Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 21

Hai ngày nay Hạ Diên ở Vân Hương Quý Phủ không ra khỏi cửa, cô ở nhà đánh đàn viết lời, nhân tiện học làm bánh kem.

Sinh nhật của Tần Mặc Hoài sắp đến rồi, ngay sau lễ Quốc khánh.

Màn đêm tĩnh lặng, Hạ Diên nhận được điện thoại của Chu Mậu Nhi, hóa ra "Ngày Mưa" vừa lên sóng, đã leo l*n đ*nh các bảng xếp hạng âm nhạc.

Chu Mậu Nhi tâm trạng kích động: "Diên Diên, tôi có thể đặt thêm vài bài hát của cô được không?"

Hạ Diên: "Được nha. Nhưng tình ca không phải là vùng an toàn của tôi, bài tình ca tiếp theo tôi không thể đảm bảo thành tích có tốt hay không."

Chu Mậu Nhi im lặng ba giây.

Phát ngôn này quá Versailles rồi!

"Diên Diên, chỉ cần là lời bài hát cô đưa cho tôi, tôi đều hát!"

Hai người lại trò chuyện vài câu, Chu Mậu Nhi thăm dò hỏi: "Mọi người đều ở nhà sao?"

Ý chỉ Tần Mặc Hoài có ở đó không.

Hạ Diên: "Tôi không ở Thánh Hải Trang Viên, hai ngày nay có việc, tôi ở bên ngoài. Cô tìm Tần Mặc Hoài có việc gì sao?"

Chu Mậu Nhi: "Không có không có, chỉ là..."

Cô ta muốn trở thành bạn bè với Hạ Diên, chứ không đơn thuần là qua lại vì lợi ích, nhưng cho dù là bạn bè, cô ta cũng không tiện trực tiếp mách lẻo, làm không khéo lại thành xúi giục tình cảm người ta.

Do dự mãi, Chu Mậu Nhi vẫn nói: "Có người nhìn thấy Tần tổng ở vũ trường, cô có biết anh ấy đến vũ trường không?"

Lúc này vệ sĩ bước vào đưa cơm, Hạ Diên ra hiệu cho anh ta ở lại.

"Mậu Nhi, cảm ơn cô đã nói cho tôi biết chuyện này."

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Diên nhìn chằm chằm vệ sĩ, đôi mắt sạch sẽ sáng ngời, dường như bất kỳ sự dơ bẩn nào trước mặt cô cũng không có chỗ che giấu.

"Hôm nay là ngày giỗ của bố mẹ Tần Mặc Hoài, mỗi năm vào thời điểm này tính tình anh ấy sẽ đại biến, điên lên lục thân không nhận. Hóa ra cái điên này, là đến quán bar điên cuồng vui chơi, Tần Thất, tôi nói đúng không?"

Tần Thất là tên của vệ sĩ trước mặt.

Tần Thất vội vàng lắc đầu: "Tần tổng mỗi năm tình trạng đều không giống nhau, năm kia ngài ấy đua xe suýt chút nữa rơi xuống vách núi, năm kìa ngài ấy suýt chút nữa dỡ tung nhà chính, năm kìa kìa ngài ấy biến mất trọn một đêm... Tần tổng bề ngoài có vẻ đang vui chơi, thực chất vô cùng đau lòng, cần một số hạng mục k*ch th*ch để chuyển dời sự chú ý."

Hạ Diên miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của anh ta, cho đến khi cô nhìn thấy đoạn video ngắn mà Chu Mậu Nhi gửi tới.

Người đàn ông trong video rõ ràng là Tần Mặc Hoài, quần túi hộp màu xanh, áo ba lỗ trắng c** tr*n, phần ướt đẫm ở giữa dán chặt vào cơ bụng, mái tóc vụn màu xanh xám phô trương bất kham che khuất mày mắt, trong miệng ngậm không biết là kẹo m*t hay thuốc lá, thay đổi hẳn vẻ thanh lịch rụt rè khi mặc âu phục giày da, đôi môi mỏng nhếch lên nụ cười xấu xa đầy bĩ khí, tư thế ngồi ph*ng đ*ng tản mạn giống như một tay lão luyện lăn lộn chốn tình trường.

