Trứng dưới bụng bỗng khẽ giật giật.
Hai người nhất thời đều luống cuống tay chân, dù sao cả hai đều chưa từng làm cha bao giờ. Một luồng sáng hiện lên, Úc Hoài Kỳ lập tức biến về hình người, theo bản năng ôm lấy Thanh Việt Bạch.
Cả hai cùng nhìn vào trong ổ trứng.
Quả trứng bên trái là quả động trước, vỏ trứng trên đó dần dần nứt ra, nhưng sau đó lại chẳng thấy động tĩnh gì nữa.
Thanh Việt Bạch sợ đến tim cũng nhảy loạn, “Sao lại như vậy? Bảo bảo bị tắc trong trứng sao?!”
“…” Úc Hoài Kỳ cũng hoảng, lập tức truyền âm gọi đại phu Yêu tộc, còn bản thân thì ôm lấy Thanh Việt Bạch dỗ dành, “Không thể nào đâu? Chim non nở ra còn có thể bị tắc à?”
Hắn chỉ từng nghe nói có trứng chim bị hỏng khi ấp nở, mấy ngày nay luôn lo chuyện ấp trứng, còn chưa kịp tìm hiểu chuyện con nở ra thế nào.
Thanh Việt Bạch cắn môi, vùi đầu vào ngực hắn, không dám nhìn, nhỏ giọng nói: “Ta từng thấy rắn đang lột da rồi bị mắc lại giữa chừng, sau đó nó chết… Nhưng đó là rắn bình thường, không phải yêu quái nhỏ.”
Trứng khẽ động một cái rồi yên hẳn. Một lát sau, Lâm Bạch Vân và đại phu Yêu tộc cùng tới nơi.
Hai vị “cha mới” căng thẳng đứng bên cạnh, chờ Lâm Bạch Vân bắt mạch xem xét.
“Còn vài ngày nữa.” Lâm Bạch Vân vận linh lực kiểm tra, nói, “Nó đang hấp thu dịch trứng trong vỏ. Chờ hấp thu xong thì sẽ nở ra thôi.”
Thanh Việt Bạch thở phào nhẹ nhõm. Úc Hoài Kỳ lại hỏi: “Có phải là do yêu lực không đủ nên con không phá được vỏ không? Có cần chúng ta dùng yêu lực giúp nó không?”
“Không cần.” Lâm Bạch Vân liếc hắn một cái, trong mắt rốt cuộc mang theo chút vừa lòng, “Nhóc con có thể tự mình trưởng thành. Làm cha mẹ thì đừng vội động tay, không khéo sẽ thành vụng. Khi nào nó thật sự cần các ngươi, nó sẽ tự gọi.”
Thanh Việt Bạch vừa mới yên tâm lại lập tức lo lắng, “Gọi? Tức là sao? Chúng ta sắp phải đi Tiên Minh rồi mà…”
Vừa dứt lời, truyền âm kính sáng lên, hồi âm của Cao Nam Tiêu cũng đến đúng lúc đó…
【 Có thể. 】
Cao Nam Tiêu vậy mà lại đồng ý.
…
“Đi Tiên Minh làm gì?” Lâm Bạch Vân nhíu mày, trong mắt ánh lên chút nghi hoặc.
Thanh Việt Bạch liền nhỏ giọng kể lại chuyện Úc Ninh và xương phượng hoàng.
Sắc mặt Lâm Bạch Vân lập tức biến đổi, “Không được! Đệ không thể đi! Đệ cũng có xương phượng hoàng… Hơn nữa, tòa tháp đó đã thành rồi.”
Thanh Việt Bạch ngẩn ra, “Đã thành là sao? Huynh biết nơi đó có Thông Thiên Tháp từ trước à?”
Lâm Bạch Vân cười khổ một tiếng, ánh mắt như chìm trong hồi ức…
Khi hắn mới nhập môn, phái Thiên Nhất vẫn chỉ là một môn phái nhỏ, xa chẳng thể sánh với quy mô hiện tại.
Khi đó Pháp Lạc Đàm là người được kỳ vọng nhất trong bọn họ, cũng là người duy nhất có hi vọng đưa môn phái bước chân vào hàng ngũ trăm môn phái lớn.
Không bao lâu, hắn theo Pháp Lạc Đàm xuống núi rèn luyện, lại gặp không ít khinh thường và chế giễu.
“Đan dược luyện ra từ một môn phái còn chưa lọt nổi vào trăm nhà tiên môn mà dám mang đi bán sao?”
“Cái lò nấu nhỏ xíu này…Là cái loại đồ bếp nấu cơm đem ra dùng bậy bạ à?”
