Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 40

Hiện giờ, sức đạp và sức đá khắc hẳn bình thường, Úc Hoài Kỳ nắm lấy mắt cá chân của y, ánh mắt hắn sâu thẳm.

Bộ áo cưới đỏ tươi trên người Thanh Việt Bạch đã sớm bị y lăn lộn đến rối tung, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn mềm mại. Cổ chân càng bị nắm chặt, y càng giãy giụa dữ dội hơn.

“Khốn nạn… Úc Hoài Kỳ, khốn nạn…”

Úc Hoài Kỳ bỗng chặn ngang bế y lên, ôm chặt trong lồng ngực, hai chân mềm mại kia treo lơ lửng trên cánh tay cường tráng của Yêu Vương.

Hắn cúi người, cắn lấy môi Thanh Việt Bạch.

Thanh Việt Bạch trợn to đôi mắt.

Lần này không còn là nụ hôn ướt lạnh trong mộng nữa, mà là nóng rực, ngang ngược, đầy sức mạnh.

Đó là một nụ hôn thật sự.

Tiếng tim hai người đập ầm ầm, như thể vang lên lời thề âm thầm trong im lặng Thanh Việt Bạch bị hôn đến mức đầu óc mơ hồ.

… Huynh đệ là như vậy sao? Nhưng Pháp Lạc Đàm đâu có đối xử với y như thế này.

Y hoang mang nghĩ, cảm thấy có gì đó không đúng.

Ngay sau đó, trên má y dính phải thứ gì đó ướt át, trên tai cũng có, hóa ra là hắn lại hôn lên mặt y.

Khắp người đều bị cắn đến chằng chịt dấu đỏ.

Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, bắt gặp cặp mắt đỏ rực của Úc Hoài Kỳ.

Lúc ở trong điện hỉ, đôi mắt ấy có phần bi thương, âm u quỷ dị, như có gì đó bị dồn nén không thể thoát ra.

Nhưng lúc này, trong mắt hắn lại có một thứ ôn nhu khó tả, mơ hồ, như thể việc kết hôn khiến hắn thấy an lòng vô cùng.

“Sao còn rúc vào lồng ngực tên khốn này?” Úc Hoài Kỳ khẽ cười hỏi.

“… Vì ta khó chịu.” Thanh Việt Bạch rụt đầu lại, vô thức cọ cọ vào ngực hắn, nói năng lộn xộn, “… Ngươi thật sự rất muốn kết hôn với ta sao? Vì cái gì chứ? Là để bảo vệ ta sao?”

Yêu lực dồi dào khiến đôi mắt y biến thành màu xanh lục thuần khiết, như một hồ x**n th**, mờ sương, mông lung, thần bí mà mỹ lệ.

Ngẩng đầu nhìn hắn, mỗi cái liếc mắt đều như đang nói: “Ta thích ngươi.”

… Y không hiểu sao?

Úc Hoài Kỳ chợt nhớ đến lời Pháp Lạc Đàm, lại nhớ đến lần rút lông chim ấy.

Chim nhỏ quý trọng bộ lông đẹp của mình, nhất là lông trên đầu. Y sẽ tặng lông đó cho người y không thích sao?

Úc Hoài Kỳ đã biết đáp án, nhưng lại sợ phải đối mặt với nó.

“Ngươi cảm thấy là vì cái gì?” Hắn nâng cằm Thanh Việt Bạch lên, cúi người, hơi thở hai người hòa lẫn vào nhau.

Đôi mắt Thanh Việt Bạch trong trẻo, ngây ngô lắc đầu. Hôn ước của nhân loại đại biểu cho cái gì chứ…

Hình như y không biết hôn ước của nhân loại nghĩa là gì, nhưng trong nguyên tác, Hôn ước của hồ tộc là chia sẻ yêu lực với nhau nhau.

Toàn bộ Cửu Vĩ Thiên Hồ đều tôn sùng kẻ mạnh, ai cũng coi trọng yêu lực, không dễ chia sẻ nó với kẻ khác.

