Thanh Việt Bạch nói chạy là chạy, khổ nỗi không quen địa hình Yêu tộc nên mệt bở hơi tai. Chẳng bao lâu, hơi thở thuộc về Úc Hoài Kỳ đã tới cách đó không xa.
Không biết từ khi nào mưa kéo đến từ chân trời rơi xuống. Trong rừng cây nhỏ, Thanh Việt Bạch né sau một tảng đá lớn, cả người bị mưa xối ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt.
Làm sao bây giờ làm sao bây giờ!!
Y còn chưa nghĩ xong phải nói với Úc Hoài Kỳ đứa nhỏ này từ đâu ra, cũng không biết giải thích thế nào chuyện y sẽ sinh em bé … Có khi nào hắn thấy đây là quái vật? Phải xóa sạch?
… Không được, tuyệt đối không được! Thanh Việt Bạch cắn chặt môi dưới, sắc mặt trắng bệch, giơ tay thi liền hai đạo chú pháp, định liên lạc Lâm Bạch Vân…
Nhưng chú pháp thường ngày vẫn dùng được giờ lại không có tác dụng, ngược lại khóa đồng tâm trên chân y lại sáng lên.
Chắc chắn là Úc Hoài Kỳ đã đoán trước, phong hạn chế linh lực của y!
Bỗng leng keng, leng keng — tiếng xiềng xích vang lên cách đó không xa, chính là tiếng khóa đồng tâm trên chân Úc Hoài Kỳ.
“… Tiểu Việt, ra đây, ta biết em ở đó.”
Thân y cứng đờ, lạnh đến phát run. Đang rối như tơ vò, lại nghe Úc Hoài Kỳ nói: “Đừng trốn nữa! Bây giờ…… thân thể em không tốt!”
Trong chớp mắt, trong đầu Thanh Việt Bạch lóe lên một ý — Úc Hoài Kỳ… không muốn để y biết chuyện y mang thai?
Vậy có phải y cũng có thể giả vờ như không biết đứa nhỏ tồn tại?
Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ, ló đầu ra sau tảng đá, làm bộ mờ mịt: “Ngươi nói gì?”
Úc Hoài Kỳ đứng cách đó không xa, cũng đang dầm mưa. Áo đen ướt sũng dán lên thân hình cao lớn dày rộng, vành mũ trên đầu cũng nhỏ nước.
Thấy Thanh Việt Bạch ló ra, tim hắn mới thở phào, chậm rãi bước tới, mặt đen sì: “Mưa lớn thế này, em trốn ta làm gì?”
Trong giọng vẫn giấu không hết giận. Thanh Việt Bạch cắn môi: “Vậy ngươi đuổi làm gì! Không phải đêm qua sau khi ngươi thấy tâm mộng thảo màu trắng liền vứt ta lại, tự đi rồi sao! Ngươi hoài nghi ta!”
Vừa thốt ra, chính y cũng khựng lại, uất ức dâng lên.
Hóa ra y để ý hành động của Úc Hoài Kỳ đến như vậy…
Y tưởng mình không thích, kỳ thực đã sớm quen với từng tiếng dỗ ngọt chậm rãi của Úc Hoài Kỳ, quen với thái độ hắn đối với y.
Úc Hoài Kỳ bỗng dừng bước.
Giữa trời đất chỉ còn tiếng mưa.
Không nghe hắn giải thích, Thanh Việt Bạch càng tức: “Ngươi thừa nhận rồi chứ gì! Đêm qua ngươi đi rồi, ta cũng chưa ngủ!”
Chờ tâm mộng thảo cho kết quả, như tung đồng xu chọn mặt. Nhưng ngay khi đồng xu tung khỏi tay, trong lòng y đã có đáp án, chẳng cần nhìn nó rơi mặt nào.
Kết quả, y nghĩ không thông vì sao tâm mộng thảo lại không phải hồng phấn. Quả thật nửa đêm không ngủ, đến tảng sáng mới đi tìm Mệnh Sư.
Rõ ràng trước kia không phải thế… Thanh Việt Bạch vò hoa văn trên áo, môi mỏng gần như bị y cắn rướm máu, mày khẽ nhíu, gương mặt xinh đẹp thoáng qua chút ai oán.
Quả nhiên vẫn là đừng yêu đương thì hơn, không nói chuyện sẽ không rối lòng.
Úc Hoài Kỳ im lặng rất lâu, đến mức Thanh Việt Bạch nghi hắn đi rồi. Y thò đầu nhìn…
Không thấy người.
Thanh Việt Bạch cau mày, đứng bật dậy, liền đụng vào sau lưng…
“Ai…… Ưm!”
