Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 123

Hạ Diên khoác tay Tần Mặc Hoài trở lại phòng bao, khí chất thanh nhã của người đàn ông đột nhiên trở nên bạo động.

Lương Mẫn phóng tới ánh mắt nghi hoặc và quan tâm.

“Chuyện này là sao vậy?”

Hạ Diên cười, giọng nói điềm tĩnh đáp: “Cậu muốn giới thiệu phụ nữ cho A Hoài, A Hoài có chút tức giận.”

Đâu chỉ có chút tức giận, Tần Mặc Hoài ngồi đến vị trí ngày hôm nay, những chuyện bẩn thỉu, người bên dưới đều tranh nhau làm thay hắn.

Tần Ngũ đã chuẩn bị trừng trị Lương Bác rồi, Tần Mặc Hoài lại ra tay trước một bước, trút đi vài phần lửa giận khi bị chạm vào vảy ngược.

Nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.

Hạ Diên ngồi bên cạnh Tần Mặc Hoài, đầu ngón tay v**t v* từ cổ tay đến đầu ngón tay hắn, giúp hắn xoa bóp thư giãn.

Lương lão thái thái: “Bác nhi đâu?”

Lương Mẫn không bận tâm nói: “Ăn thức ăn đi, ăn thức ăn đi, mẹ, nếm thử yến sào huyết xem, đây là món ngon mà Diên Diên thích ăn, con cũng từng ăn ké một lần, mùi vị cũng không tồi.”

Hạ Ý nở nụ cười ôn nhuận, cầm đũa chung, gắp cho vợ món thịt Đông Pha và thịt bò xào lăn mà bà thích ăn nhất.

Bà vất vả hơn nửa đời người, vẫn không hiểu đạo lý đồ ngon thì bản thân phải hưởng thụ trước.

Đã như vậy, thì ông sẽ chăm sóc Lương Mẫn nhiều hơn một chút.

Hạ Ý cũng biết, cách làm sáng suốt nhất là cắt đứt qua lại với nhà họ Lương, ngay cả Lương lão thái thái cũng tốt nhất không nên qua lại nữa.

Nếu thật sự làm như vậy, Lương Mẫn sẽ cãi nhau với ông.

Cãi nhau là hành vi làm tổn thương tình cảm vợ chồng nhất, cho nên Hạ Ý chọn cách nhượng bộ, như vậy cũng không thiệt thòi.

Nếu ngày tận thế buông xuống, chỉ có Lương Mẫn sẽ không phản bội ông, sẽ không ăn thịt ông, sẽ không thèm muốn năng lực của ông, sẽ liều mạng cứu vớt ông khi ông thất thế, tựa như một tia sáng trời.

Hạ Diên gắp cho Trăn Bảo một ít thức ăn mà cậu bé thích, bát cơm đã chất thành ngọn núi nhỏ rồi.

Cậu bé đem phần mình ăn không hết, đút cho Tiểu Tương Quả đang ngồi xổm bên chân, cũng để Tiểu Tương Quả dính chút phúc khí sinh nhật của bà ngoại.

Đốt ngón tay lạnh lùng cứng rắn của Tần Mặc Hoài nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn một cái.

Hạ Diên lập tức gắp cho hắn mấy đũa thức ăn, còn để vào bát đĩa của hắn mấy viên thịt viên, đợi nguội rồi, cô sẽ ăn một miếng một viên.

Sau khi hết thịt viên, Tần Mặc Hoài lại gắp thêm mấy viên, chờ cô đến ‘trộm’.

Chỉ có Hạ Vũ Trạch chú ý tới khúc nhạc đệm nhỏ này, tâm trạng chua xót.

Nữ diễn viên nhỏ bé đã ăn sạch sành sanh cậu, sau khi kết bạn WeChat lại không gửi cho cậu một tin nhắn nào, có phải đã quên cậu rồi không?

Nữ diễn viên nhỏ bé khóc lóc nói, người đại diện ép cô ta hiến thân, lúc ân ái mặn nồng lại cười yêu kiều quyến rũ bên tai cậu.

Tinh quái lém lỉnh, Hạ Vũ Trạch còn thấy khá hiếm lạ.

