Trong điện Lạc Đàm, hương trầm nhè nhẹ lan tỏa.
Thanh Việt Bạch đứng ngoài cửa nhìn vào, từ xa đã thấy Pháp Lạc Đàm ngồi bên bàn dài, mặc y phục màu trắng, cúi đầu viết gì đó, thần sắc thanh lãnh.
Thanh Việt Bạch khẽ dừng bước, bỗng nhớ về những năm tháng thật xa xưa — khi y còn rất nhỏ, hình như là lúc mới được phái Thiên Nhất nhặt về, vừa hóa hình, nếu dùng cách nói của nhân loại, chắc chỉ khoảng năm tuổi.
Khi ấy, y ngây thơ, đôi mắt trong veo nhìn đám người vây quanh, chẳng hiểu gì cả.
Pháp Lạc Đàm mặc áo trắng, Tiết Vân Thanh cầm kiếm đứng một bên; tua kiếm của hắn có treo mấy bông hoa nhỏ, khẽ rung leng keng leng keng.
Pháp Lạc Đàm bế y lên, hương hoa quỳnh nhàn nhạt quanh quẩn, hắn cúi đầu, dùng gò má mình áp nhẹ vào khuôn mặt nhỏ, đôi mắt vàng kim chỉ có ở hắn, giọng ôn nhu:
“Về sau, đệ chính là chim nhỏ của phái Thiên Nhất chúng ta. Đây là Vân Thanh ca ca của đệ…”
Tầm mắt chuyển sang bên cạnh, thiếu niên Tiết Vân Thanh mặt lạnh ôm kiếm, hừ một tiếng, tỏ vẻ không vui:
“Sư huynh, huynh cũng biết tình cảnh của môn phái, nếu còn không cố gắng, sang năm e là phải đóng cửa mất! Đừng để một tên nhóc mê hoặc tâm trí, mau quay về tu luyện đi!”
Trước kia, Pháp Lạc Đàm luôn là người hắn ngưỡng mộ nhất.
Pháp Lạc Đàm hơi nhíu mày, liếc hắn một cái, nhàn nhạt: “Câm miệng.”
Tiết Vân Thanh cắn môi, nín lặng, không dám nói thêm.
Lúc ấy Thanh Việt Bạch nghe chẳng hiểu gì, chỉ vươn đôi tay nhỏ, vươn ra, từ lòng Pháp Lạc Đàm chớp chớp đôi mắt xanh lục, lặp đi lặp lại:
“Vân Thanh ca ca…”
Tiết Vân Thanh sững lại, quay đầu nhìn y.
Pháp Lạc Đàm cũng ngẩn ra, hỏi: “Đệ biết nói sao?”
Tiểu Thanh Việt Bạch gật đầu, “Biết, nói!”
Pháp Lạc Đàm hơi kinh ngạc, rồi mỉm cười: “Vậy thì tốt, Vân Thanh, từ đầu tiên đệ ấy nói chính là tên của đệ đó.”
Tiết Vân Thanh nắm chặt đầu ngón tay, tua kiếm theo động tác mà leng keng vang lên, thu hút ánh nhìn của Thanh Việt Bạch. Y vươn tay, khẽ túm lấy tua kiếm.
“… Muốn cái này?” Tiết Vân Thanh hơi do dự rồi tháo xuống, đặt vào tay y.
Thanh Việt Bạch cầm lục lạc, nhoẻn cười.
“Còn đó là Bạch Vân ca ca,” Pháp Lạc Đàm chỉ qua một người khác, “Đệ ấy tên Lâm Bạch Vân, nghĩa là đám mây trắng bay trên trời kia.”
Lâm Bạch Vân mặc áo choàng xám, bưng lò luyện đan bích ngọc. Đột nhiên, “phanh!” một tiếng — lò nổ!
Hắn bị đan nổ đến mặt đen thui, tóc rối tung.
Thanh Việt Bạch thấy vậy thì bật cười, giơ tay: “Bạch Vân…”
Lâm Bạch Vân ngơ ngác: “… Ta sao?”
Pháp Lạc Đàm liếc hắn một cái, “Chẳng lẽ trong điện này còn ai khác tên Bạch Vân?”
“Muốn ta ôm sao? Nhưng ca ca bẩn lắm.” Lâm Bạch Vân do dự.
Thanh Việt Bạch bĩu môi, vẫn vươn tay.
