Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 4

“Đệ tử muốn bái nhập Bạch Ngọc cung.”

Một câu kia vừa rơi xuống, cả điện như nổ tung.

Thanh Việt Bạch vốn đang nửa nằm, nhàm chán nhón nho bỏ vào miệng, nghe xong suýt chút nữa sặc, ho khan liên tục: “Nhập môn hạ ta?!”

Y kinh ngạc chỉ vào chính mình, rốt cuộc cũng nhìn rõ dung mạo của người nọ.

Trước mắt là một khuôn mặt hết sức bình thường, tướng mạo phổ thông đến không thể phổ thông hơn. Những tôn giả trên điện đều nhìn thấy rõ, bên tai hắn còn có một vết sẹo nhạt, hiển nhiên là vì muốn che giấu nên mới đeo mặt nạ.

Nếu có người tinh ý ở chỗ này, sẽ phát hiện ra — đó không phải vết sẹo, mà là mặt nạ giả.

Tiết Vân Thanh: “…”

Lâm Bạch Vân khẽ ho một tiếng, huých khuỷu tay vào Tiết Vân Thanh, vẻ mặt hả hê: “Ai bảo miệng ngươi độc? Giờ thì hiểu vì sao người ta không chọn ngươi chưa?”

Úc Hoài Kỳ cố ý chờ cho bọn họ nhìn rõ gương mặt này, rồi mới từ tốn lấy ra một chiếc mặt nạ mới đeo lên, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Thanh Việt Bạch, giọng trầm thấp: “Đúng vậy, cung chủ.”

“Hả?” Thanh Việt Bạch ngơ ngác.

“Ta muốn nhập môn hạ của ngài.” Giọng nói hắn dừng lại một chút, ánh mắt khẽ liếc qua dáng vẻ lười nhác, nửa nằm trên ghế của y, rồi khẽ nhấn mạnh: “Môn hạ.”

Trong điện tức khắc vang lên tiếng xì xào bàn tán, rồi lại bỗng cao vút: “Cái gì?! Hắn muốn làm phù tu?!”

Cả hội trường kinh động.

Phải biết rằng, trong giới tu tiên hiện nay, kiếm tu và đan tu là chủ lưu; còn âm tu, cầm tu, phù tu… trừ số ít có thể đạt đến đỉnh phong, còn lại đều là tầm thường, không mấy được xem trọng.

Phù tu — chính là thuật phát bị cho là “hèn mọn” nhất trong các đạo tu.

Thanh Việt Bạch: “…”

Y thật sự hoài nghi hôm nay mình không nên ra khỏi cửa.

Y hoàn toàn không muốn làm “sư tôn” truyền đạo giải nghi gì hết!

Hơn nữa, với thực lực hiện tại của y… thật sự không gánh nổi vai sư phụ! Này chẳng phải là hại người ta sao?!

Tiết Vân Thanh thì như bị người tát thẳng một bạt tai. Hắn hoàn toàn không ngờ, người kia lại chọn bái Thanh Việt Bạch — một phù tu Kim Đan kỳ làm sư phụ!

Đó là Thanh Việt Bạch đấy! Một phù tu chân chính, mà còn chỉ mới Kim Đan!

So với hắn, sao có thể đủ tư cách?!

“… Vì sao ngươi lại muốn nhập môn hạ ta?” Thanh Việt Bạch liếc thấy sắc mặt Tiết Vân Thanh, mơ hồ dâng lên chút hả hê trong lòng, vốn định cự tuyệt, lại đổi giọng: “Linh lực ta không mạnh bằng các sư huynh, sợ là dạy không nổi ngươi.”

“Bởi vì ta muốn bái nhập.”Ánh mắt Úc Hoài Kỳ khẽ lóe, giọng trầm ổn mà thản nhiên, “Hơn nữa, nếu ta có thể đem ‘thuật pháp hèn mọn’ này phát dương quang đại, chẳng phải chứng minh ta lợi hại hơn rất nhiều sao?”

Câu nói kia mang vài phần ngạo nghễ, song trong điện lại chẳng ai phản bác được.

Bởi lẽ, người có thánh linh căn đi đến đâu cũng sẽ đều là bảo vật môn phái, ai dám chê hắn?