Eo bị một cánh tay rắn chắc siết chặt, cằm bị bàn tay có vết chai khẽ véo lệch sang một bên. Đôi mắt xanh như hồ của Thanh Việt Bạch bỗng trợn to.
Úc Hoài Kỳ ôm y từ phía sau, nâng cằm y lên và hôn lấy. Hơi thở hắn dồn dập, trong đôi mắt màu máu tràn ngập chiếm hữu.
Hơi thở hai người quấn vào nhau còn vương mùi máu nhàn nhạt — là y vừa cắn ra. Y né một chút, vành tai chậm rãi nóng lên, ửng đỏ.
Núi xa bị mưa ép thành màn sương mịt mù như phủ tầng sa mỏng xinh đẹp. Thời gian như dừng ngay khoảnh khắc này.
Hàng mi dài như lông quạ của Thanh Việt Bạch khẽ chớp, bỗng cắn nhẹ lên cái lưỡi đang quấy rối trong miệng mình.
“…” Úc Hoài Kỳ đau, rốt cuộc lùi ra, khẽ th* d*c, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm y: “Em phải cho chồng em có quyền độc chiếm.”
Thanh Việt Bạch ngẩn ra, lờ mờ đoán được… đây là…… ghen?
Úc Hoài Kỳ đã bế bổng y lên, thân hình lóe đi, trở về Hoài Trạch cung.
Hoài Trạch cung vốn là điện Thái tử, điêu lan họa đống, lư hương thoang thoảng u hương.
Trong điện có một bể tắm rộng, hơi nóng bốc lên. “Tõm” một tiếng, Thanh Việt Bạch bị thả vào nước. Đến khi hoàn hồn, y đã bị Úc Hoài Kỳ lột tr*n tr**.
Thanh Việt Bạch: “( ▼ヘ▼# )!!”
“Ngươi muốn làm gì?!” Y vừa tỉnh đã muốn nhảy ra, nhưng bị Úc Hoài Kỳ kéo lại, đặt ngồi mép bồn.
Úc Hoài Kỳ áp sát, giơ tay gỡ trang sức trên tóc y, ánh mắt quét từ trên xuống dưới một lượt, như đang kiểm tra con chim nhỏ do mình nuôi có sây sát trầy xước gì không.
Thân hình Thanh Việt Bạch mảnh mai dài, da thịt đúng như tên — trắng như tuyết, chạm nhẹ là ửng hồng. Bắp chân bị đá trầy một vệt đỏ, như điểm mai trên nền tuyết.
B·ị th·ương thật? Úc Hoài Kỳ nhíu mày, ánh mắt rơi xuống chiếc bụng hơi nhô. Hắn khựng lại, trong đầu thoáng lướt một ý…
Y luôn mặc áo hơi rộng, khiến mình trông như chú chim tạc mao, là vì thích kiểu đó, hay là…
“Nhìn gì mà nhìn?” Thanh Việt Bạch đột ngột cắt lời, cụp mắt để che giấu chột dạ, đuôi mắt vì hơi ấm mà ửng đỏ.
Úc Hoài Kỳ vẫn còn bàng hoàng vì lời Mệnh Sư, đầu óc ong ong. Đôi mắt màu máu của hắn không rời Thanh Việt Bạch, bàn tay vô thức đặt lên đùi y.
……Thanh Việt Bạch thật sự đang mang thai con của hắn sao?
Y mặc hắn để tay trên đùi mình, tháo luôn đai chân. Từ lần đầu gặp y 50 năm trước, bàn tay Úc Hoài Kỳ đã mang lớp chai mỏng; khi cọ qua làn da non mịn mẫn cảm, dấy lên cảm giác khác lạ.
Hai người nhìn nhau. Không hiểu sao mặt Thanh Việt Bạch như bị thiêu, muốn cụp mắt, lại sợ hắn cho là y chột dạ, sợ hắn nhìn ra manh mối, đành gượng nhìn thẳng.
Cho đến khi… bàn tay hắn đặt lên bụng.
Thanh Việt Bạch giật mình run lên, chợt nghe Úc Hoài Kỳ nói: “Ta còn tưởng, chỗ này…”
Giọng hắn khựng lại, lầm bầm: “Là bị ta. Bắn. To.”
Thanh Việt Bạch: “…”
Y chưa từng nghe lời nào thô đến vậy, mặt càng đỏ, “bốp” một cái vỗ lên mặt Úc Hoài Kỳ: “Ngươi nói linh tinh cái gì đó!”
Lực ấy đối với Úc Hoài Kỳ chỉ như móng mèo cào, dù hắn chưa từng nuôi mèo.
