Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù
Chương 31: Không có quả trứng nào sánh bằng
Hành Tri đứng sững tại chỗ, nhìn trước ngó sau, nhất thời không biết nên đi xem quả trứng mà Ngôn Hoan vừa sinh ra trước, hay là nên quan sát quái vật đang hấp thu quỷ khí kia trước......
Cả đời hắn từng trải qua biết bao sóng gió, từng nghĩ mình đã thấy đủ mọi cảnh tượng cực hạn của thế gian, nhưng lúc này Hành Tri lại một lần nữa nhận ra sự nhỏ bé của bản thân, hắn chưa từng thấy chủng tộc nào sinh ra một quả trứng vàng óng như vậy, cũng chưa từng thấy thứ gì có thể hấp thu lượng quỷ khí khổng lồ đến thế.
Ngôn Hoan ngồi dưới đất, th* d*c, hai tay nâng niu quả trứng trong lòng, dù vẫn thấy có chút kỳ quái nhưng đây rõ ràng là con của nàng, đứa con do chính nàng sinh ra, vừa mới chào đời.
Một quả trứng hoàn mỹ, màu sắc là vàng nhạt, trong màn đêm như phủ một lớp cát mỏng ánh kim, đẹp đến nao lòng, kích thước chỉ cỡ một quả trứng ngỗng, chẳng trách bụng nàng trước giờ không mấy rõ ràng, lúc gầy đi thậm chí còn phẳng lì, nhỏ thế này đương nhiên không thể làm bụng to lên quá nhiều, những lúc bụng hơi nhô ra, phần nhiều là do bé con nghịch ngợm, cố tình nhảy nhót trong đó.
Dù có chút quái lạ, nhưng Ngôn Hoan cũng nhanh chóng chấp nhận, đây là bảo bối của nàng, dợi đến khi phá vỏ, con sẽ từ từ lớn lên rồi hóa hình, không cần phải lo lắng.
Ngôn Hoan lại uống thêm một ngụm linh tủy, nhanh chóng hồi phục linh lực và thể lực, nàng thân mật cọ nhẹ vào quả trứng vàng, cảm nhận rõ ràng bên trong có một sinh mệnh nhỏ bé, có thể nghe thấy nhịp tim và hơi thở khẽ khàng của con, niềm vui dâng lên trong lòng nhưng nàng vẫn không quên tình cảnh trước mắt, cẩn thận đặt quả trứng vào ngăn kín trong túi trữ vật, nàng chuẩn bị đi hỗ trợ.
"Bé con ngoan ngủ nhé, đợi phụ thân về rồi chúng ta cùng về nhà."
Ánh vàng trên vỏ trứng khẽ lóe lên một cái, giống như một chiếc đèn nhỏ, là đứa bé bên trong đang đáp lại nàng.
Nhận được phản hồi, Ngôn Hoan càng yên tâm hơn, nàng lập tức dùng thuật pháp và linh lực khóa kín túi trữ vật, tạo cho con một không gian yên tĩnh để ngủ.
Nàng lấy pháp khí bản mệnh ra, dán thêm vài lá bùa để tăng cường linh lực, rồi bước tới đứng cạnh Hành Tri.
Lúc này, bóng người cao lớn trong bóng tối kia đã gần như hấp thu hết quỷ khí.
Hành Tri trợn mắt kinh ngạc, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, nỗi lo trong lòng càng dâng cao, như đối mặt đại địch -- lượng quỷ khí khổng lồ như vậy, đủ để tạo ra một Quỷ Vương, huống hồ bản thân cái bóng kia vốn đã có quỷ khí nồng đậm, tu vi sâu không lường được.
Điều đáng sợ hơn là thứ đó xuất hiện từ lúc nào, từ đầu đến cuối, hắn vậy mà hoàn toàn không hề phát giác?!
Trái tim Hành Tri lại chìm xuống đáy, hắn siết chặt pháp trượng, chuẩn bị dốc toàn lực ứng chiến.
Ở phía bên kia, khi làn sương xám dồn ngược trở lại, sắc mặt Nguyên Thời Trạch chợt lạnh đi, hắn tưởng rằng vẫn còn trận pháp nào đó mình chưa biết, đang định tiến lên phá tiếp, nhưng vừa lại gần, hắn liền nhìn thấy bóng mờ xám xịt kia, quỷ khí quanh thân nồng đậm đến mức gần như có thể dẫn động trời phạt bất cứ lúc nào, hắn không nhịn được mà bật cười không thành tiếng.
