Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 44

Úc Hoài Kỳ mơ hồ nhớ lại, không phải lần đầu y nôn như vậy.

Trong đầu mơ hồ cảm thấy có chỗ không đúng, đang muốn mở miệng nói thì lại bị cắt ngang.

“Cái gì gọi là lại nôn?” Thanh Việt Bạch đẩy hắn ra, không muốn ăn, nhíu mày nói: “Vì sao ngươi lại ném Tùng Nhị cho xà ăn?”

Lần này y đẩy hắn ra, trong giọng có chút giận, cũng mang theo ý ỷ lại. Một luồng hương nhàn nhạt từ tay áo y tản ra, tựa mùi đêm mưa thấm vào lòng người.

Một thân y phục màu trắng nhạt nhòa, môi hồng như anh đào khẽ mấp máy, phảng phất sinh ra vài phần diễm sắc. Ánh mắt Úc Hoài Kỳ vô thức dõi theo y, hàng mày kiếm cũng mềm xuống, hắn giải thích: “Nó phản bội ta.”

Thanh Việt Bạch hơi nheo mắt: “Nó phản bội ngươi thế nào?”

“Lừa ta.” Úc Hoài Kỳ cụp mắt, không biết nghĩ gì mà bật cười nhẹ: “Rõ ràng là ta bắt dế mèn cho em, nó lại nói là nó làm. Ta với nó có ký khế ước chủ tớ, nếu phản bội, khế ước sẽ khiến nó không có kết cục tốt.”

Chuyện đó quả thật rất lâu rồi. Thanh Việt Bạch suy nghĩ một hồi, mới nhớ ra Tùng Nhị từng nói về việc ấy.

Khi đó Úc Hoài Kỳ ẩn thân phận dưới trướng môn phái y, đối với y cũng xem như tôn sư trọng đạo, bưng trà rót nước,bắt dế mèn, làm bánh hoa hòe…

Nhưng sau đó Tùng Nhị nói những thứ kia không phải Úc Hoài Kỳ làm, vì thế Thanh Việt Bạch còn từng nghĩ Úc Hoài Kỳ lừa mình, cho nên mới bộc phát tính khí như vậy trong bí cảnh.

Y cúi đầu nhìn chén điểm tâm trắng trẻo mập mạp trước mặt, mùi vị vẫn y như năm đó.

Xem ra khi ấy thật sự đã oan cho hắn.

“Nhưng vì sao nó lại làm như vậy?” Thanh Việt Bạch khó hiểu, quay đầu nhìn Úc Hoài Kỳ, lại đột nhiên khựng lại.

Khoảng cách giữa hai người chẳng biết từ lúc nào đã trở nên cực gần, y cũng không rõ làm sao mình lại ngồi lên đùi Úc Hoài Kỳ. Tà áo trắng rủ xuống giường, rối thành một mớ, khiến y không khỏi nhớ tới đêm tân hôn đó.

Úc Hoài Kỳ là Yêu Vương, có thể hiện cả Yêu tướng lẫn hình người cùng lúc.Cửu vĩ Yêu tướng kia ở mức độ nào đó đại diện cho tâm ý thật của hắn.

Răng nanh hồ ly hơi lạnh, nâng vạt áo cưới lên, l**m qua đôi chân trắng của y.

Khi đó, áo cưới bị hắn làm rối thành một đoàn như vậy.

Trái tim Thanh Việt Bạch khẽ run, khoảng cách gần như thế khiến y thấy bất an, cổ họng khẽ động, luống cuống trong lòng.

Vì sao y lại ngồi lên đùi hắn? Vì sao Úc Hoài Kỳ ôm eo y? Giờ nếu y đột ngột nhảy dựng lên, có phải rất giống như… đồng tính luyến ái không?

“Không biết.” Giọng Úc Hoài Kỳ vang lên, ánh mắt hắn như đang quan sát chú chim nhỏ được mình nuôi dưỡng, chậm rãi quét qua toàn thân Thanh Việt Bạch, rất nhanh liền thấy khóa đồng tâm hiện ra.

Cái này sao lại hiện ra được? Không phải y đã dùng pháp thuật che giấu rồi sao?

Úc Hoài Kỳ không để lộ cảm xúc, nâng tay muốn chạm vào mắt cá chân y, định giấu thứ đó đi lần nữa.

