Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù

Chương 75: Hoàn chính văn

Nụ cười trên mặt Từ trưởng lão cứng đờ, qua thật lâu mới hoàn hồn lại, ông quay phắt đầu sang, gần như nghiến răng nghiến lợi, cả gương mặt đều méo mó: "Thời Huyền!"

Hòa thượng pháp hiệu Vạn Du, Tổ sư gia của Hành Tri lập tức thuận thế bỏ đá xuống giếng: "Quả thật là Thời Huyền dạy đó, bần tăng tận mắt nhìn thấy, ông ấy đắc ý quá mức, suốt hai ngày liền kể cho Chúc Chiếu nghe chiến tích huy hoàng hồi trẻ của mình."

Mà Thời Huyền hồi còn trẻ có một tật xấu, đi đến đâu cũng tự xưng "tiểu gia".

Thời Huyền: "......"

Hòa thượng không có tóc nên ngay cả mặt mũi cũng không cần nữa đúng không?

Từ trưởng lão muốn mắng mà lại không mắng nổi, sợ bị Chúc Chiếu nghe thấy, trẻ con đúng tuổi học theo người lớn, nhỡ lại học thêm thứ linh tinh thì khổ, cũng may đây không phải chuyện gì lớn, hơn nữa Ngôn Hoan xử lý được, nên ông chỉ hung hăng trừng Thời Huyền một cái rồi thôi.

Thời Huyền thì cảm thấy mình oan vô cùng, ông chẳng qua chỉ kể chuyện cho nhóc con nghe suốt hai ngày mà thôi, ngoài ra còn làm gì nữa đâu, ai mà biết được đứa nhỏ nghe xong lại tự nâng cấp thành bảo gia chứ?

Sống tới cái tuổi gần bốn chữ số rồi, ông còn chưa từng gặp đứa nhỏ nào lĩnh ngộ nhanh đến vậy, cái này cũng trách ông được à?

Nhưng nhìn ánh mắt hằm hằm của Từ trưởng lão, Thời Huyền lựa chọn im lặng.

Không dám giải thích, cũng không dám kêu oan.

Sau khi nghe chuyện của ông cố xong, nhóc con đương nhiên cực kỳ tò mò, liền hỏi thêm vài câu, kết quả lại nhận được một đáp án đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật lấp l**m: "Nam tử hán đại trượng phu thì đương nhiên phải tự xưng gia chứ, ha ha ha!"

Ngôn Hoan: "......"

Yến Trần Quân: "......"

Vị bảo gia còn nằm trong lòng mẫu thân kia hoàn toàn chưa có nhận thức rõ ràng về địa vị của mình, mở to đôi mắt đẹp ngây thơ vô tội, nhìn một vòng mọi người có mặt. Thấy ai cũng không nói gì nữa, nó lập tức cho rằng mình đã trấn trụ toàn trường, vô cùng đắc ý vểnh cái đuôi nhỏ lên, còn quay sang đưa yêu cầu với Ngôn Hoan.

"Mẫu thân, sau này gọi con là bảo gia, như vậy con sẽ mau lớn thành nam tử hán đó!"

Ngôn Hoan hít sâu một hơi lạnh, nàng cố nhịn cảm giác nổi da gà toàn thân, giơ tay vỗ nhẹ lên mông nhỏ của bé con một cái: "Nói chuyện cho đàng hoàng!"

Chúc Chiếu ngây người.

Dù Ngôn Hoan đánh rất nhẹ, chỉ tượng trưng giơ tay lên rồi khẽ hạ xuống, hoàn toàn không đau chút nào, nhưng Chúc Chiếu vẫn cảm nhận được, khoảnh khắc ấy dường như mình không còn được yêu thích nữa, nháy mắt liền hoảng hốt, vội vàng túm chặt lấy áo Ngôn Hoan, đôi mắt to ngấn nước như sắp khóc: "Mẫu thân!"

Ngôn Hoan ôm nó vào lòng, cũng nhận ra sự bất an của con, dịu giọng dỗ dành: "Xin lỗi, là mẫu thân sai rồi, không nên đánh bảo bối, Chúc Chiếu đừng giận mẫu thân được không?"

Chúc Chiếu vểnh cái đuôi nhỏ lên một chút, nhưng tủi thân trong lòng vẫn không biết trút đi đâu, liền quay đầu nhìn Huyền Vũ: "Đều tại ngươi đó, đồ siêu xấu xa! Bảo bối mới không có bí mật! Bảo bối chuyện gì cũng chia sẻ với mẫu thân! Ngươi đừng hòng lừa người!"

Giọng nói non nớt ấy vừa sữa vừa hung, nghe mà khiến người ta vừa buồn cười lại vừa chua xót.

Nhưng không chỉ có vậy, khoảnh khắc ấy, các Thần sử lại lần nữa cảm nhận được loại cảm giác ràng buộc kỳ dị kia, tựa hồ có một loại quy tắc nào đó đang dần thành hình bên trong đại trận......

Huyền Vũ lập tức hoảng sợ tột độ, lần nữa thét lên thảm thiết: "Không, không, không thể như vậy được!"