Lâm Bạch Vân mềm lòng, ôm y lên: “Ai nha, ta còn chưa từng bế em bé bao giờ, sao lại dính như vậy chứ…”
Mặt hắn lem luốc, chỉ có môi là đỏ, trông buồn cười đến lạ.
Thanh Việt Bạch nhìn hắn nói chuyện, bỗng đưa tay nhỏ lên “bốp!” một cái.
Trên mặt Lâm Bạch Vân lập tức in một dấu bàn tay trắng rõ rệt, khiến Thanh Việt Bạch cũng tròn mắt kinh ngạc, lại đưa tay sờ sờ, bàn tay mềm mụp lau đi không ít vết đen trên mặt hắn.
Lâm Bạch Vân cảm động đến rưng rưng: “Trời ơi… Sư huynh, huynh từ đâu nhặt được một tiểu bảo bối thế này?”
“Trả lại cho ta.” Pháp Lạc Đàm không vui, ôm lại y vào lòng. Ai ngờ Thanh Việt Bạch vừa vào trong ngực hắn lại “bốp” thêm cái nữa lên mặt hắn.
Trong khoảnh khắc, vệt đen lem sang y phục trắng và cả kim ấn trên trán Pháp Lạc Đàm.
Tiết Vân Thanh và Lâm Bạch Vân đều sững sờ nhìn, há hốc mồm.
Về sau, Thanh Việt Bạch mới biết, Pháp Lạc Đàm ghét nhất là bị làm bẩn y phục trắng.
Nhưng lần đó, hắn không hề trách y.
……Giờ đây, liệu hắn còn sẽ trách y không?
Thanh Việt Bạch vừa nghĩ vừa thấy rối lòng, chỉ biết đi tới đi lui ngoài điện Lạc Đàm, chẳng dám bước vào.
“Tới thì vào đi.”
Giọng Pháp Lạc Đàm vang lên trong điện, vẫn không ngẩng đầu, từng chữ chậm rãi nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng.
Thanh Việt Bạch: “!!!”
Ngay sau đó, y lại nghe thấy giọng nói trầm ổn kia vang lên:
“Một mình đệ vào là được, đừng mang theo con chó của đệ,”
“… Sư huynh, huynh đừng nói hắn như vậy.”
Cuối cùng Thanh Việt Bạch vẫn bước vào, ánh mắt nhìn quanh một vòng, bỗng nhận ra điều gì:
“Bạch Vân sư huynh đâu?”
Ngòi bút trong tay Pháp Lạc Đàm khựng lại, ánh mắt lóe lên một thoáng:
“… Tạm thời có việc, xuống núi rồi, tối nay sẽ về.”
Hắn đặt bút xuống, ánh mắt dừng ở Thanh Việt Bạch, trong đó ẩn giấu thứ tĩnh lặng u tối như vực sâu.
“Huynh sai người làm món đệ thích nhất — dế mèn bạch ngọc, cùng huynh qua bên kia đi.”
Thanh Việt Bạch không hiểu sao lại thấy sau lưng nổi da gà, nhỏ giọng đáp:
“Vâng… Vậy bọn Tiết Vân Thanh đâu? Sư huynh, lần này đệ trở về là có chuyện muốn hỏi huynh.”
Từ khi nhận được ký ức quá khứ ở chỗ Mệnh Sư, y vẫn luôn thắc mắc — khi ấy y vì Úc Hoài Kỳ mà dùng cấm chú Yêu tộc phế Tằng Kỳ, sẽ bị phản phệ, vậy phản phệ đó đã được hóa giải thế nào?
Có khi nào… đó chính là nguyên nhân khiến y xuyên đến hiện đại?
Pháp Lạc Đàm khẽ cười, giơ tay nắm cổ tay y:
“Không vội, đường xa mệt nhọc, ăn chút gì trước rồi nói…Úc Hoài Kỳ đâu?”
“Hắn ở Bạch Ngọc cung,” Thanh Việt Bạch thật thà đáp, “Huynh không thích hắn, hắn cũng không thích huynh, nên đệ tách hai người ra.”
Trong mắt Pháp Lạc Đàm thoáng qua tia kinh ngạc, “Đệ biết cái gọi là tình sao?”
Thanh Việt Bạch chớp mắt, ngơ ngác, “Cái gì mà biết cái gọi là tình? Đệ vẫn luôn biết mà.”
“… Cũng phải.” Pháp Lạc Đàm thở nhẹ, tay vuốt mái tóc y như đang xoa lông một chú chim nhỏ, “Các ngươi đã là kết cục định sẵn, huynh có chen vào cũng chỉ khiến đệ không vui thôi.”
