Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù
Chương 64: Phụ thân, phụ thân có biết nuôi con không vậy
Sau khi dỗ dành thông suốt, Ngôn Hoan lại vui vẻ tiếp tục dạy Chúc Chiếu học chữ, đợi học xong, nàng để bé con ra ngoài chơi với Hồng Hồng, rồi mới quay sang hỏi Đông Hoàng Lăng: "Cơ thể Chúc Chiếu thật sự không có vấn đề gì chứ?"
"Khỏe lắm, không có bất kỳ bất thường nào, rất khỏe mạnh. Có lẽ là do tác dụng của bùa chú này vừa đúng với thiên phú của Chúc Chiếu, nên mới vô tình kích phát, để ta nghiên cứu thêm xem sao."
Ngôn Hoan lúc này mới thật sự yên tâm: "Không sao là tốt rồi."
Còn về hiệu quả của bùa chú kia, nàng thật sự không nhìn ra được, nhưng vẫn theo bản năng thử mô phỏng vẽ lại hai lần, càng vẽ lại càng cảm thấy quen thuộc. Dường như lúc vẽ ra vô cùng trôi chảy, dòng linh khí vận chuyển cũng nghe lời hơn hẳn, thế nhưng nàng quả thực chưa từng thấy loại bùa chú này bao giờ, càng không thể biết nó có tác dụng gì.
Nghiên cứu một hồi vẫn không ra kết quả, Ngôn Hoan liền dứt khoát bỏ qua trước, Ngôn Hoan trước giờ không thích tự ép mình chui vào ngõ cụt, càng cố chấp suy nghĩ chỉ càng khiến tư duy bị hạn chế, chi bằng tạm gác lại trước đã, biết đâu sau này linh cảm sẽ tự nhiên xuất hiện thì sao.
"Bảo bối, Hồng Hồng, tới làm bánh quy nhỏ nào!"
Vừa nghe thấy có đồ ăn ngon, Chúc Chiếu lập tức chạy ù về, lao thẳng vào lòng Ngôn Hoan, sốt ruột đưa ra yêu cầu của mình: "Muốn loại ngọt ngọt, giòn giòn cơ!"
Ngôn Hoan đồng ý: "Được, nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu của con."
Giòn xốp, vị ngọt, lại còn phải dùng nguyên liệu phù hợp cho trẻ nhỏ ăn được, Ngôn Hoan nhanh chóng suy nghĩ một lượt trong đầu, rất nhanh đã có ý tưởng, liền dẫn theo hai đứa nhỏ vào bếp.
Khi Yến Trần Quân trở về, vừa bước vào sân đã nghe thấy giọng sữa non của Chúc Chiếu cùng tiếng phụ họa của Hồng Hồng, hai nhóc con đang vô cùng nghiêm túc thảo luận xem loại bánh ngọt nào ngon hơn, bộ dáng nghiêm túc ấy khiến người ta nghe thôi cũng không nhịn được mà bật cười.
Chúc Chiếu và Hồng Hồng gần như đồng thời dựng tai lên, sau đó một trước một sau chạy ào tới.
"Phụ thân!"
Ngôn Hoan cũng ló đầu ra khỏi bếp, dịu dàng cười nói: "Chàng về rồi."
Yến Trần Quân gật đầu, nhìn khung cảnh trước mắt, lòng hắn được lấp đầy bởi cảm giác thỏa mãn vô cùng, hắn khẽ đáp: "Ta đã về."
"Đợi chút nhé, sắp xong hết rồi, hôm nay có món điểm tâm mới đó!"
Chúc Chiếu cũng nói: "Phụ thân, rửa tay!"
Trước khi ăn cơm phải rửa tay, chuyện này Chúc Chiếu luôn nhớ rất kỹ, nó đúng là một bảo bối ngoan ngoãn biết nghiêm túc thực hiện quy tắc.
Yến Trần Quân đáp một tiếng, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Chúc Chiếu, hắn ngoan ngoãn rửa tay sạch sẽ, lại dùng khăn lau khô rồi mới bước vào bếp hỏi: "Ta cần làm gì?"
"Bưng mấy cái này ra ngoài giúp ta là được, không còn gì khác đâu, chỉ còn khay cuối cùng nữa thôi, khoảng một khắc nữa là xong."
"Phụ thân, bưng ra đi, bảo bối muốn ăn thử đầu tiên!"
Hơn mười ngày không gặp, Yến Trần Quân vô cùng nhớ nhung hai người, đối với Chúc Chiếu, hắn cũng nhiều thêm vài phần kiên nhẫn, nó nói muốn ăn đầu tiên, hắn cũng cực kỳ chiều theo, dau khi bưng ra ngoài, thấy nhiệt độ cũng đã giảm gần đủ, không còn nóng miệng nữa, hắn liền cầm một cái đưa tới bên miệng Chúc Chiếu, cái thứ hai thì đưa cho Hồng Hồng, dù sao cũng không thể thiên vị quá mức, lỡ bị cào cho một phát thì phiền.
