Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù

Chương 67: Phụ thân, sau này phụ thân cũng sẽ già đi ạ

Yến Trần Quân cũng không đi ra ngoài, chỉ ngồi xuống bên cạnh Ngôn Hoan, men theo ánh mắt nàng nhìn sang: "Hành Tri tới cũng nhanh thật, xem ra đúng là rất nhớ vị Thần của hắn."

Ngôn Hoan bật cười, thuận miệng tán gẫu với hắn: "Chàng nói xem, Chúc Chiếu còn nhớ chuyện nó từng ra lệnh cho Hành Tri đại sư không?"

Yến Trần Quân hồi nàng: "Khả năng lớn là không nhớ đâu, nó còn quá nhỏ, thiên phú cũng chưa thức tỉnh, hôm ấy nó chỉ nhất thời cảm khái nên thuận miệng nói ra thôi. Chính bản thân nhóc con còn chưa hiểu rõ nữa mà, huống hồ nó cũng chưa từng gặp Nguyên Thời Trạch."

Ban đầu hắn còn tưởng năng lực của Chúc Chiếu nhiều nhất cũng chỉ là khiến tu vi của Hành Tri cao hơn một chút, không ngờ nó lại trực tiếp chỉ định cả phương thức tử vong của Nguyên Thời Trạch, thiên phú của Chúc Chiếu còn cao hơn dự đoán ban đầu của hắn mấy cấp độ.

Ngôn Hoan không hiểu lắm: "Việc này có ảnh hưởng gì tới hai người bọn họ sao?"

Nếu bảo là không có ảnh hưởng thì chắc chắn không thể, từ lúc Hành Tri bước vào đây, bầu không khí đã khác rồi, nàng chưa từng thấy nhóc con kiên nhẫn suy nghĩ như thế bao giờ.

Yến Trần Quân hất cằm: "Cứ xem trước đã."

Chúc Chiếu lúc này đã đi tới trước mặt Hành Tri, ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn hắn: "Hòa thượng!"

Hành Tri hoàn toàn không hề tức giận, ngược lại còn cười rất ôn hòa với nó, cuối cùng tay hắn cũng không đặt lên đầu nhóc con, mà đưa tới trước mặt nó, hạ thấp sát mặt đất: "Muốn cùng đi dạo một chút không?"

Ngôn Hoan: "Phụt!"

Dù đoạn đối thoại này thật sự rất buồn cười, nhưng nàng cũng phần nào hiểu được vì sao Chúc Chiếu lại thích Hành Tri như vậy rồi.

Chúc Chiếu vừa thích được phụ mẫu cưng chiều như bảo bối, lại vừa hy vọng mình được đối xử bình đẳng như người lớn, còn Vân Tôn và những người khác thì khác, bọn họ tận mắt nhìn nó sinh ra, phá xác, rất khó không xem nó là một đứa nhỏ. Nhưng Hành Tri lại không giống vậy, hắn là Phật tu, tính tình vốn ôn hòa, lại theo quan niệm chúng sinh bình đẳng, cực kỳ tôn trọng ý kiến của mỗi người, cho dù đối phương chỉ là một đứa nhoe cũng thế, chỉ cần nó biết nói chuyện, có thể biểu đạt rõ ràng suy nghĩ của mình, vậy thì nó xứng đáng được lắng nghe.

Cho nên sau khi nhận ra nhu cầu của Chúc Chiếu, Hành Tri liền nghiêm túc thực hiện nguyên tắc sống của mình, cho bảo bối sự bình đẳng đầy đủ.

Quả nhiên, Chúc Chiếu vui vẻ nhảy tót lên lòng bàn tay hắn, cuộn mình thành một cục nhỏ, rất nể mặt gật đầu: "Được nha, đi thôi, bá bá muốn nói gì, con nghe đây."

Hành Tri nâng nó lên rồi đứng dậy, ba tháng không gặp, so với lần trước, nhóc con đúng là đã lớn hơn một vòng, nhưng vẫn nhỏ xíu vô cùng.

Có điều, một cục nhỏ mềm mềm thế này, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu, ôm trong lòng cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm, Hành Tri chưa từng cảm thấy trái tim mình lại yên ổn, siêu thoát và bình lặng như lúc này.

"Đi bên kia, chỗ hoa màu xanh ấy!" Chúc Chiếu dùng giọng sữa non chỉ đường cho hắn.

Hành Tri dịu dàng đáp: "Được, tiểu thí chủ thích hoa sao?"