Úc Hoài Kỳ mím môi, nhìn Thanh Việt Bạch, giọng hơi ngập ngừng:
“Dạo này, em không được chạy lung tung.”
Hắn vẫn chưa nghĩ xong nên nói thế nào với Thanh Việt Bạch về chuyện mang thai… Không, chính hắn cũng chưa xác định, phải đợi đại phu xem qua mới biết rõ.
Nam nhân có thể sinh con sao? Nếu thật sự là vậy, Thanh Việt Bạch sẽ đau đến khóc chứ? Có khi nào y cảm thấy mình đang mang quái vật?
Thanh Việt Bạch nghi hoặc hỏi:
“Vì sao không được chạy loạn?”
Y nghĩ Úc Hoài Kỳ lại muốn nhốt mình, nào ngờ hắn bỗng nói:
“Em bị bệnh.”
… Quả thật không định để y biết mình đang mang thai? Thanh Việt Bạch híp mắt, ngẫm đi ngẫm lại, bỗng hiểu ý hắn.
“Nơi nào bị bệnh?” Y truy hỏi, thử thăm dò:
“Ngươi muốn giam ta lại có phải không?”
Úc Hoài Kỳ mấp máy môi, thật sự không biết giải thích thế nào về chuyện “nam nhân sinh con”, đành khô khan nói:
“Dù sao, em đừng chạy. Muốn cái gì cứ nói với ta, thật sự muốn ra ngoài thì bảo ta, ta đưa đi.”
Thanh Việt Bạch ngẩn người, xem ra hắn thật sự không muốn cho y biết chuyện này.
Nhưng tại sao chứ?
Y nghĩ mãi không thông, chỉ nhớ đến việc mình chưa hoàn thành sự nghiệp phù chú, liền hỏi:
“Trở về Tiên tộc cũng được sao?”
Úc Hoài Kỳ trầm ngâm giây lát, gật đầu, đưa tay lấy hương cao tắm gội, cẩn thận xoa lên người y, tận tâm hầu hạ.
Bị bàn tay hắn chạm vào, mặt Thanh Việt Bạch dần đỏ, ngón tay chai sần ấy khiến y nhột và hơi đau, liền lấy can đảm nói nhỏ:
“Tay ngươi thô quá, xoa đau ta đấy.”
Úc Hoài Kỳ dừng động tác, cúi nhìn, quả nhiên chỗ hắn từng chạm qua, sau khi rửa sạch hương cao, làn da trắng nõn đã đỏ lên một mảng.
“… Xin lỗi.”
“?!” Thanh Việt Bạch kinh ngạc nhìn hắn, “Sao hôm nay ngươi ngoan dữ vậy?”
Úc Hoài Kỳ khép mắt, đột nhiên ôm chặt y, thần sắc thoáng hối hận.
Khoảng cách gần trong gang tấc khiến Thanh Việt Bạch hơi sững. Y thấy trên tóc hắn có mảnh lá khô, đưa tay phủi đi, trong lòng lờ mờ lóe lên một ý…
Úc Hoài Kỳ sẽ không… cho rằng đứa nhỏ là quái vật chứ?
“Tiểu Việt,” Úc Hoài Kỳ bỗng nói, “Nếu em có thể sinh một đứa con, em sẽ làm sao?”
Thanh Việt Bạch l**m môi, chôn đầu trong hõm vai hắn, thử đáp:
“Nam nhân sao có thể có con? Ngươi hỏi cái đó làm gì?”
Úc Hoài Kỳ im lặng.
Tim Thanh Việt Bạch đập loạn, quyết định châm thêm lửa, y kh* c*n v*nh t** hắn, chân dài hơi mở, quấn quanh eo hắn.
Giọng y nhẹ như gió, “Ca ca, ta muốn.”
Một tay Úc Hoài Kỳ nâng eo y, thấp giọng nói:
“… Không được.”
Thanh Việt Bạch lập tức chắc chắn mười phần, khẽ chớp mắt:
“Vì sao?”
Rốt cuộc Úc Hoài Kỳ cũng tắm xong cho y, bế y ra khỏi nước, khoác áo ngủ cho y, gian nan đáp:
“Chính là không được.”
Cả người Thanh Việt Bạch thơm mùi u hương, đôi tay ôm cổ hắn, nửa treo trong ngực hắn, làn da mịn như ngọc. Đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn hắn:
“… Vậy khi nào mới được? Buổi tối hả?”
Ta thật là quá hư rồi.- Y nghĩ thầm.