À không phải.

Cô ta thật sự quên cậu rồi sao?

Tra nữ!

Lúc này cửa phòng bao bị đẩy ra, Lương Bác lảo đảo bước vào, mặt mũi bầm dập, vẫn đang chảy máu mũi.

Lương lão thái thái giật nảy mình: “Bác nhi, con bị ai đánh vậy?”

Lửa giận của Lương Bác dâng cao, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo tàn nhẫn của Tần Mặc Hoài, nơm nớp lo sợ nói: “Mẹ, suỵt… con không sao, bị ngã một cái thôi.”

Ông ta lau mặt, lại bày ra bộ mặt nịnh nọt a dua, muốn kính rượu Tần Mặc Hoài.

Tần Mặc Hoài lười để ý đến ông ta.

Hạ Diên nhạt giọng: “Cậu, cậu tự uống đi.”

Lương Bác: “Được được được, cậu tự uống.”

Ông ta uống cạn một hơi, co được dãn được.

Lương lão thái thái đau lòng khôn xiết, nhưng đây đều là kế hoạch của con trai, bà cũng không dám nói thêm gì.

Tâm trạng Lương Mẫn phức tạp, bà biết Lương Bác đang bán thảm, lại nhớ tới lời con gái nói, trái tim bà cứng rắn lại.

Lương Tuệ ngồi bên cạnh Lương Bác, luôn nhỏ giọng khuyên ông ta đến bệnh viện, Lương Bác trừng mắt nhìn cô ta một cái.

Nếu mày có thủ đoạn như Hạ Diên, câu được một con rùa vàng về cho tao, tao đâu cần phải hèn mọn cầu xin người ta, giống như một con chó không có tôn nghiêm thế này.

Hạ Vũ Trạch nhìn về phía bà Lương Mẫn, sinh nhật này bà trôi qua trong sự lơ đãng.

Trước khi người nhà họ Lương đến, trong phòng bao tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì mà nhà họ Hạ phải luôn nhượng bộ nhà họ Lương?

Hạ Vũ Trạch nhẫn nhịn không nổi nói: “Cậu, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Lương Bác: “Xưởng đồ chơi của cậu phá sản rồi, cậu muốn mở lại, cần mẹ cháu giúp cậu một tay.”

Đã lưu lạc thành chó nhà có tang rồi, ông ta còn coi việc bám vào Lương Mẫn hút máu là điều hiển nhiên.

Hạ Vũ Trạch tức giận cười: “Cháu nói rõ ràng cho cậu biết, nhà họ Hạ không thể nào giúp nhà họ Lương nữa!”

Lương Bác không hề tức giận, chỉ cần tiền không cần tôn nghiêm, cợt nhả nói: “Vũ Trạch, nhà họ Hạ từ khi nào đến lượt cháu làm chủ vậy?”

Hạ Vũ Trạch tức c.h.ế.t đi được, vớ phải một người cậu vô lại lưu manh, đúng là xui xẻo tám đời.

Tần Mặc Hoài không lạnh không nhạt quét mắt nhìn Lương Bác, đáy mắt chìm nổi ý cười không thể đoán thấu: “Ông muốn mở lại xưởng đồ chơi, tôi có thể chỉ cho ông một con đường, đi tìm Chu lão bản từng ngồi tù cùng ông.”

“Chu lão bản bây giờ hận tôi c.h.ế.t đi được, ông ta làm sao có thể giúp tôi?”

Tần Mặc Hoài: “Ông ta sẽ giúp ông.”

Đúng vậy, Tần tổng đã lên tiếng rồi, Chu lão bản nếu không giúp ông ta, còn muốn lăn lộn ở Hương Châu nữa không?

Lương Bác cười không khép được miệng, cúi đầu chào Tần Mặc Hoài: “Tần tổng, đa tạ ngài nể tình họ hàng giúp tôi một tay, đợi tôi mở lại xưởng đồ chơi, nhất định sẽ đến tận cửa cảm tạ!”

“Vậy thì cút đi.”

“Hả?” Nụ cười của Lương Bác cứng đờ trên mặt: “Được được được, tôi lập tức cút.”

