Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 23

Hạ Diên trả tiền tôm hùm đất cho bà chủ, lại đưa thêm một trăm, đền tiền chiếc bàn gỗ nhỏ.

Vẫn là về nhà ăn thôi, Tần Mặc Hoài đang phát bệnh, ở bên ngoài không an toàn.

Gã đàn ông say rượu bị Hạ Diên mắng không phục, gã đứng dậy, có vẻ muốn động thủ.

Tần Mặc Hoài ôm eo Hạ Diên, đôi mắt phượng đỏ ngầu đặc quánh và bạo ngược nhìn ra sau, dọa gã đàn ông say rượu lập tức tỉnh rượu, cứng đờ tại chỗ.

Ánh mắt thật đáng sợ!

Hạ Diên không chú ý tới sự khác thường của Tần Mặc Hoài, toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm tôm hùm đất, mùi tỏi và mùi cay xộc vào mũi, đỉnh đầu sắp bị hương thơm làm cho bay mất rồi.

"Chồng ơi?"

"Không có gì, chúng ta về thôi." Tần Mặc Hoài hôn l*n đ*nh đầu cô, loáng thoáng nghe thấy gã đàn ông say rượu chửi một câu "con đ*", người đàn ông mang khí chất u ám cắn chặt răng hàm, ghim thù gã đàn ông say rượu.

Sự giáo dưỡng thanh lịch sâu sắc, khả năng tự chủ đáng tự hào, đều không che giấu được bản tính có thù tất báo chui ra từ trong xương tủy, có thể chửi anh, nhưng tuyệt đối không được sỉ nhục cục cưng đầu quả tim của anh.

Nhân lúc Hạ Diên làm nũng đi mua kem, Tần Mặc Hoài vẫy tay gọi Tần Thất tới, dặn dò vài câu.

Tần Thất rùng mình một cái: "Tôi đi làm ngay."

Cùng với sự gia tăng của tuổi tác, thủ đoạn xử lý người khác của Tần tổng ngày càng tàn khốc, anh ta mà là gã đàn ông say rượu kia thì thà c.h.ế.t quách đi cho xong, còn hơn sống mà chịu tội.

Tần Mặc Hoài thấy Hạ Diên chọn một giỏ hộp kem, anh híp mắt phượng, đi tới chọn một hộp kem to bằng bàn tay, những hộp khác đều bỏ lại vào tủ lạnh.

Hạ Diên tự nhiên không vui, đôi mắt như gió đêm đuổi trăng sáng lấp lánh, dỗi hờn không thèm nhìn Tần Mặc Hoài, một vệt đỏ tươi lặng lẽ leo lên khóe mắt.

"Bảo bối, đừng nổi cáu với anh như vậy."

Đôi mắt đẹp biết bao, Tần Mặc Hoài không thể chấp nhận trong mắt cô không có mình, càng không thể để người đàn ông hoang dã khác lọt vào tầm mắt cô.

Tần Mặc Hoài lấy thêm vài hộp kem, dù sao cũng chỉ là dỗ dành cô thôi, chứ đâu có thực sự cho cô ăn.

Cách đó không xa, hai thám tử ngồi trong xe đang giơ máy ảnh, bọn họ đã chờ đợi từ lâu, chỉ để chụp lại cảnh Tần Mặc Hoài thất thố bạo lực.

Nhưng ai có thể nói cho bọn họ biết, người đàn ông dịu dàng đút kem cho bạn gái kia, thực sự là Tần Mặc Hoài sao?

Người thuê nói lúc Tần Mặc Hoài phát bệnh rất tàn bạo, nhưng sao bọn họ lại thấy, Tần Mặc Hoài còn dịu dàng hơn cả ngày thường?

Nhìn những hình ảnh chụp được trong máy ảnh, hai thám tử giàu kinh nghiệm im lặng.

Những bức ảnh khoe ân ái này có thể bôi nhọ Tần Mặc Hoài, khiến cổ phiếu Tập đoàn họ Tần sụt giảm sao?