Bộ dạng méo mó của hắn thật sự quá đáng sợ, Ngôn Hoan vội vàng ấn Chúc Chiếu vào lòng mình, ôm nó nhanh chóng rời khỏi đó, Yến Trần Quân theo sát phía sau, những vị trưởng lão khác cũng lần lượt trật tự bước ra khỏi trận pháp, đứng ở vòng ngoài rồi tiếp tục truyền linh lực vào, khiến đại trận vận chuyển nhanh hơn, cũng càng dễ đạt được mục đích hơn.

Huyền Vũ vẫn còn giãy giụa trước khi chết: "Cướp đoạt! Con non kia, sẽ cướp đoạt......"

Hắn còn muốn nói gì đó nữa, nhưng đã không thể mở miệng nổi, ngay lúc ấy sắc mặt Yến Trần Quân trở nên lạnh lẽo đế vô tình, trong mắt tràn đầy sát ý, trực tiếp tước đoạt năm giác quan của hắn.

Các vị trưởng lão không hiểu nguyên do, nhưng cũng chẳng ai dám hỏi, chỉ trung thành làm tròn bổn phận của mình.

Chúc Chiếu mở to đôi mắt, co người trong lòng mẫu thân, thấp thỏm bất an, trái tim nhỏ bé của nó, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là sợ hãi và hoảng loạn, đây là chuyện mà trước nay Chúc Chiếu chưa từng nghĩ tới, chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm sai chuyện, sẽ khiến mẫu thân nổi giận, dù sao bảo bối thông minh như vậy mà!

Cho nên giờ phút này, Chúc Chiếu đặc biệt bất an, đến cả nhịp tim cũng trở nên lớn hơn, vang dội như tiếng sấm.

Ngôn Hoan cũng lần nữa nhận ra tâm trạng của nhóc con vẫn chưa khôi phục, gương mặt nhỏ ngốc ngốc đáng yêu kia lúc này cụp cả tai xuống, cái đuôi nhỏ cũng ngoan ngoãn rủ phía sau, hoàn toàn không còn vẻ hoạt bát thường ngày.

Ngôn Hoan đau lòng không thôi, chợt ý thức được, cảm xúc của mình ảnh hưởng tới nó lớn đến mức nào, là người ở cạnh Chúc Chiếu lâu nhất, cũng là người nhóc con phụ thuộc nhất, nàng thật sự không nên xúc động như vậy, càng không nên đánh nó trước mặt nhiều người, điều đó sẽ khiến bảo bối cảm thấy mình không được tôn trọng, huống chi Chúc Chiếu lại còn là một đứa trẻ có lòng tự trọng cực mạnh.

May mà nàng đã kịp thời xin lỗi, hơn nữa cũng không tránh mặt mọi người, mà quang minh chính đại, thẳng thắn nhận sai, ít nhiều chắc cũng cứu vãn lại được một phần rồi nhỉ?

Đi tới nơi an toàn rồi, Ngôn Hoan mới tìm một chỗ ngồi xuống, đặt Chúc Chiếu lên bàn trước mặt, để hai mẫu tử đối diện nhau, nàng nghiêm túc nói: "Mẫu thân xin lỗi bảo bối nhé, vừa rồi là mẫu thân không tốt, không nên kích động như vậy, còn đánh mông bảo bối nữa, là mẫu thân sai rồi, bảo bối đừng giận mẫu thân được không?"

Chúc Chiếu đứng thẳng người nhỏ, hai móng trước ôm trước ngực, bộ dạng ngoan ngoãn vô cùng, đôi mắt đẹp nhìn mẫu thân, hỏi: "Là bảo bối làm sai chuyện rồi ạ?"

"Cũng không hẳn là chuyện sai, nhưng mẫu thân cảm thấy đó cũng không phải chuyện tốt." Ngôn Hoan kiên nhẫn giải thích, "Vừa rồi hành động của bảo bối gọi là 'khiêu khích'. Khi đối mặt với kẻ địch mạnh hơn mình rất nhiều, không thể làm như vậy được, sẽ bị thương mất, mà mẫu thân cũng sẽ rất đau lòng."

Chúc Chiếu nghe hiểu mà cũng không hẳn hiểu, nhưng việc mẫu thân đang lo lắng cho mình thì nó cảm nhận được rõ ràng, nên lại hỏi: "Mẫu thân sợ bảo bối bị người xấu làm bị thương sao?"

Ngôn Hoan gật đầu: "Đúng vậy đó, đáng sợ lắm luôn! Cho nên mẫu thân thà tự mình dạy dỗ bảo bối còn hơn sau này gặp người xấu, bảo bối cứ vô tri vô úy lao lên phía trước, nếu bị người khác đánh một cái, mẫu thân sẽ đau lòng chết mất!"

Chúc Chiếu đã hiểu, nhóc con nhào vào lòng mẫu thân, dùng giọng sữa non mềm mại nói: "Bảo bối sẽ nghe lời, chăm đọc sách, chăm tu luyện, đánh bại người xấu!"