Úc Hoài Kỳ cố nhịn, gân xanh nổi trên trán, giơ tay điểm trúng trán y:
“Cũng không được.”
Thanh Việt Bạch chưa từng thấy hắn như thế, càng thấy thú vị. Y ngẩng đầu, khẽ chạm môi hắn, nhẹ như chuồn chuồn:
“Vì sao vậy? Ngươi không thích ta sao? Hối hận vì cưới ta à?”
Úc Hoài Kỳ chưa từng thẳng thắn nói thích y, nhưng bây giờ Thanh Việt Bạch đã hiểu- hắn thích.
“……Không có!” Úc Hoài Kỳ gần như vội vàng, “Không có không thích em!”
Tim Thanh Việt Bạch nhảy dựng, nhìn chằm chằm hắn, thầm nghĩ:
Thú vị quá, thật không giống thường ngày… Úc Hoài Kỳ cũng có lúc như thế.
Thanh Việt Bạch nheo mắt, nhịn cười, trong mắt ánh lên chút giảo hoạt tà nghịch. Úc Hoài Kỳ lại chẳng nhận ra, vẫn ôm y đặt lên giường, cầm khăn lau tóc cho y.
Trên chiếc giường lớn phủ kim tuyến, Thanh Việt Bạch khoác áo ngoài, hưởng thụ hắn hầu hạ, lại còn cầm bát canh hoa hòe uống ùng ục. Đôi mắt cong cong, như chú chim nhỏ ranh mãnh.
Y lại nổi ý xấu, đặt bát xuống:
“Thái tử ca ca.”
Úc Hoài Kỳ chợt khựng lại, “Là Mệnh Sư nói cho em?”
Đoạn ký ức kia, là sau khi thành thân, nhị thúc mới nói cho hắn biết.
“Đúng rồi.” Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nhìn hắn, “Thì ra chúng ta đã sớm quen nhau! Khi đó ngươi đã muốn cưới ta rồi đúng không?”
Câu hỏi là của y, mà chính y lại khẩn trương.
“… Ừ.” Úc Hoài Kỳ buông mái tóc y, nói khẽ: “Nhưng khi đó em còn nhỏ quá.”
Thanh Việt Bạch nhướng mày, lẩm bẩm:
“Vậy mà khi ở khách đ**m, lúc ngươi làm ta đâu có nghĩ thế.”
Úc Hoài Kỳ nhíu mày, bỗng nói:
“Ta hối hận.”
“?” Thanh Việt Bạch nhìn hắn, tim đập thình thịch:
“Hối hận gì?”
Úc Hoài Kỳ xoa giữa mày, không đáp, chỉ tắt nến, ôm y, nhắm mắt.
Trong bóng tối, Thanh Việt Bạch nghe rõ nhịp tim của hai người hòa vào nhau — như một lời thề không tiếng.
Y l**m môi, muốn hỏi: Ngươi hối hận điều gì?
Nhưng lời ấy lăn mấy vòng trong ngực, cuối cùng vẫn bị cơn buồn ngủ nuốt trọn.
Hô hấp dần dần ổn định, Úc Hoài Kỳ cúi đầu nhìn người trong lòng, khẽ hôn lên môi y, giọng khàn trầm rơi nhẹ:
“… Ta hối hận, vì không cưới hỏi đàng hoàng đã làm chuyện đó với ngươi.”
Theo quy củ của Yêu tộc, phải có tam thư lục lễ, phải gặp mặt cha mẹ, mới có thể cùng nhau viên phòng. Khi ấy, hắn chỉ vì chút khát vọng đối với Thanh Việt Bạch mà buông lòng, để mặc bản thân phạm giới.
Tuy sau này hai người cũng xem như thuận theo trời đất mà thành, nhưng rốt cuộc vẫn không giống với những gì hắn từng mơ tưởng năm xưa.
Hắn thật lòng xin lỗi Thanh Việt Bạch.
…
Đợi đến khi dỗ y ngủ say, Úc Hoài Kỳ mới chậm rãi đứng dậy, gọi đại phi Yêu tộc đã chuẩn bị từ trước tiến vào.
“Thật sự là mang thai sao?” Trong chính điện Hoài Trạch cung, Úc Ninh kinh ngạc, “Thế thì ngươi phải cẩn thận. Tạm thời đừng nghĩ tới mấy cái yêu kính hay đại hội Vân Kính gì đó nữa, cứ ở yên đây bầu bạn y.”
Úc Hoài Kỳ ngồi ở chủ tọa, cả người vẫn có chút ngơ ngẩn. Hắn chống tay lên trán, đôi mắt màu máu cụp xuống, hiếm khi để lộ vẻ hoang mang.