Thanh Việt Bạch căng thẳng, mắt cá chân vừa bị chạm liền theo bản năng né tránh, muốn nhảy ra, lại quên mất tay Úc Hoài Kỳ vẫn còn ôm chặt eo mình…

“Khẩn trương cái gì?”

Giọng Úc Hoài Kỳ khàn khàn rơi xuống, hương gỗ lạnh lẽo lại tràn đến, đảo điên trời đất , lần này Thanh Việt Bạch trốn cũng không thoát.

Bởi vì Úc Hoài Kỳ dễ dàng ôm trọn y vào trong ngực, tay mang ngọc ban chỉ chạm lên cẳng chân y.

Đôi chân kia đẹp đến mức khiến người ta nhìn không dời mắt, trên da còn vương dấu hôn đêm tân hôn, làn da trắng mịn như ngọc, không giống da nam nhân bình thường, bởi vậy dấu hôn kia càng thêm rõ ràng.

Thanh Việt Bạch chợt nhớ tới trong nguyên tác miêu tả về Úc Hoài Kỳ — đó là một thẳng nam sắt thép-loại người trời sinh đã hiểu hết chuyện đời, đan dược linh bảo kiếm phổ đều dễ như trở bàn tay mà lấy được, nhưng lại không phân biệt nổi son môi của thê tử là màu gì.

Bọn họ thường mê nữ nhân mạnh mẽ, thích những miêu tả kiểu “** run rẩy” linh tinh……

Nhưng Úc Hoài Kỳ lại không phải vậy. Vì sao hắn muốn kết hôn với y?

Hơn nữa, hôm đó hắn nói “Ngươi không hiểu rõ ta mang loại tâm tư gì đối với ngươi sao”…… Vậy rốt cuộc là tâm tư gì?

Là thích sao?

Nhưng ở vườn bách thú cũng có rất nhiều người thích chim mà, Úc Hoài Kỳ cũng giống họ, là loại thích đó sao?

Thanh Việt Bạch nghĩ ngợi lung tung, đến khi hoàn hồn, thì tay Úc Hoài Kỳ đã sờ lên đùi y, đang buộc một sợi nơ đỏ lên chân y, vừa làm vừa nói: “Gầy đi nhiều quá, phải ăn nhiều hơn một chút…”

“… Câm miệng.” Thanh Việt Bạch đột nhiên nói: “Ngươi thắt cái gì đấy?”

Úc Hoài Kỳ thu tay, cười khẽ: “Chẳng phải hai hôm trước chân em bị rách đai chân sao, ta cho em cặp mới.”

Nhưng đôi đai chân kia nhìn không giống mới, như đã được sửa lại, bởi trên đó còn vết chỉ khâu, chỗ nối sứt sẹo được thêu những đóa hoa trắng nhỏ và chim nhỏ.

Thanh Việt Bạch nhíu mày: “Ta không cần đồ của người khác.”

Úc Hoài Kỳ: “…”

“Em chê ta khâu xấu à?” Úc Hoài Kỳ ôm lấy y từ phía sau, cằm đặt lên vai Thanh Việt Bạch, đôi mắt đỏ khẽ lóe: “Đây là ta làm cho em, chỉ là theo kích cỡ bốn năm trước… Bốn năm qua, em đã đi đâu? Sao lại gầy đi nhiều thế?”

Cuối cùng hắn cũng có cơ hội hỏi, liền hỏi tới cùng: “Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì? Vì sao khi ấy em bị nhiều người dồn ép trên núi như vậy?”

Hắn càng nói càng gần, đến khi câu cuối cùng rơi xuống, Thanh Việt Bạch liền cảm thấy vành tai mình bị cắn, vành tai và eo vốn là chỗ cực kỳ nhạy cảm của y, chỉ cần chạm vào liền mềm nhũn.

Úc Hoài Kỳ rõ ràng là cố ý.

Thanh Việt Bạch tuyệt đối sẽ không nói cho hắn biết vì sao mình rời đi, cứ để hắn hiểu lầm rằng y bị vây khốn đến ch·ết, chẳng qua vận khí tốt nên mới nhặt lại được một mạng sẽ ổn hơn.

Vì vậy, Thanh Việt Bạch đổi sang chuyện khác, giọng nói mang theo một tầng mềm mại như sa mỏng ở bên tai, nghe vừa êm vừa mơ hồ: “Chuyện cũ lôi ra nói làm gì? Ngươi đừng cắn vành tai …đau.”

Câu này vừa như làm nũng vừa như trách móc khiến ánh mắt Úc Hoài Kỳ càng thêm thâm trầm. Hắn nhớ đến hôm nay tra được một chuyện mới.

Yêu tộc cũng có Khổng Tước tinh, người ta nói thật ra Khổng Tước tinh có ba mệnh.

Một mệnh là thân thể bản thân, hai mệnh còn lại nằm ở đôi lông vũ tâm trên đầu.

Lông vũ tâm là mạch máu của Khổng Tước tinh, hai lông vũ tâm đó bình thường có thể để làm dáng, lúc nguy cấp còn có thể chặn một đòn chí mạng.

Mà bốn năm trước, Tằng Kỳ cắm chủy thủ vào ngực hắn, dùng toàn bộ yêu lực để g**t ch*t hắn.

Kết quả, Tằng Kỳ lại bị hắn dễ dàng phản giết. Cũng vì toàn bộ yêu lực đã bị dùng vào chủy thủ kia.

Theo lý mà nói, một đao đó nếu chạm vào ngực, dù thế nào cũng phải đau đến nứt phổi mới đúng.

Trừ phi, trước khi rời đi, sợi lông chim Thanh Việt Bạch đã đưa cho hắn không phải là lông chim bình thường.

Nghĩ đến đây, Úc Hoài Kỳ khẽ nheo mắt. Hắn không những không buông vành tai Thanh Việt Bạch, ngược lại còn cắn nhẹ hơn, tay cũng nhéo nhéo lên eo mẫn cảm của y.

“Lúc ở Vô Biên chi sâm, ta đã thấy nguyên hình của em, rất đáng yêu.” Hắn thử nói: “Nhưng sau đó lại chẳng thấy nữa… Vì sao không biến lại?”

Thanh Việt Bạch hoàn hồn, trừng hắn: “Phải không? Lúc đó biểu tình của ngươi không phải như vậy đi? Ta còn tưởng ngươi ghét chim chóc yếu ớt cơ.”

Bốn năm trước, rất nhiều người đều cho rằng Phù tu không có tác dụng, hắn cũng nghĩ thế.

Nhưng bây giờ khác rồi, Úc Hoài Kỳ nghiêm giọng nói: “Kiểu tạo được chú thuật như em, sao có thể yếu? Em làm được đến thế, mạnh như vậy… Ai dám nói em yếu?”

Trong Yêu tộc, người ta nói chim có bộ lông càng đẹp, trong lòng càng kiêu ngạo, muốn khiến chúng nói thật thì phải vừa dỗ vừa dọa, nửa dỗ nửa nịnh mới được.

Hiển nhiên Yêu Vương đã học được cách dỗ này rất giỏi.

Úc Hoài Kỳ vốn là chiến lực đỉnh cao trong nguyên tác, bị hắn khen một câu như thế, vành tai Thanh Việt Bạch liền đỏ lên, tâm tình cũng bay bổng.

“Ngươi đã biết rõ, còn dùng khóa đồng tâm khóa ta? Không sợ ta ngọc nát đá tan à?”

Úc Hoài Kỳ không tranh cãi, chỉ lộ ra xiềng xích trên chân mình: “Làm đi, ta với em cùng ch·ết.”

Sao hắn có thể bình thản nói loại lời này? Thanh Việt Bạch đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn hắn: “Ngươi định xuất gia à, sao lại coi thường sinh tử như vậy?”

Úc Hoài Kỳ: “…”

Không ngờ y không thấy “đồng sinh cộng tử” là lãng mạn, ngược lại còn tưởng hắn muốn đi tu?!

“Nhìn xem nào,Khổng Tước. nhỏ” Úc Hoài Kỳ vẫn nhớ đến đôi lông chim trên đầu y, muốn xác nhận suy đoán: “… Hay để ta giúp em biến trở lại đi?”

Không cần nghi ngờ, Yêu Vương có đủ yêu lực để làm điều đó.

Thanh Việt Bạch nhíu mày: “Không. Ta không cho ngươi xem.”

Trong chốc lát, Úc Hoài Kỳ cũng nhíu mày theo. Hắn rất muốn biết đáp án này, đến mức suýt khởi động yêu lực để ép Thanh Việt Bạch hiện nguyên hình.

Nhưng nhìn y ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, hắn lại bỏ qua ý định ấy, chỉ hỏi: “Vì sao không cho ta xem?”

Chọc giận, nháo một cái thì e rằng đêm nay chẳng thể ngủ chung nữa.

“… Chính là không cho! Ngươi là người gì của ta mà đòi xem?! Biết không, biến thành Khổng Tước nhỏ là không mặc quần áo đó!” Thanh Việt Bạch xấu hổ đến nổi giận.

Nói cách khác là tr*n tr** hoàn toàn.

Úc Hoài Kỳ nhướng mày: “Vì sao lại nghĩ như vậy? Hồ ly, chim, đều là yêu vật… sao có thể dùng quy tắc của Tiên tộc mà xét?”

Thanh Việt Bạch không ngờ hắn vẫn hỏi tới cùng, tức giận: “Có thể giống nhau sao?!”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, giọng thấp hẳn: “Ở trước mặt ta thì không giống? Theo em, ta không được xem em hiện nguyên hình, còn sư huynh em thì được?”

Thanh Việt Bạch cảm thấy hắn thật phiền, tức giận quát: “Ta ở trước mặt sư huynh không có cảm giác như vậy đâu! Ta… Dù sao… Ở trước mặt ngươi thì khác.”

Có lẽ vì đã ngủ cùng Úc Hoài Kỳ quá nhiều lần, y luôn thấy tr*n tr** trước hắn, cảm giác vô cùng kỳ quái…

Không đúng, là ánh mắt Úc Hoài Kỳ quá kỳ quái! Lúc nào cũng nhìn chằm chằm y!

Giống như đang… soi xét vậy.

Khiến y không muốn hiện nguyên hình trước hắn, luôn có cảm giác sẽ xảy ra chuyện đáng sợ.

Nhưng Úc Hoài Kỳ nghe đến đó, toàn thân bỗng cứng lại: “… Em đối với Pháp Lạc Đàm và đối với ta không giống nhau?”

Hắn đã cố gắng chấp nhận khả năng Thanh Việt Bạch từng có gì đó với Pháp Lạc Đàm, giờ y lại còn so sánh hắn với người kia?!

Đôi mắt đỏ gần như ngay lập tức tối đi, gân xanh trên trán Úc Hoài Kỳ nổi hẳn, hắn chỉ muốn giết Pháp Lạc Đàm.

Chỉ cần Pháp Lạc Đàm ch·ết, Thanh Việt Bạch sẽ không còn nhớ đến tên đó.

Thanh Việt Bạch hơi hoảng hốt: “Cái này sao giống nhau được! Ta coi Pháp Lạc Đàm như huynh trưởng a!”

Đồng tử Úc Hoài Kỳ co rụt: “… Chỉ là huynh trưởng?”

Thanh Việt Bạch càng mờ mịt, kỳ quái nhìn hắn: “Bằng không thì sao?”

Đôi mắt đỏ của Úc Hoài Kỳ chưa từng sáng rực đến vậy, bàn tay đặt trên eo y cũng siết lại: “… Vậy ta thì sao? Ta là gì của ngươi?”

Động tác của Thanh Việt Bạch chững lại.

Úc Hoài Kỳ gắt gao nhìn chằm chằm y, chỉ cần y dám nói ra hai chữ “huynh đệ”, hắn sẽ lập tức cho y biết “huynh đệ” ở thế gian này là kiểu gì.

Nếu là trước kia, Thanh Việt Bạch hẳn sẽ nói là huynh đệ. Nhưng giờ y cúi đầu nhìn tay Úc Hoài Kỳ đang đặt trên đùi mình, huynh đệ sẽ làm vậy sao?

Huynh đệ… có thể khiến y thỏa mãn thứ khát vọng mơ hồ tận sâu đáy lòng này sao?

“Ngươi cảm thấy chúng ta là quan hệ gì?” Y lại ném câu hỏi về phía Úc Hoài Kỳ, ánh mắt tò mò: “Hết lần này tới lần khác ngươi đuổi theo ta, xuất hiện bên cạnh ta, bảo vệ ta… là vì thương hại sinh vật yếu ớt sao?”

Úc Hoài Kỳ khựng lại. Rõ ràng hắn mới là người đặt câu hỏi, nhưng không hiểu sao, hắn lại bị chính câu hỏi này chặn họng nghẹn không nói nổi.