Nhìn hai đứa nhỏ ăn vui vẻ như vậy, Vân Tôn vốn định hỏi thăm tình hình một chút, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Chúc Chiếu đã lại bắt đầu líu lo không ngừng.
"Phụ thân, phụ thân đánh chạy kẻ xấu rồi hả?"
"Đánh chạy rồi, còn đưa hắn về quê nhốt lại luôn."
"Oa, phụ thân lợi hại quá đi!"
Hiếm lắm mới được nhóc con khen ngợi công nhận như vậy, Yến Trần Quân không nhịn được bật cười: "Thế còn Chúc Chiếu thì sao? Khoảng thời gian này con làm gì rồi? Có học được gì mới không?"
"Học chữ đó!" Chúc Chiếu lập tức bắt đầu kể liến thoắng cuộc sống của mình cho phụ thân nghe, "Rồi còn ăn ngon nữa, mẫu thân làm nhiều món lắm luôn, có gà nướng nè, khoai lang nướng nè, khoai tây nướng nữa, còn có cá nướng! Còn nấu canh nữa, ngon lắm luôn!"
Nghe một hồi, nội dung liên quan tới đồ ăn chiếm hết tám chín phần, phần còn lại thì là học chữ, ngủ cùng mẫu thân và nghe trưởng bối kể chuyện bên ngoài.
Trí nhớ của Chúc Chiếu rất tốt, vậy nên vẫn nhớ được kha khá chuyện, nhóc con lại tiếp tục líu ra líu ríu kể cho Yến Trần Quân nghe một câu chuyện về tiểu thư nhà giàu bị phượng hoàng nam lừa gạt, cuối cùng còn nghiêm túc kết luận: "Phụ thânthấy cô ấy có phải ngốc lắm không?"
Trên đầu Yến Trần Quân gần như hiện nguyên một hàng dấu chấm hỏi: "????"
Cho nên, rốt cuộc là ai kể cho con nghe cái chuyện này vậy?
Ngôn Hoan vừa lúc bưng khay bánh cuối cùng từ trong bếp đi ra, khẽ thở dài rồi nói với hắn: "Lén đọc thoại bản ta mua đó, cái khác thì chưa học được, nhưng lại cực kỳ căm ghét phượng hoàng nam." Nói xong, nàng ghé sát bên tai hắn, hạ thấp giọng thủ thỉ, "Bé con còn phân tích với ta xem phụ thân mình có tính là phượng hoàng nam không nữa."
Yến Trần Quân: "???"
Ngôn Hoan mím môi cười: "Ta bảo với con rằng cái viện lớn chúng ta đang ở bây giờ là do phụ thân xây, ngay cả nguyên liệu làm đồ ăn ngon cho bảo bối ăn cũng đều do phụ thân tìm về, sau đó con liền không hỏi nữa."
Yến Trần Quân lần nữa rơi vào trầm mặc, hoàn toàn không biết nên nói gì: "......"
"Chuyện này là lỗi của ta, ta cứ nghĩ con còn nhỏ, không ngờ ngay cả ngọc giản nó cũng tự mở được, còn đọc cả nội dung bên trong, mặc dù hơn nửa đều hiểu sai hết rồi."
Yến Trần Quân đưa tay day day mi tâm: "Sau này ta sẽ chú ý, chuyện giáo dục Chúc Chiếu cứ giao cho ta đi. Trong thời gian này Hoan Hoan cũng vất vả rồi, mỗi ngày còn phải chuẩn bị nhiều đồ ăn như vậy cho con, bây giờ ta đã về, những việc này cứ giao cho ta là được."
Ngôn Hoan hỏi: "Khi nào chúng ta sẽ rời đi?"
"Đợi đến sau ngày trăm ngày kể từ lúc Chúc Chiếu phá xác, lúc đó gió tuyết bên ngoài sẽ không còn gây tổn thương lớn cho con nữa. Chỉ cần phủ thêm vài tầng linh khí phòng hộ, cho dù băng ngang toàn bộ dãy núi Côn Ngô cũng không thành vấn đề, khi ấy chúng ta cũng có thể rời khỏi nơi này rồi."
"Là muốn tiếp tục đi sâu vào bên trong sao?"
Lúc đến đây, Ngôn Hoan không quá để ý, nhưng dựa theo tốc độ của Yến Trần Quân mà tính toán, nơi này vẫn chưa phải khu vực sâu nhất của dãy núi Côn Ngô, nhiều lắm cũng chỉ khoảng hai phần ba đường, đi thêm một phần ba về phía bắc nữa mới là tận cùng của dãy núi Côn Ngô, nơi đó hẳn cũng là nơi gần vùng đất của Thần nhất.