Đoạn video ngắn ngủi mười giây, Hạ Diên lặp lại rất nhiều lần, vệ sĩ tự nhiên cũng nhìn thấy.

Hạ Diên đặt máy tính bảng sang một bên, mặt không cảm xúc ăn cơm.

Hệ thống: "Giá trị tình yêu của nam chính điên cuồng không giảm, nhưng không có nghĩa là giá trị tình yêu sẽ không giảm, cô định làm thế nào?"

Hạ Diên hung hăng nhai thịt bò: "Nói thật, tôi cũng không biết phải làm thế nào."

Tần Thất cảm thấy không ổn, đi sang một bên lén gọi điện thoại, nhưng điện thoại của Tần Mặc Hoài không gọi được.

Anh ta lại gọi điện thoại cho anh em, mặc dù đã kết nối, nhưng tiếng ồn ở vũ trường quá lớn, hai người đều không nghe rõ đối phương đang nói gì, Tần Thất lại không dám lớn tiếng mật báo, ông nói gà bà nói vịt một hồi rồi cúp điện thoại.

Tần Thất thấy Hạ Diên buông đũa, đành cắn răng nói: "Bất luận tối nay xảy ra chuyện gì, xin cô đừng ra khỏi cửa, đợi trời sáng Tần tổng sẽ đến đón cô."

Hạ Diên nhạt giọng: "Tôi không định ra khỏi cửa."

Tần Thất: "Hả?"

Anh ta gãi gãi đầu, luôn cảm thấy tối nay sẽ không trôi qua bình yên như vậy.

Sau khi Hạ Diên tắm xong, mở "Why Women Kill", xem tập Beth Ann lên kế hoạch giết người chồng ngoại tình.

Lúc này chuông cửa vang lên.

Hạ Diên ngồi ở quầy bar, đung đưa hai chân trắng trẻo thẳng tắp, cảm xúc rất nhạt nhìn về phía cửa.

Tần Thất rời đi được một lúc rồi, hơn nữa anh ta có thói quen gõ cửa, chứ không phải bấm chuông.

Nếu không phải Tần Thất, giờ này sẽ là ai?

Có thể là hàng xóm chăng, cô hai lần dọn vào biệt thự Vân Hương Quý Phủ, đều chưa từng nhìn thấy hàng xóm.

Nhưng bây giờ cô đang tâm trạng không tốt, không muốn chào hỏi hàng xóm, thế là tầm nhìn lại quay về máy tính bảng.

Tiếng gõ cửa trong tivi và tiếng gõ cửa ngoài đời thực trùng khớp nhau.

Hàng xóm vẫn kiên trì gõ cửa, Hạ Diên tạm dừng phim truyền hình, đi đến huyền quan liếc nhìn camera giám sát.

Dường như biết có người đang xem camera, Tần Mặc Hoài đứng ngoài cửa nhìn về phía ống kính, dịu dàng cười với cô: "Vợ ơi, mở cửa."

Sao anh lại đến đây?

Hạ Diên nhíu mày.

Tần Thất bảo cô ngủ sớm, đừng mở cửa cho Tần Mặc Hoài, nhưng bây giờ Tần Mặc Hoài đã đến rồi, mặc âu phục, ra dáng con người, dường như người điên cuồng ở vũ trường không phải là anh.

Chậc.

Hạ Diên giả vờ mình đang ngủ, không mở cửa cho Tần Mặc Hoài, biểu cảm và giọng nói của anh đều không bình thường, ai biết anh có phải đang phát bệnh hay không.

Hệ thống: "Chẳng phải cô muốn cứu rỗi nam chính điên cuồng lúc hắn phát bệnh sao?"

Hạ Diên rùng mình một cái: "Bây giờ hắn kỳ quái quá, tôi không cứu nổi chút nào."

