Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Chương 28: Em đi thì anh đi

Du Ôn Thần ra hiệu bằng ánh mắt với Vương Đại Hải, ý bảo anh lỡ lời rồi. Bây giờ vẫn chưa phải lúc nói chuyện đó.

Vương Đại Hải vỗ trán, cười ha hả.

“Anh nhớ nhầm, nhớ nhầm thôi. Anh em nhiều quá, lúc nào cũng lẫn chuyện tình của mấy đứa.”

Dương Ngọc Dạng nửa tin nửa ngờ.

Nhớ nhầm?

Sao cậu cứ thấy có gì đó không đúng.

Tư Mậu cũng lên tiếng chuyển chủ đề:

“Anh Hải, chị dâu bao giờ sinh vậy?”

Nhắc đến vợ mình, Vương Đại Hải cười đến mức chẳng thấy mắt đâu nữa.

“Còn hơn một tháng nữa. Đợi xử lý xong công việc mấy hôm nay là anh về nhà ở cạnh cô ấy suốt.”

“Anh Hải, anh kết hôn rồi ạ?”

Dương Ngọc Dạng kinh ngạc.

Vương Đại Hải giơ điện thoại lên, khoe hình nền.

“Anh cưới mấy năm rồi. Chị dâu em đẹp không? Hôm nay cô ấy còn đòi đi cùng, nhưng anh sợ cô ấy nổi nóng nên không dám đưa theo.”

Dương Ngọc Dạng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trên màn hình, kinh ngạc thốt lên:

“Đây chẳng phải chị khóa trên Nam Tình của trường bọn em sao? Anh đúng là có phúc thật.”

Liễu Nam Tình là hoa khôi số một của trường suốt gần mười năm, chưa từng có ai vượt qua.

Sau khi tốt nghiệp, cô ở lại trường làm trợ giảng, hiện giờ sắp được thăng lên phó giáo sư.

Dương Ngọc Dạng từng gặp cô vài lần trong những buổi lễ quan trọng.

Ngoài đời cô đẹp đến mức giống như được AI tạo ra theo đúng tỷ lệ vàng.

Cậu còn nhớ lúc mới nhập học, đúng dịp Liễu Nam Tình công bố kết hôn.

Một nửa tân sinh viên nam đều đau lòng muốn khóc.

Bao người vào trường chỉ vì ngưỡng mộ cô.

Chưa kịp theo đuổi thì nữ thần đã lấy chồng mất rồi.

Vương Đại Hải cười như một đứa trẻ hơn trăm ký.

“Anh chỉ gặp may thôi. May mắn được tiên nữ để ý.”

Dương Ngọc Dạng trả điện thoại lại cho anh.

“Anh Hải giỏi như vậy, tiên nữ thích anh cũng là chuyện bình thường. Mỹ nhân xứng anh hùng mà.”

Vương Đại Hải cười còn vui hơn.

Đúng lúc nhận được tin nhắn của vợ, anh lập tức đứng dậy.

“Anh phải về đưa vợ đi khám thai đây. Ôn Thần, chú dưỡng thương cho tốt. Công ty có chuyện gì cứ gọi anh, để xem thằng nào dám nhân lúc này gây rối.”

“Được, cảm ơn anh Hải. Chúc chị dâu mẹ tròn con vuông.”

“Chắc chắn rồi!”

Dương Ngọc Dạng tiễn Vương Đại Hải ra tận cửa.

Vừa quay lại đã không nhịn được cảm thán.

“Anh Hải đúng là lợi hại thật. Không ngờ vợ anh ấy lại là chị Nam Tình.”

Du Ôn Thần cầm một miếng bánh đặt đến bên miệng cậu.

“Có lẽ em sẽ không tin, nhưng thật ra chính chị Nam Tình theo đuổi anh Hải suốt nửa năm, anh ấy mới đồng ý.”

Du Ôn Thần cũng là bạn của Liễu Nam Tình.

Ban đầu, trong một lần sinh nhật của anh, Vương Đại Hải và Liễu Nam Tình cùng đến tặng quà.

Vương Đại Hải cứ ngỡ Liễu Nam Tình là bạn gái của Du Ôn Thần nên tuyệt đối không dám có ý nghĩ gì khác.

