Sau Khi Ly Hôn, Trông Con Bán Cơm Chiên, Vợ Cũ Hối Hận Điên Rồi

Chương 7: Càn khôn trứng luộc trong nước trà

Phía chợ đêm.

Cảnh sát xử lý hiện trường rất nhanh. Có đoạn livestream chất lượng cao của Cường Ca Miệng Rộng làm bằng chứng, sự việc rõ ràng như ban ngày: Đám người Triệu Long gây hấn tống tiền trước, cầm hung khí hành hung sau, Lâm Phàm thuộc về tự vệ chính đáng.

Cộng thêm việc đám Triệu Long vốn là "khách quen" của đồn công an, tiền án chồng chất, lần này trực tiếp bị còng tay lôi đi hết sạch.

"Chào tạm biệt các chú cảnh sát ạ!"

Đoàn Đoàn dù vừa rồi có chút hoảng sợ, nhưng dưới sự dỗ dành của Lâm Phàm đã khôi phục sức sống, ngoan ngoãn vẫy tay chào xe cảnh sát. Mấy anh cảnh sát trẻ nhìn tiểu đoàn tử đáng yêu thế này thì tim muốn tan chảy, trước khi đi còn không quên dặn dò Lâm Phàm:

"Lâm tiên sinh, sau này gặp chuyện cứ báo cảnh sát nhé. Mà thân thủ của anh cừ thật đấy, có luyện qua không?"

Lâm Phàm khiêm tốn cười: "Vì bảo vệ con nhỏ thôi, luyện chơi ấy mà."

Cảnh sát đi rồi, cả khu chợ đêm sôi sục. Các chủ sạp xung quanh nhìn Lâm Phàm như nhìn anh hùng. Triệu Long áp bức họ bấy lâu nay, nay bị Lâm Phàm dọn dẹp, thật là đại khoái nhân tâm!

"Tiểu Lâm à! Sau này chúng ta là anh em sắt đá! Ai dám bắt nạt ngươi, chúng ta cùng lên với ngươi!" Gã béo bán mực nướng bên cạnh kích động vỗ ngực.

Cường Ca Miệng Rộng càng hăng hái xông tới, mặt đầy vẻ nịnh bợ: "Lâm ca! Cú đá vừa rồi quá soái! Phòng livestream của tôi vọt lên hơn mười vạn người rồi! Ngày mai tôi còn tới được không?"

Lâm Phàm nhìn gã blogger tuy lắm lời nhưng lúc mấu chốt cũng có chút nghĩa khí này, gật đầu: "Tới xếp hàng là được."

...

Dọn hàng về nhà, dỗ Đoàn Đoàn ngủ say, Lâm Phàm ngồi bên mép giường gọi giao diện hệ thống ra.

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành thành tựu ẩn: Sơ lộ phong mang! 】

【 Giải thích: Trong quá trình kinh doanh đã thể hiện thủ đoạn cứng rắn, bảo vệ gian hàng và người thân, nhận được sự công nhận của hơn mười vạn người! 】

【 Đang kết toán phần thưởng... 】

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được công thức mới: Càn khôn trứng luộc trong nước trà! 】

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được đạo cụ đặc biệt: Linh Tuyền Thủy (mỗi ngày hạn định 10 lít)! 】

【 Đinh! Giám định thấy danh tiếng ký chủ tăng mạnh, nhiệm vụ hệ thống cập nhật: Mời bán ra 1000 phần mỹ thực trong vòng 3 ngày! Phần thưởng: Công thức Thần cấp Bánh bao nước (Tang bao)! 】

Mắt Lâm Phàm sáng lên. Càn khôn trứng luộc trong nước trà? Hắn mở chi tiết công thức ra xem.

【 Càn khôn trứng luộc trong nước trà: Lòng trắng như ngọc, lòng đỏ như vàng, hương thơm thấu xương. Công hiệu: Tỉnh táo tinh thần, tư âm bổ dương, ăn lâu dài có thể cải thiện trạng thái sức khỏe yếu. 】

"Đồ tốt!" Lâm Phàm không nhịn được khen ngợi. Cơm chiên dù ngon nhưng ăn mãi một món chính cũng hơi đơn điệu. Nếu phối hợp thêm một quả trứng luộc thần cấp, đó chính là tuyệt sát!

Còn về "Linh Tuyền Thủy", hệ thống giới thiệu dùng để nấu cơm, luộc trứng hay uống trực tiếp đều là thần thủy, có thể nâng tầm hương vị thức ăn lên cực đại.

"Bắt đầu từ ngày mai, tung ra trứng luộc nước trà!"

Lâm Phàm nhìn mức giá gợi ý của hệ thống, khóe miệng khẽ giật giật.

【 Giá bán lẻ gợi ý: 100 tệ/quả 】

Một quả trứng mà một trăm tệ? Đắt gấp đôi bát cơm chiên sao?!

"Hệ thống, ngươi đây là muốn đi cướp tiền à..." Lâm Phàm dù miệng thì trêu chọc nhưng lòng lại đầy tự tin. Cơm chiên 50 tệ còn phải xếp hàng, trứng 100 tệ chỉ cần vị chuẩn thì tuyệt đối không lo không có người mua!

Ngày hôm sau.

Thế giới internet ở Giang Thành bùng nổ. Đoạn cắt từ livestream của Cường Ca lồng nhạc BGM sôi động được lan truyền chóng mặt trên TikTok và Weibo.

