Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 106

Ba tháng của em, là ba năm của anh.

Đồng tử đen nhánh của Tần Mặc Hoài hơi co lại, hắn là người thông minh nhường nào, không cần Hạ Diên phải nói thêm gì nữa, lập tức hiểu rõ mấu chốt trong đó.

Hôm đó nhìn thấy dáng vẻ vẫn trẻ trung của Tô Doanh Tuyết, cùng với tuổi tác của Bối Bối, Tần Mặc Hoài đã cảm thấy có điều không đúng.

Cho dù Hạ Diên không nói, hắn cũng sẽ đi tìm Tần Kinh Dạ và Tô Doanh Tuyết để hỏi cho ra nhẽ.

May mà Hạ Diên đã nói.

Lần này cô không lừa hắn.

Đường hàm gầy gò căng chặt của Tần Mặc Hoài hơi nhếch lên, đôi mắt phượng âm u phiếm đỏ khép hờ, khi mở mắt ra, hắn phát hiện hai tay mình đã bất giác ôm chặt lấy Hạ Diên.

Hắn rút khăn giấy, lau nước mắt cho Hạ Diên, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên: “Nếu hai thế giới có chênh lệch thời gian, tại sao không nói thẳng cho anh biết? Mặc dù ba năm rất khó chịu đựng, nhưng còn hơn là bị em lừa gạt.”

Lời vừa dứt, Tần Mặc Hoài lập tức phủ nhận, giọng nói khàn đặc mang theo sự ngang ngược: “Em yêu anh muốn c.h.ế.t, sao dám dùng chuyện này để lừa gạt anh, thực ra ban đầu em cũng không biết sự thật, là sau khi em trở về mới phát hiện ra đúng không?”

Hạ Diên khiếp sợ trước sự mặt dày của Tần Mặc Hoài, đỏ tai, gật đầu.

Cảm xúc của cô lên xuống thất thường, lại vừa khóc một trận, cơ thể vốn đã không khỏe mạnh bắt đầu lảo đảo.

Tần Mặc Hoài nhíu mày, ôm cô ngồi xuống sô pha, tại sao lại có cảm giác cô càng yếu ớt hơn rồi?

Hạ Diên nhúc nhích cái mông nhỏ, cảm thấy cấn cấn, muốn tự mình ngồi riêng một chiếc sô pha.

Nhưng cô đã đánh giá thấp d*c v*ng kiểm soát của Tần Mặc Hoài, trải qua sự mài giũa của ba năm xa cách, d*c v*ng kiểm soát chỉ có tăng chứ không giảm.

Cô vừa động đậy một chút, Tần Mặc Hoài liền kéo lại một lần.

Giữa chốn đông người, động tác mờ ám.

Hạ Diên xì hơi, ngoan ngoãn ngồi trên đùi hắn, dường như lời giải thích vừa rồi đã tiêu sạch mọi sức lực, không muốn nói thêm câu nào nữa.

Tần Mặc Hoài phóng một ánh mắt sắc lẹm về phía đám người quản gia Vương: “Còn nhìn?”

Quản gia Vương lập tức dọn dẹp hiện trường.

Phu nhân đã dỗ dành được tiên sinh rồi, xem ra sẽ không xảy ra chuyện lớn gì nữa.

Hạ Diên v**t v* đôi mắt của Tần Mặc Hoài, âm thầm dò hỏi: Chứng ngại đọc của anh rốt cuộc là chuyện gì?

Tần Mặc Hoài lấy ra một tờ giấy không còn mới mẻ mà hắn luôn mang theo bên mình.

“Đây là bức thư tuyệt mệnh em để lại cho anh, kể từ khi em rời đi, ngày nào anh cũng phải xem rất nhiều lần.”

“Có những lúc không ngủ được anh liền xem đi xem lại, những chữ này cộng lại có bao nhiêu nét bút anh đều biết rõ.”