Trời không phụ lòng người, hắn thật sự đã tạo ra một Quỷ Vương, hơn nữa còn là một Quỷ Vương cường đại đến mức này, khả năng đã sắp chạm đến cảnh giới Đại Thừa kỳ......
Nguyên Thời Trạch đứng trong bóng râm của tán cây rậm rạp, cố ý thu liễm khí tức, ẩn mình hoàn toàn, nếu không phải cường giả Đại Thừa kỳ có mặt, e rằng chẳng ai có thể phát hiện ra hắn.
Vì thế, hắn yên tâm đứng đó, chờ Quỷ Vương tự mình bước ra, nhìn hắn dùng hàng vạn sinh mạng của Ung Thành, mở ra kiếp nạn của thiên hạ.
Trong lòng Nguyên Thời Trạch vô cùng khoái trá, ánh mắt lại chuyển sang phía Ngôn Hoan.
Lời nàng vừa nói với Hành Tri, hắn không nghe rõ, nhưng hắn lại nhìn thấy một quả trứng màu vàng, chỉ liếc qua cũng biết là bảo vật hiếm có, biết đâu chính là thiên tài địa bảo thu được từ bí cảnh thành Từ Bi, dù sao nơi này trước kia cũng từng là tiên phủ.
Nguyên Thời Trạch chần chừ một lát, rồi quyết định nhân lúc Quỷ Vương còn đang hấp thu quỷ khí, tranh thủ đi cướp quả trứng vàng kia.
Hắn còn chưa kịp tới gần Ngôn Hoan thì đã bị Quỷ Vương phát hiện, đối phương tuy không dừng việc hấp thu quỷ khí, nhưng vẫn lập tức khóa chặt hắn, không khách khí ném tới một màn sương xám âm u đến cực hạn.
Nguyên Thời Trạch vội vàng né tránh, lập tức ẩn mình, không dám manh động nữa, nhưng bảo hắn từ bỏ quả trứng vàng thì tuyệt đối không thể, đã quá lâu rồi hắn chưa có được bảo vật gì ra hồn, nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn càng không có nắm chắc đột phá lên cảnh giới Đại Thừa kỳ.
Làn sương xám trong không khí dần trở nên loãng đi, mà bóng hình cao lớn kia trông như Quỷ Vương lại ngày càng ngưng tụ rõ ràng.
Từng bước một, Quỷ Vương tiến về phía Ngôn Hoan.
Không chỉ Hành Tri, mà ngay cả Nguyên Thời Trạch cũng bắt đầu hối hận, giá như lúc nãy hắn liều một phen.
Nếu Ngôn Hoan bị Quỷ Vương nuốt chửng, thì những thiên tài địa bảo trên người nàng ta cũng coi như lãng phí hết, nghĩ thôi cũng thấy đáng tiếc. Hơn nữa, mất đi mẫu vật quan trọng này, hắn không biết còn có thể tìm được cái thứ hai ở đâu.
Muốn tiến vào vùng đất của Thần, nhất định phải có một chiếc chìa khóa.
Đúng lúc Nguyên Thời Trạch còn đang tính toán làm sao mang Ngôn Hoan đi, thì nàng đột nhiên quay người, cùng Hành Tri chạy sâu vào bên trong bí cảnh.
"Nếu Quỷ Vương không có ý giết chúng ta, vậy thì dẫn hắn vào sâu bên trong, như vậy cũng tránh để hắn chạy loạn như ruồi mất đầu, lỡ vào khu thành trấn thì hậu quả khó lường."
Hành Tri gật đầu, tán thành chủ ý của nàng.
Quả nhiên, khi hai người vừa chạy vào trong, Quỷ Vương sau khi đã hấp thu gần hết quỷ khí bỗng ợ một tiếng no nê, rồi quay người đi theo.
Ngôn Hoan thở phào, tăng tốc, lần theo khí tức của Yến Trần Quân, chuẩn bị hội hợp với mọi người.
"Hoan Hoan?!"
Yến Trần Quân vừa từ mắt trận dưới lòng đất leo lên, liền nhìn thấy Ngôn Hoan và Hành Tri đang chạy tới, lập tức tiến lên đón, Vân Tôn cũng theo sát phía sau.
Ngôn Hoan vừa nhìn thấy hắn, liền chú ý ngay đến sắc mặt tái nhợt, linh lực quanh thân hỗn loạn, rất có thể đã bị thương, nàng lập tức lấy đan dược từ túi trữ vật, bước nhanh tới.
