Thanh Việt Bạch, chưa kịp phản ứng thì động tác của Úc Hoài Kỳ đột nhiên nhanh hơn.

“Từ từ… Úc Hoài Kỳ, ngươi, ngươi buông cái này ra trước đã…” Thanh Việt Bạch giãy giụa muốn rút tay lại, nhưng không thoát được.

Không biết qua bao lâu, cả người Thanh Việt Bạch đều nóng rát, đau nhức, đó là do bị Úc Hoài Kỳ cắn.

Bản tính hồ ly của hắn không giấu nổi, trên người y là từng dấu hôn chồng chéo, cổ tay cũng bị dây cột tóc siết đến tím xanh. Đôi mắt Thanh Việt Bạch đỏ hoe, sắc lục trong mắt ươn ướt mà không khóc ra nổi giọt nước nào.

Nước cả người đều chảy ra hết giống nhau.

“… Không sinh, thật sự không sinh nữa,” cuối cùng Thanh Việt Bạch cũng chịu thua, mặt đỏ bừng, nước mắt giàn giụa, chui đầu vào vai Úc Hoài Kỳ, nghẹn ngào nói: “Ta sai rồi… ô ô…”

Hai người dán chặt vào nhau.

Úc Hoài Kỳ cắn nhẹ vành tai y, ôm lấy y, giọng khàn khàn, “Không được.”

Thanh Việt Bạch hoảng hốt, thân thể vừa động, liền có cảm giác như thể đã no đến mức tràn ra, khiến y ảo giác rằng mình thật sự sẽ lại sinh con, nức nở nói: “Vậy… vậy ngươi dừng lại đi…”

Trong mơ hồ, y còn tưởng rằng Úc Hoài Kỳ chịu nghe lời, không bắt y sinh nữa.

Thực ra, Úc Hoài Kỳ cũng không chắc thể chất của Thanh Việt Bạch có thể sinh con nữa hay không, nên hắn đã chủ động uống thuốc. Trong Yêu tộc có một loại đan dược tránh thai, chỉ cần uống một viên là hiệu lực kéo dài nửa năm, nên dù hắn có làm bao nhiêu lần đi nữa, thật ra Thanh Việt Bạch cũng sẽ không mang thai.

Dù sao… hắn vẫn ám ảnh chuyện con chim nhỏ phải mổ bụng để sinh con lần trước, nên tuyệt đối không muốn thử lại cảm giác đó.

Nhưng giờ phút này, hắn hoàn toàn không có ý định nói cho Thanh Việt Bạch biết sự thật.

“Không dừng.” Úc Hoài Kỳ đè sát lấy y, “Lúc trước không phải còn gọi Thái tử ca ca sao, em gọi Thái tử ca ca thế nào ấy nhỉ… Không muốn sinh thêm một đứa cho Thái tử ca ca à?”

Thanh Việt Bạch hít hít mũi, không hiểu hắn lại đang bày trò gì, “Cái gì chứ? Không phải đã sinh hai đứa rồi sao?”

Úc Hoài Kỳ mặt không chút biểu cảm: “Đó là Yêu Vương, không phải Thái tử ca ca của em.”

“…” Thanh Việt Bạch mơ mơ màng màng, chẳng biết là mấy giờ, đáp bừa: “Được…Vậy, vậy sinh cho Thái tử ca ca…”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, “Vậy còn trượng phu Yêu Vương của em thì sao?”

Thanh Việt Bạch: “…”

Y từ từ tỉnh táo lại, trong đầu chỉ lóe lên một suy nghĩ — đây chẳng phải là hắn đang “tự cắm sừng” chính mình sao?!

“Hửm?” Úc Hoài Kỳ lại tiếp tục.

Eo mềm nhũn, Thanh Việt Bạch ngã vào lòng hắn, chịu không nổi nữa, khóc lóc nói: “Sinh sinh sinh… đều sinh… cho Long ca ca sinh, Thái tử cũng sinh, ngươi cũng sinh…”

Khóe môi Úc Hoài Kỳ cong lên, nụ cười mang theo chút tà ác, cúi sát bên tai y: “Ngoan lắm… Bảo bối, sớm biết em ngoan thế này, ta đã sớm cưới em về rồi. Nếu như vậy, giờ con cũng lớn đến chạy khắp nơi rồi nhỉ?”

Thiếu niên nhỏ mềm mại, tiểu phượng hoàng ngày trước, vẫn ngây thơ trong sáng như thế.

Thanh Việt Bạch ngơ ngẩn, trừng mắt liếc hắn: “Ngươi tưởng bở! Ta mới không cưới ngươi đâu! Hồi đó ngươi chỉ là khúc gỗ! Chắc sống cũng tẻ nhạt lắm!”

Y vẫn nhớ rất rõ, khi đó hắn chỉ biết lẩm bẩm đọc sách, nói chuyện lải nhải, mà Úc Hoài Kỳ chỉ thỉnh thoảng “ừ” hai tiếng, lạnh nhạt giữ mình, ngay cả sách cấm cũng không đọc.