Nhưng hắn lại chia cho y nhiều lần như vậy…

Hàng vạn suy nghĩ hỗn loạn xoay trong đầu, Thanh Việt Bạch không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu. Cảm giác như có lớp sương lạnh phủ trước mắt, lạnh đến mức khiến y run rẩy, cuối cùng tức giận cắn mạnh lên vai Úc Hoài Kỳ, y chỉ muốn trút giận một phen cho hả dạ.

Thanh Việt Bạch cảm thấy mình thật thông minh, làm thế thì không cần trả lời câu hỏi nữa.

Quần áo hai người đã sớm loạn thành một đống, Úc Hoài Kỳ dừng lại, ngửi mùi hương hoa thoang thoảng trên người tiểu hoa yêu, cuối cùng vẫn không kìm được mà vượt quá giới hạn.

Ngón tay chai sạn của hắn vuốt dọc theo đùi trắng mềm của y, chậm rãi trêu chọc, nhưng vẫn không làm hắn thỏa mãn.

Leng keng, leng keng.

Trên đùi Thanh Việt Bạch có mụn thịt nhỏ, chỗ đai đùi bó sát treo chiếc lục lạc lủng lẳng.

Chiếc nhẫn ngọc lạnh chạm phải da y, khiến y run lên khẽ kêu: “Không cần nghịch lục lạc…”

Đêm bốn năm trước, chiếc lục lạc này từng bị đầu lưỡi hồ ly l**m đến ướt nhẹp, trêu chọc đủ kiểu. Ban đầu y còn thấy buồn buồn, sau đó thì chỉ còn tê rần khắp người.

Úc Hoài Kỳ đùa một hồi, chờ lục lạc im bặt, mới vùi đầu lại vào hõm vai Thanh Việt Bạch, ngửi hương hoa trên người y, cảm nhận hơi ấm từ da thịt, trong lòng dâng lên cảm giác thân thiết khó tin.

“… Đầu ngươi nặng quá.” Thanh Việt Bạch lại đẩy hắn, “Đi ra, mau đi ra…”

Sau một lần, y đã tỉnh táo hơn nhiều, bắt đầu bày mưu tính kế, định đẩy Úc Hoài Kỳ xuống giường.

“Ta là ai?” Úc Hoài Kỳ bỗng hỏi.

Dù đầu óc mơ hồ, Thanh Việt Bạch vẫn chưa đến mức không nhận ra người trước mắt, “Úc Hoài Kỳ… A…”

Âm thanh mềm mại của y bỗng cao vút, đôi mắt xanh như hồ nước co rụt lại, ngón tay nắm chặt ga giường, đôi chân duỗi thẳng không ngừng run rẩy.

Cơn đau ban đầu tan đi, thay vào đó là kh*** c*m tê dại mịn màng, y bật khóc nức nở, thấy ngón chân mình đang gập lại trên vai Úc Hoài Kỳ…

… Úc Hoài Kỳ tuyệt đối không phải thẳng nam.

Đuôi mắt Thanh Việt Bạch ửng đỏ, cắn gối nghĩ, chẳng có thẳng nam nào lại biết cách chơi như vậy.

Ánh nến chập chờn lay động, khiến người ta chẳng còn cảm nhận được thời gian, thân thể trắng ngần đột ngột hiện rõ rồi lại rúc vào trong chăn, lặp đi lặp lại hàng trăm lần, cuối cùng hòa vào tiếng th* d*c cuồn cuộn như suối chảy.

……

Thanh Việt Bạch bị tiếng leng keng leng keng đánh thức. Đã lâu rồi y chưa từng ngủ thoải mái đến vậy. Yêu lực dung hợp khiến cả người mềm nhũn, da thịt vốn lạnh cũng được lớp chăn lông xù ấm áp bao phủ.

“… Ai làm ồn ở đó vậy?”

Thứ gì đang leng keng thế? Thanh Việt Bạch mở mắt, chậm rãi ngồi dậy, đầu óc dần tỉnh lại.

Trên cổ tay và cổ chân y đều bị khóa bằng xiềng xích vàng, bên trong lót một lớp lông mịn, không biết là lông hồ ly hay gì khác.

Cổ tay trắng nõn bị khóa bằng xích vàng, trông đẹp đến kỳ lạ.

