Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 62

Ngục giam Yêu tộc chưa từng náo nhiệt lẫn hỗn loạn như hôm nay.

Thanh Việt Bạch muốn nhảy xuống từ trong lồng ngực Úc Hoài Kỳ, dù sao bị ôm trước mặt nhiều người thế này, nói gì thì nói cũng hơi thiếu lịch sự.

Nhưng Úc Hoài Kỳ như đoán trước động tác của y, cánh tay tựa lồng giam cứng rắn, không cho y rời đi.

Thanh Việt Bạch: “…” Lại phát bệnh rồi! Cái kiểu nhất quyết phải ôm y, không cho chạy loạn này, lại tái phát!

Trước kia chỉ là trên giường, không cho y rời nửa thước, giờ thì tiến hóa thành thường ngày cứ ôm là không buông.

“Mỹ nhân,” Cung Huyễn cười không nổi, chỉ nhìn y, cứng giọng: “Ngươi đồng ý lời hứa năm xưa, chẳng lẽ chỉ để lợi dụng ta kéo ngươi ra khỏi gương thôi sao?”

Sắc máu trong mắt Úc Hoài Kỳ lộ sát ý, uy áp ập xuống: “Vậy ngươi còn tưởng là gì?”

Cung Huyễn như muốn giết người, quỷ khí chậm rãi túa ra, đám người xương trắng kẽo kẹt vang, đồng loạt khuyên: “Quỷ Thoại chủ, ngài phải bảo trọng thân thể, đừng tức quá mà chết, như vậy chúng ta về kiểu gì.”

“…” Hắn thấy mình sắp tức chết thật đến nơi rồi, nói chuyện kiểu này thà đừng khuyên!

Pháp Lạc Đàm không rảnh bận tâm u oán của Lâm Bạch Vân, coi song sắt như không, đi thẳng ra, sắc mặt lạnh lẽo: “Ngươi không thấy Thanh Việt Bạch muốn xuống sao? Còn không buông tay?! Ngươi có tôn trọng ý nguyện của đệ ấy không?”

“Không thấy.” Úc Hoài Kỳ mỉm cười nhạt, “Ta với em ấy là vợ chồng mới cưới, ôm nhau cũng là chuyện thường tình, không biết chưởng môn đây lấy thân phận gì mà quản chúng ta?”

Vành tai Thanh Việt Bạch hơi đỏ.

Lâm Bạch Vân từng xem vô số thoại bản, thấy vậy thì hiểu, nhỏ giọng truyền âm: “Sư huynh, có khi nào đệ ấy rất thích được ôm thật không… Hồi nhỏ đệ ấy vẫn vậy mà.”

Pháp Lạc Đàm nghe xong liền khựng, con ngươi khẽ động, quả nhiên trông thấy Thanh Việt Bạch đang vô thức dựa vào lòng Úc Hoài Kỳ.

Từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở phái Thiên Nhất, đến khi niên thiếu lại sang Yêu tộc, giữa chừng mất ký ức 50 năm… Sau khi trở về vẫn ở dưới cánh bảo hộ của hắn, chưa hề thấy mưa gió ngoài đời.

Bao năm qua, nỗi khổ lớn nhất y chịu là sự khinh miệt của kẻ tu hành khác.

Pháp Lạc Đàm chậm rãi siết tay, vẫn không cam lòng. Hắn nhìn Thanh Việt Bạch: “Tiểu Việt… Hắn dựa vào cái gì mà đoạt được lòng đệ? Chỉ bằng một khuôn mặt?”

Úc Ninh hơi ngạc nhiên. Người vẫn luôn lãnh đạm như hắn, thế mà cũng buột miệng hỏi ra lời này.

Úc Hoài Kỳ nghe vậy lại lửa giận bốc lên, sắc máu trong mắt sôi trào: “Ngươi còn có mặt mũi hỏi ‘dựa vào cái gì’? Người không nên hỏi câu hỏi đó nhất chính là ngươi.”

Cấm chế Bạch Ngọc cung, đệ tử ngấm ngầm hạ thấp Thanh Việt Bạch… Có lẽ y nghe không hiểu, nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại.

Đối với Pháp Lạc Đàm… Nếu chưa nhớ lại ký ức Thần giới, y còn có thể xem hắn như huynh trưởng. Nhưng sau khi biết, trong lòng y như bị ghim một cây kim nhỏ.

Không nhổ không yên.

Y nghĩ nghĩ, ngẩng đầu thì thầm vào tai Úc Hoài Kỳ mấy câu. Úc Hoài Kỳ sững lại, rồi thả y xuống.