Ngôn Hoan ôm lấy nó, cọ cọ khuôn mặt nhỏ mềm mại kia: "Để bù đắp cho bảo bối, hôm nay chúng ta ăn thịt nướng nhé? Loại thịt nướng bạc hà dành cho người lớn ấy, bỏ thật nhiều gia vị luôn!"

Đôi mắt Chúc Chiếu lập tức sáng rực: "Được ạ ~"

Trước đây vì trong phần gia vị có quá nhiều thứ linh tinh, Ngôn Hoan cũng không biết dạ dày của nhóc con có đủ khỏe hay không, nên không dám cho nó ăn, mỗi lần nàng đều cố ý nướng riêng vài miếng gần như không tẩm ướp gì cho Chúc Chiếu, đứa nhỏ thì thấy vị nhạt nhẽo bình thường, không thích lắm, cảm thấy còn chẳng ngon bằng cháo thịt nữa.

Nhưng nhìn người lớn ăn ngon lành vui vẻ như vậy, tâm tư nhỏ của Chúc Chiếu cũng xoay chuyển cực nhanh, chẳng mấy lần nó đã nhận ra, đồ người lớn ăn với đồ của mình hoàn toàn khác nhau! Đáng tiếc mọi người canh nó quá chặt, đến giờ Chúc Chiếu vẫn chưa có cơ hội nếm thử.

Cho nên vừa nghe thấy cuối cùng cũng được ăn rồi, nhóc con lập tức vui mừng khôn xiết, mọi chuyện không vui trước đó cũng bị ném ra sau đầu sạch sẽ: "Hồng Hồng tới phun lửa, bảo bối có thể giúp ướp thịt thịt!"

Nó từng nhìn phụ thân mình ướp thịt rồi, sau khi rắc gia vị còn phải dùng tay ấn mấy cái, Chúc Chiếu cảm thấy mình dùng móng vuốt giẫm vài cái chắc cũng hiệu quả y chang, nên vô cùng tích cực.

Ngôn Hoan cũng không đả kích sự nhiệt tình của nó, nàng lập tức lấy từ túi trữ vật ra phần thịt linh thú đã cất sẵn, rồi phân công nhiệm vụ cho Yến Trần Quân và Hồng Hồng, một người đi dựng giá nướng, một con chờ phun lửa, còn nàng và nhóc con thì bắt đầu chuẩn bị ướp thịt.

"Mẫu thân, cái chậu này to quá!" Chúc Chiếu thò đầu nhìn ngó, thân thể nhỏ gần như sắp bị độ sâu của cái chậu nuốt mất, khó khăn lắm mới nhìn thấy đáy, móng vuốt nhỏ cào cào hai cái, phát hiện không có cơ quan bí mật gì.

Ngôn Hoan cũng không ngăn nó nghịch ngợm, chỉ cười nói: "Đúng vậy đó, làm nhiều một chút để mọi người cùng ăn, được không?"

Chúc Chiếu dùng giọng sữa non đáp: "Dạ ~"

Dựng giá xong, Yến Trần Quân lại bắt đầu xử lý thịt linh thú, một tảng thịt cực lớn được hắn cắt thành nhiều khối nhỏ, đặt lên bàn đá, rồi lấy ra một con dao găm dài hơn 10cm, thái thịt thành từng lát mỏng để riêng sang một bên.

Ngôn Hoan cũng pha xong nước ướp, bế nhóc con còn đang chơi trong chậu ra ngoài: "Chuẩn bị ướp thịt rồi."

Chúc Chiếu ngoan ngoãn ngồi trên đùi nàng, nhìn mẫu thân đeo găng tay, bỏ từng lớp thịt phụ thân đã thái vào chậu, rồi rắc gia vị từng tầng từng tầng, sau đó dùng lòng bàn tay ấn xuống vài cái, mấy cái móng vuốt nhỏ lập tức ngứa ngáy không yên, nhóc con quay sang nói với Ngôn Hoan: "Mẫu thân, đeo cho bảo bối nữa!"

Ý nó là muốn đeo găng dùng một lần cho cả bốn móng vuốt, rồi xuống giúp giẫm gia vị vào thịt.

Ngôn Hoan cảm thấy chuyện này cũng được, liền tìm bốn cái túi chống dầu nhỏ xíu, buộc lên từng móng vuốt cho nó: "Nhớ giẫm cho đều nha, không được chỉ giẫm một chỗ đâu."

Chúc Chiếu ngoan ngoãn đáp: "Dạ."

Giẫm một lúc, Chúc Chiếu liền phát hiện hoạt động mới này thú vị ghê luôn, dù đeo túi dầu vào móng vuốt hơi trơn, mấy lần suýt chút nữa ngã lăn, nhưng may mà bảo bối thông minh, nhanh chóng giữ thăng bằng được! Thế là Chúc Chiếu liền cảm thấy, đứng trong chậu giẫm thịt thịt cũng là một kiểu tu hành đó!

Miếng thịt đầu tiên nướng xong, Ngôn Hoan liền đưa cho Chúc Chiếu ăn trước, đúng lúc ấy, Thời Huyền đi tới.