Rốt cuộc là mắt bọn họ mù, hay là tình báo của người thuê sai lệch?

-

Vân Hương Quý Phủ, tầng cao nhất của biệt thự.

Hạ Diên vừa ăn tôm hùm đất, vừa nghe "Ngày Mưa".

Cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang bóc tôm hùm đất, cười hỏi: "Bài hát này hay không?"

"Cũng được."

Tần Mặc Hoài liếc nhìn lời bài hát, khuyết điểm duy nhất của anh có lẽ chính là mảng âm nhạc này.

Anh tinh thông cưỡi ngựa, lướt sóng, từng lấy bằng lái máy bay và bằng FIA super licence... Những thứ con cháu hào môn phải học, anh không bỏ sót thứ nào và thứ nào cũng xuất sắc, không chỉ để kế thừa nhà họ Tần, mà còn là dã tâm hiếu thắng trong xương tủy anh.

Thế nhưng trước mắt, Hạ Diên gác một chân nhỏ trắng trẻo lên người anh, còn sai sử anh bóc tôm hùm đất, mái tóc màu xanh xám hơi dài bị cô buộc thành một chỏm tóc dựng ngược, khuôn mặt tuấn mỹ âm u kia lại miễn cưỡng nhìn ra được chút vô tội và đáng thương.

"Vợ ơi." Giọng nói ôn nhuận của Tần Mặc Hoài vang lên: "Tại sao em lại bảo vệ anh ở quán đồ nướng?"

Hạ Diên nhíu đôi mày trắng nõn, đôi mắt đen linh động xinh đẹp đảo tròn, giúp anh tự nhiên là vì cô không muốn nhìn thấy bi kịch của tiểu ca ca hàng xóm lặp lại, nhưng lời này không thể nói với anh được.

"Câu hỏi này anh đã hỏi tám trăm lần rồi, trí nhớ của não cá cũng không kém như anh đâu! Vậy em nói cho anh biết lần cuối cùng, lúc đó hormone tuyến thượng thận của em tăng vọt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, không ai được phép sỉ nhục người đàn ông của em, cho dù anh có biến thành kẻ ngốc em cũng sẵn lòng sinh bảo bối cho anh, người ngoài không có bất kỳ tư cách nào chỉ trích."

Ăn xong bữa khuya lại tắm rửa, nằm trên giường đã là một giờ rưỡi sáng, Tần Mặc Hoài ôm thiếu nữ đang ngủ say giả vờ ngủ, những ngón tay thon dài thanh lịch thỉnh thoảng lại dịu dàng v**t v* cục thịt yêu dấu.

Anh nhạy cảm nhận ra Hạ Diên đang nói những lời êm tai để dỗ dành anh, giúp anh giải vây có thể là vì lý do khác, đôi mắt phượng đen láy âm u cười một tiếng, b*nh h**n và sắc nhọn.

Bàn tay v**t v* cục thịt yêu dấu của Tần Mặc Hoài mạnh thêm một chút, trêu chọc Hạ Diên nói mớ trong giấc ngủ, anh rũ mí mắt xuống rơi một giọt nước mắt vừa yêu vừa điên cuồng vào hõm cổ cô, thế nào cũng không sao chỉ cần em vĩnh viễn ở lại bên cạnh anh.

Có lẽ Hạ Diên cảm nhận được sự bi thương của Tần Mặc Hoài, trở mình che lấy cơ ngực rắn chắc đàn hồi của anh, bàn tay nhỏ bé thành thạo gãi gãi hai cái.

Yết hầu gợi cảm của Tần Mặc Hoài trượt lên xuống, không thể kiểm soát được sự rung động nóng rực trong lòng nữa, lật người đè cô dưới thân.

Dù sao vợ cũng đã mắng anh nết trên giường kém từ lâu rồi, vậy tại sao anh không thể tùy tâm sở dục?

Ai cũng biết, chó điên ngửi thấy mùi của vợ xong, não bộ sẽ không quản được nửa th*n d*** nữa, chỉ biết làm sao cho sướng thì làm, không trách Hạ Diên mắng anh nết trên giường kém, một chút ý thức phục vụ cũng không có.