Thanh Việt Bạch luôn biết thưởng thức cái đẹp, nhưng rất ghét dây xích.

Gần như ngay lập tức, y nhận ra chuyện gì đang xảy ra, mờ mịt nhìn xung quanh nhưng không thấy ai cả.

Lồng sắt vàng rất rộng, bên trong đặt một chiếc giường tròn lớn, nhưng chỉ có mình y.

Úc Hoài Kỳ đâu rồi?

Xích vàng này là có ý gì? Thanh Việt Bạch cố giữ bình tĩnh, nghĩ thầm: Vì sao hắn lại khóa ta?

Sợ ta chạy sao? Nhưng sao hắn phải sợ ta chạy?

Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu, khiến y giật mình. Y nhớ lại đêm qua, khi Úc Hoài Kỳ vừa hỏi dồn vừa ép y, rồi vẫn kiên quyết bái đường thành thân…

Mày Thanh Việt Bạch thoáng căng thẳng, một ý tưởng không thể tin nổi nảy lên.

… Chẳng lẽ Úc Hoài Kỳ thích y thật sao? Là thật lòng, thật dạ muốn cưới y sao?

Nhưng nếu thích một người, sao lại nhốt người đó trong lồng sắt? Thanh Việt Bạch tủi thân ôm hai chân, cuộn mình lại thành một khối nhỏ.

Hơn nữa, hắn còn để y một mình ở lại chỗ này…

Nghĩ đến đó, Thanh Việt Bạch lại tủi thân đến mức muốn khóc. Y không thích lồng sắt, vì nó khiến y nhớ đến khoảng thời gian ở vườn bách thú trước kia.

… Nhưng thật ra, không phải ngay từ đầu y đã ở trong vườn bách thú.

Khi y có ký ức đầu tiên, y sống trên một cây đại thụ, làm tổ ở đó. Sau này, cơn bão lớn quét qua làm đổ cây, y bị một cô bé nhặt về nhà.

Khi ấy y vẫn chỉ là một con chim khổng tước nhỏ xíu, mà cô bé thì sống trong một căn phòng nhỏ.

“Gà con biết trèo cao như vậy à? Sao lại làm tổ trên cây được vậy?” Cô bé nghi hoặc chọc chọc cái lông hình trái tim trên đầu y, “Ngươi lớn lên lạ thật đấy.”

Thanh Việt Bạch lập tức nổi giận, mổ cô bé một cái, “Ta là khổng tước, không phải gà!”

Nhưng trong mắt cô bé, lời lên án của y chỉ là những tiếng “kỉ kỉ kỉ kỉ” ngắn ngủn.

Khi đó y không biết, khổng tước nhỏ chưa trưởng thành trông hơi giống gà con, lông chim còn thưa thớt.

Cô bé không để bụng việc bị mổ, chỉ nhìn lớp lông mỏng manh trên người y, rồi mở ra một cái hộp vuông nhỏ trước mặt y. Hộp vuông ấy phát ra giọng nói máy móc: “Đã tìm thấy hướng dẫn cách nuôi béo một con gà con…”

Không bao lâu sau, ba cái chén xuất hiện trước mặt y: một chén thịt băm, một chén hoa quả cắt nhỏ, và một chén nước.

Hương thịt thơm lừng khiến y không kìm được mà mổ vài miếng, lập tức kinh ngạc đến dựng cả lông vũ.

Ngon quá đi mất qwq!

“Mỗi ngày đều có đó.” Cô bé cười tươi, chọc chọc đầu y, “Ăn chậm thôi, coi chừng nghẹn đó, ta không có tiền đưa ngươi đi bác sĩ đâu! Người ta mà thấy ta đem gà đi khám, chắc sẽ nói đem hầm luôn cho rồi…”

Thanh Việt Bạch chẳng nghe lọt mấy câu ấy, chỉ cúi đầu hí hửng ăn cho bằng hết. Ăn xong một chén lại gõ móng vuốt vào thành bát, ý tứ rõ ràng: Ta! Còn! Muốn!

Đây là lần đầu tiên y được ăn món ngon như vậy, ăn mấy chén liền, bụng phình to mà vẫn muốn ăn nữa.