"Thích nha, hoa vừa đẹp vừa ngon, còn thơm nữa!" Chúc Chiếu trả lời, giọng nói đáng yêu hoạt bát, thấy Hành Tri đang nghiêm túc lắng nghe mình nói chuyện, nó càng vui vẻ chia sẻ thêm, "Mẫu thân cũng thích!"

Hành Tri gật đầu: "Ngôn thí chủ quả thật rất giỏi dùng linh thực để làm thành món ăn ngon, tiểu thí chủ chắc hẳn cũng rất thích đúng không?"

Chúc Chiếu lập tức lớn tiếng đáp: "Cơm mẫu thân nấu ngon nhất luôn!"

Hành Tri không nhịn được bật cười: "Tiểu thí chủ thích ăn gì nhất?"

"Món nào ngon là thích hết nha!" Ban đầu Chúc Chiếu còn cố giữ tư thế ngồi nghiêm chỉnh đầy đoan trang, nhưng chưa được bao lâu đã chịu không nổi, bắt đầu lăn qua lăn lại trong lòng bàn tay Hành Tri để tìm tư thế thoải mái hơn.

Nhìn bộ dáng vô cùng tin tưởng mình của nhóc con, lòng Hành Tri càng thêm ấm áp, hắn cẩn thận che chở cho nó, sợ sơ ý một chút sẽ làm nó rơi xuống.

Lăn lộn hồi lâu, cuối cùng Chúc Chiếu cũng tìm được một tư thế khiến mình vừa ý, nó nheo nheo mắt, ngửa bụng nằm dài ra, rồi còn liếc nhìn Hành Tri một cái, giống như đang xác nhận xem hắn có ý kiến gì với dáng vẻ này của mình không.

Hành Tri cười nói: "Nếu chỗ này không thoải mái, tiểu thí chủ có thể vào trong lòng bần tăng?"

Chúc Chiếu lập tức từ chối, giọng sữa non mềm mại đáng yêu: "Không muốn ôm ôm ấp ấp với đàn ông đâu!"

Hành Tri lại lần nữa bật cười, nhìn đứa nhỏ xinh đẹp mà ra dáng người lớn ấy, trong lòng hắn bỗng dâng lên một loại thỏa mãn khó hiểu, như thể vừa nhận được sự công nhận của người quan trọng nhất.

Sau khi hết ngượng ngùng ban đầu, Chúc Chiếu liền không nhịn được mà bắt đầu líu ríu: "Bá bá từ đâu tới vậy? Bên ngoài ngọn núi này cũng có tuyết lớn như thế sao?"

"Không hẳn vậy, bên ngoài dãy núi Côn Ngô có rất nhiều loại khí hậu khác nhau, có nơi thỉnh thoảng sẽ có tuyết rơi, có nơi lại mưa nhiều, còn có chỗ bốn mùa như xuân, giống hệt viện trong trận pháp này...... Tiểu thí chủ không thích gió tuyết ở Côn Ngô hả?"

Chúc Chiếu hồi hắn: "Cũng không phải đâu, chỗ nào có mẫu thân với phụ thân thì bảo bối đều thích hết á, nếu mẫu thân chịu đổi sang nơi khác thú vị hơn thì càng tốt nữa!"

Khóe môi Hành Tri từ đầu tới cuối đều không hạ xuống nổi, hắn kinh ngạc trước sự thông minh và hiểu chuyện của đứa trẻ này, lại càng cảm thấy nó thật thẳng thắn dịu dàng, chỉ nghe vài câu đã biết được nuôi dạy rất tốt, trong lòng hắn bất giác lại sinh thêm vài phần yêu thích.

Thật ra Chúc Chiếu còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại hơi do dự, dù sao đây mới chỉ là lần thứ hai nó gặp hòa thượng thôi. Hơn nữa lần đầu tiên gặp nhau, hai người cũng chẳng thân thiết gì, thậm chí còn chưa nói nổi một câu, nếu bây giờ nó đưa ra quá nhiều yêu cầu liệu có dọa hòa thượng chạy mất không?

Đây là lần đầu tiên Chúc Chiếu có tâm sự riêng, nó nghiêng cái đầu nhỏ, cái móng vuốt vô thức nghịch nghịch cánh hoa, đôi mắt xinh đẹp đảo qua đảo lại, còn mang theo vài phần mờ mịt, khiến người ta nhìn thôi cũng muốn bật cười.

"Tiểu thí chủ có lời gì cứ nói thẳng cũng không sao? Có lẽ bần tăng cũng giúp được đôi chút?"