Lúc này Thanh Việt Bạch mới nhảy xuống, đi đến trước mặt Pháp Lạc Đàm: “Sư huynh, đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi là sư huynh. Ta hiểu có những việc không thể trách ngươi, nhưng ta không chịu nổi.”

Pháp Lạc Đàm nhíu chặt mày, nụ cười tuấn mỹ trên mặt thoáng mờ đi: “Đệ đang nói gì?”

“… Hai đóa hoa quỳnh, thiên cẩu vọng nguyệt (chó trời ngắm trăng: còn là ẩn dụ cho kẻ si tình vô vọng), ăn vụng tiên đan.” Thanh Việt Bạch chậm rãi nói, “Ngươi nghe hiểu không?”

Pháp Lạc Đàm đột nhiên cứng đờ.

“Ngươi biết gương sẽ bắt ta đối diện nỗi sợ, vậy ngươi nghĩ ta sợ gì?” Thanh Việt Bạch chớp mắt.

Như có thứ gì khô héo dưới đáy lòng, môi Pháp Lạc Đàm run khẽ, khép đôi đồng tử kim sắc.

… Hắn biết.

Thấy vậy, Thanh Việt Bạch cũng hiểu, giật mình, rồi không tin nổi: “Ngươi sớm biết? Mà vẫn muốn dùng Bạch Ngọc cung nhốt ta?”

“Chuyện cũ thôi, đừng nhắc nữa.” Pháp Lạc Đàm lẩm bẩm: “Ít nhất, lúc này đây, huynh yêu đệ là thật.”

Một chữ “tình” như tấm lưới, càng giãy càng rối, không sao thoát.

Trước khi đột phá cảnh giới thành đệ nhất thiên hạ, hắn coi Thanh Việt Bạch là đệ đệ ruột; đến khi đột phá xong, ký ức sống lại, thường chìm vào giấc mộng dài.

“Nhưng huynh nhốt đệ trong Bạch Ngọc cung, không cho xuống núi, không phải vì chuyện ấy.” Pháp Lạc Đàm giải thích, nắm tay y, đối diện ánh mắt y, mong vớt vát một tia do dự.

Hắn nói: “Tiểu Việt, đặt tay lên ngực tự hỏi, đệ chưa bao giờ đối với huynh…”

“Chưa bao giờ.” Thanh Việt Bạch nhìn hắn, có chút mơ hồ, “Ta không hiểu vì sao ngươi lại thống khổ đến vậy.”

Pháp Lạc Đàm khép mắt, buông tay y, thân hình như muốn đổ.

Lâm Bạch Vân vội đỡ: “Sư huynh, sắc mặt huynh…như sắp không xong!”

Pháp Lạc Đàm: “… Câm miệng.”

Hai người nói nhỏ, chỉ họ nghe được. Lâm Bạch Vân không nghe rõ, nhưng cũng đoán ra, bèn thở dài trong lòng.

Lan nhân nhứ quả. (Bắt đầu như hoa lan, kết thúc như sợi bông bay tán: khởi đầu tốt đẹp nhưng kết thúc tan vỡ.)

Nếu năm đó không đưa Thanh Việt Bạch sang Yêu tộc, có lẽ đã không thành ra thế này?

Nhưng nuôi lớn chừng ấy năm, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, Lâm Bạch Vân không muốn để Thanh Việt Bạch khổ, đành để Pháp Lạc Đàm khổ.

Dẫu sao tuổi lớn thì sức chịu đựng cũng mạnh hơn… Ít nhất Tiểu Việt không phải chịu khổ, hắn tự an ủi mình vậy.

“Một lời đã hứa,” Cung Huyễn rốt cuộc chen được vào, bước tới trước mặt Thanh Việt Bạch, thở dài, phất tay cho lũ tiểu quỷ xương cốt tản ra. Trong lòng bàn tay hắn hiện ra một đóa hoa làm bằng xương trắng, đưa tới trước mắt y: “Thanh Việt Bạch, ngươi nhận lấy.”

Đóa hoa xương có ngọn lửa quỷ màu lam, khiến Thanh Việt Bạch nhớ trận đại chiến ở Thần tộc, khắp nơi toàn là lửa lam.

Khi ấy lập trường bất đồng, cá lớn nuốt cá bé, thành ra cục diện hôm nay cũng chẳng oan.

Nhưng y lại không hiểu vì sao Cung Huyễn đời này còn hứa hẹn với y- lẽ nào thật lòng thích y?!

Nghĩ đến đó, mày Thanh Việt Bạch khẽ nhíu. Y cúi đầu nhìn bông hoa xương, đôi mắt xanh biếc khẽ rung.