Dù sao thì, chưa chắc lần sau đã còn cơ hội ăn tiếp.

Giống như khi sống trên cây, không phải lúc nào cũng có quả để ăn. Khi đói, y phải đi đào sâu, hoặc gặm lá cây non cho đỡ đói, mà đôi khi còn cắn trúng lá đắng.

Nhưng đó chỉ là chuyện của mùa xuân và mùa hạ. Đến mùa thu đông, trên cây chẳng còn gì, y chỉ có thể đào đất mà tìm đồ ăn.

“Đừng ăn nữa, vẫn chưa no sao?” Cô bé nghi hoặc ôm y lên bằng hai tay, “Không phải ngươi nói ăn hai chén là đủ sao? Mỗi ngày ta đều cho ăn mà… Nào, để ta sờ xem, ngươi có cái lông ngốc trên đầu đáng yêu quá đi mất…”

Ngươi mới ngốc! Thanh Việt Bạch bực tức nghĩ, đó là lông vũ của ta!

Tiểu khổng tước nhỏ đến nỗi một bàn tay cũng có thể ôm trọn, lại còn tính khí lớn, giãy giụa đòi xuống ăn tiếp, nhưng bị cô bé túm lại, nhét vào trong chăn lông mềm, cái bụng tròn vo.

Thanh Việt Bạch hơi xấu hổ, định dịch người đi thì bị cô bé chọc chọc bụng, lo lắng hỏi: “Có phải no quá rồi không? Có cần đi bác sĩ không?”

Thanh Việt Bạch lắc đầu. Ngay sau đó, y thấy cô bé ngẩn người, ánh mắt kinh ngạc.

“… Ngươi nghe hiểu lời ta nói sao?!” Cô bé kinh hãi nhìn y.

Thanh Việt Bạch ngơ ngác, ngược lại còn hơi hoang mang: “Ngươi không nghe được ta nói à?”

Trong tiềm thức y vẫn nghĩ rằng con người có thể nghe hiểu động vật nói, còn có thể bay lên trời nữa, vậy tại sao cô bé này lại không nghe được chứ?

Dĩ nhiên cô bé không nghe được, nhưng cô bé vẫn thử xem sao.

Những ngày sau đó, cô bé thay đổi đủ kiểu món ăn cho y, vẫn là thịt băm nhưng trộn thêm rau khác nhau, còn cho y ăn cả sâu.

“Đây là sâu bánh mì,” cô bé nói, “Ngươi thích sâu bánh mì hay thích dế mèn hơn?”

Thanh Việt Bạch cắn một con sâu màu xám, giòn tan trong miệng.

Cô bé cười khẽ: “Nhìn vẻ mặt là biết thích dế mèn rồi. Vậy sau này mỗi ngày đều ăn cái này nhé?”

Thanh Việt Bạch điên cuồng gật đầu.

Cứ thế, y sống ở nhà cô bé. Đó là một căn hộ nhỏ ở tầng thấp, ngoài cửa sổ có một cây lớn, thỉnh thoảng y lại bay ra đậu trên cành ngủ, nhưng đa phần thời gian là nằm trong tổ mà cô bé làm cho.

Tổ ấy là do cô bé cải tạo nửa phòng khách làm thành, đặt gần ban công, đuôi y có thể duỗi thoải mái.

Không bao lâu, mùa hè đến, nóng đến mức Thanh Việt Bạch cứ đập cánh phành phạch khắp nhà, “Nóng quá, nóng quá, nóng quá…”

Cô bé đã bật chiếc quạt kêu chi lạp chi lạp cho y, nhưng y vẫn nóng không chịu nổi.

Khổng tước nhỏ không chịu được nóng quá mức, mà lúc đó trong phòng đã tới ba mươi chín độ.

“Vì sao nhà chúng ta không có điều hòa chứ?” Thanh Việt Bạch học giọng người trong TV, “Nóng quá nha.”

Cô bé thường mở TV cho y xem, vừa băm thịt vừa chiếu những bộ phim kỳ lạ. Y nghe hoài cũng thành quen, có khi TV tắt thì y lại chạy khắp nhà kêu “kỉ kỉ kỉ kỉ”.

“Bởi vì một cái điều hòa ba ngàn mấy lận,” cô bé than, “Ta không mua nổi… Khoan đã?! Ngươi vừa nói đó hả?!”

Thanh Việt Bạch: “!!!”

Phải rồi! Sao cô bé đột nhiên nghe được y nói chuyện?! Y kinh ngạc nhìn cô bé.

Theo những gì y nhớ trong TV, gặp tình huống như vậy, tiểu khổng tước như y chắc chắn sẽ bị gọi là quái vật, rồi bị bắt đem đi nghiên cứu.

Thanh Việt Bạch sợ hãi, nhưng chưa kịp phản ứng thì cô bé đã ôm chặt y, vui mừng reo lên: “Tốt quá rồi! Ngươi có thể nói chuyện với ta!”

Thanh Việt Bạch sững người.

“Ngươi nóng lắm phải không?” Cô bé vuốt cánh y đang ướt đẫm mồ hôi, cắn răng: “Ngươi ra ban công cho gió mát đi, ta dọn quạt ra cho, vài hôm nữa sẽ hết nóng thôi.”

Cô bé ôm khổng tước con ra ban công, để y đón gió trời cùng gió quạt, cuối cùng y cũng cảm thấy mát mẻ hơn.

Vài ngày sau, trong nhà có thêm một chiếc điều hòa cũ, nhiệt độ giảm xuống còn mười tám độ — mát lạnh dễ chịu.

Sau khi bật điều hòa được một tuần, cô bé lại bị lạnh đến ngất xỉu.

Qua ba tiếng buổi trưa mà vẫn chưa thấy cô bé ra khỏi phòng, cuối cùng Thanh Việt Bạch cũng nhận ra có điều bất thường. Y vội vỗ cánh bay vào phòng ngủ, dùng mỏ chải nhẹ lên mái tóc cô bé, lay cô bé tỉnh lại.

Y hỏi: “Hôm nay không có tước tước trùng ăn sao? Mẹ?”

“Tước tước trùng” là cái tên mà tiểu khổng tước dùng để gọi chung các loại sâu mình ăn — nào là dế mèn, sâu bột… Tất cả đều gộp lại thành “tước tước trùng”. Còn trái cây thì gọi là “tước tước quả”.

Khi còn nhỏ, Thanh Việt Bạch chẳng hiểu nổi những cái tên phức tạp con người đặt cho đồ ăn, nên y tự gọi gộp lại như thế.

Cô bé cố gắng mở mắt, giọng yếu ớt nói với y: “Mẹ gọi cơm hộp cho con ăn nhé.”

Thanh Việt Bạch nhìn thấy sắc mặt cô bé trắng bệch, lo lắng hỏi: “Không cần, mẹ bị bệnh à?”

Cuối cùng cô bé cũng không chịu nổi, rên khẽ: “… Mẹ đau bụng kinh.”

Thanh Việt Bạch: “…”

Y lấy ly nước cho cô bé uống, rót nước ấm, nghiêm giọng dặn: “Uống nhiều nước ấm.”

Cô bé cảm động vô cùng, đặt cơm hộp cho y.

Cơm hộp là món nhộng chiên, người giao hàng vừa đến đã gõ cửa ầm ĩ, tiếng “cộc cộc cộc” vang khắp hành lang. Hàng xóm bị làm ồn, la hét chửi rủa om sòm, lời nói cực kỳ khó nghe.

Thanh Việt Bạch tức giận muốn giơ móng vuốt cào chết bọn họ, nhưng rồi vẫn mở cửa nhận đồ ăn.

……Sau hôm đó, rất nhiều người biết trong căn phòng này có nuôi một con khổng tước.

“Là động vật cấp hai được bảo hộ mà!” — hàng xóm xì xào, “Bảo sao ban đêm nhà ngươi ồn ào như thế, thì ra là nuôi khổng tước, còn cho nó ăn dế mèn nữa!”

Cô bé bị người ta tố cáo.

Nhân viên quản lý đến gõ cửa, đem theo xiềng xích, chuẩn bị bắt con khổng tước trong nhà.