Nàng luôn có cảm giác mình từng đến nơi ấy rồi, trong ký ức mơ hồ vẫn còn chút ấn tượng.
Yến Trần Quân nhìn nàng, khẽ cười: "Ừm, rất nhanh sẽ kết thúc thôi, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên, Hoan Hoan chờ thêm một chút nữa nhé."
Ngôn Hoan hơi thở phào nhẹ nhõm, cũng cười theo, nhưng chỉ cần Nguyên Thời Trạch còn chưa chết, trong lòng nàng vẫn luôn có cảm giác bất an, nàng vốn muốn hỏi hắn tình hình bên phía Nguyên Thời Trạch thế nào rồi, nhưng lại cảm thấy không nên phá hỏng khoảnh khắc đoàn tụ tốt đẹp này, thôi thì đợi tối rồi nói sau vậy.
Huống hồ, bên phía Hành Tri đại sư và Phương Tri Vô chắc cũng sắp có tin tức mới truyền về rồi.
Không còn Lai Nhân Giáo nữa, rất nhiều kế hoạch của Nguyên Thời Trạch hẳn cũng chưa thể hoàn toàn triển khai, muốn đối phó với hắn, có lẽ cũng không còn khó khăn như trước nữa. Hơn nữa, phía Vân Tôn cũng nghe nói rằng đèn bản mệnh của hai người kia suốt khoảng thời gian này đều không có bất kỳ dị thường nào.
Vào những lúc thế này, không có tin tức, thật ra chính là tin tức tốt nhất, chỉ cần người còn sống, những chuyện khác đều có thể giải quyết.
Mọi người đều có mặt đầy đủ, cả đoàn vui vẻ ăn một bữa lớn, còn ăn thêm không ít điểm tâm, không khí hòa thuận ấm áp vô cùng.
Chúc Chiếu cũng cực kỳ vui vẻ, dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng nó thật sự rất nhớ phụ thân mình, chỉ khi phụ mẫu đều ở bên cạnh, Chúc Chiếu mới cảm thấy đặc biệt hạnh phúc. Khoảng thời gian phụ thân vắng mặt, nó luôn cảm thấy như thiếu mất thứ gì đó, đến mức ban đêm ngủ còn mơ thấy phụ thân.
Bây giờ cả nhà lại ở bên nhau rồi, Chúc Chiếu còn uống thêm một bát canh nữa, mẫu thân nói đó là canh sườn hầm bắp, bảo bối chưa từng thấy bắp bao giờ, cũng chẳng nhận ra sườn là thịt gì, dù sao thì vẫn uống ngon.
Hai mươi ngày cuối cùng ấy, mỗi ngày Ngôn Hoan đều đưa Chúc Chiếu ra ngoài một lúc, để nhóc con dần thích nghi với thời tiết gió tuyết ở Côn Ngô, tiện thể xem có thể tìm thêm nguyên liệu gì ăn được mang về hay không.
Khúc Thừa Ý cùng hai tỷ muội Tô Tuyết Nhan cũng nhân khoảng thời gian này đi khắp các dãy núi lớn ở Côn Ngô, gần như tìm hết đặc sản nơi đây mang về chia sẻ với mọi người.
Ngôn Hoan nhờ vậy mà được nhìn thấy vô số món ngon của kiếp trước, đặc biệt là đủ loại hạt khô phương bắc, ở dãy Côn Ngô gần như thứ gì cũng có. Thậm chí còn có không ít loại trái cây vốn chỉ nên sinh trưởng ở vùng nhiệt đới, vậy mà lại được tìm thấy trong một hang động ngầm?!
Bên trong hang động ấy nhiệt độ cực cao, bắt nguồn từ nhiệt dưới lòng đất, cộng thêm môi trường địa lý đặc thù của Côn Ngô, mới hình thành nên một khu vực kỳ lạ như vậy, linh thực bên trong cũng vô cùng phong phú đa dạng.
Cảm giác như, cho dù toàn bộ đại lục Long Đằng đột nhiên bị hủy diệt, chỉ cần Côn Ngô vẫn còn tồn tại, nơi này vẫn có thể gây dựng lại mọi thứ từ đầu, tựa như đang âm thầm chuẩn bị cho một đại tai nạn sắp xảy ra.
Trong lòng Ngôn Hoan đầy nghi hoặc, liền tranh thủ lúc rảnh hỏi Yến Trần Quân.
"Trước đây đúng là từng có dự định như vậy, nhưng hiện tại có lẽ không cần dùng tới nữa, cứ để chúng tiếp tục sinh trưởng ở đây đi."
Ngôn Hoan lại nói: "Có phải chàng đã dự cảm được sẽ xảy ra chuyện lớn gì đó không?"