Còn Liễu Nam Tình thấy anh chẳng mấy khi để ý đến mình thì lại tưởng anh không thích mình.

Sau đó thành phố xảy ra lũ lớn.

Trường của Liễu Nam Tình nằm ở vùng trũng, hệ thống thoát nước lại tê liệt nên cả trường đều bị ngập.

Vương Đại Hải bất chấp nguy hiểm lao vào cứu hơn mấy chục sinh viên.

Suýt chút nữa chính anh cũng bị nước cuốn.

Từ lúc đó, Liễu Nam Tình bắt đầu nảy sinh tình cảm rồi chủ động theo đuổi.

Nhưng Vương Đại Hải vẫn khăng khăng giữ suy nghĩ "vợ bạn không thể động vào", mất hơn nửa năm hai người mới giải thích rõ hiểu lầm.

Dương Ngọc Dạng vừa cảm động vừa buồn cười.

“Nói rõ ngay từ đầu chẳng phải xong rồi sao? Đỡ phải vòng vo lâu như thế.”

Tư Mậu đứng bên cạnh cũng buông một câu.

“Đúng vậy. Nói sớm chẳng phải tốt hơn sao?”

Câu này vốn là để ám chỉ Du Ôn Thần.

Cứ chủ động thêm chút nữa, biết đâu đến con cũng có rồi.

Nhưng Dương Ngọc Dạng lại tưởng Tư Mậu đang ám chỉ mình.

Tim cậu giật thót.

Đúng là người làm ăn lớn.

Chỉ nhìn một cái đã biết cậu đang thầm thích Du Ôn Thần.

“Tôi cũng phải đến công ty đây. Cậu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, có việc gì cứ gọi cho tôi.”

Tư Mậu cũng không muốn tiếp tục làm kỳ đà cản mũi đôi vợ chồng son nữa.

Anh dẫn Mộ Quân Du và Tư Ly rời đi.

Trong nhà chỉ còn lại Du Ôn Thần và Dương Ngọc Dạng.

À...

Còn hai chú mèo đang lăn lộn ngoài phòng khách.

Dương Ngọc Dạng ôm Phạn Phạn và Chúc Chúc vào lòng, âm thầm lấy can đảm chuẩn bị làm nũng với Du Ôn Thần.

Du Ôn Thần đưa tay vuốt vuốt chiếc chân mềm mại của Chúc Chúc.

“Bàn chân của nó đẹp thật. Hồng hồng, giống hệt kẹo hình chân mèo vị dâu.”

Chúc Chúc ngượng ngùng chui vào lòng anh.

Được trai đẹp khen rồi.

Dương Ngọc Dạng cắn răng liều luôn.

Mặt đỏ bừng nói:

“Em vừa ăn kẹo vị dâu xong... Em cũng có vị dâu đấy... Anh có muốn thử không?”

Đôi mắt to tròn long lanh nhìn Du Ôn Thần.

Chỉ thiếu điều viết hẳn hai chữ "Hôn em" lên mặt.

Du Ôn Thần tiến lại gần.

“Dạng Dạng, há miệng ra.”

Dương Ngọc Dạng càng đỏ mặt hơn.

Há miệng...

Vậy chẳng phải sắp hôn kiểu sâu rồi sao?

Cậu ngoan ngoãn nhắm mắt, hé môi.

Du Ôn Thần dùng tay còn lại nâng cằm cậu lên.

Một lúc lâu...

Vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Dương Ngọc Dạng tò mò mở mắt.

Sao anh ấy còn chưa hôn mình?

Mình chờ lâu lắm rồi mà.

“Em bị sâu răng. Chúng ta đến bệnh viện khám đi.”

Sắc mặt Du Ôn Thần vô cùng nghiêm túc.

Mặt Dương Ngọc Dạng từ đỏ chuyển sang xanh.

“Anh bảo em há miệng... chỉ để xem em có bị sâu răng không?”

“Ừm. Sâu răng là chuyện lớn, phải chữa trước.”

Du Ôn Thần luôn rất coi trọng sức khỏe của Dương Ngọc Dạng.

Anh lập tức đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra răng.

Không kiểm tra thì thôi.

Kiểm tra xong...

Có tận ba chiếc răng sâu.