Thanh Việt Bạch hơi sững người, vô thức nhỏ giọng: “Phù chú… không phải thuật pháp hèn mọn.”

Nhưng lời ấy chẳng ai nghe lọt tai.

“Ai nha, hắn đã muốn bái thì cứ để hắn bái đi,” Lâm Bạch Vân bước lên, cười cợt khoác vai Thanh Việt Bạch. Hắn và y vốn thân nhau, vẫn luôn mong y có thể dạy ra một đồ đệ có chút danh tiếng trong Tiên tộc từ lâu.

“Huống chi,” hắn tiếp lời, “thánh linh căn đâu chỉ học được một loại đạo pháp, muốn học gì cũng có thể! Tiểu Việt, mau nhận hắn đi! À đúng rồi, tiểu tử, ngươi tên là gì?”

Úc Hoài Kỳ đáp: “Ngư Chu.”

Thanh Việt Bạch ngẩng đầu đột ngột, kinh hãi: “Cái gì?!”

“Ngư Chu” — chẳng phải chính là cái tên mà nam chủ Long Ngạo Thiên trong truyện thường dùng sao?!

Sao hắn lại xuất hiện ở phát Thiên Nhất này?!

Cái tên đó — “Ngư” nghĩa là cá, còn “Chu” mang ý hư ảo, hư huyễn. Y nhớ rõ trước kia người nuôi thú từng nói, cái tên này không mang điềm lành.

Bởi thế, y vẫn nhớ rất rõ.

Mà hiện tại, Thanh Việt Bạch nhìn chằm chằm thanh niên trước mặt, nghi hoặc dâng tràn, đôi mắt khẽ nheo lại.

Không đúng.

Y nhớ rõ, Long Ngạo Thiên tên thật là Úc Hoài Kỳ, trong nguyên tác mô tả, khuôn mặt hắn tuấn mỹ vô song. Còn người này… rõ ràng chỉ là gương mặt bình thường, chẳng có chút phong thái của nam chủ.

Không thể nào là hắn.

“Như thế nào?” Úc Hoài Kỳ — à không, “Ngư Chu” nhanh chóng nhận ra y đang do dự, bỗng nắm lấy cổ tay y, đầu ngón tay lướt qua cổ tay trắng nõn như ngọc, khẽ ma sát một cái, giọng nói trầm thấp mà ẩn ẩn ý cười: “Tiên Tôn không muốn thu ta làm đồ đệ sao?”

… Niết tay ta làm gì?! Thanh Việt Bạch giật mình, lập tức rút tay lại.

“Muốn bái sư,” Tiết Vân Thanh lạnh giọng chen vào, “đứng như vậy là thế nào, chẳng lẽ không phải quỳ một cái sao?”

Để tránh bị lộ thân phận, cũng để giảm bớt cảnh giác của người khác, Úc Hoài Kỳ khẽ nhướng mày, nâng áo, làm bộ chuẩn bị quỳ…

“Chậm đã,” Thanh Việt Bạch cắt ngang hành động của hắn, hiếm khi đối đầu trực diện với Tiết Vân Thanh, giọng lạnh xuống: “Hắn không nói muốn bái huynh làm sư phụ, quỳ huynh làm gì?”

Đây là lần hiếm hoi Thanh Việt Bạch bộc lộ thái độ cứng rắn đến thế. Lâm Bạch Vân đứng bên cạnh nhìn mà sửng sốt, không biết nên nói gì.

Không khí trong Tam Sinh điện thoáng chốc căng như dây đàn, sắc bén đến mức như có thể nghe thấy cả tiếng gió ngưng lại.

Giữa hai đầu mày Tiết Vân Thanh khẽ nhíu lại, trường kiếm trong tay gã phát ra tiếng “vù vù” rung nhẹ, ai quen biết đều hiểu — gã đang nổi giận.

“Ai nha!” Lâm Bạch Vân vội vàng chen giữa hai người, dáng vẻ hòa giải, “Vân Thanh, ngươi làm gì vậy!”

“Hắn không quỳ, ta liền không thu.” Tiết Vân Thanh cứng rắn đáp, giọng mang theo lạnh ý.