Thiếu niên Lâm Bạch Vân nghe vậy tức đến nghiến răng, đập bàn đứng dậy, mặt đỏ bừng mắng lớn: “Ăn thì ăn! Tốt nhất ăn xong chết luôn đi!”
“Hắc,” tên du tu kia cười hăng hắc, “Chúng ta đâu cần mấy người quản, bọn ta thuộc Ngạo Tuyết Môn! Ai bảo các ngươi tự đa tình?”
Lâm Bạch Vân càng nổi giận, “Vậy sao hơn nửa tháng rồi Ngạo Tuyết Môn của ngươi còn chưa tới? Bỏ mặc các ngươi què cụt ở đây sao?!”
Nơi này hẻo lánh, thường xuyên gặp thủy tai, người còn lại trong thành chỉ hơn trăm, ai có khả năng thì đã sớm chạy hết.
Nói cách khác, Ngạo Tuyết Môn đã bỏ rơi họ.
“…Đó, đó là vì họ ở xa!” Tên kia đỏ mặt, ấp úng nói, “Họ chắc chắn sẽ đến!”
Lâm Bạch Vân trợn mắt, mỗi lần như vậy Pháp Lạc Đàm đều ngăn hắn lại, nhẹ giọng khuyên: “Sư đệ, đừng nói vậy với họ.”
Lâm Bạch Vân nghĩ bụng, sư huynh ngươi thật là lòng dạ Bồ Tát, ta thì…
Ngay giây tiếp theo, hắn thấy sư huynh “thiện tâm” kia chẳng may vướng bùn ngã xuống, “rắc” một tiếng, vô tình đè lên nửa chân còn lại của tên kia, chặt đứt.
Lâm Bạch Vân tròn mắt há hốc, Pháp Lạc Đàm vẫn mỉm cười, hỏi cả nhóm: “Còn ai có ý kiến không? Nếu có, thì khỏi lên phi thuyền với chúng ta. Cứ ở lại chờ Ngạo Tuyết Môn đến cũng được… Nhưng ba ngày nữa có lũ, chiều nay chúng ta đi.”
Đám người nhìn nhau do dự, cuối cùng vẫn lần lượt leo lên phi thuyền, tuy trong lòng vẫn chẳng mấy phục tùng.
Bọn họ không có tên trên bảng xếp hạng một trăm tiên môn lớn nhất, nên ngay cả y phục cũng bị bắt bẻ, phi thuyền thì chê chật hẹp, đến cả thuyền nuôi hoa Quỳnh cũng bị hỏi đem so với Thược Dược thì cái nào tốt hơn?
Trong chốc lát, cả phi thuyền đầy mùi khó chịu, Lâm Bạch Vân nhíu chặt mày.
Nhưng điều làm hắn bực mình hơn còn ở phía sau: trước khi phi thuyền dừng trước đại điện môn phái, trong đám người có một người chết.
Mây đen phủ kín chân trời, mưa rơi tí tách, ông lão chết ngã sấp mặt xuống đất.
Đó là một ông lão hơn sáu mươi tuổi. Trước đó Lâm Bạch Vân không để ý tới ông ta, nhìn kỹ mới thấy sắc mặt người nọ xanh tím, hẳn là có vấn đề về tâm mạch.
Ông ta chết quá nhanh, quá đột ngột. Người trên thuyền la ó, trách móc: “Vì sao ngươi không cứu ông ấy? Ngươi không phải tiên nhân sao?”
Lâm Bạch Vân sững lại, cố gắng biện giải: “Không phải, tâm mạch của ông ấy vốn đã có vấn đề, ta cũng không…”
Nhưng chẳng ai chịu nghe hắn nói, lời giải thích đầy bụng hóa thành phẫn uất, oán hận, áp lực.
…
“Tiên quân xuất thân tầm thường quả nhiên không bằng đại môn phái!”
“Đúng vậy, Ngạo Tuyết Môn người ta sẽ không để chuyện như thế này xảy ra…”
“Nghe nói ở Ngạo Tuyết Môn còn có tòa Thông Thiên Tháp, đi một vòng ở đó là có thể thông linh căn, tu tiên liền thuận lợi.”
“Môn phái này của bọn họ không danh không tiếng, lại không có đại môn phái chống lưng… Có khi ngay cả Thông Thiên Tháp là gì cũng không biết.”
Sắc mặt Pháp Lạc Đàm cũng khó coi. Lần đầu hắn gặp loại chuyện này, không biết xử lý thế nào, đành siết chặt kiếm trong tay, bảo đệ tử đi mời sư phụ tới.