Dương Ngọc Dạng gào khóc trong phòng điều trị suốt một tiếng đồng hồ.

Đến lúc bước ra, cả người cậu như héo rũ.

Chẳng khác nào một con rối bị rút hết sức lực, để mặc Du Ôn Thần dìu từng bước ra ngoài.

“Còn đau không?”

Dương Ngọc Dạng như người mất hết hy vọng sống.

“Răng thì không đau... nhưng tim đau.”

Du Ôn Thần không nhịn được bật cười.

“Sao tim lại đau?”

Dương Ngọc Dạng chỉ nhìn anh đầy ai oán, không nói một lời.

Nụ hôn ngọt ngào mà cậu tưởng tượng...

Cuối cùng lại biến thành buổi kiểm tra sâu răng.

Ai mà không đau lòng cho được!

“Dạng Dạng ngoan, phát hiện sớm là chuyện tốt.”

Du Ôn Thần xoa đầu cậu.

Không phải anh không hiểu lãng mạn.

Chỉ là anh luôn đặt sức khỏe của Dương Ngọc Dạng lên hàng đầu.

Sâu răng càng để lâu càng nghiêm trọng.

Giải quyết sớm biết đâu còn đỡ phải chịu khổ.

Dương Ngọc Dạng chẳng buồn để ý đến anh.

Trái tim cậu đã chết rồi.

Không biết yêu nữa.

Sau khi lên xe, Du Ôn Thần kéo cậu dựa vào lòng mình.

Cảm nhận hơi ấm của "người mẹ kiểu đàn ông" ấy, đôi mắt Dương Ngọc Dạng sáng lên đôi chút.

Thôi thì... yêu lại một chút vậy.

Đúng lúc cậu đang chìm trong sự dịu dàng của Du Ôn Thần thì điện thoại đột nhiên reo.

Là thầy hướng dẫn gọi tới.

“Dạng Dạng, mấy hôm nay em có rảnh không?”

Dương Ngọc Dạng lập tức tỉnh táo.

“Nếu bảo viết thêm luận văn thì em không rảnh. Còn việc khác thì tùy tình hình.”

Luận văn tốt nghiệp đã vắt kiệt toàn bộ tế bào não của cậu rồi.

“Biết em không thích viết mà. Sắp đến mùa tuyển sinh rồi, trường muốn mời em về quay vài video ngắn để đăng lên mạng, thu hút thí sinh.”

Trước đây trường vẫn luôn mời Liễu Nam Tình.

Nhưng năm nay cô đang mang thai nên không tiện xuất hiện.

“Trường mình có cần thu hút đâu, năm nào chẳng đầy người đăng ký.”

Trường của họ vốn luôn nằm trong top ba cả nước.

“Năm nay dự kiến có mấy học sinh cực kỳ xuất sắc, các trường khác đều chuẩn bị tranh giành trước rồi. Trường mình cũng không thể chậm chân được. Nghe nói có mấy cậu đẹp trai lắm, em lôi kéo được về đây thì thầy sẽ giới thiệu cho em.”

“Nhưng em kết hôn rồi mà.”

Mặc dù vẫn chưa chính thức tỏ tình...

Nhưng đúng là đã đăng ký kết hôn.

Thầy hướng dẫn chỉ nghĩ cậu đang đùa.

“Lại kết hôn với mấy nhân vật anime nữa chứ gì? Được rồi, đừng ngại. Đến lúc đó thầy thật sự giới thiệu cho em.”

Du Ôn Thần cầm lấy điện thoại của Dương Ngọc Dạng.

“Là thầy Phương phải không ạ? Chào thầy, em là Ôn Thần. Thầy còn nhớ em chứ?”

“Nhớ chứ! Ôn Thần! Em quen Dạng Dạng à?”

Thầy Phương vô cùng vui mừng.

Thật ra trước đó trường cũng từng muốn mời Du Ôn Thần và Tư Mậu – những cựu sinh viên xuất sắc – về quay video.

Nhưng nghĩ hai người giờ đều là doanh nhân lớn, chắc chắn không có thời gian nên đành thôi.

“Vâng. Em là chồng của Dạng Dạng. Em ấy đúng là đã kết hôn rồi.”

Thầy Phương lập tức nghẹn lời.