Ánh mắt Thanh Việt Bạch sáng lên, “Thật không?”
“Huynh không muốn đệ lưỡng nan (khó xử hai bên),” Pháp Lạc Đàm mỉm cười, “Gọi hắn vào điện Tam Sinh, cùng nhau ăn món dế mèn bạch ngọc mà đệ thích đi.”
……
Điện Tam Sinh là nơi Thu Văn Sinh quản lý. Khói mây lượn quanh, Thu Văn Sinh là một cầm tu, rất thích đánh đàn. Quanh năm trong điện có đệ tử tấu nhạc, mỗi lần tiếng đàn vang lên, lại có mấy con tiên hạc bay lượn ngoài điện sen hồ, hòa theo nhịp điệu mà ca hót dài lâu.
“Ngươi thấy con hạc đầu có vệt đen kia không?” Thanh Việt Bạch chỉ về phía một con tiên hạc đang bay, quay sang nhỏ giọng kể với Úc Hoài Kỳ: “Ta từng đánh nhau với nó đấy.”
Ánh mắt Úc Hoài Kỳ hiện chút ý cười dịu dàng, “Ai thắng?”
Thanh Việt Bạch hừ một tiếng, hai tay chắp sau lưng, ngạo nghễ nói: “Đương nhiên là ta rồi!”
Cái đuôi đều sắp vểnh đến trời.
Úc Hoài Kỳ khẽ bật cười, vươn tay vuốt lại mấy sợi tóc rối giúp y: “Thật lợi hại.”
Thanh Việt Bạch cười tít mắt, kéo tay hắn cùng bước vào điện Tam Sinh.
Trong điện, các nhạc sư đang hòa tấu, trên bàn bày đầy linh quả và vài đĩa dế mèn bạch ngọc vàng giòn thơm phức.
Tiết Vân Thanh, Pháp Lạc Đàm, cả Thu Văn Sinh lâu không gặp đều có mặt, còn có một người tóc trắng mặc áo tím, ngồi đối diện với Thanh Việt Bạch và Úc Hoài Kỳ.
Nhìn thấy người lạ, Thanh Việt Bạch khẽ khựng lạ, hình như bầu không khí này không đơn thuần là buổi ăn cơm.
Y vẫn ngồi xuống, đồng thời âm thầm nhéo nhẹ lòng bàn tay Úc Hoài Kỳ, nhắc hắn phải cẩn trọng.
“Hai vị công tử…” Người tóc trắng mặc áo tím lên tiếng trước, nhìn Thanh Việt Bạch, “Trước đây dường như chưa gặp hai vị trong phái?”
Thanh Việt Bạch đã giấu đi đôi mắt xanh lục, gương mặt cũng không còn giống trước, tự nhiên không ai nhận ra.
Y đáp: “Tại hạ Úc Bạch, là tán tu, ở trên núi quanh năm, còn vị này là đạo lữ của ta.”
“Úc Bạch” là cái tên y vẫn luôn dùng trước đây. Úc Hoài Kỳ nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt thoáng ý cười mờ nhạt.
Tiết Vân Thanh: “…”
Pháp Lạc Đàm bật cười lạnh, bàn tay siết chặt, quay mặt sang nơi người áo tím không nhìn thấy, trừng Thanh Việt Bạch một cái, ngoài miệng lại nghiến răng nghiến lợi hòa giải:
“Không tệ.”
Thanh Việt Bạch giả vờ như không thấy, âm thầm dời tầm mắt đi nơi khác.
Thật ra y không cố ý nói vậy, chỉ là trước kia từng dùng tên này.
Khi còn ở hiện đại, bởi có chút linh cảm trời cho, y từng lập tài khoản mạng, khi ấy lấy tên là “Úc Bạch.”
“A, tán tu à! Tán tu tốt lắm!” Người tóc trắng mặc áo tím cười sang sảng, “Không giống chúng ta ở Tiên Minh, lúc nào cũng bị trói buộc bởi quy củ.”
“Vậy ngài là ai?” Thanh Việt Bạch thuận miệng hỏi.
Người áo tím sững lại, sau đó bật cười: “Hiếm có a, còn có người không biết ta! Ta là Lâm Tông!”
Lâm Tông?
Thanh Việt Bạch nhíu mày — cái tên này, y thật sự chưa từng nghe qua bao giờ.
Y chỉ cảm thấy trùng hợp một điều — thế mà người kia lại cùng họ với Lâm Bạch Vân.