"Chàng bị thương ở đâu? Có đau lắm không?"
Yến Trần Quân cũng đang nhìn nàng, ánh mắt đầy lo lắng: "Nàng ổn chứ? Đứa bé có làm khó nàng không......" Vừa nói, tay hắn đặt lên bụng nàng rồi khựng lại.
"Đã sinh rồi, đợi chúng ta an toàn, ta sẽ cho chàng xem." Ngôn Hoan mỉm cười với hắn. "Rất khỏe mạnh, cũng rất xinh đẹp."
Vân Tôn đang cảnh giác nhìn về phía sau lưng nàng, cảm giác vừa rồi rõ ràng có một luồng khí tức cực kỳ mạnh, hơn nữa còn là quỷ khí, khiến ông vô cùng đề phòng, bỗng nghe thấy lời này, ông không khỏi quay đầu kinh ngạc: "Nhanh vậy sao? Sao lại không có động tĩnh gì --"
Ông và Yến Trần Quân nhìn nhau một cái, trao đổi ngắn gọn bằng ánh mắt, rồi cũng không hỏi thêm, lập tức chuyển đề tài: "Hai người vào đây bằng cách nào?"
"Sư tôn, người không nhận ra trong bí cảnh đã có gì thay đổi sao?" Ngôn Hoan chỉ lên không trung.
Vân Tôn gật đầu: "Vừa ra đã nhận thấy, quỷ khí trở nên cực kỳ nhạt, gần như không còn cảm nhận được, với mức độ này chỉ cần một hai năm, tự nhiên cũng sẽ bị linh khí thanh lọc -- đã xảy ra chuyện gì?"
Chẳng lẽ chỉ vì bọn họ lấy đi đoạn xương kia mà quỷ khí tự động biến mất?
Cho dù đó là nguồn gốc của quỷ khí, thì cũng chỉ có thể đảm bảo sau khi được thanh lọc sẽ không sinh ra thêm quỷ khí mới, chứ lượng quỷ khí đã tồn tại không thể tự dưng biến mất được.
Ngôn Hoan suy nghĩ một chút, rồi nói: "Những gì con thấy là, tất cả quỷ khí đó, đều đã bị một Quỷ tu nuốt hết rồi."
"Nuốt rồi?!"
Không chỉ Vân Tôn, mà mấy đệ tử Thiên Phật Môn cũng đồng loạt kinh hãi, giọng bất giác cao lên mấy phần, rồi đồng loạt nhìn sang Hành Tri, mong có được một câu trả lời khác.
"A di đà phật, sự thật đúng như lời Ngôn thí chủ nói."
Hắn cũng không tìm ra từ ngữ nào thích hợp hơn để miêu tả cảnh tượng lúc đó.
Chính hắn cũng bị chấn động sâu sắc, thậm chí thế giới quan như bị lật lại một góc.
Ngôn Hoan đơn giản kể lại tình hình khi ấy, rồi nói thêm: "Lúc nãy Quỷ Vương còn đi theo sau chúng con, nhưng giờ lại không thấy đâu nữa, dường như hắn rất giỏi ẩn nấp, nếu không chủ động xuất hiện, chúng ta hoàn toàn không phát hiện được."
Dù một phần cũng vì tu vi của nàng quá thấp.
"Có khi nào hắn chỉ giả vờ đi theo các con, rồi thực ra đã ra bên ngoài rồi không......" Vân Tôn còn chưa nói hết câu, đã đột nhiên cảm nhận được sau lưng một luồng quỷ khí âm u dày đặc, kèm theo đó là uy áp khủng khiếp và hơi lạnh bao trùm, khiến toàn thân ông dựng đứng lông tơ, ông không kịp nghĩ gì thêm, lập tức xoay người, vào tư thế chuẩn bị nghênh chiến.
Yến Trần Quân cũng khẽ mím môi, nhìn sang.
Ngay khi nhìn thấy đoạn xương kia, hắn đã hiểu, Quỷ Vương này từ đâu mà ra, đó thực sự là một phần của hắn, cũng là trách nhiệm của hắn. Chính sức mạnh từ Thần cốt đã tạo ra Quỷ Vương, nếu không có Thần cốt, sẽ không thể hình thành lượng quỷ khí dày đặc như vậy trong thời gian ngắn, càng không thể xuất hiện một Quỷ tu mạnh đến mức này, nhờ có Thần cốt gia trì, con Quỷ tu ấy mới có thể thôn phệ những Quỷ tu khác, không ngừng đột phá, cuối cùng trở thành Quỷ Vương.
