Không đếm xuể đã rơi bao nhiêu giọt trân châu xuống đất.
Nơi góc tường lại vang lên một trận động tĩnh.
Ta vừa mới ngẩng đầu, liền bị cả người ôm gọn vào lòng.
"A Dực, xảy ra chuyện gì rồi? Sao lại khóc thành ra thế này?"
Những giọt nước mắt làm nhòe tầm mắt được dịu dàng lau đi.
Ta nhìn gương mặt của Tống Cẩn Ngoãn.
Có lo lắng, có lo âu, có chút bất an bồn chồn, duy chỉ có không có ghét bỏ chán ghét.
Ta ôm lấy cổ hắn, gục trên vai hắn hồi lâu mới dịu lại.
"Tống Cẩn Ngoãn, ngươi có biết hay không……"
Ta cắn cắn môi, thanh âm thật nhỏ mà nói hết câu: "Ta và những người khác không giống nhau."
"Ừm?" Tống Cẩn Ngoãn chau mày.
Dường như nhất thời chưa hiểu được, cái "không giống nhau" này là chỉ cái gì.
Ta đành phải tiếp tục bổ sung: "Thì là, ta so với nam tử khác, nhiều hơn một cái……"
"Ta biết."
"!" Hắn nói hắn biết sao?
Ta mở to mắt, nhìn Tống Cẩn Ngoãn.
Cố gắng muốn từ trong mắt hắn bắt lấy một tia ghét bỏ.
Cũng may vẫn là vô công nhi vãn.
Tống Cẩn Ngoãn đặt một nụ hôn lên giữa mày ta: "Sáu năm trước, ta đã biết rồi, là chính miệng A Dực nói cho ta biết."
Sáu năm trước.
Ta lẩm bẩm niệm câu nói này.
Trong bờ cõi đầu óc hỗn độn kia, điên cuồng muốn dấy lên chút sóng gợn, đáng tiếc vẫn là một mảnh rối bời.
"Thích A Dực, bất kể là dáng vẻ thế nào đều thích."
Sóng gió được vuốt phẳng, nhịp tim lại lỡ mất một nhịp.
Cánh tay nơi ngang eo siết chặt.
Nụ hôn từ giữa mày từng chút một rơi xuống bờ môi.
"Các ngươi đang làm cái gì đó!"
Thẩm Vũ Chu thở hổn hển, tóc tai hơi rối, rõ ràng là một đường chạy vội vã tới đây.
"Hạ nhân nói trong viện có tặc, ta còn không tin. Không ngờ Hân Vương lại to gan lớn mật đến thế, thanh thiên bạch nhật lại chạy tới phủ người khác, câu dẫn phu nhân tương lai của người ta!"
"Phu nhân tương lai?"
Tống Cẩn Ngoãn che chở ta ở phía sau.
Khinh miệt nâng mắt, nhìn về phía Thẩm Vũ Chu, đó là ánh mắt lạnh lẽo thấu xương mà ta chưa từng thấy bao giờ: "Nếu ta nhớ không lầm, Thẩm công tử còn chưa cùng A Dực định thân đúng không? Từ đâu ra cái gọi là phu nhân tương lai?"
"Thẩm gia ta đã sớm nói là sẽ cưới hắn rồi!"
"Ngươi đáp ứng rồi sao?" Tống Cẩn Ngoãn trầm giọng hỏi ta.
Ta lắc đầu: "Ta đã nói ta không cùng hắn thành thân rồi mà."
"Lâm Tri Dực!" Thẩm Vũ Chu nắm chặt nắm đấm.
"Ngươi không cùng ta thành thân, chẳng lẽ đi theo hắn thì hắn sẽ cưới ngươi sao? Ngươi quên mất hắn là Vương gia rồi à? Hắn sao có thể cưới một kẻ như ngươi……"
"Chát" một tiếng.
Thẩm Vũ Chu bị một cuốn thư sách từ không trung ném tới tát mạnh một cái vào mặt.
"Ta rốt cuộc đã biết, tại sao A Dực lại khóc đỏ cả mắt."
Tống Cẩn Ngoãn tức giận đến bật cười: "Thẩm gia, thật là giỏi cho Thẩm gia."
Thẩm Vũ Chu quẹt một cái vết máu nơi khóe môi, chặn ở trước mặt Tống Cẩn Ngoãn.
"Ngươi dựa vào cái gì mang hắn đi!
"Cho dù bệ hạ có ưu ái ngươi thế nào, cho dù ngươi có quyền thế ra sao, chẳng lẽ không sợ chuyện cưỡng chiếm này truyền ra ngoài, bị người trong thiên hạ chỉ trích?"
Tống Cẩn Ngoãn một cước đá văng Thẩm Vũ Chu: "Cưỡng chiếm? Ta mang Vương phi của ta đi, tính là cái loại cưỡng chiếm gì chứ."
Ta nghe mà ngơ ngác đờ đẫn.
Ngoan ngoãn để Tống Cẩn Ngoãn dắt tay đi ra ngoài.
Lúc sắp ra khỏi viện, Tống Cẩn Ngoãn quay đầu, hướng về phía Thẩm Vũ Chu đang lảo đảo bò dậy định đuổi theo mà cười một cái: "Quên chưa nói cho ngươi biết, ta đã hướng bệ hạ thỉnh được thánh chỉ, không ngày một ngày hai nữa sẽ cưới A Dực làm vợ."