Chúc Chiếu rút cái móng nhỏ về, miếng đệm thịt mềm mại vô tình cào nhẹ qua lòng bàn tay hắn một cái, giọng sữa non lại nghiêm túc vô cùng: "Để con nghĩ thêm đã."

Trái tim Hành Tri cũng như bị lông vũ khẽ lướt qua, tựa như mặt sông phẳng lặng bị ném xuống một viên đá nhỏ, dấy lên gợn sóng, dù rất nhẹ vẫn khiến người ta không thể phớt lờ, mặt nước rung động, từng vòng từng vòng lan rộng.

"Được, tiểu thí chủ cứ từ từ suy nghĩ thêm cũng không sao, bần tăng vẫn luôn ở đây, nếu tiểu thí chủ cần, bần tăng nhất định sẽ dốc toàn lực."

Chúc Chiếu "ò" một tiếng, rồi lại nói: "Cảm ơn hòa thượng nha, bảo bối sẽ báo đáp!"

Hành Tri không nhịn được bật cười thành tiếng, ngày thường nghe những lời như thế, hắn đều theo bản năng khách sáo vài câu rồi khéo léo từ chối, nhưng lần này hắn lại như bị ma xui quỷ khiến mà nhận lời: "Đa tạ tiểu thí chủ, bần tăng rất mong chờ."

Đi hết một vòng rồi mà hai người vẫn còn đang nói chuyện gì đó, bầu không khí nhìn qua hài hòa vô cùng.

Ngôn Hoan cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đứng dậy ló đầu nhìn sang bên kia, vừa tiện thể than phiền với Yến Trần Quân: "Sao mà lắm chuyện thế nhỉ? Chúc Chiếu vậy mà có thể nói chuyện với một người lâu như vậy luôn?"

Bình thường nhóc con đều chia đều số lời của mình thành mấy phần, quay sang người khác nhau mà líu ríu. Đương nhiên, phần dành cho nàng và Yến Trần Quân là nhiều nhất, mà Ngôn Hoan cũng rất thích nghe nó nói chuyện, dù sao cũng là con mình, độ bao dung cao vô cùng.

Nhưng việc Hành Tri cũng có thể kiên nhẫn nghe Chúc Chiếu líu ríu lâu như vậy, lại khiến Ngôn Hoan sinh ra một loại cảm giác nguy cơ khó hiểu, một suy nghĩ chẳng đúng lúc chút nào đột nhiên bật ra trong đầu nàng -- Chúc Chiếu sẽ không phải tìm được hốc cây tâm sự chuyên dụng của riêng mình rồi chứ?

Một khi đã nảy ra ý nghĩ ấy, trong lòng liền thấy là lạ khó chịu vô cùng, tuy nàng biết rõ trẻ con rồi sẽ lớn lên, sẽ có cuộc sống mới, bạn bè mới của riêng mình, nhưng khi khoảnh khắc ấy thật sự xuất hiện, nàng vẫn cảm thấy mất mát khó tả, cứ như vừa đánh rơi thứ gì cực kỳ quan trọng. Quả nhiên, khi con cái dần rời xa, phụ mẫu sẽ cảm thấy vô cùng không quen.

Rõ ràng Chúc Chiếu còn rất lâu nữa mới trưởng thành, mà hiện tại cũng chỉ là có thêm một người bạn mới, lần đầu gặp mặt nên nói chuyện lâu hơn một chút thôi, ấy vậy mà nàng đã cảm thấy bản thân giống như bị gạt ra khỏi thế giới của con trai, cô đơn đến khó diễn tả.

Ngay lúc Ngôn Hoan còn đang âm thầm thở dài, Chúc Chiếu đã quay lại rồi, vừa nhìn thấy mẫu thân, nó lập tức không chờ nổi mà nhảy từ lòng bàn tay Hành Tri sang, dang rộng móng vuốt đòi ôm, miệng mềm mại gọi: "Mẫu thân ~"

Ngôn Hoan lập tức vui vẻ hẳn lên, đưa tay đón lấy nó, chạm vào lớp lông mềm mượt của Chúc Chiếu, nàng mới cảm thấy mình sống lại như bình thường, hỏi: "Bảo bối nói gì với đại sư thế?"

Chúc Chiếu mở to đôi mắt tròn xoe nhìn mẫu thân, giọng sữa non còn mang theo vài phần ngượng ngùng: "Mẫu thân đừng hỏi trước nha, để bảo bối nghĩ xong rồi sẽ nói cho mẫu thân!"