"Sư tổ, muốn nếm thử không?"

Thời Huyền đương nhiên chẳng khách sáo, tự dưng bị mắng cho một trận, trong lòng ông cũng nghẹn khuất lắm, vốn đang định tìm chỗ uống rượu giải sầu, giờ có thịt nướng thì càng tốt, ông liền đi tới ngồi xuống bên cạnh Ngôn Hoan, nhìn nhóc con đang ăn đến mức hai má phồng lên, tiện tay chọc chọc cái mặt bánh bao của nó: "Ngon lắm hả?"

Chúc Chiếu điên cuồng gật đầu, mãi tới khi nuốt xuống xong mới có thời gian trả lời: "Siêu ngon luôn!"

"Vậy ta phải thử mới được." Thời Huyền bật cười, nhanh tay lẹ mắt cướp mất miếng thịt trên xiên tre thứ hai.

Chúc Chiếu hừ hừ: "Bảo bối mới không thèm tranh với ông cố! Ăn nhanh vậy dễ đau bụng lắm!"

Thời Huyền sửng sốt một chút rồi lại phá lên cười, cong ngón tay gõ nhẹ lên trán nó: "Ngụy biện cũng nhiều ghê! Nhà chúng ta trước giờ chưa từng có ai nói nhiều như con!"

Bảo bối không hiểu, đôi mắt đẹp ngơ ngác nhìn hắn, móng vuốt nhỏ đưa lên ôm lấy trán mình, không cho ông gõ nữa, cái miệng nhỏ lại bắt đầu líu lo: "Có lời thì sao lại không nói? Là không có miệng ạ?"

Thời Huyền bỗng cảm thấy rất có lý, ví dụ như đồ đệ Phong Chỉ của ông chẳng hạn, kín đáo quá mức, vòng vo mấy trăm năm trời, cuối cùng còn phải nhờ đồ đệ giúp đỡ mới chịu nói rõ những chuyện năm xưa với đạo lữ, nghe thôi đã thấy tiếc nuối vô cùng.

Nhìn xem, Chúc Chiếu còn hiểu được đạo lý này, đã không phải không có miệng, vậy sao không chịu giải thích sớm một chút? Uổng phí bao nhiêu năm tháng như vậy.

Ngôn Hoan lại nhét thêm cho bé con một miếng thịt: "Nào, há miệng."

Chúc Chiếu lập tức quay đầu, không thèm để ý Thời Huyền nữa, vui vui vẻ vẻ tiếp tục ăn thịt thịt, đây là hương vị nó chưa từng ăn qua, thích đến mức cái đuôi nhỏ cứ phe phẩy liên tục, đôi tai nhỏ cũng dựng thẳng lên, thỉnh thoảng còn động đậy vài cái, mở ra rồi khép lại, khép lại rồi lại mở ra...... Đáng yêu cực kỳ.

Nhìn đến mức tay Ngôn Hoan ngứa ngáy không chịu nổi, nàng tranh thủ xoa bóp mấy cái cho đã ghiền, rồi mới lưu luyến buông tay ra.

Chúc Chiếu cực kỳ hiểu chuyện, vừa thấy mẫu thân thích như vậy, nó lập tức chủ động đưa cái đầu nhỏ tới trước mặt nàng: "Mẫu thân sờ đi."

Ngôn Hoan liền thuận tay vuốt thêm mấy cái nữa, cười nói: "Đợi bảo bối ăn xong rồi mẫu thân sờ tiếp."

Từ sau khi nhóc con phá xác, Hồng Hồng giống như chỉ qua một đêm đã trưởng thành hẳn, không chỉ tự chăm sóc tốt chuyện ăn uống sinh hoạt của mình, nó còn thường xuyên tiện tay chăm nom Chúc Chiếu, dáng vẻ rõ ràng chính là một nam mama trưởng thành đáng tin cậy.

Ví dụ như lúc này, thấy Chúc Chiếu liên tục ăn hai miếng thịt, Hồng Hồng lập tức chủ động đẩy linh tủy tới, cọ cọ lên tay Ngôn Hoan, ra hiệu nàng cho bảo bối uống chút nước kẻo nghẹn.

Ngôn Hoan bật cười, rót vài giọt linh tủy ra, chia vào mấy chén trà khác nhau, rồi dùng linh tuyền thanh mát pha loãng cho đầy cốc, nàng đưa cho Thời Huyền một chén, đặt trước mặt Hồng Hồng một chén, sau đó mới đút cho Chúc Chiếu uống.

Nhóc con cũng rất biết quan tâm người khác, móng vuốt nhỏ đẩy chén về phía trước một chút: "Mẫu thân uống trước đi."

Ngôn Hoan cười đáp: "Được."

Chúc Chiếu chỉ là một cục nhỏ bé xíu, khẩu vị cũng không lớn, chẳng bao lâu đã ăn no, nó liền đứng trên mặt bàn cạnh Ngôn Hoan, nhàn nhã bước từng bước nhỏ, vừa đi qua đi lại vừa nhìn mọi người ăn, thỉnh thoảng lại ghé uống một ngụm linh tuyền, hiếm khi nào ngoan ngoãn và yên tĩnh đến vậy.