Nếu hắn không kịp phát hiện, không xử lý triệt để, để Quỷ Vương ra ngoài gieo họa cho thế gian, thì phần tội nghiệt này, hắn cũng phải gánh lấy.
Việc thanh lọc Thần cốt bị ô nhiễm đã tiêu hao hơn nửa tu vi của Yến Trần Quân, may mà phần lớn cảm xúc tiêu cực đều đã tụ lại trên Quỷ Vương, nên hắn vẫn có thể miễn cưỡng chịu đựng lượng quỷ khí và u ám còn sót lại trên Thần cốt.
Nhưng, đối mặt với Quỷ Vương trước mắt, tu vi của hắn thậm chí chưa bằng một nửa đối phương, huống hồ hiện tại hắn còn chưa thể toàn lực chiến đấu.
Chỉ nhìn hình thái hiện giờ cũng đủ biết tu vi của Quỷ Vương đã không kém gì cảnh giới Đại Thừa kỳ của tu sĩ, thậm chí nhờ có Thần cốt gia trì, hắn đã tránh được thiên kiếp, bước vào cảnh giới bán tiên.
Nghĩ thế nào, cũng là đường chết......
Nhưng kỳ lạ là, Quỷ Vương lại không hề ra tay, hắn chỉ đứng dưới bóng cây cách đó không xa, hòa lẫn vào màn đêm, ngoài luồng âm khí lạnh lẽo đến thấu xương, thậm chí ngay cả một tia quỷ khí mang tính uy h**p cũng không tỏa ra.
Yến Trần Quân dường như nhận ra điều gì đó, liền kéo Ngôn Hoan lùi sang một bên: "Trước hết tìm chỗ nghỉ đã, nếu thật sự đánh nhau, chúng ta không có phần thắng."
Quả thật là vậy.
Những người khác cũng không có ý kiến, nhân lúc Quỷ Vương chưa ra tay, việc cấp bách nhất là khôi phục linh lực.
"Quay lại chỗ trận pháp bên dưới lúc nãy đi, nhà gỗ đã bị phá, quỷ khí cũng nhạt đi, không còn gây tổn hại lớn cho tu sĩ nữa, trận pháp bên ngoài đều bị hủy, chỉ còn trận pháp bên dưới vẫn vận hành, ít nhiều cũng còn tác dụng."
Vân Tôn khẽ nhíu mày, bất kể là Quỷ Vương án binh bất động, hay Nguyên Thời Trạch phá trận, đều khiến người ta bất an.
Nhưng Quỷ Vương quả thật vẫn giữ khoảng cách không xa không gần, lặng lẽ đi theo phía sau bọn họ, mà không có thêm động tĩnh gì.
Sau khi tiến vào trận pháp, Quỷ Vương cũng dừng lại, ngồi xuống dưới gốc cây đối diện với trận pháp, một khối thân ảnh khổng lồ màu xám, mờ mịt như sương, chỉ có đôi mắt xanh lục u ám là rõ ràng, thứ duy nhất nổi bật trong làn sương xám, khiến người ta nhìn mà lạnh sống lưng.
Ngôn Hoan lấy toàn bộ linh tủy trên người ra chia, ngoại trừ bình linh tủy vạn năm nàng phải giữ lại để nuôi bé con.
Những bình linh tủy ba nghìn năm tuổi cũng đủ để giúp tu sĩ nhanh chóng hồi phục linh lực.
Ngôn Hoan đưa cho Thiên Phật Môn hai bình, lại đưa cho sư tôn và Yến Trần Quân mỗi người một bình: "May mà trước đó tích trữ nhiều một chút, chứ ở nơi này, Tụ Linh Trận cũng chẳng có tác dụng mấy."
Hành Tri thản nhiên nhận lấy: "Đa tạ thí chủ, khi ra ngoài, bần tăng nhất định sẽ bù đắp."
Ngôn Hoan gật đầu: "Không thành vấn đề."
Sau khi uống linh tủy, sắc mặt Yến Trần Quân cũng khá hơn một chút, hắn lại kéo Hồng Hồng ra, cho nó uống một ngụm.
Ngôn Hoan nhìn con hồ ly lửa ủ rũ, không khỏi xót xa: "Hồng Hồng sao vậy? Có phải do quỷ khí nhập thể không?"