"Nếu Nguyên Thời Trạch không chết, nhất định sẽ có tai kiếp. Nhưng bây giờ sẽ không nữa, có ta ở đây."
Chỉ vỏn vẹn hai câu ngắn ngủi ấy, lại khiến sóng gió trong lòng Ngôn Hoan cuộn trào dữ dội, đột nhiên hiểu ra -- Theo nguyên cốt truyện, cuối cùng Nguyên Thời Trạch sẽ ép Yến Trần Quân rơi vào trạng thái ngủ say, mà với thân phận nam chính, Nguyên Thời Trạch cũng sẽ tiến vào vùng đất của Thần.
Trong khoảng thời gian ở cạnh Yến Trần Quân, Ngôn Hoan cũng dần hiểu thêm không ít chuyện liên quan tới vùng đất của Thần,dphần lớn đều chỉ là suy đoán, nhưng bất kể là Yến Trần Quân hay Đông Hoàng Lăng, đều từng vô tình tiết lộ cùng một tin tức -- không còn nhiều thời gian nữa.
Trước giờ nàng vẫn không hiểu thời gian ấy rốt cuộc là gì, giờ phút này Ngôn Hoan đột nhiên nghĩ tới một khả năng, khả năng chính là thời điểm kiếp nạn của đại lục Long Đằng sắp giáng xuống. Cho nên trước khi điều đó xảy ra, Yến Trần Quân nhất định phải quay về vùng đất của Thần, bởi vì chỉ khi khôi phục sức mạnh ở trạng thái toàn thịnh, hắn mới có khả năng chống lại kiếp nạn ấy.
Mà nếu hắn không thể trở về đúng lúc, đại lục Long Đằng rất có thể sẽ bị hủy diệt hoàn toàn.
Ngay từ giai đoạn đầu khi âm mưu của Nguyên Thời Trạch vừa lộ ra manh mối, Yến Trần Quân đã mơ hồ cảm nhận được, hắn biết chuyến rèn luyện lần này của mình e rằng sẽ không thuận lợi, vì vậy hắn mới sớm chuẩn bị sẵn đường lui, để đại lục Long Đằng vẫn còn cơ hội bắt đầu lại từ đầu.
Ngôn Hoan khẽ thở dài, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Yến Trần Quân quay đầu nhìn nàng, lặng lẽ nắm lấy tay nàng, nhẹ giọng nói: "May mà có Hoan Hoan, tất cả những chuyện ấy sẽ không xảy ra nữa."
"Ừm, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi." Ngôn Hoan cũng ngẩng đầu nhìn hắn, cong mắt cười.
Chúc Chiếu kiễng đôi chân nhỏ đi vài bước trên nền tuyết, lập tức cảm thấy lạnh muốn chết, cho dù đã được bọc trong linh khí phòng hộ, lạnh đến mức lông trên người nó đều dựng hết cả lên, nó vội vàng chạy thẳng về phía Ngôn Hoan, bám lấy vạt váy nàng trèo lên: "Mẫu thân, lạnh quá, ôm ôm!"
Ngôn Hoan lập tức cúi người bế bé con lên, còn truyền thêm linh khí cho bé con: "Còn lạnh không?"
"Không lạnh nữa, mẫu thân ôm bảo bối là không lạnh nữa." Chúc Chiếu nằm trong lòng nàng một lúc, lại cảm thấy tư thế này không tiện quan sát thế giới bên ngoài, nhóc con liền tự mình xoay tới xoay lui, cọ qua cọ lại tìm vị trí thoải mái hơn, mà cuối cùng nhóc con thật sự tìm được một vị trí tuyệt vời.
Chúc Chiếu trực tiếp chui vào cổ áo ngoài của Ngôn Hoan, chỉ để lộ một cái đầu nhỏ ra bên ngoài, móng vuốt nhỏ bám lấy cổ áo, đôi mắt to híp lại đầy hưởng thụ, còn nhíu nhíu cái mũi nhỏ, cố sức hít mùi tuyết lạnh trong lành bên ngoài, thoải mái đến mức không thể thoải mái hơn!
Yến Trần Quân nhìn nhóc con, im lặng không nói gì.
Chúc Chiếu cũng nhận ra ánh mắt của phụ thân mình, lập tức quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau với phụ thân, trên khuôn mặt nhỏ viết đầy vẻ đắc ý, còn cực kỳ kiêu ngạo nói: "Phụ thân to quá đó, không chui vào được đâu, đừng nghĩ nữa."
Yến Trần Quân: "Ồ, phụ thân vốn định nói, con chui sang chỗ phụ thân thì tốt hơn, đừng làm phiền mẫu thân nữa." Vừa nói, hắn vừa trực tiếp xách bé con lên, nhét vào cổ áo của mình, toàn bộ động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, chưa tới vài giây bảo bối đã bị đổi tay luôn rồi.