Yến Trần Quân nướng được một nửa thì Hồng Hồng cũng ăn no rồi, hắn liền chậm tốc độ lại, vừa ăn vừa nướng tiếp, chuẩn bị đem phần dư chia cho các vị trưởng lão sau đó.

Ngôn Hoan vẫn còn canh cánh lời Huyền Vũ nói lúc trước, bèn hỏi: "Bí mật mà hắn nhắc tới, rốt cuộc là gì? Chàng biết sao?"

Yến Trần Quân hơi khựng lại một chút, sau đó lập tức hiểu nàng đang nói gì, liền đáp: "Đã không còn là bí mật nữa rồi, Chúc Chiếu tự mình sẽ nói cho nàng biết, hôm nay nó chẳng phải đã nói rồi sao? Giữa nó và mẫu thân không có bí mật."

Ngôn Hoan chớp chớp mắt, không quá chắc chắn: "Quy tắc?"

"Đại khái vậy." Yến Trần Quân gật đầu, "Mỗi lần Chúc Chiếu tức giận, nó sẽ theo bản năng sử dụng thiên phú của mình, hơn nữa đều chỉ là những chuyện nhỏ không ảnh hưởng quá lớn, cũng không liên quan đến vận mệnh người khác, nên tất cả đều thành công."

Ngôn Hoan liền hiểu, lúc nàng rời khỏi trận pháp, luồng linh khí dao động kỳ quái mà nàng cảm nhận được, quả nhiên chính là do quy tắc của nhóc con hình thành mà tạo nên.

Nghe thấy tên mình, Chúc Chiếu lập tức dựng đôi tai nhỏ lên, quay đầu nhìn sang: "Mẫu thân muốn nói gì với bảo bối vậy?"

Ngôn Hoan lại nhìn sang Yến Trần Quân, dùng ánh mắt hỏi hắn: "Bí mật đâu?"

Yến Trần Quân bật cười, nhìn nhóc con nhà mình: "Chúc Chiếu, chẳng phải con nói sẽ kể bí mật của mình cho mẫu thân nghe sao? Sao giờ lại không nói nữa?"

Chúc Chiếu sững người, gương mặt nhỏ đầy vẻ mờ mịt, đôi mắt to tròn mở căng, toàn thân gần như viết rõ mấy chữ: "Đừng hòng lừa con!"

Thời Huyền cười ha hả: "Làm phụ thân đúng là khó thật đó! Trẻ con trời sinh đã thân với mẫu thân hơn, nếu nuôi mà không chịu để tâm chút, lớn lên lại càng không thân với Thần Tư nữa đâu, ngài phải cố gắng lên nha!"

Yến Trần Quân: "......"

Ngươi thật sự không cần phải bỏ đá xuống giếng như vậy đâu.

Ngôn Hoan nhìn nhóc con vẫn còn ngơ ngác, tiếp tục dịu dàng dẫn dắt: "Lúc đó Chúc Chiếu chẳng phải đã nói với đồ xấu xa rằng mình sẽ kể bí mật cho mẫu thân nghe sao? Bảo bối quên rồi à?"

Bước chân nhỏ của Chúc Chiếu lập tức dừng lại, nó đứng yên tại chỗ, cái đuôi nhỏ bất an lắc qua lắc lại, giống như đang nghiêm túc hạ quyết tâm.

Ngôn Hoan cũng không ép buộc, chỉ dịu giọng: "Bảo bối có thể suy nghĩ thêm rồi mới nói với mẫu thân cũng được, không cần vội đâu."

Nghe nàng nói vậy, Chúc Chiếu ngược lại không do dự nữa, quay đầu nhảy vào lòng mẫu thân, túm lấy vạt áo nàng: "Nói nhỏ thôi ~"

Ngôn Hoan bật cười, bế nó đứng dậy, đi sang một bên.

Thời Huyền lại bắt đầu lắc đầu thở dài, còn "chậc chậc" hai tiếng, bộ dạng muốn nói lại thôi kia khiến Yến Trần Quân nhìn mà thấy bực trong lòng, cái này trách hắn được sao? Chủng tộc của bọn họ vốn dĩ ấu tể trời sinh đã thân với mẫu thân, bởi vì còn trong bụng mẫu thân, mọi linh khí và ý thức của chúng đều đến từ người có huyết mạch tương liên ấy, tự nhiên sẽ hình thành sự thân thiết sâu đậm.

Hơn nữa, ấu tể của tộc bọn họ dường như ai cũng tự mang theo một loại buff may mắn nào đó, mỗi một mẫu thân đều dịu dàng lương thiện, khiến mối ràng buộc này luôn đẹp đẽ vô cùng, đối với ấu tể mà nói, mẫu thân chính là ánh sáng rực rỡ nhất trong sinh mệnh, phụ thân đương nhiên phải đứng sang một bên rồi.