Ngôn Hoan bật cười, cọ cọ cái mũi nhỏ của bé con: "Được thôi, khi nào bảo bối muốn nói thì hãy kể cho mẫu thân nhé, chúng ta đi ăn cơm nào!"

Chúc Chiếu lập tức phấn khích vô cùng: "Ăn cơm cơm! Mẫu thân, hôm nay vẫn là cá ạ?"

"Hôm nay không có cá, đại sư không ăn được thịt, nhưng mẫu thân làm đậu hũ vị cá cho bảo bối rồi, muốn thử không?"

Chúc Chiếu gật gật cái đầu nhỏ, đầy mong chờ: "Thử!" Rồi lại cảm thán, "Hòa thượng đáng thương quá nha, không được ăn thịt, vậy mất đi bao nhiêu niềm vui luôn."

Ngôn Hoan vô cùng tán đồng: "Đúng vậy còn gì, cho nên Hành Tri đại sư và sư môn của đại sư đều là những người rất đáng khâm phục."

Chúc Chiếu nghiêm mặt, gật đầu đầy trịnh trọng, giọng sữa non nghiêm túc nói: "Hòa thượng là người tốt!"

Ngôn Hoan: "Phụt!"

Chúc Chiếu mở to đôi mắt xinh đẹp, ngẩng đầu nhìn nàng: "Mẫu thân đang cười nhạo bảo bối sao?"

"Không hề!" Ngôn Hoan phủ nhận, "Mẫu thân đang khen bảo bối đó! Mẫu thân cũng nghĩ như vậy, giống hệt bảo bối luôn!"

Chúc Chiếu vui vẻ trở lại: "Đậu hũ cá!"

Hành Tri đi tới chào hỏi Yến Trần Quân, rồi chủ động nhắc tới một chuyện: "Mấy ngày trước, trên đường bần tăng tới Tây Hoàng Cảnh, có gặp Lân Quân. Hắn tìm thí chủ nhiều ngày mà vẫn không nhận được hồi âm, nên nhờ bần tăng mang tới một phong ngọc giản."

Yến Trần Quân hiểu ra, nhận lấy ngọc giản nhưng không lập tức mở xem, mà hỏi trước: "Kiếp nạn của Đông Hải giải quyết tới đâu rồi?"

"Nghe nói đã có hiệu quả khá tốt, nhưng Lân Quân vẫn còn một chuyện chưa thể nghĩ thông, có khả năng liên quan đến tương lai Đông Hải nên không dám tùy tiện quyết định, vì thế mới tìm kiếm hai vị thí chủ khắp nơi."

Yến Trần Quân gật đầu nói: "Ta biết rồi, xem thư xong tự sẽ hồi đáp, làm phiền đại sư."

Hành Tri hơi cúi người, không nói thêm nữa.

Lúc này Chúc Chiếu cũng đã được ăn món đậu hũ vị cá của mình.

Ngôn Hoan luôn cảm thấy nó vẫn giống một em bé sơ sinh, không thích hợp ăn thứ quá cứng hay quá tốn răng để nhai, nên đậu hũ được nàng làm mềm đặc biệt, giống như tào phớ vậy, vừa vào miệng đã tan ra, tức khắc khiến cái miệng nhỏ của Chúc Chiếu kinh diễm vô cùng.

Ăn liền ba miếng, Chúc Chiếu mới dừng lại, lớn tiếng nói: "Mẫu thân, siêu cấp ngon luôn!"

Thấy nó thích, Ngôn Hoan cũng đặc biệt vui vẻ: "Bảo bối thích thì ăn nhiều một chút!"

"Mẫu thân cũng ăn!" Móng vuốt nhỏ của Chúc Chiếu không cầm được đũa, cũng không dùng thìa, nên từ trước tới giờ vẫn luôn ăn bằng cái bát nhỏ riêng của mình, lúc này nó liền đẩy cái bát tới trước mặt Ngôn Hoan.

Ngôn Hoan đồng ý: "Được."

Ăn gần no rồi, Chúc Chiếu lại lạch bạch bước tới trước mặt Hành Tri, hỏi hắn: "Bá bá thích không?"

Hành Tri mỉm cười gật đầu: "Đây là món chay ngon nhất mà bần tăng từng ăn."