“Đây không phải khổng tước, là một con chim xinh đẹp thôi!” cô bé hoảng hốt giải thích, “Thật đó… Hơn nữa nó là khổng tước trắng, trắng thì không phạm pháp mà…”

“Cái gì mà xinh đẹp! Tôi từng thấy nó ném chìa khóa từ ban công xuống đó!”

“Phải đấy, chim bình thường sao bay cao vậy được, lại còn bay lâu như thế! Chắc chắn là yêu quái rồi!”

“Mau bắt lại đi, lỡ đâu nó làm con tôi bị thương thì sao!”

“Đúng vậy! Hơn nữa con bé này còn nuôi dế mèn gây ồn ào nữa!”

Cô bé mặt mày trắng bệch, vội giải thích: “Không có… chỉ nuôi hơn một tháng thôi, sau này đều mua sâu chết cho nó ăn rồi!”

Thanh Việt Bạch cũng giận, giơ móng vuốt lên cào người.

Hành động này ngược lại khiến người ta càng tin là nó nguy hiểm thật, hàng xóm càng gào to:

“Bắt nó lại! Mau nhốt nó đi!”

“Con bé kia cũng có vấn đề, ngày ngày chỉ ru rú trong nhà, chẳng đi học, chẳng thấy đi làm, có phải bị bệnh không đấy…”

“Tôi là họa sĩ vẽ tranh mà!” cô bé cuống quýt cãi, “Các người đừng nói bậy…”

“Thôi đủ rồi, nhốt cả hai lại đi, kéo đi luôn!”

Xiềng xích quấn lấy Thanh Việt Bạch, con khổng tước nhỏ giãy giụa kịch liệt, móng vuốt bị dây sắt cứa rách, máu ứa ra.

Cô bé thấy vết thương, mặt càng trắng bệch, nắm tay bọn họ, run rẩy nói: “Tôi… Tôi tự đưa nó đi được không?”

Mọi người thấy con khổng tước giãy mạnh, sợ gây thương tích cho động vật được bảo hộ, nên sau một hồi bàn bạc, đành đưa dây xích cho cô bé.

Thanh Việt Bạch ngây ngốc nhìn cô bé, giọng run run: “Mẹ… không cần con nữa sao?”

Cô bé không nhìn y, nước mắt ròng ròng, chỉ khẩn cầu với những người kia: “Các người… nhất định phải chăm sóc nó thật tốt, nó…”

Bọn họ cười nhạo, “Biết rồi, biết rồi, đến lúc đó cho nó ăn cám gia súc là được… A! Mày làm gì vậy?!”

Cô bé đột ngột tháo xiềng, đẩy mạnh cửa thang bộ, rồi xô tiểu khổng tước ra ngoài.

“Nó không ăn cám! Nó cần tự do!”

Thanh Việt Bạch sững sờ, theo bản năng vỗ cánh bay lên, nhưng ngay sau đó, một linh cảm đáng sợ quét qua toàn thân y. Từ nơi xa truyền đến tiếng rung chuyển dữ dội…

Tất cả điện thoại di động đồng loạt vang lên báo động, kèm theo tiếng thét chói tai:

“Á á á là đ-ộng đ-ất!”

Trong nháy mắt, trước mắt Thanh Việt Bạch quay cuồng, cổ chân đau nhói, tiếng hét gào hỗn loạn vang lên, trong đó có cả tiếng của cô bé..

“Bay đi mau… Bay ra ngoài thì con sẽ tự do…”

Thanh Việt Bạch chưa từng trải qua chuyện thế này. Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu y chỉ có một suy nghĩ duy nhất…

Sao núi lại sụp? Sao mặt đất lại vỡ?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, y liền cảm thấy cả thân bị đập mạnh, trước mắt tối sầm.

Lần nữa tỉnh lại, y ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc và vị bụi đất đặc quánh trong không khí.

“… Mẹ?” Thanh Việt Bạch theo bản năng khẽ gọi, “Mẹ ở đâu?”

Một lát sau, y mới nghe thấy sau lưng vang lên tiếng thở yếu ớt, “… Ở đây.”