Chúc Chiếu thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, khuôn mặt tròn vo đầy vẻ ngơ ngác, đôi mắt to viết kín dấu chấm hỏi.
"Vị trí này không phải rất tốt sao? Tầm nhìn cũng rộng hơn nhiều rồi còn gì?" Yến Trần Quân giữ lấy cái đầu nhỏ của nhóc xon, lại tiện tay phủ thêm hai tầng linh khí phòng hộ, rồi sải bước đi về phía trước.
Chúc Chiếu luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc sai ở đâu, cả cái đầu nhỏ đều đầy dấu hỏi chấm: "???"
Phụ thân nó đúng là phiền chết đi được!
Ngôn Hoan mím môi cười: "Chúng ta đi một vòng bên này rồi trở về hả?"
"Ừm, dạo một chút rồi về, hôm nay thời gian ở ngoài đã đủ lâu rồi, phải từ từ thích nghi từng chút một, tránh để con bị lạnh."
Chúc Chiếu chu môi đầy ghét bỏ: "Lúc mẫu thân ôm rõ ràng chẳng lạnh chút nào...... Phụ thân có biết nuôi con không vậy? Nếu không có mẫu thân, bảo bối chắc bị phụ thân làm đông chết luôn rồi!"
Yến Trần Quân: "......"
Lại thêm vài ngày nữa trôi qua, Ngôn Hoan và mọi người lần nữa nhận được tin tức từ phía Hành Tri đại sư truyền về: "Nguyên Thời Trạch chết rồi, nhưng lại giống như chưa chết?" Giọng điệu của hắn đầy hoang mang, "Bần tăng chưa từng gặp qua trạng thái như vậy, cũng không tiện đưa ra kết luận, Phương thí chủ cùng Nam Kình thí chủ vẫn còn ở Tây Hoàng Cảnh, đã dựng một đại trận, đặt thi thể của hắn bên trong trận pháp."
Nghe hắn nói xong, Ngôn Hoan mới đại khái hiểu được tình hình hiện tại.
Ngày ấy sau khi bàn bạc xong kế hoạch, ba người liền tụ hợp, ở Tây Hoàng Cảnh chờ đợi gần nửa tháng trời mới tìm được cơ hội, cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy Nguyên Thời Trạch bước ra khỏi đại trận dùng để hồi sinh hắn.
Yến Trần Quân và Đông Hoàng Lăng đều từng đặc biệt dặn dò rằng, đó chính là căn cứ của hắn, một khi ở bên trong, không chỉ tu vi và thuật pháp của bọn họ sẽ bị hạn chế cực lớn, mà rất có thể còn căn bản không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào cho hắn, bởi vậy mọi người cũng không hành động thiếu suy nghĩ, chỉ kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thích hợp.
Cho đến khi Lai Nhân Giáo trở thành mục tiêu bị người người chỉ trích, mấy tán tu huynh đệ tu vi Nguyên Anh hậu kỳ mà Nguyên Thời Trạch từng thu phục nhiều năm trước cũng bị các phe phái truy sát đến cùng đường, không chống đỡ nổi nữa, bọn chúng chỉ còn cách cầu cứu hắn, Nguyên Thời Trạch lúc đó mới chịu bước ra khỏi ổ an toàn của mình.
Nhưng Ngôn Hoan lại hiểu rất rõ, đối với Nguyên Thời Trạch mà nói, tất cả chuyện này chẳng qua chỉ mới là món khai vị mà thôi, dau khi tiến vào dãy núi Côn Ngô, cuộc chiến thật sự của hắn mới chính thức bắt đầu.Cho nên, lòng người mà hắn khó khăn lắm mới gom góp được tuyệt đối không thể tan rã ngay lúc này.
Mà mọi chuyện cũng đúng như Ngôn Hoan suy đoán, ban đầu Nguyên Thời Trạch hoàn toàn không muốn rời khỏi đại trận vào thời điểm này, hắn vẫn còn một chuyện chưa hoàn thành, chỉ cần thêm nửa tháng nữa thôi là gần như thành công rồi, nhưng hắn không ngờ Lai Nhân Giáo lại sụp đổ sớm đến vậy?!
Trong lòng Nguyên Thời Trạch mắng một tiếng "phế vật", nhưng vẫn không thể không tự mình ra ngoài thu dọn tàn cuộc.
Cũng chính vào lúc này, hắn càng ý thức sâu sắc rằng tu vi quan trọng đến mức nào. Sau khi từng tận mắt chứng kiến thực lực của những người trong vùng đất của Thần, cái cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ này từ lâu đã chẳng còn đáng để nhắc tới.
Mỗi lần nghĩ đến điều đó, quyết tâm tiến vào vùng đất của Thần của hắn lại càng mãnh liệt hơn, sự bất bình trong lòng cũng ngày càng dữ dội. Nhưng sắp rồi, không cần bao lâu nữa, hắn sẽ thành công thôi!