Cho nên bất kể có chuyện bất đồng ở Ung thành năm đó hay không, địa vị của hắn trong lòng Chúc Chiếu cũng tuyệt đối không thể vượt qua Ngôn Hoan, nghĩ cũng đừng nghĩ.

Hắn chỉ mong nhóc con mau mau lớn lên, có thế giới riêng, kiến thức riêng, như vậy sẽ không còn quá phụ thuộc vào phụ mẫu nữa.

Thời Huyền lại ghé sát hơn một chút, tò mò hỏi: "Thần Tư, bí mật của Chúc Chiếu là gì vậy? Ngài biết không?"

Yến Trần Quân nhìn ông, cảm thấy người này thật sự đáng ghét chưa từng có, nhất định phải đâm từng nhát từng nhát vào tim hắn mới chịu đúng không?

Hồng Hồng bốp một cái vỗ móng xuống mặt bàn, chắn ngang giữa hai người, ý đồ bảo vệ nhóc con rõ ràng đến không thể rõ hơn.

Thời Huyền sửng sốt một chút rồi bật cười: "Vận khí tốt quả nhiên có thể thắng được tất cả." Nói xong ông đứng dậy, xách theo hồ lô rượu chuẩn bị rời đi, còn không quên cảm thán, "Được người khác yêu thương đúng là hạnh phúc mà!"

Yến Trần Quân chẳng buồn để ý mấy lời chua chát ấy, đem thịt nướng đã chín cho vào một cái chậu, cất vào túi trữ vật: "Mang về chia cho các vị trưởng lão ăn đi."

Thời Huyền cũng không từ chối, cầm túi trữ vật rồi rời đi.

Bên này, Ngôn Hoan đang nghe Chúc Chiếu kể về bí mật nhỏ của mình.

"Mẫu thân, nhìn, nhìn nè!" Chúc Chiếu giơ móng vuốt nhỏ lên, bộ dạng cực kỳ hưng phấn.

Ngôn Hoan chăm chú nhìn sang: "Lửa?!"

Chúc Chiếu gật đầu lia lịa: "Hôm nay bảo bối mới phát hiện đó! Sau này bảo bối cũng có thể giúp mẫu thân nướng thịt rồi!"

Chỉ là ngọn lửa này lúc có lúc không, ngay cả bản thân Chúc Chiếu cũng chưa hiểu rõ, nó vốn chưa định nói cho mẫu thân ngay, ai ngờ đồ xấu xa kia lại nói trước mất rồi, khiến bảo bối tức ghê luôn!

Ngôn Hoan trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy chuyện này có lẽ không đơn giản như vậy, liền thử đưa tay chạm vào ngọn lửa kia, nhưng còn chưa kịp đụng tới thì ngọn lửa đã biến mất.

Chúc Chiếu lại nói: "Mất rồi, đợi lần sau có lại bảo bối cho mẫu thân xem tiếp! Nhất định sẽ giống Hồng Hồng, vừa lợi hại vừa đẹp!"

Sau khi hỏi thêm vài câu, Ngôn Hoan mới hiểu ra, khả năng khống chế ngọn lửa của nhóc con vẫn chưa thành thạo, nó cũng chưa biết làm thế nào để duy trì nó ổn định, yhế là nàng nói: "Cái này phụ thân con biết đó, bảo bối đi hỏi phụ thân thử xem."

Lần này Chúc Chiếu ngoan ngoãn đồng ý ngay, xem ra nó thật sự rất muốn ngọn lửa của mình lớn hơn một chút, cũng kéo dài lâu hơn một chút.

Vừa trở về, Chúc Chiếu đã lập tức lao vào lòng phụ thân, đứng thẳng người nhỏ lên, giơ móng vuốt cho hắn xem: "Phụ thân! Phụ thân dạy bảo bối đi, lần sau bảo bối giúp mẫu thân nướng thịt!"

Yến Trần Quân lập tức hiểu ra, hắn nắm lấy móng vuốt nhỏ của nó, cẩn thận kiểm tra một hồi, chân mày không nhịn được giật nhẹ.

Nếu đây chính là bí mật của Chúc Chiếu, vậy thì quả thật quá mức bất thường.

-- Lửa của U Huỳnh.

Đây tuyệt đối không phải thứ nên xuất hiện trên người Chúc Chiếu.

Yến Trần Quân trầm mặc một lúc, trong đầu hắn lướt qua vô số suy nghĩ, nhưng rồi lại tự phủ định từng cái một, sự tồn tại của Chúc Chiếu không thể bị các vị Thần khác biết đến, lực lượng trời đất vốn đã bảo hộ đửa nhỏ tới mức vượt quy tắc, huống chi mọi người còn ở trong những thế giới nhỏ khác nhau, giữa bọn họ tồn tại một khe ngăn cách tuyệt đối, ngăn cản mọi dò xét.

Mà Huyền Vũ lại càng là đại diện cho kiểu không có não, việc hắn biết đến sự tồn tại của Chúc Chiếu cũng chỉ mới gần đây, khi đó hắn còn đang bị khống chế, căn bản không có cơ hội tiếp cận nhóc con, càng không thể âm thầm giở trò gì.

