Sau Khi Kẻ Ngốc Bị Trúc Mã Ghét Bỏ

Chương 14


Cũng là dùng tre đan thành, giống như một con dế mèn.

Nhìn có vẻ hơi cũ rồi, hình như là vì luôn mang theo bên người, không ít chỗ có dấu vết mài mòn.

Ta chu chu môi: "Làm tệ thế này, còn chẳng bằng cái ta tùy tay đan nữa, sao ngươi có thể đặt nó lên trên chiếc thuyền nhỏ của ta chứ?"

Tống Cẩn Ngoãn nhéo mũi ta một cái.

Trầm thấp cười hai tiếng: "A Dực ngoan, sao lại ghen với chính mình thế hả?"

Ta tặng sao?

But ta chưa từng đan dế mèn bao giờ, hơn nữa lại là con dế mèn xấu xí như vậy.

Ta khổ não, lật qua lật lại xem xét nó.

Cằm Tống Cẩn Ngoãn tựa vào hõm cổ ta: "Khi ta còn là Tam hoàng tử, lẻn ra khỏi cung chơi đùa, có kết thức với một vị tiểu công tử.

"Hắn thông minh phong thú, mỗi lần lén lút gặp hắn xong, trong giấc mộng đều là những lời thấy nghe sinh động như thật của hắn, cùng với gương mặt môi hồng răng trắng kia của hắn.

"Trước khi đi Dịch Châu, hắn mang con dế mèn tự tay đan tặng cho ta. Nói là sẽ bảo hộ ta bình an, nói là hắn sẽ đợi ta trở về, bất kể bao lâu đều đợi."

Nơi đáy lòng lật lên vị chua xót.

Nước mắt làm ướt đẫm con dế mèn.

Vùng biển trong đầu óc kia, năm năm như một ngày, phẳng lặng như vũng nước đọng tối tăm.

Cách đây không lâu ngự y mà Tống Cẩn Ngoãn thỉnh tới lắc đầu thở dài: "Tại hạ y thuật bất tinh, xin Vương gia thứ tội."

Ta không những ngốc.

Mà còn đem Tống Cẩn Ngoãn quên mất tiêu rồi.

Càng nghĩ càng khó chịu đến mức thở không thông.

"Xin lỗi ngươi, Tống Cẩn Ngoãn."

"A Dực không có lỗi gì với ta cả."

Tống Cẩn Ngoãn chạm vào trán ta: "Là ta tới muộn rồi.

"Nhưng cũng may, vẫn chưa muộn lắm."

"Ta yêu A Dực, bất kể là A Dực thông minh, hay là A Dực đơn thuần."

----

Khi Tống Cẩn Ngoãn không có ở trong phủ, ta cũng chạy ra ngoài chơi.

Dạo quanh thư phường của ta xong, liền đi dạo quanh tiền trang của ta, còn có một số cửa tiệm lớn lớn nhỏ nhỏ nữa.

Hóa ra ta không những biết đan tre, ta còn biết tính sổ nữa cơ.

Bản sự này vẫn là phát hiện ra từ trước khi thành thân.

Chưởng sự của Thẩm gia mang mấy rương đồ tới Hân Vương phủ, đưa cho ta một cuốn sổ sách: "Trên này ghi chép lại đồ đạc của Lâm gia trước đây, nay Lâm công tử sắp thành thân rồi, tự nhiên phải vật quy nguyên chủ."

Hắn chỉ cho ta xem một cái, liền muốn thu hồi.

Ta vò tay chặn lại: "Hình như có chỗ không đúng lắm nhỉ?"

Tính toán một hồi, giống như tìm được cái lạc thú gì đó, liền ra sức đến quên cả trời đất.

Đến khi chưởng sự lại tới.

Rương hòm đã xếp đầy cả viện.

"Hân Vương phi thế này đã vừa ý chưa?" Gương mặt hắn còn đen hơn cả đáy nồi.

Thập Nhất và Thập Nhị ở bên cạnh khom lưng cười ha hả không ngừng.

"Vương phi của chúng ta thật là quá lợi hại rồi."

"Thế này thì chẳng cần đợi chủ tử ra tay, Thẩm gia trực tiếp chỉ có nước húp cháo loãng thôi nha."