Sau khi người nhà họ Lương rời đi, Hạ Diên nắm lấy cánh tay Tần Mặc Hoài: “Tại sao lại giúp Lương Bác?”

Tần Mặc Hoài vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Lương Bác suy cho cùng cũng là em trai ruột của mẹ em, nếu ông ta cải tà quy chính, chưa hẳn không thể cho ông ta một cơ hội phát tài, gia hòa vạn sự hưng.”

Lương Mẫn cảm thấy có lỗi với Tần Mặc Hoài, để một nhân vật lớn cao quý như hắn phải bận tâm chuyện nhà cửa vụn vặt.

Ánh mắt Hạ Diên mờ mịt, trong mắt Tần Mặc Hoài không thể chứa nổi hạt cát, hành vi ‘thánh phụ’ này một chút cũng không phù hợp với phong cách quyết đoán mạnh mẽ của hắn.

Lời này là cố ý nói cho Lương Mẫn nghe, Tần Mặc Hoài đang chơi dương mưu ‘mượn đao giết người’.

Tần Mặc Hoài liếc mắt một cái đã nhìn thấu bản tính tham tài bỏ mạng của Lương Bác, ông ta căn bản không thể nào cải tà quy chính.

Cho nên ông ta c.h.ế.t hay tàn phế, đều không liên quan gì đến Tần Mặc Hoài.

Lúc Lương Bác chỉ vào mũi Hạ Diên mắng ‘cháu sống không thọ’, trong lòng Tần Mặc Hoài ông ta đã là một người c.h.ế.t, nhưng hắn phải tích đức cho Hạ Diên, không thể tự tay bóp c.h.ế.t Lương Bác.

Trước khi rời khỏi khách sạn KG, Hạ Diên nắm lấy tay Lương Mẫn, nhỏ giọng nói: “Mẹ, con đã mơ một giấc mơ rất dài, mơ thấy xưởng đồ chơi của Lương Bác vượt quá tiêu chuẩn formaldehyde làm c.h.ế.t rất nhiều bạn nhỏ, Vũ Trạch làm người đại diện miễn phí cho Lương Bác bị dư luận ép c.h.ế.t, Lương Bác êm đẹp tàng hình, giẫm lên xương cốt của Vũ Trạch tiếp tục kiếm tiền.”

Con cái chính là điểm yếu của Lương Mẫn, chỉ nghe những lời này thôi Lương Mẫn đã cảm thấy không thoải mái, bà nhẫn tâm nói: “Diên Diên con yên tâm, cho dù là bà ngoại con cầu xin mẹ, mẹ cũng không thể nào giúp nhà họ Lương nữa.”

Hạ Diên yên tâm rồi, mẹ là một người nói được làm được, chưa bao giờ hứa suông.

Trên đường trở về, Trăn Bảo ngủ thiếp đi, chó Golden chen chúc dưới chân ngủ gật.

Tần Mặc Hoài nhắm mắt dưỡng thần, bị k*ch th*ch một chút, huyệt thái dương vẫn đang đau nhức.

Cảnh tượng cũng coi như ấm áp.

Đúng lúc này Hạ Diên nhận được cuộc gọi từ một số lạ.

“Là anh, Mộ Nghiêu, khó khăn lắm anh mới về nước được.”

Hạ Diên theo bản năng nhìn về phía Tần Mặc Hoài, cô không biết Mộ Nghiêu về nước có dễ dàng hay không, cô chỉ nghe ra giọng điệu muốn gây chuyện của Mộ Nghiêu.

“Tần Mặc Hoài chia rẽ chúng ta, dùng quyền thế giam cầm em! Diên Diên, đừng nói với anh, em yêu Tần Mặc Hoài rồi nhé. Em đã đọc 《Khu Vườn Tình Đầu Của Phòng Tư Kỳ》 chưa, tình cảm của em đối với Tần Mặc Hoài không phải là yêu, là bệnh, là——”

Hạ Diên muốn cúp điện thoại.

Tần Mặc Hoài nắm lấy cổ tay cô, đôi môi mỏng nhếch lên nụ cười quỷ dị, giọng nói từ tính êm tai lạnh lẽo thấu xương: “Để gã nói.”