“Vì sao ngươi hứa lời như vậy?” Y không nhận hoa, chỉ hỏi.

Bốn năm trước “Chủ Ác Quỷ Thoại” đáp “ừ” một tiếng, kinh động cả thiên hạ, được người ta ghi vào vô số thoại bản, kể lại say sưa đến nay.

Cung Huyễn nhún vai: “Có lẽ vì thấy thú vị? Ta cũng không rõ. Nhưng ta thừa nhận, lúc nhìn thấy ngươi, trái tim ta lại mọc ra một lần nữa.”

Thanh Việt Bạch nghi mình nghe lầm: “Mọc ra cái gì???”

Thấy y chưa nghe rõ, Cung Huyễn giơ tay, định tự chứng minh, cởi mấy cái nút trước ngực…

Chưa kịp nhìn, mắt Thanh Việt Bạch đã bị một đôi tay che lại từ phía sau, giọng Úc Hoài Kỳ vang bên tai: “Nói chuyện thì nói chuyện, c** đ* làm gì? Cho ngươi chút mặt mũi ngươi liền lấn tới à?”

Cung Huyễn: “…”

Hắn bèn xắn tay áo, tức đến nỗi mặt nạ cũng run: “Úc Hoài Kỳ, ta với ngươi đã từng đánh nhau chưa?”

Sắc máu trong mắt Úc Hoài Kỳ lóe sát khí.

“Hoài Kỳ.” Thanh Việt Bạch bỗng lên tiếng, “Vừa rồi có phải ta đã nói là ta tự mình giải quyết được đúng không?”

Đây là lần đầu tiên y gọi hắn bằng giọng điệu như thế. Úc Hoài Kỳ khựng lại trong thoáng chốc, sau đó chậm rãi thu tay về, ngón tay khẽ chạm vào chiếc khuyên hồ ly ở vành tai Thanh Việt Bạch.

“… Ừ.” Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt đáp.

Cung Huyễn đứng một bên, trơ mắt nhìn người vừa rồi còn như sắp phát điên, chỉ vì một câu của Thanh Việt Bạch mà lập tức dịu xuống.

Hắn thầm nghĩ: Hôm nay chắc ta chưa tỉnh ngủ thật rồi.

Hắn nhớ năm đó khi Vạn Thời Từ tới xin cách đổi mệnh, qua ảo cảnh hắn thấy Úc Hoài Kỳ không phải như bây giờ.

Năm ấy, Vạn Thời Từ gõ cửa, nói hắn vừa tính ra một mệnh cách cực tốt, muốn biết vị trí người đó.

“Tính tới cả mệnh cách rồi sao?” Khi đó Cung Huyễn vô cùng kinh ngạc, “Chuyện này dính tới cả Thiên Đạo đấy.”

“Ác Quỷ Thoại mà cũng nghe lời Thiên Đạo?” Vạn Thời Từ nhướng mày hỏi lại hắn.

“Phải đó, phải đó,” Hí Thược đi cùng Vạn Thời Từ cũng bật cười chế giễu, “Ngươi được xưng là kẻ thoát ngoài tam giới, chưởng quản ác quỷ, vậy mà cũng tin mấy thứ ngu xuẩn như thế à?”

Cung Huyễn ngẩng đầu, liếc bọn họ một cái, trong nháy mắt liền hiểu đây là một đám thông đồng làm điều xấu, bèn nhoẻn miệng cười, giọng vẫn nhẹ bẫng:

“Ngươi biết không? Loại người như ngươi ấy, ta xem trời nói rồi, cuối cùng cũng chẳng có kết cục tốt đâu… Tự cho là đúng.”

Sắc mặt Hí Thược thay đổi, suýt nổi giận, lại bị Vạn Thời Từ ép xuống, quát: “Đừng để ý hắn, sau này chúng ta chính là Thiên Đạo.”

Hiếm khi Cung Huyễn nghe Vạn Thời Từ nói vậy, tức thì sinh tò mò về thân phận Hí Thược, nhưng chẳng mấy chốc hắn đã hiểu…

Hí Thược thuộc dòng họ Hí gia, mấy đời hành nghề bói toán.

“Hắn lợi hại thế, ngươi còn tìm ta hỏi vị trí làm gì?” Cung Huyễn hết biết nói.

Vạn Thời Từ cười hừ: “Một vụ giao dịch thôi, hỏi nhiều làm gì? Mau tính giúp ta… Ta dùng ba phần sức mạnh của ta để đổi lấy tin tức này.”