“Chính là… ta phải nói thế nào với y đây? Nam nhân… làm sao có thể sinh?”
Úc Ninh “tách” một tiếng, “Trong tộc chim có trường hợp này, hiếm lắm nhưng cũng không phải không có. Nói rõ như bình thường là được rồi. Mười vạn yêu tộc cũng chưa chắc gặp được. Hai ngươi thật là vận tốt đó!”
Úc Hoài Kỳ chậm rãi ngẩng đầu, khẽ hỏi:
“Vậy nếu…y muốn bỏ thì sao?”
Úc Ninh sững lại, “Cũng đúng, dù sao y đã ở Tiên tộc quá lâu… Nếu y thật sự muốn bỏ, ngươi sẽ để y làm vậy sao?”
Úc Hoài Kỳ giơ tay lau mặt, hiếm hoi hiện vẻ mệt mỏi, môi mím chặt:
“Ta không biết. Nhưng nếu y chọn giữ lại, thì đứa nhỏ này chính là Vương của Yêu tộc trong tương lai.”
“Không tồi.” Úc Ninh gật gù, “Thế ngươi định khi nào nói cho y biết?”
Úc Hoài Kỳ thoạt nhìn càng thêm rối, tóc rối bời, cả người uể oải, “Để ta nghĩ thêm. Y nói muốn về Tiên tộc, trước tiên ta bồi y đi một chuyến.”
Úc Ninh: “…”
Lại nhớ tới một chuyện, Úc Ninh lập tức nghiêm mặt:
“Ngươi chắc chứ? Ngươi nhổ mất cải thìa nhà người ta dưỡng bao năm nay, giờ còn khiến người ta mang thai, ngươi định nói chuyện này với Pháp Lạc Đàm thật sao? Ngươi không sợ tiên–yêu đại chiến?”
Úc Hoài Kỳ khép mắt, hơi thở nặng nề.
Nên tới thì sớm muộn gì cũng tới.
…
Thanh Việt Bạch phát hiện nửa tháng gần đây mình đúng là càng lúc càng buồn ngủ, cũng chẳng hiểu vì sao lại nhớ Úc Hoài Kỳ đến thế.
Dường như Úc Hoài Kỳ cũng biết, bởi mỗi lần y tỉnh dậy, đều thấy hắn đang ở bên cạnh.
Một đêm khuya, Thanh Việt Bạch thò đầu từ trong đệm chăn lộn xộn ra, ngủ không được, lại rất muốn ngửi mùi hương gỗ trầm trên người Úc Hoài Kỳ.
“Vì sao ta lại ngủ nhiều vậy?”
Úc Hoài Kỳ khựng người, hắn vẫn chưa nghĩ ra nên nói sao với y về chuyện kia.
Thanh Việt Bạch thật lòng thắc mắc, nhưng y lại không dám truyền âm cho Lâm Bạch Vân. Lần trước Tiết Vân Thanh bảo Lạc Đàm bị bệnh, y gửi truyền âm hỏi, Lâm Bạch Vân chỉ nói sư huynh không sao, bảo y cứ yên tâm dưỡng thai.
Thế là y chẳng hỏi thêm, cũng không nghĩ đến Pháp Lạc Đàm nữa.
Ngày qua ngày, chỉ biết ăn, ngủ, rồi xem thoại bản.
Úc Hoài Kỳ ôm y vào ngực, khoảng cách gần khiến hương gỗ càng nồng. Thanh Việt Bạch hít hít, đột nhiên ôm chặt cổ hắn…
“… Ca ca.”
Nửa tháng nay, y phá lệ dính người. Úc Hoài Kỳ ngửi mùi u hương phảng phất trên người y, dù mỗi ngày như phải nuốt xuống đoạn tình lộ cay đắng, cũng không nỡ đẩy ra.
Hắn cúi đầu, hôn y, tay khóa cổ tay y vào mép giường.
Đuôi mắt Thanh Việt Bạch ửng đỏ, phía sau đầu nở ra từng cánh hoa nhỏ. Trên người y vẫn khoác trường bào của Úc Hoài Kỳ, đầy hương trầm ấm, áo rộng khiến từng động tác vô tình lộ ra đôi chân trắng nõn mềm mại.
Trên đùi loáng thoáng ánh đỏ, tựa như đốm lửa nhỏ.
Ánh mắt Úc Hoài Kỳ tối lại, đột nhiên đưa tay nắm lấy đùi y.
“…Ưm!” Thanh Việt Bạch bắt chéo chân, đôi mắt long lanh hơi nước, giọng nghẹn khàn:
“Úc Hoài Kỳ…”