Suy đi tính lại, khả năng duy nhất, chẳng lẽ là Huyền Vũ đã sớm cảm nhận được Thần dụ nào đó?

Trong truyền thừa của hắn từng ghi chép, nếu xuất hiện ấu tể sở hữu thiên phú đặc biệt, sẽ có một vị Thần nhất định cảm nhận được Thần dụ, nhưng điều kiện tiên quyết là thiên phú hoặc căn nguyên của ấu tể ấy phải có liên hệ cực sâu với vị Thần kia.

Vậy Chúc Chiếu có gì liên quan tới Huyền Vũ?

Ngôn Hoan thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng, liền lo lắng hỏi: "Sao vậy?"

Yến Trần Quân hoàn hồn: "Không có gì, chỉ là có vài chuyện ta tạm thời chưa nghĩ thông, ta dẫn Chúc Chiếu đi chơi với Hồng Hồng nhé, nàng nghỉ ngơi đi, nhập định cũng được, ta sẽ chăm sóc tốt cho nó."

Ngôn Hoan gật đầu: "Vậy ta đi xem ngọc giản một lát."

Đống ngọc giản nàng vơ vét được từ cung điện của Yến Trần Quân, đến giờ còn chưa xem nổi một phần mười, đúng là đường dài còn lắm gian nan.

Nhóc con cũng cực kỳ hiểu chuyện: "Mẫu thân nghỉ ngơi cho tốt nha, bảo bối sẽ ngoan!"

Ngôn Hoan cọ cọ khuôn mặt nhỏ của nó, cười nói: "Ừm, bảo bối ngoan nhất mà!"

Đợi tới khi bóng mẫu thân đi xa rồi, Chúc Chiếu lập tức sốt ruột thúc giục: "Phụ thân mau dạy bảo bối đi! Bảo bối cũng muốn giống Hồng Hồng, học phun lửa! Có thể nướng thịt thịt! Có thể nấu cơm cho mẫu thân!"

Yến Trần Quân: "......"

Không ngờ có một ngày, lửa của U Huỳnh lại trở thành ngọn lửa chuyên dùng để nấu ăn.

Nhưng hắn đúng là cần phải so sánh thử xem ngọn lửa của Chúc Chiếu và của Hồng Hồng rốt cuộc khác nhau ở đâu.

Sau khi bị nhóc con quấn lấy cả nửa buổi chiều, cuối cùng Yến Trần Quân cũng hiểu ra được vài phần, chỉ là hắn vẫn cần đi tìm Huyền Vũ xác nhận thêm một chuyện. Trong phòng tắm, Yến Trần Quân bế Chúc Chiếu lên, dẫn theo Hồng Hồng cùng đi ra ngoài.

Đúng lúc Ngôn Hoan cũng từ trong cung điện bước ra.

Yến Trần Quân lập tức dừng chân chờ nàng tới gần: "Hoan Hoan."

"Đi đâu vậy?"

"Ta muốn đi xác nhận một chút xem ngọn lửa của Chúc Chiếu rốt cuộc từ đâu mà có." Yến Trần Quân chủ động nắm lấy tay nàng, hai người cùng sóng vai đi về phía trước.

Ngôn Hoan hỏi: "Có vấn đề gì sao? Nghiêm trọng không?"

"Không nghiêm trọng, có lẽ là chuyện tốt."

Nghe hắn nói vậy, Ngôn Hoan mới yên tâm hơn một chút, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Chúc Chiếu nhìn bàn tay phụ mẫu đang nắm lấy nhau, rồi cúi xuống nhìn móng vuốt nhỏ của mình, bỗng dưng có chút phiền muộn, nó cũng muốn nắm tay mẫu thân mà.

Ngôn Hoan vừa quay đầu đã nhìn thấy bộ dạng ấy của nó, đưa tay xoa đầu nhỏ của con, bật cười: "Bảo bối đừng vội, đợi lớn lên hóa hình rồi là có thể nắm tay với mẫu thân thôi."

Yến Trần Quân không lên tiếng, nghĩ thầm trong lòng, không thể nào đâu, lớn rồi còn muốn nắm tay mẫu thân, đẹp mặt quá nhỉ!

Chúc Chiếu lại kiên trì đưa móng vuốt nhỏ ra, cố chấp muốn nắm lấy tay còn lại của Ngôn Hoan: "Cái này cũng nắm được mà!"

Ngôn Hoan đành phải nắm lấy móng vuốt nhỏ của nó, mềm mềm sờ thích thật.

Lần nữa gặp lại Huyền Vũ, cả nhà đều vô cùng bình tĩnh, cả Chúc Chiếu cũng đã rút kinh nghiệm, lười chẳng buồn mắng hắn nữa, chỉ phe phẩy cái đuôi nhỏ rồi tò mò nhìn quanh.

Huyền Vũ cười lạnh: "Cuối cùng ngươi vẫn tới."