“Tiệc trăm ngày của Trăn Bảo, đúng lúc là sinh nhật hai mươi chín tuổi của anh, em không trở về theo thời gian đã hẹn trong thư tuyệt mệnh, đêm đó anh đã xuất hiện ảo giác.”

“Anh đi theo ảo giác đến vườn hoa hồng đó, anh cũng biết là không đúng, nhưng anh quá nhớ em, cho dù là ảo giác anh cũng dễ dàng cắn câu. Chứng ngại đọc chính là sinh ra vào đêm đó, may mà huyết lệ anh rơi xuống không nhỏ lên bức thư tuyệt mệnh.”

Hốc mắt Hạ Diên lại ươn ướt, đau lòng đến mức không thể tự kiềm chế, gằn từng chữ một: “Không, phải, thư, tuyệt, mệnh!”

“Là, thư, tình!”

Cách biệt ba năm, cuối cùng cũng lấy lại danh dự cho tờ giấy đó.

Đôi mắt phượng sâu thẳm đa tình của Tần Mặc Hoài mang theo ý cười: “Ừm, thư tình bảo bối để lại cho anh.”

Bị hắn lạnh nhạt nhiều ngày như vậy, lần nữa nghe thấy cách gọi ‘vợ bảo bối’ này, Hạ Diên có cảm giác như đã qua mấy đời.

Cô kéo tay Tần Mặc Hoài, đặt lên vị trí trái tim mình, gằn từng chữ, giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ: “Đau, xoa xoa.”

Váy ngủ và da thịt trong lòng bàn tay rất mềm, bàn tay gầy gò thon dài áp tới, gần như không cần dùng sức, lập tức lõm xuống năm dấu ngón tay.

Tần Mặc Hoài hít sâu một hơi, lòng bàn tay rịn ra chút mồ hôi, nóng bỏng lại ẩm ướt, giống như in sâu vào ngực Hạ Diên, không thể lấy ra được.

Nếu nói không có d*c v*ng, đó là giả, nhưng ngày Hạ Diên trở về hắn đã giải tỏa cơn thèm khát, hiện tại chuyện quan trọng nhất là bồi dưỡng thật tốt cơ thể của Hạ Diên.

Tần Mặc Hoài áp sát vào gò má trắng trẻo của cô hôn mấy cái, thoạt nhìn thì ph*ng đ*ng, nhưng lại rất có chừng mực, không hôn ra dấu vết lộn xộn nào.

“Đừng câu dẫn anh, đợi cơ thể em khỏe lại, cho dù em khóc khản cả giọng, anh cũng sẽ không tha cho em.”

“Xoa xoa.” Hạ Diên nói rất chậm, nhưng nhả chữ rõ ràng, mang khuôn mặt của một đóa hoa trắng nhỏ thuần khiết, nói ra những lời lẳng lơ nhất.

Chết mất.

Tần Mặc Hoài bế bổng cô lên, sải bước lớn về phòng, trên sống mũi cao thẳng lấm tấm mồ hôi, giống như một con thú dữ đang đơn phương ph*t t*nh, chỉ có thể dùng đôi môi cọ loạn lên da thịt trắng như tuyết của cô.

“Hạ Tiểu Diên, em đừng ỷ sủng sinh kiêu, anh chỉ giúp em xoa một chút thôi.”

-

Sáng sớm hôm sau.

Trăn Bảo thức dậy rất sớm, cậu bé không quên lời hứa của mình, mỗi buổi sáng sẽ cắt tỉa một bông hồng xanh cho mẹ.

Thánh Hải Trang Viên có một nhà kính trồng hoa dài hàng chục mét, Trăn Bảo bước đôi chân ngắn ngủn, vất vả lắm mới đi đến khu vực trồng hoa hồng xanh, liền nhìn thấy một bóng dáng cao lớn.

“Ba?”