Thế nhưng, cho đến khi bước ra khỏi đại trận, Nguyên Thời Trạch mới đột nhiên phát hiện, toàn bộ trận pháp của Côn Ngô đều đã biến mất?!
Đó là đường lui cuối cùng của hắn, cũng là sát chiêu duy nhất có thể khiến Thần Tư trọng thương, vậy mà cứ thế không còn nữa?! Nguyên Thời Trạch không thể tin nổi, trong đầu hắn lóe qua vô số suy nghĩ, nhưng vẫn không thể hiểu nổi, rốt cuộc trận pháp liên hoàn khổng lồ ấy đã bị phá giải bằng cách nào?!
Không phải hắn quá tự tin, sở dĩ Nguyên Thời Trạch tin tưởng trận pháp này đến vậy là bởi đây vốn là đại trận hộ sơn mới nhất do Thương Lãng Tông nghiên cứu ra ở kiếp trước, ngay trước khi hắn phi thăng.
Lúc ấy, rất nhiều tông môn đều nhận được thiên cơ báo trước rằng đại kiếp sắp giáng xuống, cho nên nên các tông môn lớn đều điên cuồng chuẩn bị, bất kể là đan dược, bùa chú, trận pháp, thuật pháp, tất cả đều phát triển vượt bậc, hưng thịnh gấp mấy chục lần hiện tại.
Mà sau khi đại trận của Thương Lãng Tông xuất thế, càng khiến khắp nơi chấn động, nó được ca tụng là Thiên Cổ Đệ Nhất Trận. Cho nên sau khi trọng sinh, việc đầu tiên Nguyên Thời Trạch làm chính là nhiều lần lẻn vào Thương Lãng Tông, tìm kiếm hình thức ban đầu của trận pháp ấy, sau đó lại để Tinh Tôn của Chiêu Diêu Phong cùng các đệ tử cải tạo hoàn thiện thêm, cuối cùng mới hình thành nên sát trận liên hoàn của Côn Ngô hiện tại.
Khi ấy Tinh Tôn từng nói, muốn phá giải trận pháp này, tuyệt đối không thể, một khi trận pháp bị kích hoạt, chỉ có hai kết cục, hoặc là bị gió tuyết vùi lấp, hoặc là bị trận pháp nghiền giết. Mà bất kể là kết cục nào, cuối cùng cũng đều là thần hồn câu diệt, tan biến khỏi trời đất. Ngay cả Tinh Tôn cũng chỉ dám bày trận, chứ không dám tự mình bước vào, càng không dám tùy tiện kích hoạt để thử nghiệm, cho dù hắn hiểu rõ từng bước vận hành của trận pháp, từng vị trí mắt trận hay thậm chí cả cấu trúc của bên trong trận, hắn vẫn không thể khống chế hoàn toàn, càng không thể dừng trận pháp lại.
Ngay từ ngày đại trận hoàn thành, nó đã sớm vượt khỏi sự khống chế của bất kỳ ai ế.
Thế nhưng bây giờ, Nguyên Thời Trạch hoàn toàn không còn cảm nhận được khí tức của đại trận ấy nữa.
Đó là sát trận do chính tay hắn bố trí, từ trước đến nay vẫn luôn nằm trong sự kiểm soát của hắn, dù thứ hắn có thể làm cũng chỉ là kích hoạt trận pháp mà thôi -- Bởi cho dù hắn không chủ động khởi động, một khi thời cơ đến, trận pháp vẫn sẽ âm thầm vận hành, để gió tuyết Côn Ngô chôn vùi tất cả mọi thứ nơi đó.
Nguyên Thời Trạch nóng lòng muốn lập tức tới Côn Ngô xem thử, những kẻ hắn bố trí ở đó từ lâu đã bị Đông Hoàng Lăng giải quyết sạch sẽ, vốn dĩ hắn vốn cũng chưa từng trông cậy gì vào đám người ấy, chỉ muốn biết nơi ở của mấy người Ngôn Hoan mà thôi, nhiều người như vậy lại không ai mang về nổi dù chỉ một chút tin tức chính xác.
Chỉ cần nghĩ tới đây, lửa giận trong lòng Nguyên Thời Trạch lại bốc lên dữ dội, đúng là một lũ phế vật!
Cả mấy tên này cũng vậy!
Hắn đã vạch sẵn kế hoạch, từng bước đều viết chi tiết rõ ràng để bọn chúng làm theo, kết quả vẫn có thể làm hỏng, rốt cuộc bọn chúng có não hay không?!
Trình độ thế này cũng chỉ xứng làm bàn đạp mà thôi!