Lúc ấy ba phần sức mạnh của hắn cũng không ít. Cung Huyễn đáp ứng, lấy đi ba phần sức mạnh của Vạn Thời Từ.

Hắn báo vị trí Úc Hoài Kỳ cho Vạn Thời Từ, lại nghe y tiếp tục hỏi: “Hí Thược bói toán có hạn, liệu ngươi có được không: con phượng ứng với rồng ở đâu?”

Cung Huyễn mỉm cười, giọng nghiêm lại đôi chút: “Ngươi đã mua quá nhiều thứ ở ta, giờ còn muốn nữa… Tham như vậy sao? Cẩn thận mất nhiều hơn được.”

Vạn Thời Từ hậm hực bỏ đi.

Ảo cảnh còn lập lòe, Cung Huyễn nhìn con hồ ly đang chém giết kia, không hiểu sao lại ma xui quỷ khiến bốc một quẻ…

Vị trí Phượng.

Ảo cảnh lập tức chuyển, tới phái Thiên Nhất ở Tiên tộc.

Đầu tiên hắn thấy một đôi mắt xanh biếc.

Cung Huyễn khựng lại, ng·ay sau đó đôi mắt xanh biếc dần xa, một con bướm rực rỡ màu sắc bay vút lên.

… Thì ra vừa rồi là ảo giác từ cánh bướm. Cung Huyễn nheo mắt, lại thấy chủ nhân đôi mắt xanh ấy là một thiếu niên mười mấy tuổi.

Khi đó mặt trời đã lên cao. Trước điện Lạc Đàm có một cây tùng lớn, Thanh Việt Bạch đuổi bướm, chuông lục lạc ở cổ chân theo bước chạy mà vang leng keng.

Tự do, tự tại.

Cung Huyễn chỉ nhớ lại trong thoáng chốc, rồi bị lời Thanh Việt Bạch kéo suy nghĩ trở lại.

“Kỳ thật, ta cũng có chút chán ghét ngươi.” Y nói, “Bất quá, chỉ là một chút.”

Cung Huyễn hồi thần: “Hả? Vì sao?”

Thanh Việt Bạch nghiêm túc: “Bởi vì là ngươi nói cho Vạn Thời Từ phương pháp đổi mệnh cách.”

Cung Huyễn cười: “May mà ta cũng không phải quá thích ngươi, bằng không sẽ rất thương tâm đó. Dù sao ta đâu biết cuối cùng ngươi với Úc Hoài Kỳ sẽ phát triển thành thế này.”

Giao dịch là đạo sinh tồn của hắn, chuyện này hắn không hối hận chút nào.

Bất quá… Cung Huyễn nói, như nhớ ra điều gì, lại nheo mắt, khinh khỉnh giơ tay, khẽ chạm vai Thanh Việt Bạch, như có như không nhắc: “Tiếp theo còn có trò hay lên đài đó, tiểu mỹ nhân ~ coi chừng xương cốt ngươi nha ~”

Quỷ khí dần tan, Cung Huyễn bỏ đi.

Pháp Lạc Đàm và Lâm Bạch Vân thì tạm thời lưu lại Yêu tộc, mấy người tạm đạt thành hòa hoãn.

Thanh Việt Bạch thở phào, đan mười ngón với Úc Hoài Kỳ: “Chúng ta về thôi.”

Việc gấp trước mắt là đưa trứng tới chỗ an toàn của Yêu tộc. Nhưng sau khi tống cổ xong vị Chủ nhân Quỷ Thoại kia, hiếm hoi y nghĩ đến một quỷ khác- Quỷ trang chủ.

Không biết Quỷ trang chủ đi đâu, tựa như chẳng còn nghe thấy tin hắn.

“Ngươi có từng nghe qua Quỷ trang chủ không?” Thanh Việt Bạch nhìn Úc Hoài Kỳ, nghĩ đến đâu hỏi đến đó.

Trong Hoài Trạch- nơi hơi thở và linh lực của hai người dày đặc nhất, thích hợp cho ấp nở trứng. Úc Hoài Kỳ vừa đặt lò luyện đan đựng trứng xuống, liền nghe thấy câu hỏi ấy.

“…” Úc Hoài Kỳ đặt trứng ổn thỏa, đáp: “Không.”

Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ: “Vậy mùi đàn hương lạnh trên người ngươi mua ở đâu? Trên người hắn có hương vị giống ngươi.”

Y chưa từng ngửi thấy mùi này trên ai khác, hẳn không phải hương tầm thường.

Úc Hoài Kỳ khựng, mắt khẽ động, khóe môi hơi cong: “Em còn chú ý mùi trên người ta?”

Thanh Việt Bạch sững lại, lập tức nhận ra mình bị lộ điều gì, vành tai đỏ lên: “Cũng… cũng không có.”

Người khi hoảng hốt luôn tỏ ra bận bịu. Y tự rót chén trà, nhấp hai ngụm, tựa vào mép bàn, lại liếc hai quả trứng vàng đặt trên khay.

Ừm, trứng này cũng khá nặng a…

Nhưng Úc Hoài Kỳ không bỏ qua cơn lúng túng của y. Câu trả lời này với hắn rất quan trọng. Hắn nheo mắt, bỗng ghé sát, chậm rãi hỏi: “Tiểu Việt, từ khi nào em chú ý mùi hương gỗ trên người ta?”

Khoảng cách chợt gần khiến y lại ngửi rõ mùi đàn hương lạnh, lẫn hương hormone đực. Thanh Việt Bạch hơi mất tự nhiên, véo véo vành tai, da mặt trắng nõn hơi nóng: “Ách… Cũng chưa lâu, mới vừa rồi.”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, cúi đầu nhìn y: “Thật?”

“… Thật.” Thanh Việt Bạch siết chặt chén trà, ngước nhìn hắn, bỗng xoay thế hỏi: “Ngươi đang hoài nghi gì?”

Úc Hoài Kỳ khựng lại, giật chén trà khỏi tay y, vòng tay ôm eo, bất ngờ áp sát má y.

Lông tơ Thanh Việt Bạch dựng đứng, như con thú nhỏ bị giật mình, đẩy đẩy hắn: “Ngươi làm…”

“Em biết ta chú ý mùi hương trên người em từ khi nào không.” Úc Hoài Kỳ cắt lời, mắt máu khẽ động, ánh mắt lướt mặt y; lòng bàn tay nâng dưới mông, bế bổng y lên!

“Má nó, ngươi làm gì!” Thanh Việt Bạch hốt hoảng, bản năng vòng tay ôm cổ hắn. Động tác ấy lập tức khiến y hít nhiều mùi hương gỗ hơn, nhưng y vẫn không kìm được tò mò điều hắn vừa nói, chớp đôi mắt xanh: “… Khi nào?”

Úc Hoài Kỳ nhìn y lặng lẽ: “Vô Biên Chi Sâm.”

Không phải lần đầu hắn nhắc tới nơi đó. Thanh Việt Bạch ngẩn người, trong đầu lóe một ý nghĩ quái lạ, chẳng lẽ cái “kinh hồng thoáng nhìn” ở Vô Biên chi sâm” mà Úc Hoài Kỳ từng nói…… đều là thật? (kinh hồng thoáng nhìn: khoảnh khắc nhìn thấy khiến người ta kinh diễm suốt đời)

“Như tiên tử trong mộng,” Úc Hoài Kỳ bỗng nói, “Tấm váy trắng phủ đến đỉnh đầu, khi vén lên, là một gương mặt xinh đẹp đến khiến ta…”

Hắn dừng. Thanh Việt Bạch chớp mắt, mơ hồ lắp bắp: “Cái gì?”

Đồng tử Úc Hoài Kỳ hơi khựng, nhìn chằm chằm đôi môi đỏ bừng của y.

Hắn đâu phải kẻ không hiểu chuyện đời; ngược lại, Hồ tộc sớm đã tinh thông việc này.

Hồi nhỏ hắn nhớ rõ, cha mẹ quanh năm chinh chiến bên ngoài, chỉ có Cao Nam Tiêu ở bên bầu bạn. Khi còn là Thái tử, hắn từng đọc qua vài quyển sách.

Trong sách viết rằng, tiểu hồ nam khi yêu ai thật lòng sẽ dâng cho người đó ăn một thứ đặc biệt.

Lúc ấy hắn chỉ thấy thật dơ bẩn, chẳng hiểu vì sao tên tiểu hồ nam trong sách lại r*n r* vài tiếng, còn người tên đó yêu thì như được cổ vũ đến cực điểm.

Mãi đến đêm tân hôn, hắn mới hiểu- hóa ra, chuyện ấy là lẽ tự nhiên.

Nhìn người ngày thường trắng trẻo ngây thơ khóc lóc nói đừng, thấy y vì bị hắn g*m c*n mà thẹn quá hóa giận, làn da trắng mềm đầy vết tích do chính hắn để lại, nói vài lời th* t*c liền chịu không nổi.

Giống như cả người y đều bị đánh dấu bằng dấu vết của mình.

“… Sao ngươi không nói?” Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nhìn hắn, tim y cũng bỗng hoảng loạn…

Y không biết Úc Hoài Kỳ đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy ánh mắt hắn ngày càng lộ liễu, như thể chỉ bằng ánh nhìn thôi cũng đã hung hăng l**m láp y, muốn nuốt trọn vào bụng.

“… Là một gương mặt đẹp đến mức khiến ta cam lòng quỳ xuống, vừa ghé sát, ta đã ngửi thấy hương thơm trên người em.”

Vừa dứt lời, Úc Hoài Kỳ đã hôn lên môi y, một tay khống chế sau gáy, một tay nâng y bế lên, áp vào tường.

Mất điểm tựa khiến Thanh Việt Bạch phải siết chặt cổ hắn, chịu để hắn hôn. Da y trắng, phơn phớt hồng lại càng rõ, sắc đỏ nơi vành tai lan dần khắp người.

Nụ hôn cường thế khiến đầu y như phủ một tầng sương, mơ mơ màng màng, giống như thời thiếu niên, y khẽ gọi: “Thái tử ca ca…”

Đồng tử Úc Hoài Kỳ chợt co lại.

Tiếng gọi khẽ ấy như thứ thuốc mạnh nhất thế gian. Động tác của hắn càng thêm thô bạo, bóp eo Thanh Việt Bạch, thở gấp, chạm mũi vào y, hỏi: “Khi nào thì chú ý đến hương trên người ta? Hả?”

Thanh Việt Bạch cụp mắt, mày nhíu lại, trông hơi ấm ức, như không thích kiểu tra hỏi ép bức lúc này của hắn.

Giống hệt đêm tân hôn.

Nếu là trước đây, Úc Hoài Kỳ đã chẳng hỏi, chỉ chuyên tâm làm cho xong. Nhưng bây giờ hắn khao khát câu trả lời, bèn nâng bàn tay chai sần lên vuốt môi Thanh Việt Bạch.

“Nói đi.”

Có hương thì khơi dục, có dục, dần sẽ sinh yêu.

Thanh Việt Bạch: “…” Trước kia còn phớt lờ cho qua được, sao giờ lại không qua nổi?

Y cắn môi, ngước đôi mắt mông lung, nhẹ giọng: “Lúc bắt dế.”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt: “Nhưng khi ấy ta đâu mang gương mặt này.”

… Cho nên sau đó ngươi mới không cho ta trông thấy. Thanh Việt Bạch nghĩ thầm.

Nếu nói thời điểm thực sự chú ý mùi hương gỗ kia, phải là đêm hai người kề đầu ở khách đ**m.

Úc Hoài Kỳ thô lỗ, nóng nảy, cứ cắn y, rồi lại quấn lấy đòi, đòi y dang chân, đòi cơ thể y.

Khi ấy y chẳng muốn chiều, một cước đã đá văng hắn ra.

“Nhưng tình thế bây giờ khác, chúng ta đã thành thân, ngươi và ta đều nên tự giữ chừng mực…” Thanh Việt Bạch chậm rãi nói, môi hơi sưng như vừa bị hôn sưng.

Úc Hoài Kỳ nhịn không nổi lại cắn, bàn tay vuốt dọc chân y. Hắn biết dưới ống quần mỏng kia là đôi chân tuyệt đẹp.

Như thể từ trong ra ngoài đều phảng phất mùi hương nhè nhẹ, chạm vào thì mượt như bạch ngọc dương chi…

“Úc Hoài Kỳ? Thanh Việt Bạch? Hai ngươi ở đó không?”

Giọng Úc Ninh vang ngoài cửa.

“…”

Trong phòng thoáng im phăng phắc.

Một lúc sau, Úc Ninh mới được mời vào. Hắn cau có: “Hai ngươi bận gì thế? Sao nửa ngày mới cho ta vào?”

“… Vậy nhị thúc, ngươi tới có chuyện gì?” Thanh Việt Bạch đã thay áo bào trắng, ngồi bên bàn, yên tĩnh uống trà.

Sắc mặt Úc Hoài Kỳ lạnh lùng: “Chúng ta là vợ chồng mới cưới, nhị thúc thấy giờ Hợi chúng ta nên làm gì? Chẳng lẽ không được ôm nhau nói chút chuyện riêng?”

Mặt già Úc Ninh chợt đỏ, khụ một tiếng: “Ta là có chính sự!”

Hai người cùng nhìn hắn, ánh mắt như muốn nói: Để xem chính sự gì cho đáng.

“Úc Bình Khánh- thằng nhỏ xui xẻo ấy chạy đâu rồi?” Úc Ninh bỗng hỏi.