Chúc Chiếu nheo mắt lại, rõ ràng cũng rất hưởng thụ lời khen của hắn, nó đưa móng vuốt nhỏ đẩy đẩy cái đĩa của Hành Tri: "Vậy bá bá phải ăn nhiều một chút nha, lần sau phải hai ngày nữa mới có đó! Mẫu thân chưa bao giờ thích ăn liên tục mấy ngày cùng một món đâu!"

Hành Tri đồng ý: "Bần tăng hiểu rồi, đa tạ tiểu thí chủ đã nhắc nhở."

Vân Tôn nhướng mày, trong lòng khá bất ngờ.

Ông cũng đã nghe nói chuyện hôm ấy, lúc giết rồi phong ấn Nguyên Thời Trạch, Chúc Chiếu từng hướng lên trời mà hô to câu kia, ông cũng biết Hành Tri hẳn là đã mơ hồ nghe được lời ấy, cho nên việc g**t ch*t Nguyên Thời Trạch mới trở nên thuận lợi khác thường.

Bởi vậy, từ lúc Hành Tri tới đây, mọi người đều rất ăn ý, không ai gọi tên Chúc Chiếu nữa, mà chỉ gọi nó là "bảo bối", muốn xem thử giữa hai người bon họ rốt cuộc sẽ phát triển ra điều gì.

Không ngờ Chúc Chiếu đối với vị hòa thượng này, quả nhiên là đặc biệt khác hẳn.

Vân Tôn bắt đầu diễn trò: "Bảo bối à, ông ngoại vẫn chưa ăn no đâu."

Chúc Chiếu ngay lập tức dựng đứng đôi tai nhỏ lên, lạch bạch bước tới, đẩy đẩy tay Diệp Nhứ Duy: "Bà ngoại, bà múc thêm cho ông ngoại một muỗng đi, ông ấy lớn thế này rồi mà còn phải để người khác chăm nữa ~"

Diệp Nhứ Duy cố ý trêu: "Ông ngoại có tay mà."

Chúc Chiếu mở to mắt: "Nhưng ông ấy ngốc nha!"

Khúc Thừa Ý: "Phụt!"

Diệp Nhứ Duy cũng bật cười ha hả: "Được rồi, bảo bối nói đúng, chúng ta phải chăm sóc người ngốc chứ."

Chúc Chiếu gật đầu lia lịa: "Ai bảo chúng ta là người một nhà cơ."

Hành Tri bất ngờ bật cười thành tiếng: "Ha, tiểu thí chủ quả nhiên dịu dàng lại giàu tình thương, người già tuổi tác lớn rồi, trí nhớ kém đi, đúng là sẽ trở nên ngốc hơn một chút, tiểu thí chủ nói không sai."

Vân Tôn: "????" Hòa thượng ngươi có thể tôn trọng người khác một chút không? Đây là nhà chúng ta đó! Không thể có chút tự giác của khách tới chơi à?

Chúc Chiếu bừng tỉnh: "Ra là vậy nha!" Nói xong liền xoay người chạy về bên cạnh Yến Trần Quân, giẫm lên mu bàn tay hắn, kiễng chân ngẩng đầu nhìn phụ thân mình, "Phụ thân, sau này phụ thân cũng sẽ già đi ạ? Đợi phụ thân biến thành ngốc rồi, bảo bối sẽ chăm sóc phụ thân nha!"

Yến Trần Quân: "???"

Con nhất định phải ép ta đánh con đúng không?!

Vân Tôn thấy sảng khoái, cười lớn ha hả, khi không chỉ có một người bị tổn thương, thì đau khổ sẽ được san đều, con người một khi có đồng đội cùng cảnh ngộ sẽ chẳng còn buồn nữa, thậm chí còn dư sức mà cười trên nỗi đau của người khác, ví dụ như Vân Tôn lúc này đây.

Có Yến Trần Quân làm đồng đội chịu nạn vẫn chưa đủ, máu hóng chuyện của Vân Tôn lại nổi lên, ông tiếp tục nói: "Không chỉ ông ngoại đâu, hòa thượng rồi cũng sẽ già đi."

Hiển nhiên Chúc Chiếu bị dọa cho kinh ngạc, trong đôi mắt tròn vo viết đầy vẻ "bảo bối không tin", nó nghi ngờ nhìn một hồi, lại cảm thấy có gì đó không đúng, liền từ trên người phụ thân bò xuống, lần nữa đi tới trước mặt Hành Tri, nghiêm túc đánh giá hắn từ trên xuống dưới.

Hành Tri mỉm cười, đang định mở miệng nói vài câu để dỗ dành nhóc con, thì Chúc Chiếu đã lên tiếng trước.