Gã đã chủ động ném cành ôliu ra trước, vậy mà người nọ lại bỏ qua gã, chạy thẳng đến chỗ Thanh Việt Bạch.

Tốt thôi, vậy cứ để hắn ở đó đi.

Thật cho rằng chỉ dựa vào một thánh linh căn, không cần nỗ lực cũng có thể bước lên mây, danh chấn thiên hạ sao? Hoang đường!

Thanh Việt Bạch nhìn gã, trong đôi mắt xanh lục lóe lên nét ngây ngô cùng nghi hoặc. Y mơ hồ cảm nhận được luồng tức giận của Tiết Vân Thanh… hình như là hướng về phía mình thì đúng hơn.

Còn Ngư Chu…

Y liếc nhìn hắn, lại không thấy rõ biểu cảm, chỉ thấy đôi mắt người kia khẽ cụp xuống, ánh nhìn sâu trầm, tựa hồ ẩn chứa chút thương cảm mơ hồ.

Chẳng lẽ thật ra hắn định bái Tiết Vân Thanh sư phụ sao? Thanh Việt Bạch có chút không chắc.

Dù sao Tiết Vân Thanh ở giới tu chân cũng có danh tiếng hiển hách, người quen biết gã cũng không ít…

“Ta chỉ bái Thanh Việt Bạch.”

Đúng lúc y còn đang nghĩ ngợi, thì giọng nói của Ngư Chu vang lên, dứt khoát mà kiên định, như thể cho dù Thiên Vương Lão Tử có tới cũng không thể thay đổi quyết định này.

Thanh Việt Bạch quay đầu nhìn hắn, ngẩn ra.

Lâm Bạch Vân thì tỉnh táo hơn, lập tức nheo mắt cảnh giác: “Vì sao?”

“… Mười năm trước, ở chân núi Đông Nam Bình Dương, ta từng chịu ơn chưởng môn cứu giúp. Khi đó cũng được Thanh Tiên Tôn ra tay cứu mạng. Lần này đến đây, chính là muốn báo đáp ân tình ấy.”

Câu nói này nửa thật nửa giả.

Thật , thân phận “Ngư Chu” này thuộc về người đã từng được Pháp Lạc Đàm và Thanh Việt Bạch cứu mạng.

Còn giả, chính là thân xác của người kia giờ đã bị Úc Hoài Kỳ thế thân.

“Thì ra là thế.” Lâm Bạch Vân gật đầu, mỉm cười hiền hòa: “Thật là một đứa nhỏ biết báo ân.”

Thanh Việt Bạch thì lại chẳng có chút ấn tượng nào — mười năm trước y còn đang ở hiện đại, bận rộn đi bắt dế mèn nướng ăn, nhớ rõ nhất chính là vị cay xộc lên mũi, chứ sao biết được chuyện của thân thể này.

Hơn nữa, tuy đã xuyên tới đây ba năm, nhưng bản chất y vẫn chẳng hiểu cách cư xử giữa người với người cho lắm.

Dù vậy, Lâm Bạch Vân nói gì y liền gật theo, dù sao hắn cũng đâu giống Tiết Vân Thanh, lúc nào cũng đen sì mặt mắng y.

“Ha ha,” Tiết Vân Thanh cười lạnh, không nói thêm lời nào, chỉ liếc Ngư Chu một cái, trong mắt lóe lên hai chữ — ta chờ ngươi hối hận.

Úc Hoài Kỳ hờ hững dời tầm mắt đi, chẳng buồn đáp lại.

Rất nhanh, Tiết Vân Thanh chọn xong đệ tử mình muốn, phất tay áo rời khỏi Tam Sinh điện.

Lâm Bạch Vân lập tức khoác vai Thanh Việt Bạch, cười ha hả: “Tên ngu xuẩn kia rốt cuộc cũng đi rồi! Nào, chúng ta cũng về Bạch Ngọc cung đi, huynh lấy lò luyện đan, nướng cho đệ mấy con dế mèn ăn!”

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ lặng lẽ rơi xuống cánh tay đang khoác trên vai Thanh Việt Bạch của Lâm Bạch Vân, thoáng ẩn hiện một tia bất mãn rất nhỏ.