Úc Hoài Kỳ thấp giọng truyền âm: “Hắn là Phó minh chủ của Tiên Minh, còn Minh chủ chính là Pháp Lạc Đàm.”
“Nguyên lai là Lâm minh chủ a,” Thanh Việt Bạch làm ra vẻ kinh ngạc, cười nói, “Cửu ngưỡng cửu ngưỡng!”
Trong mắt Lâm Tông thoáng hiện lên nét đắc ý — rõ ràng hắn đã quen hưởng thụ loại kính trọng này.
“Úc công tử, nếu ngày nào đó có hứng thú với Tiên Minh, có thể đến tìm ta. Tuy ta không dám nói nhiều, nhưng trong Minh này, ít nhất vẫn có thể tìm một chức vị tiên môn giúp ngươi.”
Thanh Việt Bạch khẽ động ánh mắt.
Người này cư nhiên chẳng thèm xét đến tu vi, đã vội muốn mượn sức y?
Úc Hoài Kỳ nheo mắt, trong đáy mắt nổi lên một tia khinh thường lạnh buốt.
“Kia không cần,” Tiết Vân Thanh chen vào, “Tán tu vốn không hỏi thế sự.”
Lâm Tông nhướng mày, vuốt râu bạc, định phản bác, nhưng đúng lúc ấy, ngoài điện có một đệ tử mặc áo tím chạy vội vào, ghé sát tai hắn nói mấy câu.
Sắc mặt Lâm Tông khẽ biến, liếc nhìn Pháp Lạc Đàm, “Chưởng môn, thật thất lễ. Trong nhà xảy ra chuyện, ta không thể tiếp tục cùng ngươi thưởng thức mỹ vị này, cáo từ.”
Nói rồi, hắn vội vã đứng dậy, vừa ra khỏi điện liền thân hình chớp lóe, biến mất.
Khi người ngoài đi rồi, Tiết Vân Thanh liền không còn giả bộ, cau mày nói: “Sư huynh, huynh gọi Lâm Tông đến làm gì? Tên này thật ghê tởm!”
Hửm? Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, trong lòng thầm nghĩ — cư nhiên còn có người khiến Tiết Vân Thanh ghét đến vậy sao?
Pháp Lạc Đàm nhàn nhạt liếc hắn: “Dù ghê tởm thế nào cũng không cần nói toạc ra trước mặt người ngoài. Còn có người ngoài ở đây.”
Ánh mắt Úc Hoài Kỳ lập tức trầm xuống.
Thanh Việt Bạch nghe liền hiểu, cái “người ngoài” kia rõ ràng chỉ hắn, vội mở miệng: “Sư huynh, huynh không…”
“Yêu Vương hẳn chưa từng nếm qua dế mèn bạch ngọc nhỉ?” Pháp Lạc Đàm đột nhiên cắt lời y, giọng điệu bình thản, “Món này là món sư đệ ta thích nhất, sao không thử một chút?”
Nói xong, lập tức có đệ tử bưng một đĩa dế mèn trắng nõn còn sống đặt ngay trước mặt Úc Hoài Kỳ.
“Phịch” một tiếng, động tác hiển nhiên chẳng có chút khách khí.
Úc Hoài Kỳ mặt không đổi sắc, gắp một con cho vào miệng, chậm rãi nhai, sau đó ngẩng lên, mỉm cười với Pháp Lạc Đàm:
“Thứ Tiểu Việt thích, ta tự nhiên từng nếm qua. Bất quá, Pháp chưởng môn, có từng thấy Tiểu Việt mặc áo cưới chưa?”
Hắn cười, nhưng giọng lại lạnh như băng, mang theo uy áp ngập trời.
Sắc mặt Pháp Lạc Đàm trầm xuống, tay đặt trên bàn nắm chặt, đến nỗi da bật máu.
Thanh Việt Bạch giơ tay che môi, cảm thấy không khí quanh bàn càng lúc càng quái dị, y chỉ biết cúi đầu im lặng ăn dế mèn.
“… Áo cưới chẳng qua chỉ là bộ y phục màu đỏ tầm thường.” Pháp Lạc Đàm nheo mắt, “Tiểu Việt mặc y phục màu trắng vẫn đẹp hơn, giống ta vậy. Đệ nói có đúng không, Tiểu Việt?”
Thanh Việt Bạch ngậm con dế mèn trong miệng, yếu ớt nghĩ thầm: Thật ra ta thích thanh y hơn…
“Dù là y phục đỏ hay trắng, Tiểu Việt thích gì mới quan trọng nhất.”