Giọng trẻ con mềm mềm ngọt ngào như một viên kẹo dẻo thượng hạng, chỉ cần cầm trong tay đã biết nó rất ngọt rất ngon, mang theo sức hấp dẫn khiến người ta khó lòng từ chối.

"Bá bá đừng sợ, hòa thượng sẽ không già đâu!"

Hành Tri sững người, trong khoảnh khắc ấy, hắn dường như lại nghe thấy tiếng gọi của Thần linh, thoáng qua rồi biến mất, nhưng cảm giác khiến tim người run rẩy ấy vẫn lưu lại thật lâu không tan.

Ngôn Hoan quay sang nhìn Yến Trần Quân, dùng ánh mắt hỏi hắn: "Ý gì vậy?"

Yến Trần Quân khẽ gãi vào lòng bàn tay nàng, viết mấy chữ: "Đông Hoàng Lăng."

Ngôn Hoan hiểu ngay, giống như Đông Hoàng Lăng, nếu trở thành Thần sử thì sẽ không già đi nữa, thậm chí còn có thể đảo ngược trạng thái già đi do ngũ suy gây ra, nói cách khác, Chúc Chiếu đã kiên định lựa chọn Hành Tri?

Dù thế nào đi nữa, đây cũng là lần đầu tiên bảo bối tự mình đưa ra lựa chọn, Ngôn Hoan cũng không nói gì, chỉ cười híp mắt nhìn bé con đang an ủi thuộc hạ của mình, giống y hệt mấy vị lãnh đạo năm xưa chuyên vẽ bánh cho nàng.

"Bá bá phải ăn nhiều vào nha." Chúc Chiếu lại đẩy đẩy cái đĩa trước mặt Hành Tri, rồi quay sang gọi Khúc Thừa Ý bên cạnh, "Sư bá, sư bá gắp thức ăn cho hòa thượng đi!"

Khúc Thừa Ý lập tức đáp lời, múc hơn nửa nồi đậu hoa cho Hành Tri, lại gắp thêm hai đũa rau xanh thật lớn, hòa nhã nói: "Đại sư à, đây là tấm lòng của cháu trai nhà ta đó, đại sư phải ăn hết mới được." Đây chính là c* li đầu tiên của cháu trai nhà hắn, đương nhiên phải tiếp đãi thật tốt, để hắn bất kể thế nào cũng phải ngoan ngoãn làm công cho cháu trai mình!

Hành Tri: "......"

Hắn cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng?

Nhưng Hành Tri còn chưa kịp nghĩ kỹ, đã nhanh chóng bị đủ loại thức ăn do người thân gắp tới làm cho hoa cả mắt.

Ngôn Hoan vẫn luôn chăm chú nhìn sang bên này, nàng cảm thấy trong khoảnh khắc vừa rồi, biểu cảm của Hành Tri dường như đã thay đổi một chút, hẳn là đã xảy ra chuyện gì đó mà người khác không thể nhận ra, chỉ liên quan tới hắn và Chúc Chiếu, nàng âm thầm ghi nhớ trong lòng, định lát nữa sẽ tìm Yến Trần Quân hỏi thử.

Không ngoài dự đoán, đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm tu đạo, Hành Tri ăn no đến no căng bụng......

Sau bữa cơm, Hành Tri ôm cái bụng căng tròn đi tản bộ tiêu thực.

Chúc Chiếu chạy phía trước dẫn đường, Vân Tôn và Khúc Thừa Ý đi phía sau cùng, tiện thể đưa nhóc con ra ngoài làm huấn luyện chịu đựng gió tuyết của ngày hôm nay.

Ngôn Hoan kéo Yến Trần Quân trở về phòng, hỏi: "Vừa rồi, có phải con lại dùng năng lực thiên phú với đại sư Hành Tri rồi không?"

Yến Trần Quân gật đầu: "Ừm, là vô thức thôi, Chúc Chiếu hẳn vẫn chưa hiểu rõ, tuổi này của nó vốn còn chưa thức tỉnh hoàn toàn, là bởi thiên phú quá cao nên đôi lúc sẽ tràn ra ngoài, khiến nó vô thức sử dụng năng lực."

"Vậy chàng đoán được bao nhiêu về năng lực của Chúc Chiếu rồi?"

Yến Trần Quân lại nói: "Nhiều nhất khoảng một phần ba, nhưng vẫn chưa chắc chắn, nó đã dùng năng lực trước mặt ta hai lần, ta chỉ có thể cảm nhận được, nhưng lại không thể bắt giữ. Ngay cả giữa tộc với nhau cũng không thể tùy tiện nhìn trộm năng lực của ấu tể, đó là sự bảo hộ của trời đất dành cho chúng."