Nguyên Thời Trạch ôm đầy bụng tức giận, bước chân vội vã đi về phía trước, gió tây bắc dữ dội quét qua khiến hắn lập tức tỉnh táo, ngay sau đó hắn nhận ra phía sau có người đang bám theo mình, Nguyên Thời Trạch lập tức dừng lại, bày ra tư thế phòng bị hoàn chỉnh.
Người đầu tiên bước ra là Phương Tri Vô, hắn vẫn giữ dáng vẻ cà lơ phất phơ như cũ, thanh cự kiếm trong tay đã sớm rút khỏi vỏ, sát ý hoàn toàn không che giấu, vừa mở miệng đã phun một câu trào phúng: "Trốn lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu chui ra rồi à?"
Nguyên Thời Trạch cũng chẳng chịu yếu thế: "Ngươi sống được đến giờ, đúng là khiến ta khá bất ngờ, ta còn tưởng ngươi không có não cơ chứ."
Sau khi nhìn rõ bộ mặt thật của người này, Phương Tri Vô từ Thương Lãng Tông một đường truy sát đến tận Vụ Thành, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ là giết hắn, thế nhưng đúng lúc ấy, Nguyên Thời Trạch lại ẩn mình không lộ diện suốt một thời gian dài, nhiệt huyết và sát ý trong lòng Phương Tri Vô cũng dần nguội xuống, ngược lại hắn bắt đầu có thể bình tĩnh suy nghĩ, những chuyện cũ năm xưa vốn đã trở nên mơ hồ, nay cũng từng chút từng chút rõ ràng trở lại.
Khoảng thời gian này, hắn đã nghĩ thông rất nhiều chuyện, cũng hiểu rằng chỉ dựa vào xúc động thì không giải quyết được bất cứ điều gì, vì vậy hắn tới Thiên Cơ Các điều tra không ít chuyện cũ trước kia, đương nhiên từng mảnh chân tướng cũng dần được ghép lại hoàn chỉnh.
"Đại trận ở Côn Ngô bị phá như vậy, ngươi thấy rất khó tin đúng không?"
Sắc mặt Nguyên Thời Trạch khẽ biến đổi, thần sắc lập tức trở nên nặng nề: "Là Thương Lãng Tông phá?" Rõ ràng hắn đã lấy đi trận pháp nguyên hình từ lâu, sao Thương Lãng Tông có thể biết sự tồn tại của trận pháp này được?
Phương Tri Vô cười lạnh một tiếng: "Quả nhiên là ngươi! Kẻ năm đó trộm trận pháp, g**t ch*t sư muội!"
Đến nước này, Nguyên Thời Trạch đã chẳng buồn phủ nhận nữa: "Nữ tử đúng là sinh vật vừa thông minh nhất, lại cũng ngu xuẩn nhất trên đời. Ta nói với nàng ta rằng sẽ dẫn nàng ta vào Tàng Thư Các của Phù Vân Tông, để nàng ta tùy ý chọn một môn kiếm thuật tu luyện, đổi lại nàng ta dẫn ta vào Tàng Thư Các của Thương Lãng Tông tìm một quyển sách trận pháp, nàng chỉ liếc mắt đã nhận ra ta có mục đích khác, nói rằng ta đã có chuẩn bị từ trước, rồi từ chối ta."
"Sau đó ta lẻn vào tìm trận pháp mình muốn, lại bị nàng phát hiện, ta nói sẽ tự mình đi nhận tội, nàng vậy mà thật sự tin, hoàn toàn không phòng bị ta, vậy nên ta mới có thể một kiếm xuyên tim, khiến nàng ta thần hồn câu diệt."
Phương Tri Vô nghiến răng ken két vì hận, nếu không phải Nam Kình vẫn luôn giữ chặt vai hắn, ép hắn phải bình tĩnh thì lúc này Phương Tri Vô đã sớm máu nóng xông đầu, lao lên chém chết tên chó chết này rồi!
Trong lòng Phương Tri Vô hối hận đến cực điểm, năm đó sư muội tin tưởng Nguyên Thời Trạch như vậy, tin rằng hắn sẽ giống một quân tử chân chính, làm sai thì chủ động nhận lỗi, tự mình đi thỉnh tội với chưởng môn, phần lớn nguyên nhân là bởi chính hắn thường xuyên nhắc tới Nguyên Thời Trạch trước mặt sư muội, nói rằng người này thiên phú xuất chúng, lại chăm chỉ khắc khổ, thậm chí hắn còn miễn cưỡng thừa nhận Nguyên Thời Trạch là đối thủ cạnh tranh của mình.
Hắn rất hiếm khi khen ngợi một người nào đó như vậy, thế nên mới khiến sư muội hiểu lầm rằng, Nguyên Thời Trạch là người có phẩm hạnh và tính tình không thể chê trách, là một nhân vật quang minh lỗi lạc, bởi vì trong lòng sư muội, cũng chỉ có người như thế mới xứng đáng trở thành đối thủ của hắn......