Nếu khi ấy làm, chắc chắn sẽ chẳng sung sướng được như bây giờ.

“Vậy chẳng phải em vẫn thích ta sao?” Úc Hoài Kỳ cười nhẹ, cắn vành tai y, bàn tay to vỗ nhẹ lên sau cổ.

Thanh Việt Bạch cảm thấy mặt nóng ran, tim đập loạn: “Ta mặc kệ, ta mệt rồi, ngươi đừng làm nữa, ta muốn ngủ…”

Sợi dây đỏ trên tóc bị cởi ra, Thanh Việt Bạch đã hoàn toàn kiệt sức, y mệt đến mức chỉ biết vùi vào vai Úc Hoài Kỳ mà ngủ thiếp đi.

Gương mặt nhỏ xinh đẹp vẫn đẫm nước mắt, hàng mi bị ướt dính lại thành từng chùm.

Đôi mắt Úc Hoài Kỳ ánh lên sắc máu, hắn cẩn thận lấy khăn sạch lau cho y, tỉ mỉ rửa sạch từng vệt còn sót lại trên người.

Trong mơ, Thanh Việt Bạch khó chịu cựa quậy chân, khẽ nỉ non, “Đừng tới… tránh ra…”

“Ta không tới, chỉ giúp em lau thôi.” Úc Hoài Kỳ vừa dỗ vừa đỡ y dậy, “Đừng nhúc nhích.”

Hiểu rõ lần này thực sự đã làm y quá sức, động tác của Úc Hoài Kỳ dịu dàng hẳn, vừa ôm vừa dỗ, khiến Thanh Việt Bạch dần thả lỏng, phát ra những tiếng rên khe khẽ như con thú nhỏ, rồi lại nằm yên trong lòng hắn.

Khi Thanh Việt Bạch hoàn toàn tỉnh lại, đã là nửa tháng sau. Tứ chi y đau nhức rã rời, giống như tan ra từng mảnh, kinh hãi bật dậy khỏi giường.

Ba nghìn sợi tóc đen như thác nước buông dài, dừng lại ở vệt đỏ tươi trên đệm.
Thanh Việt Bạch mặc một thân tẩm bào trắng, trong ngoài đều thoang thoảng mùi đàn hương lạnh trên người Úc Hoài Kỳ, lẫn thêm chút xạ hương nhàn nhạt.

Dưới lớp trường bào trắng, những dấu hôn trên da đã dần chuyển sang tím xanh, vừa đau vừa ngứa.

Thanh Việt Bạch còn tưởng Úc Hoài Kỳ không còn ở đây, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, hắn đã bước vào từ ngoài điện.

Nửa tháng qua bị hành như dã thú, chỉ cần thấy bóng hắn thôi là Thanh Việt Bạch liền theo bản năng lùi về sau, mở miệng cảnh giác: “Ngươi đừng tới đây!”

Giọng y khàn đến lạ.

“… Uống chút linh tuyền trước đi.” Úc Hoài Kỳ bước lại gần, ôm y vào trong ngực, giọng trầm thấp, “Ta sai rồi.”

Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đầy không tin: “Chỉ nói một câu sai rồi là xong sao?! Ngươi nói như vậy là hết chuyện được hả?!”

hiện giờ hai chân y vẫn còn mềm nhũn!

Ngay cả việc ngồi dậy cũng tốn sức!

Úc Hoài Kỳ thở dài, ôm lấy y ngồi lên lòng mình, cánh tay vòng qua vai y, dịu giọng dỗ: “Uống nước trước đi, uống rồi ta nói chuyện với ngươi.”

Thanh Việt Bạch liếc hắn một cái, quay đầu sang chỗ khác, kiêu ngạo nói: “Không uống.”

Úc Hoài Kỳ: “Uống một ngụm thôi mà.”

Cái đuôi hồ ly mềm mượt lén vươn ra, nhẹ nhàng chạm vào má y, như đang làm nũng.

Thanh Việt Bạch tức giận liếc hắn, trong đôi mắt xanh lục vẫn còn đọng hơi nước, trông thật ấm ức.

Lòng Úc Hoài Kỳ mềm nhũn, hắn cúi đầu hôn lên đuôi mắt y. Hành động ấy lại khiến Thanh Việt Bạch giận sôi, y ngẩng đầu, cắn mạnh một cái lên má hắn!

“Lần sau nếu ngươi dám cứ làm mãi không dừng, thì đừng hòng leo lên giường nữa!”

Nói xong, y đoạt lấy chén linh tuyền, ngửa đầu uống ừng ực.

Linh lực dồi dào khiến sức y khôi phục được phần nào, giọng cũng không còn khàn, chỉ là lại bắt đầu lo lắng chuyện khác: “Sẽ không lại có con chứ?”

Úc Hoài Kỳ sờ vào vết cắn trên má, vẻ mặt vẫn còn chút thích thú, cười đáp: “Sẽ không đâu, ta uống thuốc rồi.”

Thanh Việt Bạch ngẩn ra, cuối cùng cũng nguôi ngoai phần nào oán khí trong lòng .

“… Hừ.”