Ngôn Hoan trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu vậy thì ta cũng không lo nữa, ban đầu ta nghĩ, biết sớm thì chúng ta mới có thể chuẩn bị sớm hơn, đúng không? Để Chúc Chiếu bắt đầu học chữ từ bây giờ, lớn thêm chút nữa thì tu luyện thuật pháp và công pháp phù hợp với nó, học nhiều kỹ năng thêm một chút lúc nào cũng có ích, đợi sau này trưởng thành, khi nó phải gánh vác sứ mệnh của riêng mình, chúng ta cũng sẽ bớt lo hơn."

"Không thì, lỡ như nó giống chàng năm đó, bị người ta lừa gạt, hành hạ, rút gân róc xương...... Nghĩ tới thôi ta đã đau lòng không chịu nổi, thậm chí còn từng nghĩ, giá như chưa từng sinh con ra."

Đây là lần đầu tiên hai người nghiêm túc nói tới tương lai của Chúc Chiếu, Yến Trần Quân lập tức nghẹn lại, tâm trạng vô cùng phức tạp, vội vàng an ủi nàng: "Sẽ không đâu, Hoan Hoan đừng lo, Chúc Chiếu thông tuệ hơn ta năm đó rất nhiều, chúng ta cũng đã dẫn nó đi khắp đại lục Long Đằng một đoạn đường rồi, để nó sớm nhìn thấy đủ loại phong cảnh nhân gian, nó sẽ hiểu thôi."

Hắn chưa từng nhận ra rằng, Ngôn Hoan vậy mà đã sớm bắt đầu tính toán cho tương lai của con.

"Còn ta năm ấy quả thật là chưa từng trải sự đời, lòng dạ lại quá vô tư, những lời trưởng lão dặn dò, ta chẳng ghi nhớ được mấy câu, nên mới trúng kế đám người kia, nhưng cũng chính vì vậy ta mới có thể gặp được Hoan Hoan."

Chuyện này, cho dù qua bao lâu đi nữa, Yến Trần Quân cũng sẽ không quên, cho tới tận bây giờ, trong lòng hắn chỉ còn lại sự cảm kích và vui mừng. Những lừa gạt và tra tấn năm xưa, giữa cuộc sống những ngày này, đã dần bị sự dịu dàng và hạnh phúc mà hai người quan trọng nhất đời hắn mang tới, được lấp lại hoàn toàn.

Ngôn Hoan ngược lại lại vô cùng thản nhiên, nàng chủ động nắm lấy tay hắn, rồi bật cười nói: "Cho nên, chàng cũng cảm thấy phần lớn thời gian Chúc Chiếu vẫn rất đáng yêu đúng không?"

Yến Trần Quân cũng cười theo: "Dù sao cũng là con ruột mà."

Ngôn Hoan ha ha cười rộ lên: "Mỗi lúc nó quậy phá, ta cũng toàn tự an ủi mình như vậy đó, với lại bây giờ nó thật sự rất đáng yêu mà, ngoài thỉnh thoảng bật ra vài ý tưởng kỳ quái ra thì vừa ngoan vừa nghe lời, cũng không chạy lung tung khắp nơi."

Đối với một đứa nhóc mà nói, như vậy đã là đứa nhóc cực kỳ hiếm có rồi!

Yến Trần Quân nhất thời không biết phản bác thế nào, quả thật, nếu nghiêm túc mà nói, ngoài việc thỉnh thoảng nói chuyện khiến người ta nghẹn họng ra, Chúc Chiếu đúng là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn đáng yêu.

Ngôn Hoan nhìn ra bên ngoài, vừa lúc thấy bóng dáng nhỏ xíu của Chúc Chiếu, lại nhớ tới một chuyện, liền hỏi hắn: "Trước đây ta từng nghĩ, tâm pháp của các môn phái lớn ở đại lục Long Đằng liệu có thích hợp để Chúc Chiếu học không, nên muốn hỏi chàng xem có cần cho con học không?"

"Có, rất nhiều thuật pháp ta dùng cũng đều là thuật pháp cơ bản của các môn phái lớn, học được những thứ ấy mới có thể tự sáng tạo ra chiêu thức của riêng mình, lấy bất biến ứng vạn biến, cũng mới có thể cảm nhận rõ con đường thăng cấp của bản thân, tuy nhiên hiện giờ vẫn chưa cần vội, chờ thêm chút nữa đi."