Một đêm không ngủ.

-

Trưa hôm sau, Hạ Diên ăn xong bữa sáng kiêm bữa trưa thì theo Tần Mặc Hoài trở về Thánh Hải Trang Viên, cô đau đầu nhức mỏi cơ thể, vừa chạm vào gối đã nhắm mắt ngủ bù.

Người đàn ông mặc bộ âu phục màu xám lạnh cắt may tinh xảo, tràn đầy cảm giác tinh anh và quý phái cúi người, cọ cọ vào khuôn mặt mềm mại như mỡ đông của thiếu nữ, lật chăn lên nhìn vào trong một cái, đôi mắt phượng kiệt ngạo khó thuần hiếm khi có chút chột dạ.

"Vợ ơi, tối nay nhà họ Bùi tổ chức tiệc rượu, nhà bọn họ đầu tư rất nhiều công ty ô tô, còn kinh doanh rất nhiều câu lạc bộ siêu xe, chỉ cần là ngành nghề liên quan đến xe cộ nhà họ Bùi đều có đầu tư. Chẳng phải em muốn một chiếc Maybach mini màu trắng sao, Bùi Căng Thần là bạn tốt của anh, em có yêu cầu gì cứ việc đề cập với cậu ta, đi dự tiệc rượu tối nay cùng anh được không?"

Trải đệm nhiều như vậy, câu cuối cùng mới là mục đích của anh.

"Em, không!" Hạ Diên thò một chân từ trong chăn ra đạp anh, khuôn mặt thanh thuần trắng trẻo vừa buồn ngủ vừa phiền não, biểu cảm làm lộn xộn cả lên, vừa dữ tợn, vừa hung dữ đáng yêu.

Anh hành hạ đến tận trời sáng, trong lòng không có chút tự mình hiểu lấy sao? Cô bây giờ còn thể lực để đứng lên đi hai bước à?

Bữa sáng kiêm bữa trưa đều là Tần Mặc Hoài bế cô đến phòng ăn để ăn, hai chân và mu bàn chân trắng như tuyết rủ xuống, vết đỏ và dấu răng hiện rõ mồn một, mang đến một cảm giác thị giác giống như nụ hoa đã c.h.ế.t từ lâu nhưng lại nở rộ càng thêm diễm lệ.

Hạ Diên hung dữ trừng Tần Mặc Hoài một cái, vùi đầu ngủ nướng.

Tần Mặc Hoài cách lớp chăn hôn một cái: "Vậy em nghỉ ngơi cho tốt, anh đi một mình."

Chiếc Maybach mini màu trắng vào ngày cô đề xuất, Tần Mặc Hoài đã liên hệ với Bùi Căng Thần, xe đã được lắp ráp xong ở nước ngoài và vận chuyển đến Hương Châu, chỉ đợi Hạ Diên đến dự tiệc rượu, cho cô một bất ngờ.

Tần Mặc Hoài cảm thấy tối qua đáng lẽ nên nhịn, nhưng mày mắt thỏa mãn không có nửa điểm hối hận.

Bước vào câu lạc bộ siêu xe mới khai trương của nhà họ Bùi, Bùi Căng Thần đã nhìn thấy Tần Mặc Hoài, bưng ly champagne đi đến bên cạnh anh.

"Sao có mỗi mình cậu, tiểu công chúa thích Maybach mini màu trắng không đến à? Cậu có biết chiếc xe này tốn bao nhiêu nhân lực vật lực không, cộng lại có thể mua được ba chiếc Maybach đấy, hôm nay những người đến dự lễ khai trương câu lạc bộ đều đang chờ nó ra mắt, tiểu công chúa không đến thì nghi thức nhận xe bắt đầu thế nào?"

Bàn tay trắng lạnh thanh quý của Tần Mặc Hoài vỗ vỗ vai anh ta: "Cái này không vội, tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu, chuyện này phải bắt đầu từ quán đồ nướng tối qua."