Thanh Việt Bạch khựng lại.

… Y biết mà, bọn họ quên mất cái gì rồi! Cháu trai lớn đâu!

Úc Hoài Kỳ dửng dưng: “Ở Tiên Minh.”

Nghe vậy, cả Thanh Việt Bạch lẫn Úc Ninh đều tròn mắt, đồng thanh: “Ở đâu?! Tiên Minh?!”

Úc Ninh vội: “Úc Hoài Kỳ, ngươi đừng quên nó là yêu tộc! Làm ơn trông chừng cháu trai lớn của ngươi một chút đi. Sau này con các ngươi ra đời, chẳng lẽ ngươi cũng mặc kệ sao?”

“… Hẳn là nên quản.” Thanh Việt Bạch nhìn Úc Hoài Kỳ, hơi do dự: “Úc Bình Khánh không thể một mình lang bạt suốt chứ.”

Úc Hoài Kỳ gật đầu: “Ta hiểu. Nhị thúc, nửa đêm tới chỉ vì việc này?”

Úc Ninh thở phào, rồi mới nói: “Không, ta tới để bàn chuyện xương phượng hoàng.”

Xương phượng hoàng? Thanh Việt Bạch nhíu mày. Sao Úc Ninh biết y là phượng hoàng?

“Dạo trước Tiểu Ngũ nói với ta, Yêu tộc có người bị rút Yêu Cốt. Khi ấy ta đã nghi, sợ là cùng chuyện năm đó.” Vẻ mặt Úc Ninh thoáng tang thương, hắn nhìn sang Thanh Việt Bạch, “Ta không biết Tiểu Kỳ có nói với ngươi chuyện A Yên chưa.”

Thanh Việt Bạch lắc đầu: “Khi ở cạnh nhau chúng ta không nói những chuyện ấy, chủ yếu nghĩ về nhau thôi. A Yên là ai?”

Úc Ninh không nhận ra trong giọng y còn khéo khoe, ông nhắm mắt, như chìm vào hồi ức: “A Yên, Cảnh Thu Yên, thê tử của ta. Có lẽ Tiểu Kỳ không ấn tượng, vì ta với A Yên thường đi du sơn ngoạn thủy. Sau có con, nàng sinh mấy quả trứng, hai chúng ta vì chuyện ai ấp con mà cãi nhau một trận. Rồi…”

Úc Ninh chợt dừng, giọng khàn đi, như mang nặng áy náy: “Nàng ra ngoài, bị Tiên tộc bắt, rút đi xương sống…”

Thanh Việt Bạch sững: “Cái gì?”

Úc Hoài Kỳ cũng chưa từng nghe, kinh ngạc nhìn Úc Ninh.

“Cảnh Thu Yên là hậu nhân phượng hoàng,” Úc Ninh lau mặt, “Là chim yêu mang huyết mạch phượng hoàng, xương cốt toàn thân được gọi là xương phượng hoàng.”

Thì ra vậy. Thanh Việt Bạch khẽ thở ra: xương phượng hoàng— là chỉ Cảnh Thu Yên…

“Tiểu Việt, ngươi cũng là phượng hoàng.” Úc Ninh bỗng nói.

Hơi thở vừa thả ra của Thanh Việt Bạch lập tức nghẹn lại, y giật mình: “Sao ngài biết?”

Úc Ninh cười khổ, xoa ấn đường. Sắc mặt mang tang thương, mí mắt như thành ba mí: “Bốn năm trước khi ngươi gặp chuyện, lúc Tiểu Kỳ kế vị, ta nghe một tiếng phượng hót. Do A Yên từng đưa huyết mạch tộc chim vào người ta, nên ta nhận ra ngươi.”

Thanh Việt Bạch im lặng một lúc rồi hỏi: “Vì sao Tiên tộc muốn rút xương cốt của bà ấy?”

“Ta không biết. Ta chỉ biết xương cốt nàng bị đặt trong một tòa tháp ở Tiên Minh, tên là Thông Thiên Tháp.” Úc Ninh chậm rãi nói: “Ta muốn… nhờ ngươi đưa di cốt nàng về.”

Trước kia hắn từng nghĩ đến điều này, vì chưa có cơ hội thích hợp.

“Nhưng chính ngươi cũng phải cẩn thận. Ta không chắc giờ bọn họ có còn săn xương phượng hoàng hay không.” Úc Ninh nói, “Ta có thể đưa ngươi phần yêu đan còn lại, che chở ngươi chu toàn.”

Thanh Việt Bạch hơi nhíu mày.