Ngôn Hoan cười rộ lên: "Vậy cứ để con tiếp tục tận hưởng tuổi thơ vô ưu vô lo thêm một thời gian nữa vậy."

Chúc Chiếu đang chạy nhảy vui vẻ giữa khóm hoa, đột nhiên cảm thấy một cơn lạnh lẽo ập tới, nó lập tức rụt hai cái móng nhỏ lại ôm trước ngực, như thể làm vậy là có thể ngăn được gió lạnh bên ngoài, rồi đứng bật dậy, cảnh giác nhìn quanh một vòng.

Hành Tri cúi người hỏi: "Tiểu thí chủ làm sao vậy?"

Chúc Chiếu nhìn ngó một lúc, không phát hiện ra bất kỳ khí tức sinh vật lạ nào, lúc này mới thả lỏng, nó men theo vạt áo Hành Tri trèo lên vai hắn, tự tìm một vị trí thoải mái nằm xuống, giọng sữa non mềm mại: "Phụ thân lại nói xấu bảo bối rồi, bảo bối không thèm để ý phụ thân nữa!"

Hành Tri lập tức bật cười: "Cũng có thể chỉ là nổi gió thôi mà?"

Chúc Chiếu đáp: "Bảo bối đâu có ngốc!"

"Phải, tiểu thí chủ là đứa trẻ thông minh nhất mà bần tăng từng gặp!"

Chúc Chiếu kiêu ngạo vểnh cái đuôi nhỏ lên, lắc qua lắc lại mấy cái, rõ ràng cực kỳ đồng ý với lời khen này.

Đi dạo xong, tiêu thực xong, Chúc Chiếu liền tự ngủ mất, nhóc con từ lâu đã hình thành giờ giấc sinh hoạt cố định, dù trời có sập xuống cũng không lay chuyển nổi.

Đối với chuyện bảo bối lòng dạ rộng rãi như vậy, Ngôn Hoan thật sự cảm thấy vô cùng an ủi, con người sống trên đời, chuyện không như ý tám chín phần mười, chỉ khi nghĩ thoáng thì mới có thể sống vui vẻ được, bất kể lúc nào thì ăn no ngủ đủ vẫn luôn là quan trọng nhất.

Trước bữa tối, Tô Tuyết Phong tới hỏi ý kiến từng người, rồi quay sang Ngôn Hoan: "Có muốn làm cho Chúc Chiếu một con cá không? Hay là bánh sữa?"

Trẻ con không thể cứ mãi ăn chay theo họ được, như vậy sẽ suy dinh dưỡng mất, nhất là Chúc Chiếu còn thích ăn thịt đến thế, đậu hũ dù làm ngon hơn nữa cũng không thể thay thế dinh dưỡng khác được.

Ngôn Hoan còn chưa kịp trả lời, đã nghe thấy giọng nói mờ hồ của Hành Tri vang lên trước: "Chúc Chiếu? Ai là Chúc Chiếu?!"

Tô Tuyết Phong lập tức che miệng mình lại, ánh mắt đầy xin lỗi nhìn Ngôn Hoan, rõ ràng nàng thấy Hành Tri đại sư vẫn còn ở trong sân, nên mới chạy tới đây bàn bạc với Ngôn Hoan, ai ngờ bước chân hắn nhanh đến vậy, thoắt cái đã xuất hiện rồi......

Ngôn Hoan mím môi cười, ra hiệu không sao, không cần để ý quá, vốn dĩ đây cũng chỉ là chút ác ý thú vị của mọi người, muốn xem thử khi nào Hành Tri mới phát hiện ra thôi, phát hiện sớm hay muộn thật ra cũng chẳng khác gì.

"Nhóc con trong tay ngươi." Yến Trần Quân đi tới, chỉ chỉ nhóc con đang nằm trong khuỷu tay hắn.

Hành Tri mặt đầy hoảng hốt, cúi đầu nhìn ấu tể: "Chúc Chiếu?"

Bảo bối chớp chớp đôi mắt to, giọng sữa non vẫn như thường ngày: "Chuyện gì?"

------

Tác giả có lời muốn nói:

Bảo bối đột nhiên phấn khích nói: Đợi phụ thân già rồi, có phải con sẽ đánh thắng được phụ thân không?

Yến Trần Quân:???

# Mỗi ngày đứa con ngốc nhà ta đều đang nghĩ cái gì vậy#