Nhưng người đến trước không phải sư phụ, mà là một giọng trẻ con trong trẻo…
“Sao mà ầm ĩ vậy?”
Lâm Bạch Vân khựng lại, quay đầu nhìn, lập tức cái lạnh lẽo trong người tan đi không ít, lòng cũng mềm lại.
Là Thanh Việt Bạch chín tuổi.
Y che một chiếc dù nhỏ màu đỏ, mặc áo xanh nhạt, trên cổ đeo khóa kim ngọc bình an, được Tiết Vân Thanh bế.
Sắc mặt Tiết Vân Thanh cũng rất khó coi, một lớn một nhỏ đứng dưới mái hiên, nhìn vở kịch hề trước mắt.
“Sư huynh ta cứu các ngươi là phúc của các ngươi, không cứu là tôn trọng sinh mệnh của các ngươi, nói nghe như thể cứu các ngươi là nghĩa vụ không bằng.”
Tiết Vân Thanh: “…”
Tiết Vân Thanh không bịt miệng y, chỉ lạnh mặt nhìn những kẻ “điêu dân” kia.
“Ngươi là đứa nhỏ mà nói năng kiểu gì vậy?! Không học nhân nghĩa lễ trí tín sao?! Các ngươi là tiên giả, cứu người là để tu đức, là vì tự mình thành thần! Như vậy chẳng phải vẫn là có cầu sao?!”
“Kia ta cũng có thể không thành thần a.” Thanh Việt Bạch nhíu cặp mày nhỏ, nhảy khỏi lòng Tiết Vân Thanh, đôi mắt lục biếc đầy vẻ ngây thơ vô tội, “Hơn nữa, cứ tính theo lão bá tánh vừa chết này mà nói, nếu ba ngày nữa Ngạo Tuyết Môn không đến cứu các ngươi, vậy chẳng phải các ngươi đều sẽ chết sao? Chết sớm hay chết muộn có gì khác nhau? Ít nhất môn phái chúng ta còn chuẩn bị quan tài cho ông ấy nha.”
Những kẻ ồn ào nhất lập tức im bặt. Thực ra, phần lớn bọn họ làm loạn chỉ để kiếm chút “phí bịt miệng” mà thôi.
Trước kia cũng vậy, nhưng không hiểu sao đến chỗ này lại không làm được.
“Còn ầm nữa thì mời đi ra ngoài,” Thanh Việt Bạch bỗng nói tiếp: “Dù sao ta cũng không thích các ngươi!”
“Ngươi tính là cái gì, ngươi không thích thì bắt bọn ta phải cút sao?” Một người trong đám gây chuyện lầm bầm, “Hai vị Tiên Tôn ở đây còn chưa nói gì đâu!”
Vừa dứt lời, một thanh cự kiếm dừng ngay trước mặt y, kiếm quang lấp lóe, lạnh lẽo tàn nhẫn đến cực điểm.
Người nọ ngẩng đầu nhìn, là vị Tiên Tôn trông luôn ôn hòa, giữa trán có ấn hoa Quỳnh.
“Đệ ấy nói đúng.” Pháp Lạc Đàm nhàn nhạt nói, “Không cần cứu trợ thì tự rời đi.”
Mưa vẫn tí tách rơi. Pháp Lạc Đàm bảo: “Vân Thanh, sao lại bế Tiểu Việt tới đây?”
“Đúng đó,” Lâm Bạch Vân cũng nửa ngồi xuống. Áp lực trong lòng khi nãy đã tan hết, hắn xoa xoa tóc Thanh Việt Bạch, “Về đi, tiểu cung chủ của huynh, bên ngoài lạnh.”
Tiết Vân Thanh hừ một tiếng tỏ vẻ không phục, rồi chậm rãi bước tới.
Thanh Việt Bạch lại nghiêng chiếc dù đỏ che lên đầu Lâm Bạch Vân, khẽ hỏi: “Thế còn huynh, huynh không lạnh sao?”
Y không nghe được trả lời, vì Tiết Vân Thanh đã bế y trở về.
“… Lạnh chứ.” Một lúc sau, Lâm Bạch Vân mới lẩm bẩm, “Nhưng sư huynh chúng ta lạnh thì được, đệ không cần lạnh.”
Hắn thật lòng thương yêu Thanh Việt Bạch.
Khi môn phái tay trắng, Thanh Việt Bạch như một chú bươm bướm nhỏ nhẹ nhàng, bay qua bay lại giữa trời mây đen, tiếng lục lạc xanh rải khắp môn phái.
Về sau môn phái lớn mạnh, người cũng đông, hắn không sao hiểu nổi cái gọi là “người” nữa.