#Anh trai cơm chiên chợ đêm đá bay ác bá#

#Cơm chiên 50 tệ có phải là thuế trí tuệ không#

#Ông bố bỉm sữa gắt nhất toàn mạng#

Mấy từ khóa này lao thẳng lên bảng tìm kiếm nóng của thành phố. Trong video, góc nghiêng lạnh lùng của Lâm Phàm cùng câu nói: "Muốn đập quán của ta, hỏi xem nắm đấm của ta có đồng ý không" khiến vô số chị em cư dân mạng hét chói tai.

"Anh trai này soái quá! Trong vòng ba phút, tôi muốn toàn bộ thông tin của anh ấy!"

"Dù cơm chiên 50 tệ hơi quá đáng, nhưng vì nhan sắc này tôi cũng bất chấp!"

"Nghe nói vị ngon đỉnh của chóp, ngay cả Cường Ca Miệng Rộng cũng quỳ, tối nay phải đi check-in mới được!"

Bốn giờ chiều, tòa cao ốc CBD phồn hoa nhất Giang Thành.

"Thanh Thanh, nàng xem hot search chưa?"

Một người phụ nữ ăn mặc thời thượng, trang điểm tinh xảo đẩy cửa văn phòng của Tô Thanh đi vào. Đó là Thẩm Mạn, bạn thân kiêm bạn học thời đại học của Tô Thanh, một tiểu thư nhà giàu chính hiệu, sở thích là đi soi các nhà hàng Michelin.

Tô Thanh xoa thái dương, không ngẩng đầu: "Ta bận lắm, không rảnh xem ba cái tin bát quái."

"Không phải bát quái! Là chồng cũ của nàng, Lâm Phàm đấy!" Thẩm Mạn khoa trương đưa điện thoại tới trước mặt Tô Thanh, "Bây giờ hắn nổi tiếng lắm rồi! 'Anh trai cơm chiên'! Nghe nói hắn bày sạp ở chợ đêm Đại học thành, một bát cơm bán 50 tệ mà còn phải xếp hàng!"

Tay Tô Thanh khựng lại, sắc mặt khó coi: "Chuyện hắn bày sạp ta biết. Chẳng qua là chiêu trò gây chú ý thôi."

"Gây chú ý?" Thẩm Mạn lắc đầu, "Ta thấy không giống. Trên mạng đánh giá tốt kinh khủng, ngay cả Tần Lãng cũng thành fan cuồng kìa. Thanh Thanh, có phải hồi trước ở nhà nàng, Lâm Phàm nấu cơm ngon đặc biệt không? Có phải nàng giấu ta cái gì không?"

Tô Thanh ngẩn ra. Ngon sao? Kết hôn năm năm, Lâm Phàm đúng là thầu hết chuyện bếp núc. Nhưng hắn chỉ nấu mấy món gia đình thanh đạm, ít dầu ít muối, nói là để dưỡng sinh. Tô Thanh thường xuyên đi tiệc tùng, ăn quen sơn hào hải vị nên đối với đồ Lâm Phàm nấu luôn khinh thường, thường chỉ ăn hai miếng là bỏ.

Giờ nghĩ lại, những món đó tuy nhạt nhưng hình như đúng là có một loại hương vị khiến người ta rất thoải mái?

"Cũng thường thôi, vừa miệng là cùng." Tô Thanh cứng miệng, "Sao, ngươi định đi ăn thử à?"

"Dĩ nhiên phải đi rồi!" Mắt Thẩm Mạn lấp lánh sự hưng phấn, "Dù sao ta cũng muốn xem thử, một gã 'trai bao ăn cơm mềm' bị nàng đuổi ra khỏi cửa có thật sự cá chép hóa rồng không! Nếu là lừa đảo, ta vừa hay trút giận giúp nàng, bóc phốt hắn ngay tại chỗ!"

Nhìn dáng vẻ đầy hào hứng của cô bạn thân, lòng Tô Thanh không hiểu sao lại thấy phiền não.

"Muốn đi thì ngươi đi đi, ta không đi."

"Được rồi, mình ta đi. Nghe nói ở đó phải xếp hàng lâu lắm, ta phải đi ngay đây!" Thẩm Mạn nện giày cao gót lộc cộc đi thẳng.

Trong văn phòng, Tô Thanh nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, cảm giác khó chịu trong lòng ngày càng mãnh liệt.

"Cá chép hóa rồng sao?" Tô Thanh cười lạnh, cầm lấy tài liệu trên bàn, "Lâm Phàm, không có Tô gia, ngươi tưởng dựa vào một bát cơm chiên là có thể đổi đời? Mơ đi."

Năm giờ chiều. Khi Lâm Phàm cưỡi xe ba bánh tới chợ đêm, hắn bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình. Hôm qua xếp hàng chỉ vài chục người, hôm nay thì...

Đen kịt một màu! Ít nhất cũng phải hai, ba trăm người! Hàng dài uốn lượn chặn sạch mấy sạp bên cạnh, thậm chí có người còn mang theo cả ghế xếp, rõ ràng là đã đợi từ lâu.

"Tới rồi! Anh trai cơm chiên tới rồi!"

"Lão công! Ở đây! Nhìn ở đây này!"

"Ông chủ! Hôm nay tôi muốn mua ba bát!"

Đám đông bùng nổ một trận hoan hô. Lâm Phàm đỗ xe xong, nhìn thế trận này mà cười khổ. Xem ra nhiệm vụ 1000 phần của hệ thống cũng không khó hoàn thành lắm?

Hắn thành thục treo tấm bảng đen lên. Chỉ có điều hôm nay, bên dưới bảng đen đã viết thêm một dòng chữ:

Đây là bản biên tập Chương 10, giữ trọn vẹn phong cách xưng hô "ngươi - ta", "ba - đoàn đoàn", "mụ mụ" và sự chuyển biến tâm lý cực gắt của Tần thiếu khi đối diện với món ăn thần cấp: