Trước cửa Bạch Ngọc Cung.
Lâm Bạch Vân vừa thu dọn đồ đạc, vừa bỏ từng món vào ngọc bội trữ vật của Thanh Việt Bạch, miệng vừa dặn dò:
“Đây là lần đầu tiên đệ xuống núi, đừng ăn linh tinh. Nếu gặp chuyện không biết xử lý thế nào thì lập tức truyền âm cho ta.”
Thanh Việt Bạch thay một bộ trường bào màu lục sẫm, trên áo thêu đầy lông chim khổng tước, thoạt nhìn hoa lệ rực rỡ.
Y chớp chớp mắt, nhìn Lâm Bạch Vân, rồi không nhịn được nhào đến hôn một cái lên má hắn:
“Sư huynh, huynh đối với ta thật tốt!”
Một tiếng “lạch cạch” vang giòn.
Lâm Bạch Vân đưa tay xoa đầu y, rồi tiện thể lấy một chiếc khuyên tai hồng ngọc ra, treo lên vành tai Thanh Việt Bạch, bất đắc dĩ nói:
“Xuống núi thì chớ gây họa. Đương nhiên, nếu có gây thì cũng đừng sợ, đến lúc đó huynh bảo Pháp Lạc Đàm ra, để huynh ấy thu dọn cục diện giúp đệ.”
Tiết Vân Thanh ôm kiếm đứng bên cạnh, sắc mặt lạnh nhạt nhìn hai người, giọng châm chọc:
“Nói cứ như y là một đứa trẻ con vậy.”
Đối diện với Tiết Vân Thanh, Lâm Bạch Vân lại chẳng còn ôn hòa như trước, nheo mắt, giọng điệu nhàn nhạt:
“Ngươi ta đều đã sống mấy trăm tuổi rồi, đệ ấy mới bao nhiêu tuổi chứ, không phải là một đứa nhỏ thì là gì? Lúc xuống núi nhớ trông chừng đệ ấy, nếu đệ ấy rụng một sợi lông, ta sẽ bảo đại sư huynh đánh ngươi.”
Tiết Vân Thanh nghẹn họng, trên mặt thoáng hiện vẻ khó chịu, trong lòng thì thầm: Ngươi còn tính từng sợi lông chim của y sao?!
Nhắc tới Pháp Lạc Đàm, Thanh Việt Bạch hơi chột dạ, ngẩng đầu nhìn về phía cấm chế đang phát sáng trên mái Bạch Ngọc Cung.
Y nhớ hai năm trước, lần đầu trốn ra ngoài, lúc trở về đã bị Pháp Lạc Đàm nổi trận lôi đình, quét sạch hết điểm tâm trong cung, còn phạt y quỳ nửa ngày và ba tháng không được ăn đồ ngọt.
Lần này có Lâm Bạch Vân và Tiết Vân Thanh đồng ý, chẳng lẽ khi Pháp Lạc Đàm trở lại, huynh ấy còn có thể trói cả ba người họ lại để đánh sao?
“Được rồi, đi thôi,” Tiết Vân Thanh xách cổ áo Thanh Việt Bạch lên, “Các đệ tử đều đang sốt ruột chờ đợi.”
Vừa dứt lời, bản mệnh kiếm của gã xuất hiện dưới chân, ánh sáng bạc kéo dài, mang theo hai người lao vút lên trời cao.
Lâm Bạch Vân buông tay, nhìn họ bay xa, khẽ thở dài một tiếng.
“Sư tôn,” tiểu đệ tử Bạch Vân Phong cẩn thận mở miệng, “Ngài thật sự thả Cung chủ đi rồi sao? Nếu bị Chưởng môn phát hiện…”
Như thể nhớ đến điều gì đáng sợ, hắn còn chưa dám nói hết câu.
Ánh mắt Lâm Bạch Vân khẽ lóe, môi hiện lên nụ cười nhẹ, nhưng giọng nói lại lạnh lùng:
“Vậy thì bảo huynh ấy đến tìm ta. Ta thật muốn biết, dưới chân núi có mãnh thú hồng thủy gì mà lại có thể ăn được Thanh Việt Bạch sao? Cả ngày giam đệ ấy trong cung, mặc cho lời đồ bên ngoài tung hoành… Đệ tử trong môn lẫn người trong thiên hạ đều hiểu lầm đệ ấy, thật cho rằng tiểu tử này là thứ ‘ăn không được’ chắc?”
…
Nơi diễn ra đại hội Vân Kính ở phía nam, bởi vì bí cảnh sắp mở, nên tất cả các khách đ**m cách bí cảnh trăm dặm đều chật kín người, thậm chí có không ít kẻ còn chẳng phải nhân loại.
Tiết Vân Thanh sớm đã chuẩn bị, đặt phòng tại một khách đ**m tên là Bình An cho đệ tử phái Thiên Nhất. Khi hắn và Thanh Việt Bạch đáp xuống từ kiếm, đệ tử trong phái đã có mặt đông đủ.
Thanh Việt Bạch không thích bay trên không, lúc đáp đất, nửa khuôn mặt không được mặt nạ che khuất đều tái nhợt.
“Phế vật,” Tiết Vân Thanh thấp giọng lẩm bẩm một câu.
Thanh Việt Bạch không thèm đôi co, nhưng Huyên Linh lại chạy nhào tới, nắm lấy tay y, giọng hưng phấn reo lên:
“Sư tôn sư tôn! Đệ tử vừa thấy bên ngoài có bán đồ chơi làm bằng đường! Đệ tử muốn ăn!”
Tiểu nha đầu hôm nay mặc bộ y phục hồng phấn, tóc dài buộc thành hai búi tròn, trông đáng yêu vô cùng.
Ở trước mặt đệ tử, Thanh Việt Bạch luôn ôn hòa, chẳng còn chút ngốc nghếch nào như khi ở cạnh Lâm Bạch Vân hay Pháp Lạc Đàm.
Y lấy một túi tiền từ trong ngực ra ném cho nàng:
“Đi đi.”
Tiểu nha đầu ôm túi tiền, vui vẻ reo lên rồi chạy đi, phía sau còn có cả một hàng đệ tử Bạch Vân Phong nối đuôi theo.
“Vì sao ngài lại đưa tiền?” Úc Hoài Kỳ đột nhiên xuất hiện phía sau Thanh Việt Bạch, giọng mang vài phần bất mãn.
“Sư tôn, ngài là sư phụ của nàng, không phải phụ thân.”
Thanh Việt Bạch quay đầu nhìn hắn một cái, giơ ngón tay lắc lắc, nghiêm túc nói:
“Tục ngữ nói, một ngày làm thầy, cả đời như cha. Hơn nữa nàng vẫn là trẻ con… Chẳng lẽ ngươi cũng không có tiền mua đồ? Vậy cũng cho ngươi một túi.”
Y lại biến ra một túi tiền, ném cho Úc Hoài Kỳ.
Úc Hoài Kỳ thầm nghĩ: Một kẻ phù tu như ngươi, có thể có bao nhiêu tiền chứ?
Vừa nghĩ vừa ước lượng, hắn liếc xuống, phát hiện trọng lượng túi không đúng lắm. Khi hắn mở ra nhìn, liền lặng người, trầm mặc rất lâu.
Trong túi có hơn trăm viên linh thạch thượng phẩm, kèm thêm mấy chục viên dạ minh châu to bằng nắm tay.
Úc Hoài Kỳ nhớ lại lần đầu gặp nhau, Thanh Việt Bạch cũng từng tiện tay móc ra một vòng tay rực rỡ, sắc mặt hắn thoáng trở nên vi diệu.
Vì sao phù tu lại có nhiều tiền đến thế?
Là Pháp Lạc Đàm cho sao?
Đây là nuôi cái gì vậy, phu nhân môn phái à?
Vẻ mặt Úc Hoài Kỳ lạnh hẳn xuống, âm thầm nghiến răng trong lòng.
“Ta có tiền,” hắn nói, rồi móc ra một túi tiền lớn hơn, trực tiếp nhét vào ngực Thanh Việt Bạch, “Sư tôn cũng có thể dùng của ta.”
Sư phụ dùng tiền đồ đệ – nghe thôi đã sai trái rồi!