Hắn từng hỏi sư phụ, Thông Thiên Tháp là gì. Sư phụ nói với hắn…
“Đó là một hạng mục trong kế hoạch của Tiên Minh, dùng xương cốt phượng hoàng phối hợp với bí pháp thượng cổ, rèn đúc thành một tòa tháp. Ai có thể bước đỉnh cao nhất tháp ấy, sẽ một bước thành thần…
……
Lâm Bạch Vân nhìn Thanh Việt Bạch, chậm rãi nói: “Theo ta biết, tòa tháp này xây từ ba trăm năm trước, vẫn chưa từng mở.”
Thanh Việt Bạch hơi kinh hãi, nhớ đến ký ức ở Thần tộc, nhớ đến chuyện Cung Huyễn từng nói, còn cả việc dùng xương cốt làm tế phẩm…
Chuyện này có liên quan tới Cung Huyễn sao?
“Vì sao chưa từng mở?” Úc Hoài Kỳ chợt hỏi, “Thiếu thứ gì à?”
Y nắm trúng mấu chốt, Lâm Bạch Vân khựng lại, cười khổ: “Hôm qua ta hỏi sư huynh, sư huynh nói là vì ‘tháp’ thiếu một cơ duyên. Cơ duyên ấy rất có thể chính là xương cốt phượng hoàng mới, nên chắc chắn sẽ có người muốn dẫn Tiểu Việt đến đó. Ta không nói nhị thúc ngươi có vấn đề, chỉ là thấy…quá trùng hợp.”
“Đệ đã sinh hài tử, trong hai đứa nhất định có một tiểu phượng hoàng. Tình hình tốt nhất bây giờ là các ngươi đều đừng ra ngoài, trốn đi trước đã.”
Thanh Việt Bạch cau mày, lại hỏi: “Vì sao các ngươi đều nghĩ ‘ta’ phải trốn ‘nó’? Sao không nghĩ cách g**t ch*t hắn luôn đi?”
Pháp Lạc Đàm từng vì chuyện này mà muốn nhốt y trong Bạch Ngọc Cung, giờ Lâm Bạch Vân biết chuyện cũng khuyên y ẩn tránh, như thể chỉ cần trốn thì có thể thoát được đạo “vận mệnh” vô hình kia.
Nhưng y không hiểu, vì sao không thể ra tay giải quyết bọn chúng trước? Vì sao không thể đối kháng trực diện? Chẳng lẽ phải đợi vận mệnh giáng xuống rồi mới gào khóc sao?
Trong điện thoáng chốc yên lặng.
“Ta đồng ý suy nghĩa của Tiểu Việt.” Úc Hoài Kỳ cũng nói.
Thân hình Lâm Bạch Vân khựng lại.
“Vậy thì đi hủy chìa khóa Thông Thiên Tháp trước,” bỗng một giọng nói vang lên giữa trời đất, là Pháp Lạc Đàm, “Để nhị thúc ngươi ở lại trông các hài tử với Bạch Vân, ta sẽ đi Tiên Minh cùng các ngươi.”
Thanh Việt Bạch: “… Pháp Lạc Đàm, ngươi nghe lén chúng ta nói chuyện!”
Pháp Lạc Đàm ung dung ngồi xuống, còn đưa tay nắm lấy cổ tay Thanh Việt Bạch, đồng tử kim sắc hơi nâng: “Vừa hay đi qua nghe được thôi. Tiểu Việt, đệ không định gọi ta là sư huynh nữa sao?”
Thanh Việt Bạch cắn môi, cúi đầu nhìn.
Tay trái y bị Pháp Lạc Đàm kéo, tay phải vẫn đang nắm chặt với Úc Hoài Kỳ, hệt như bốn năm trước trong yến tiệc mạ vàng.
Sắc mặt Úc Hoài Kỳ lạnh xuống, kéo luôn tay còn lại của Thanh Việt Bạch về ôm vào ngực mình, ánh mắt thoáng qua một tia âm trầm, nói: “Sư, huynh.”
“…” Thanh Việt Bạch lập tức ngẩng đầu, chớp mắt: “Sư huynh~~”
Sau một đêm bình tĩnh, y thấy mình và Pháp Lạc Đàm cũng chẳng cần làm ầm đến mức tuyệt giao sinh tử .
Pháp Lạc Đàm miễn cưỡng đáp, ánh mắt tối xuống: “… Ừ.”
Tất cả như chém đứt mọi tơ vướng, mạng nhện đọng dưới hiên đều bị gió thổi tản.
Nhưng con nhện trên mạng kia lại rơi xuống vực sâu.