Nam Kình siết chặt tay trên vai Phương Tri Vô, trầm giọng nhắc nhở: "Đừng mắc bẫy hắn."
Hành Tri cũng chậm rãi bước tới, niệm một tiếng "A di đà phật", rồi lại nói: "Bần tăng sống đến giờ, chưa từng gặp ai mặt dày vô sỉ như vậy, Nguyên thí chủ quả thật khiến người khác mở rộng tầm mắt."
Nguyên Thời Trạch cười lạnh, trực tiếp mắng lại: "Lừa trọc ít hiểu biết chẳng phải chuyện quá bình thường à? Suốt ngày như kẻ điên thần thần đạo đạo, thật sự cho rằng mình có thể đọc được thiên cơ gì?"
Hành Tri hoàn toàn không tức giận: "Quả thật đã đọc được, bần tăng biết không nhiều lắm, nhưng cũng đủ để đối phó với thí chủ."
Dứt lời, Hành Tri lập tức ra tay, sau bài học ở bí cảnh tiên phủ Ung thành lần trước, Hành Tri đương nhiên không còn ngây thơ nữa, cũng sẽ không cho người trước mắt dù chỉ một tia cơ hội phản kháng.
Ngay khi hắn động thủ, hai người còn lại cũng nhìn nhau một cái, theo đúng kế hoạch đã bàn trước đó, một người giao chiến chính diện, hai người còn lại tranh thủ bố trí bùa chú ở những vị trí đặc biệt, đợi một người hoàn thành thì lập tức đổi người khác lên thay...... Cứ như vậy liên tục lặp lại, trận pháp rất nhanh đã hoàn tất, sau đó ép Nguyên Thời Trạch tiến thẳng vào bên trong trận.
Đợi đến lúc Nguyên Thời Trạch kịp phản ứng thì đã muộn rồi, hắn chỉ có thể phẫn nộ gào lên bất lực: "Đừng tưởng như vậy là giết được ta, nằm mơ đi!"
"Ta nghĩ gì không cần ngươi bận tâm!" Phương Tri Vô giơ cự kiếm lên cao, linh khí cuồn cuộn kéo tới, trên đỉnh đầu Nguyên Thời Trạch hình thành một vòng xoáy khổng lồ, bao phủ toàn thân hắn.
Nguyên Thời Trạch hoàn toàn không sợ hãi: "Ngươi vẫn ngây thơ như ngày nào......"
Nhưng lời còn chưa dứt, một chưởng khí hùng hậu từ phía Hành Tri đã ập tới, nhanh đến mức không thể né tránh.
Ban đầu Nguyên Thời Trạch căn bản không để vào mắt, ngay khoảnh khắc chưởng khí tới gần, hắn đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, mặt biến sắc, muốn phòng thủ cũng đã không kịp nữa.
Nam Kình cũng nhận ra biến hóa nhỏ ấy, liền hỏi: "Đại sư, ngươi dùng tâm pháp《 Nam Hoa Kinh 》?"
Chẳng phải đó là dùng để siêu độ sao? Từ khi nào lại có thể dùng để giết người?
Hành Tri nói: "Trong cõi u minh, tự có thiên ý."
Vị Thần của hắn, vừa mang đến cho hắn một chỉ dẫn mới.
Khoảnh khắc ban nãy, hắn mơ hồ nghe thấy một thanh âm bên tai, dù vô cùng mờ nhạt, nhưng Hành Tri vẫn nghe rõ hai chữ -- siêu độ. Cho nên hắn mới tạm thời dung nhập tâm pháp 《Nam Hoa Kinh》 vào trong chưởng khí kia.
Điều mà Hành Tri không hề biết là, ngay trước khoảnh khắc hắn nhận được Thần dụ, Chúc Chiếu đang được phụ thân ôm trên đường trở về lại đột nhiên vô cớ thở dài một tiếng thật nhỏ.
Ngôn Hoan hỏi: "Bảo bối sao thế?"
"Mẫu thân, chúng ta cứ luôn sống ở đây, có phải vì bên ngoài có người xấu xa không?"
"Đúng rồi, thế nên bảo bối phải ngoan nhé, không được tùy tiện chạy ra ngoài, đi đâu cũng phải nói với phụ thân hoặc mẫu thân một tiếng."
Chúc Chiếu ngoan ngoãn đồng ý, rúc trong lòng phụ thân, ngoan được chưa tới mấy giây lại lén thò cái đầu nhỏ ra ngoài, sau đó dùng giọng sữa non hướng lên trời hét lớn: "Hòa thượng, mau siêu độ người xấu xa đi nha!"
Ngôn Hoan: "???!!!"
------
Tác giả có lời muốn nói:
Bảo bối: Phụ thân à, trước khi làm phụ thân con, phụ thân có thi chứng chỉ không vậy?
Yến Trần Quân:???