Tần Mặc Hoài nâng một bó hoa hồng xanh đã được cắt tỉa cẩn thận, xoay người một cách tao nhã, rũ mắt, nở nụ cười như một ‘người cha hiền từ’: “Chào buổi sáng.”

Trăn Bảo: “Chào buổi sáng ba.”

Đôi mắt ướt sũng mờ mịt, cái đuôi hồ ly nhỏ phía sau rũ thấp xuống.

Cuối cùng Trăn Bảo cầm một bông hồng xanh, bước ra khỏi nhà kính trồng hoa.

“Ba ơi, hoa hồng xanh của ba nhiều như vậy, mẹ nhất định rất yêu ba.”

“Cô ấy tốt nhất là chỉ yêu anh.”

“Vậy ai yêu Trăn Bảo?”

“Vợ con.”

Tần Mặc Hoài không chút khách khí đưa ra đáp án, đồng thời buông tay, xoa xoa tóc Trăn Bảo.

Rất mềm, giống hệt chất tóc của mẹ cậu bé.

Trăn Bảo chỗ nào cũng giống Tần Mặc Hoài, nhưng tóc và làn da lại di truyền từ Hạ Diên, mềm mại, trắng trẻo.

“Sau này con lấy vợ, nhất định phải lau sáng mắt ra.”

“Tại sao ạ?”

“Đừng để gặp phải kẻ lừa đảo.”

“Ba từng gặp kẻ lừa đảo rồi sao?” Trăn Bảo kinh ngạc.

“Mẹ con chính là kẻ lừa đảo, cô ấy đã lừa ba rất nhiều lần.”

Trăn Bảo còn quá nhỏ, không hiểu ý nghĩa của câu nói này, nhưng cậu bé cảm thấy mẹ rất tốt, lừa ba một chút thì có sao đâu?

“Trăn Bảo cũng nguyện ý bị vợ lừa!”

Quản gia Vương tìm người khắp nơi, không ngờ họ lại ở đây thảo luận kinh nghiệm về vợ…

“Tiên sinh, tiểu thiếu gia, mau đi quản đi, phu nhân đang ầm ĩ đòi ăn kem kìa!”

“Ngoan không quá ba ngày.” Tần Mặc Hoài suýt thì bật cười vì tức, đẩy nhanh bước chân.

Không ai để ý đến lời nói ngây ngô của Trăn Bảo, nhưng bản thân tiểu gia hỏa lại coi là thật, sau này cậu bé sẽ che giấu thân phận, tự tay dạy một cô bé theo đuổi mình…

-

Hôm nay có một đội ngũ chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp chuyển đến Thánh Hải Trang Viên, để điều dưỡng cơ thể cho Hạ Diên.

Sau này ăn gì, ăn bao nhiêu đều phải bị quản chế, còn đâu tự do ăn uống nữa?

Hạ Diên mới ăn được một miếng kem vị vani, đã bị Tần Mặc Hoài bịt miệng lại: “Bác Vương, chỗ kem này mọi người chia nhau đi.”

“Vâng, tiên sinh.”

Cảnh tượng rất buồn cười, giống như một danh trường diện cai nghiện nào đó, đặc biệt là Hạ Diên nước mắt lưng tròng, đáng thương cầu xin Tần Mặc Hoài ‘ăn thêm một miếng nữa’, thì lại càng giống hơn.

Tần Mặc Hoài: “Bảo bối, Dương Dực nói cơ thể em rất yếu. Thế này đi, đợi cơ thể em khỏe lại, anh sẽ giúp em xây dựng một vương quốc kem, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.”

“Đàn ông họ Tần tuổi thọ rất dài, ông nội hơn bảy mươi tuổi rồi vẫn cường tráng khỏe mạnh, nếu không có gì bất trắc, anh cũng có thể sống đến tám chín mươi tuổi. Anh chỉ mong em cường tráng khỏe mạnh, sống với anh cả đời, ngoan nào, anh không tham lam, chỉ cầu xin một đời này. Em sẽ thỏa mãn anh đúng không?”