Dương Ngọc Dạng nói thì có thể là đùa.

Nhưng Du Ôn Thần tuyệt đối không phải kiểu người biết nói đùa.

Dương Ngọc Dạng lại nghĩ...

Phản ứng lớn như vậy... chẳng lẽ anh ấy ghen?

“Vậy... chúc mừng hai em nhé. Dạng Dạng cũng thật là, kết hôn mà chẳng mời thầy.”

Thầy hướng dẫn cười gượng.

Du Ôn Thần ôn hòa đáp:

“Bọn em mới chỉ đăng ký kết hôn, vẫn chưa tổ chức hôn lễ. Đến lúc đó nhất định sẽ tự tay mang thiệp mời đến cho thầy.”

“Ừm... À đúng rồi... Hai em có muốn cân nhắc cùng quay luôn không?”

Thầy hướng dẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.

Biết đâu Du Ôn Thần sẽ vì Dương Ngọc Dạng mà nhận lời.

Du Ôn Thần nhìn sang cậu.

“Dạng Dạng, em muốn quay không?”

Nghe anh nói vậy, thầy Phương lập tức hét lớn trong điện thoại:

“Dạng Dạng! Nghĩ xem trường đối xử với em tốt thế nào! Em không quen ở ký túc xá bốn người, trường còn sắp xếp cho em phòng đơn!”

Dương Ngọc Dạng ngơ ngác.

Không phải vì bố mẹ cậu quyên góp hẳn một tòa nhà cho trường nên cậu mới được ở phòng đơn sao?

“Thầy coi em như con trai ruột luôn đấy!”

Câu này thì đúng.

Con trai ruột để sai vặt.

“Nếu em chịu quay, thầy sẽ xin lãnh đạo trường cấp hẳn cho câu lạc bộ anime của em một phòng hoạt động lớn làm địa điểm cố định!”

Dương Ngọc Dạng động lòng.

Trong trường có rất nhiều câu lạc bộ.

Mỗi lần muốn có phòng sinh hoạt đều phải tranh nhau.

Nếu có địa điểm cố định thì sẽ tiện hơn rất nhiều.

Dù sắp tốt nghiệp, cậu vẫn muốn để lại chút phúc lợi cho các em khóa sau.

Cậu quay sang hỏi Du Ôn Thần:

“Anh đi với em không?”

“Em đi thì anh đi.”

Du Ôn Thần không hề do dự.

Dương Ngọc Dạng nhìn bàn tay bị thương của anh.

“Thầy ơi, tay Ôn Thần đang bị thương. Nếu quay sớm quá thì chắc không kịp.”

“Không q*** t**. Chỉ quay mặt hai đứa là được.”

Ai thèm xem tay chứ.

Chỉ cần khuôn mặt của Du Ôn Thần xuất hiện thì đã là tấm biển quảng cáo sống rồi.

Nghĩ thấy cũng được, Dương Ngọc Dạng đồng ý.

“Vậy chiều mai hai em đến trường nhé. Chúng ta bàn cụ thể.”

“Vâng, thầy.”

Sau khi cúp máy, Dương Ngọc Dạng lại dựa vào lòng Du Ôn Thần.

“Thầy hướng dẫn của anh cũng là thầy Trương à?”

“Không.”

Du Ôn Thần lắc đầu.

“Là phó hiệu trưởng.”

Dương Ngọc Dạng hít sâu một hơi.

“Em nghe nói thầy ấy cực kỳ khó tính với luận văn. Một dấu chấm câu cũng soi cho bằng được. Học dưới thầy ấy chắc anh khổ lắm nhỉ?”

“Cũng bình thường. Dù thầy ấy không thích anh lắm, cuối cùng vẫn cho anh tốt nghiệp.”

Dương Ngọc Dạng không tin.

“Lại có giáo viên không thích anh sao?”

Một học sinh xuất sắc như Du Ôn Thần, đặt vào khóa của cậu thì chắc giáo viên còn tranh nhau nhận.

Du Ôn Thần bình thản đáp:

“Có lẽ vì anh chỉ ra một lỗi nhỏ trong luận văn của thầy.”

“...”

Rốt cuộc anh là nghiên cứu sinh hay là giảng viên vậy?