Sắc mặt Yến Trần Quân không đổi: "Đa tạ ngươi đã cho ta biết Chúc Chiếu có được lửa của U Huỳnh."

Huyền Vũ lập tức cười lớn, vẻ mặt đầy khoái trá: "Không ngờ đúng không? U Huỳnh vốn trời sinh ôn hòa, vậy mà lại có một ấu tể cướp đoạt thiên phú của phụ thân! Đúng là Thiên Đạo luân hồi mà ha ha ha......"

Sắc mặt Ngôn Hoan thoáng chốc biến đổi: "Lửa của U Huỳnh?!"

Yến Trần Quân khẽ bóp bóp lòng bàn tay nàng, ra hiệu nàng đừng vội, rồi mới mỉm cười nhìn Huyền Vũ: "Quả nhiên là lửa của U Huỳnh, có lời xác nhận của ngươi, ta yên tâm rồi. Đáng tiếc, để ngươi thất vọng mất thôi, năng lực của Chúc Chiếu không phải là cướp đoạt -- Hồng Hồng."

Hồng Hồng lập tức bước lên phía trước, há miệng phun ra một ngọn lửa bao phủ lấy Huyền Vũ.

Huyền Vũ không dám tin nổi: "Sao có thể?! Tại sao lại như vậy?!"

"Chúc Chiếu nhà chúng ta chẳng qua chỉ là kế thừa thêm một loại thiên phú mà thôi, đa tạ món quà của ngươi."

Chúc Chiếu nhìn ngọn lửa lớn kia, hâm mộ tới mức mắt sáng rực, nó giơ móng vuốt nhỏ lên vỗ vỗ ngực phụ thân mình: "Sao bảo bối lại không được? Bảo bối học nghiêm túc lắm mà!"

Yến Trần Quân nắm lấy móng vuốt nhỏ của nó, hơi điều động linh lực một chút, ngay sau đó, trên móng vuốt Chúc Chiếu cũng xuất hiện một ngọn lửa nhỏ, dù không rực rỡ chói mắt như của Hồng Hồng, nhưng lại mang một vẻ đẹp kiên cường rất riêng.

Huyền Vũ vẫn chưa hiểu: "Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"

"Huyền Vũ phương bắc, thái âm hoá sinh. Sợ là ngươi đã quên, lửa của U Huỳnh là ngọn lửa đầu tiên giữa trời đất, là căn nguyên của mọi thứ thuộc về 'sinh', cho nên ta mới nói đa tạ ngươi."

Sắc mặt Huyền Vũ tức khắc thay đổi, cả người hắn khô quắt như tro tàn, trong nháy mắt mất sạch mọi sinh khí.

Ban đầu Ngôn Hoan còn nghe mơ mơ hồ hồ, nhưng khi nghe đến câu này, nàng lập tức hiểu ra -- thiên phú của Huyền Vũ là trường sinh, cũng có thể biến đổi thành sự sống, mà lửa của U Huỳnh vừa khéo chính là nguồn gốc của ngàn vạn đại đạo.

Còn Chúc Chiếu và Huyền Vũ vốn có nhân quả liên hệ sâu sắc, bất kể là thiện hay ác, nhân quả ấy vẫn tồn tại, có lẽ vì kế hoạch xâm chiếm của Huyền Vũ, cũng có lẽ vì cái liếc nhìn dò xét năm xưa, tóm lại bất luận nguyên nhân là gì, Chúc Chiếu đã kế thừa thiên phú của hắn?! Còn có chuyện tốt đến vậy nữa sao?!

Yến Trần Quân gật đầu: "Cho nên ta mới nói, đây là chuyện tốt."

Tâm trạng Ngôn Hoan vô cùng phức tạp, niềm vui bất ngờ đến quá đột ngột khiến nàng nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

"Vậy, ngọn lửa này thì?"

"Là bản sao, chỉ có khoảng một hai phần mười uy lực gốc, nhưng đã đủ rồi."

Ngày thần thức của Huyền Vũ hoàn toàn tan biến trong vùng đất của Thần, Chúc Chiếu đột nhiên hỏi: "Mẫu thân, chúng ta có thể đi chơi chỗ khác rồi không?"

Ngôn Hoan hơi sững người, còn chưa kịp trả lời thì Yến Trần Quân đã lên tiếng trước: "Ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi vùng đất của Thần, đi Đông Hải."

Chúc Chiếu lập tức vui vẻ hẳn lên, nhào vào lòng Ngôn Hoan: "Mẫu thân, bảo bối có thể đi tới nơi trước đây mẫu thân từng đến rồi!"

Ngôn Hoan bật cười, nhìn dáng vẻ đáng yêu hoạt bát của nó, dịu dàng đáp: "Được thôi."

Chúc Chiếu lại hớn hở nói: "Mẫu thân, bảo bối dẫn mẫu thân đi ngắm mỹ nhân, tuyển phi!"

Yến Trần Quân: "???!!!"

------

Tác giả có lời muốn nói:

Bảo bối: Có thể gặp mỹ nhân ngư rồi! Dẫn mẫu thân đi xem mỹ nhân đẹp thật đẹp!