Hệ thống: "Liều một phen xe đạp biến thành xe máy! Phú quý hiểm trung cầu! Cô mở cửa cho hắn vào, biết đâu sẽ tăng giá trị tình yêu."

Hạ Diên đã nằm yên bình trên giường.

Hệ thống: "..."

Nha đầu lười biếng!

Nhưng Hạ Diên ngủ không yên giấc, cô chốc chốc lại mơ thấy Tần Mặc Hoài ngoại tình, chốc chốc lại nghe thấy tiếng gõ cửa. Vì cổ họng khô khốc, cô mơ màng xuống giường uống nước, ngày thường cô chỉ cần vỗ vỗ cơ ngực Tần Mặc Hoài, anh sẽ cầm chai đút nước cho cô uống, toàn bộ quá trình đều không cần cô mở mắt ngồi dậy, chất lượng giấc ngủ đừng nói là tốt đến mức nào.

Nhưng bây giờ Tần Mặc Hoài đang phát điên bên ngoài cửa, Hạ Diên đành phải tự mình xuống giường uống nước, lúc cô lật chăn ra hình như nhìn thấy Tần Mặc Hoài ngồi bên mép giường, đây chắc chắn là ác mộng cụ thể hóa rồi, mật khẩu cửa chính chỉ có một mình cô biết, Tần Mặc Hoài không thể nào vào được.

Cho đến khi Hạ Diên uống nước xong, Tần Mặc Hoài ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay nổi gân xanh bóp lấy chiếc cổ trắng ngần mỏng manh của cô, Hạ Diên chậm chạp hét lên một tiếng ngắn ngủi.

Hạ Diên mượn một tấc ánh sáng màu cam của đèn bàn, nhìn rõ đôi mắt âm u ngậm cười của Tần Mặc Hoài, cánh tay quấn lấy nửa thân trên của cô giống như thùng sắt, nương theo động tác hôn của anh, mái tóc màu xanh xám lướt vào cổ áo váy ngủ của cô, cọ vào phần thịt mềm mại nhất.

Hạ Diên vừa kinh ngạc vừa sợ hãi lại vừa ngứa ngáy, đôi chân trắng trẻo giãy giụa muốn rời đi, lại biến thành cọ xát vào chiếc quần âu đen của người đàn ông để trêu chọc.

Tần Mặc Hoài v**t v* bắp chân nhẵn nhụi của cô, vớt lên eo mình, giọng nói khàn khàn nóng rực: "Tại sao không mở cửa cho anh?"

"Tại sao không mở cửa cho anh? Tự anh làm gì, trong lòng anh tự hiểu!"

Hạ Diên bị Tần Mặc Hoài chiều hư rồi, mặc dù cô biết nhiệm vụ công lược quan trọng, nhưng cô chính là nuốt không trôi cục tức này.

Tần Mặc Hoài tì vào trán cô, thu liễm lệ khí nơi đáy mắt, hạ thấp tư thế cầu xin: "Xin lỗi bảo bối, trạng thái tinh thần hiện tại của anh không tốt, anh không rõ lắm mình đã làm gì, bây giờ đừng làm loạn nữa được không, cùng anh làm..."

Hạ Diên cắn chữ rõ ràng nhả ra hai chữ: "Em, không."

Cô tò mò sờ thử chiếc vòng cổ màu đen trên cổ Tần Mặc Hoài, đây là thứ gì vậy?

Vân tay chính xác, vòng cổ điện giật đã được mở ra.

Đám người Tần Thất đi đến trước cửa biệt thự tuần tra, nhìn thấy cửa chính mở hé, thầm kêu không ổn.

Tần tổng chắc là đã nghĩ cách giải mã mật khẩu cửa chính, nhưng không sao, ngài ấy đang đeo vòng cổ điện giật, Hạ tiểu thư chắc sẽ không bị tổn thương.

Khoảnh khắc Tần Thất đóng cửa lại, nghe thấy tiếng hét của Hạ Diên.

Nguy rồi!

Không lẽ vòng cổ điện giật của Tần tổng đã bị tháo xuống rồi sao?!