Thanh Việt Bạch không thấy đau, chỉ bị bụi tro sặc đến ho dữ dội. Y hỏi, “Mẹ làm sao vậy? Đau lắm không?”

Cô bé đứt quãng đáp, “Không đau… Móng vuốt con… còn đau không…”

Những vết thương khi gỡ xiềng xích chẳng đáng kể, nhưng Thanh Việt Bạch nhạy bén cảm nhận được sinh mệnh đang dần rời khỏi thân thể kia. Y run giọng, “Mẹ…sẽ ch·ết sao?”

Cô bé ho sặc sụa, hơi thở đứt quãng, khiến Thanh Việt Bạch lo lắng đến mức phát cuống. Y cố quay người để nhìn nàng, nhưng không gian chật hẹp quá, thân thể to lớn của y không thể xoay được. Y thậm chí không thể tưởng tượng trong không gian bé tẹo này, cô bé đã che chở cho y bằng cách nào.

“… Không đâu, mẹ sẽ sống… còn lâu hơn con.” Cô bé lẩm bẩm nói, giọng mỏng như tơ.

Thanh Việt Bạch thở nhẹ ra, nhưng ngay sau đó, tất cả chìm vào bóng tối. Khi ánh sáng lần nữa chiếu lên, y nghe thấy nhiều tiếng người xôn xao.

“… Này, chỗ này hình như còn có thứ gì sống sót?”

“Là… một con khổng tước?”

“Trên lưng nó có… xương người bị gãy?”

“Cả người nó dính đầy bùn và máu…”

Thanh Việt Bạch mơ màng bị người ta bế lên. Qua nhiều ngày sau đó, có rất nhiều ống kính máy quay hướng về phía y…

“Sinh mệnh giữa phế tích.”

Người ta gọi y là “sinh mệnh giữa phế tích”, rồi nhốt y trong vườn bách thú.

Thanh Việt Bạch tuyệt vọng muốn biết cô bé ở đâu, nhưng không ai chịu nói chuyện với một con khổng tước. Họ chỉ biết nhốt y trong lồng.

Mãi đến hơn một năm sau, y mới tình cờ thấy một tờ báo có bài đưa tin về vụ t·ai n·ạn năm đó kèm theo bức ảnh một cô bé chỉ còn nửa thân thể.

Cô bé… đã ch·ết.

Cả người Thanh Việt Bạch cứng đờ. Y như phát điên, lao đầu vào lồng sắt, trong đầu chỉ có một ý niệm cố chấp…

Mẹ rõ ràng đã nói… mẹ sẽ không ch·ết mà?!

“Này này này, mày nổi điên gì thế!” Người trông coi vườn bách thú cầm gậy cảnh cáo, “Dừng lại mau!”

Nhưng Thanh Việt Bạch vẫn không dừng. Y lao mạnh vào lồng sắt, máu đỏ thấm ướt bộ lông trắng, mà lần này, không ai còn thương xót cho lớp lông dính máu ấy nữa.

Y đâm vào lồng sắt suốt một thời gian dài, nhưng mọi người đều làm ngơ.

… Y căm ghét lồng sắt.

Y căm ghét xiềng xích.

Y gần như mang theo oán hận mà nghĩ…

“Nếu ta là yêu quái thật thì tốt rồi. Nếu ta là yêu quái, mẹ sẽ không phải ch·ết.”

“Nếu ta là yêu quái, ta có thể phá tan cái lồng sắt này…”

Trong lồng vàng, Thanh Việt Bạch mở bừng hai mắt, bắt đầu điên cuồng kéo giật những xiềng xích trên tay mình.

Y không thích, không thích, không thích!

Úc Hoài Kỳ bước ra từ trong yêu kính, nhìn thấy cảnh tượng đó liền cau mày, bước nhanh tới: “Em đang làm gì thế? Chìa khóa ở…”

“Úc Hoài Kỳ!” Thanh Việt Bạch cắt ngang lời hắn, ngẩng đầu, ánh mắt ầng ậc nước, “… Ta chán ghét ngươi.”

Úc Hoài Kỳ khựng lại.