“Sao không nói sớm?” Úc Hoài Kỳ bỗng hỏi: “Ngươi chưa từng nói với ta.”

Thanh Việt Bạch nghe vậy lại cười: “Được! Ta đồng ý giúp.”

Úc Hoài Kỳ: “Ừ, ta cũng đồng ý.”

Úc Ninh ngây ra, lén liếc Úc Hoài Kỳ.

Trong ấn tượng của ông ta, đứa cháu này lạnh nhạt, đối với chuyện tình cảm không mẫn cảm, thậm chí bị gọi là không tôn trọng trưởng bối.

Kẻ đứng ở độ cao nhất, nhìn xuống sẽ thấy ai thấp hơn đều như kiến, cảm thấy kiến không chịu nổi một kích, cũng chẳng cần bận tâm.

Ông tưởng Úc Hoài Kỳ là hạng người ấy.

Nhưng hôm nay… Chẳng lẽ có người yêu thật sự khiến người ta thay đổi? Vậy hắn phải chọn cho Úc Bình Khánh một mối cho ra hồn, bẻ thẳng cái đầu óc nhị hóa kia mới được!

“Được rồi, nhị thúc, sao còn nghiêm túc thế?” Thanh Việt Bạch cười, “Vốn là một nhà cả, hắn là cháu ngài, cũng là Yêu Vương. Ta nửa phần là Tiên tộc, nhưng giờ coi như ngài là nhị thúc ta đi. Lần sau có chuyện này cứ nói thẳng.”

Úc Ninh khựng lại, bỗng đứng dậy, giơ tay hành lễ, cúi thật sâu: “Vậy làm phiền ngài, đa tạ điện hạ.”

Động tác hắn vừa nhanh vừa vội, cả hai còn chưa kịp phản ứng.

Đến khi nhận ra, Thanh Việt Bạch sợ tới mức suýt đứng dậy đáp lễ, nhưng Úc Hoài Kỳ đã đè y xuống, để y nhận lễ này.

Lúc này Úc Ninh mới rời đi.

Tức khắc trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

“Ta có bị giảm thọ không?” Thanh Việt Bạch hoảng hồn nhìn Úc Hoài Kỳ, “Ông ấy bao nhiêu tuổi rồi?”

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, ôm lấy y: “Chắc gần ngàn tuổi? Trước kia ta đúng là không biết chuyện cũ này… Nhưng, Tiểu Việt,em nghe ra ẩn ý của ông ấy vừa rồi không?”

Thanh Việt Bạch chớp mắt: “Ý gì?”

“Ta nghĩ, ta biết vì sao Pháp Lạc Đàm nhốt ngươi trong Bạch Ngọc cung,” Úc Hoài Kỳ nói: “Bởi vì Tiên tộc có người biết em cũng có xương phượng hoàng, nên hắn mới muốn giữ em dưới mí mắt mình. Chỉ cần ở đó, xương cốt em sẽ không bị rút.”

Động tác Thanh Việt Bạch khựng lại.

Úc Hoài Kỳ ngẩng nhìn y, như đang đợi câu trả lời.

“… Vậy tức là, chẳng phải con của chúng ta cũng sẽ trở thành cái đích cho mọi người nhắm đến?” Thanh Việt Bạch lẩm bẩm, “Hai đứa, lỡ có một đứa là tiểu phượng hoàng thì sao?”

Úc Hoài Kỳ cũng chợt hiểu.

“Hơn nữa, ta không thấy việc Pháp Lạc Đàm nhốt ta là đúng,” Thanh Việt Bạch nhìn hắn, nghiêm túc: “Phải để con có năng lực tự bảo vệ mình mới đúng.”

Y đứng dậy, đi tới trước hai quả trứng: “Nhưng ta càng mong, khi cả hai chúng ta đều có năng lực, sẽ loại bỏ hết mọi mối họa ngầm cho con.”

Úc Hoài Kỳ nghe vậy thở dài, có chút ghen, ôm lấy y: “Cứ có cảm giác như em thấy con còn quan trọng hơn ta.”

Thanh Việt Bạch nghẹn, gãi má, thầm nghĩ đây đúng là câu hỏi “đòi mạng”.

Giống như hỏi: mẹ và chồng cùng rơi xuống nước, ngươi cứu ai trước.

“Ừm? Sao không nói?” Úc Hoài Kỳ cắn cắn tai y, động tác mang ý trừng phạt.

Thanh Việt Bạch chớp đôi mắt xanh, “ai ya” một tiếng, nói xen vào một câu đùa: “Chúng ta tiếp tục chuyện ban nãy đi!”

“Thái tử ca ca…”