Thanh Việt Bạch cau mày, định đẩy túi tiền trả lại, nhưng ngay lúc đó, trong khách đ**m vang lên một giọng nam trẻ tuổi.
“Nha, Tiết Vân Thanh, ngươi lại mang đệ tử đến đây sao? Còn người mang mặt nạ bên cạnh ngươi là ai a?”
Thanh Việt Bạch nghi hoặc nhìn qua, liền thấy một nam tử tóc dài búi cao, áo phanh ngực lộ ra cơ ngực rắn chắc, da thú quấn quanh eo, da màu đồng cổ — một thân hình hoang dã đến mức không thể nhầm lẫn.
Vừa nhìn, Thanh Việt Bạch lập tức nhận ra hắn là ai.
ây chẳng phải là Cao Nam Tiêu, bằng hữu tốt của Long Ngạo Thiên trong nguyên tác sao?!
Khoan đã… hắn ở đây, chẳng lẽ Long Ngạo Thiên cũng tới?!
Mang theo nghi hoặc, Thanh Việt Bạch nhìn quanh, nhưng bên cạnh Cao Nam Tiêu lại chẳng có ai.
“Nha, ngươi nhìn cái gì đó?” Cao Nam Tiêu cười toe, rút trường đao cắm phập xuống đất, cười trêu ghẹo, “Có phải bị cơ bụng của ca ca đây mê hoặc rồi?”
Giữa trưa, khách đ**m Bình An đang đông người ăn cơm, nghe thấy lời hắn, ai nấy đều quay đầu nhìn, muốn xem là kẻ mặt dày vô sỉ nào dám nói năng như thế.
Thanh Việt Bạch lại chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.
Trong nguyên tác, Cao Nam Tiêu vốn là loại người như thế — tự luyến, ngạo mạn, lại chẳng có chút luân lý nào, còn từng giết anh đoạt chị dâu.
Nghe nói trong truyện, khi bị bắt quả tang làm chuyện xấu với chị dâu, cái yếm uyên ương đỏ của nàng ta còn treo ngay trên lồng ngực sáu múi 117 của hắn, bên trên còn dính chocolate vị sữa…
“Bị mặt dày vô sỉ của ngươi dọa sắp chết thì có,” mặt Úc Hoài Kỳ tối sầm, lạnh giọng đáp, chắn trước tầm nhìn của Thanh Việt Bạch.
“Ai da, tiểu huynh đệ,” Cao Nam Tiêu cười hề hề, “Ngươi chặn y làm gì? Có phải do ngươi không có cơ bụng, sợ y nhìn ta rồi so sánh?”
“Kia đều không phải.” Thanh Việt Bạch chớp mắt, nghiêm túc hỏi: “Ta chỉ đang nghĩ, sao ngưoi lại đến đây một mình? Không đi cùng bằng hữu sao?”
Cao Nam Tiêu ngạc nhiên, “Làm sao ngươi biết ta vốn định đi cùng bằng hữu?”
Vốn dĩ hắn chuẩn bị cùng Úc Hoài Kỳ tới dự đại hội Vân Kính, nhưng chẳng hiểu sao tên kia lại mất tích, truyền âm cũng không trả lời, hắn đành phải tìm người khác đi cùng.
“Vậy bằng hữu của ngươi đâu?” Thanh Việt Bạch đẩy nhẹ đồ đệ chắn trước mặt, tò mò hỏi.
Y thực sự muốn biết cái người được miêu tả mạnh mẽ, tuấn mỹ, phong lưu đào hoa- Long Ngạo Thiên trong nguyên tác rốt cuộc trông như thế nào.
Thật sự có thể soái đến mức khiến người thần phẫn nộ sao?!
Thanh Việt Bạch nghiêng đầu, hỏi thêm một câu rất “chân thành”:
“Còn nữa, huynh đệ, vòng ngực của ngươi thật sự đủ một trăm mười bảy sao?”
Không khí trong khách đ**m thoáng chốc cứng đờ.
Cả sảnh im lặng như tờ.
Úc Hoài Kỳ: “…”
Sắc mặt hắn hoàn toàn đen như đáy nồi.