Úc Hoài Kỳ nhẹ nhàng nắm tay y, đặt lên mặt bàn, khóe môi nhếch lên nhìn Pháp Lạc Đàm, giọng như trêu chọc: “Không phải sao?”
Mười ngón tay khớp chặt — rõ ràng là khiêu khích trắng trợn.
Ánh mắt Pháp Lạc Đàm dừng lại nơi hai bàn tay ấy, rồi thu lại, gương mặt yên tĩnh nhưng mang khí thế chính cung, giọng lạnh tanh:
“Tiểu cung chủ tuổi trẻ vô tri, bị hồ ly tinh mê hoặc là chuyện thường. Nhưng dẫu ngươi có mê hoặc đến đâu, cũng không thể quang minh chính đại bước vào cửa Bạch Ngọc cung, mà ta thì có thể.”
Úc Hoài Kỳ mỉm cười:
“Cung chủ bị giam ở Bạch Ngọc cung đã là quá khứ. Việt điện ở Yêu Tộc mới là tự do và tương lai của y. Có về lại Bạch Ngọc cung hay không, có gì quan trọng?”
Giữa điện Tam Sinh, khói thuốc súng dày đặc.
Thanh Việt Bạch c*n m** d***, quay sang Úc Hoài Kỳ nhỏ giọng:
“Các ngươi đang làm cái gì vậy…”
Pháp Lạc Đàm đột nhiên đứng bật dậy!
Đôi mắt kim sắc tràn đầy sát khí, một thanh trường kiếm xuất hiện, chém thẳng về phía hai người!
Bàn bị bổ làm đôi, hai bàn tay kia cũng bị tách ra…
“Bổn tọa cho ngươi ba giây đồng hồ, cút ngay, đồ súc sinh!”
Phía sau Pháp Lạc Đàm, pháp tướng kim sắc xuất hiện, toàn bộ đại điện bừng sáng, kim quang ngập trời, sát ý cuồn cuộn ập về phía Úc Hoài Kỳ!
Úc Hoài Kỳ lạnh lùng hừ khẽ, chẳng chịu yếu thế, Cửu Vĩ Yêu tướng hiện ra sau lưng hắn, thiên lôi màu máu giáng xuống, “oanh” nổ lớn một tiếng, đánh tan toàn bộ kim quang.
Gió lốc cuốn qua, đất đá bị xé toạc, điện Tam Sinh hóa thành phế tích trong nháy mắt, tiếng la hét vang dậy bốn phương!
Trong hỗn loạn, Thanh Việt Bạch vẫn an toàn, chỉ là tóc bị chưởng phong thổi tán loạn: …”
Ngồi giữa đống đổ nát, Tiết Vân Thanh: “…”
Điện chủ Thu Văn Sinh: “…”
“Ba giây à?” Úc Hoài Kỳ nhếch môi cười, giọng khinh miệt: “Ta hủy cả phái Thiên Nhất của ngươi chỉ cần một giây.”
Thanh Việt Bạch nuốt con dế mèn trong miệng, tiện tay rót chén trà, thong thả uống một ngụm, rồi nghiêm túc nhặt lấy một lọn tóc bị đứt, ngẩng đầu nói:
“Hôm nay nhất định phải có người chịu trách nhiệm cho kiểu tóc của ta… Ta tết kiểu này tốn ba mươi phút đó!”
Tiết Vân Thanh thầm than: Cái kiểu tóc đơn giản kia của nguoiq vậy mà mất ba mươi phút? Tay ngươi có phải phế đâu!
“Tiểu Việt,” Pháp Lạc Đàm lại khôi phục giọng ôn nhu, “Để sư huynh tết cho đệ, như hồi đệ còn nhỏ. Yêu tộc làm sao hiểu được kiểu tóc đệ thích? Đến đây, qua với sư huynh.”
Một chiếc đuôi hồ ly của Úc Hoài Kỳ quấn lấy Thanh Việt Bạch, giọng lạnh mang nét chiếm hữu:
“Không cần. Ta có thể học, hơn nữa Tiên tộc bọn họ toàn là đồ quá hạn, chưa chắc em đã thích.”
Thanh Việt Bạch chỉ cảm thấy đầu sắp nổ tung.
Đây rốt cuộc là chuyện gì!
Ăn dế mèn bạch ngọc thôi mà, sao hai người này như bị trúng độc vậy hả!