"Linh lực cạn rồi, ta bảo nó đốt chút đồ." Yến Trần Quân nói nhẹ như không.
-- Thực ra, chút đồ ấy chính là đoạn xương kia, quỷ khí trên đó quá nặng, nên hắn để Hồng Hồng phun lửa, thiêu đốt bớt tạp chất, nhưng Thần cốt vốn không tầm thường, dung nạp vạn vật, dù là thiện hay ác đều có thể chứa đựng, khi còn ở trên người hắn, nó có thể tích tụ tu vi sâu dày, đồng thời cũng hấp thu lượng lớn cảm xúc tiêu cực.
Vì vậy, lửa của Hồng Hồng gần như đã thiêu suốt cả một đêm.
Ngọn lửa kia cháy lên, hoàn toàn dựa vào linh lực của Hồng Hồng chống đỡ, nếu không phải linh lực của nó đã cạn kiệt, e rằng ngọn lửa ấy còn có thể cháy thêm ba ngày ba đêm nữa.
Cho nên, nghe Yến Trần Quân nói nhẹ tênh như vậy, Hồng Hồng lập tức nổi giận, giơ móng nhỏ lên định cào hắn, cái đó mà gọi là "chút" à? So với việc nướng thịt ăn cả tháng còn mệt hơn!
Ngôn Hoan ôm nó vào lòng, v**t v* cái đuôi bông mềm mại, dịu giọng dỗ dành: "Hồng Hồng mệt rồi thì ngủ một lát đi, biết đâu khi tỉnh lại, chúng ta đã về nhà rồi."
Hồng Hồng kêu "chíp chíp" hai tiếng, nhưng không chịu ngủ, nó đứng trên đùi nàng, đi qua đi lại vài vòng, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Hồng Hồng làm sao vậy?" Ngôn Hoan nhìn ra nó đang rất sốt ruột, nhưng lại không hiểu nó đang tìm gì.
Yến Trần Quân khẽ ho một tiếng: "Nó đang tìm bé con của chúng ta."
Ngôn Hoan chợt nhớ ra, mỗi ngày Hồng Hồng đều chơi với bé con một lúc, còn tận tâm hơn cả phụ thân như hắn.
"Ở đây này, bé con đã sinh rồi." Nhắc đến đứa nhỏ, Ngôn Hoan cũng không giấu nổi niềm vui, một lúc không thấy lại cảm nhận được bé con trong ngăn tối cứ lăn qua lăn lại, nàng liền thấy xót xa, sợ con cô đơn, vội lấy ra nâng niu trong lòng bàn tay, đưa cho Yến Trần Quân xem.
"Đẹp lắm phải không?"
Hồng Hồng lập tức lao tới, dùng cái đuôi to mềm của mình quấn quanh quả trứng, dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc như thể thật sự muốn tự mình ấp nó vậy.
Yến Trần Quân nhìn chằm chằm vào quả trứng vàng óng, đưa tay ra nhưng lại do dự, như muốn chạm mà không dám. Đến gần hơn, hắn có thể cảm nhận rõ ràng bên trong là một sinh mệnh nhỏ bé khỏe mạnh tràn đầy sức sống, đang lớn lên từng chút một.
Vân Tôn cũng nhìn một lúc, rồi buột miệng hỏi một câu đầy chấn động linh hồn: "Sao lại là một quả trứng? Lại còn là trứng màu vàng nữa? Có hơi kỳ lạ nhỉ."
Ngôn Hoan lập tức xù lông: "Không được nói con của con không tốt! Dù là trứng thì con của con cũng là quả trứng đẹp nhất!"
Vân Tôn lập tức đổi giọng: "Đúng, đây là quả trứng đẹp nhất ta từng thấy! Màu sắc này, hình dáng này, ánh sáng này, không có quả trứng nào sánh bằng!"
Hành Tri: "......"
Nịnh hơi quá rồi nhỉ?
Ngôn Hoan bật cười, nhìn quả trứng xinh xắn, lại nói: "Thật ra ta cũng muốn biết, tại sao lại là trứng." Nói rồi quay sang Yến Trần Quân, ánh mắt long lanh chờ đợi, "Ta là người, chính gốc, trăm phần trăm."
Vậy thì, vấn đề chỉ có thể nằm ở Yến Trần Quân.
"Đây không phải vỏ trứng bình thường." Trần Quân nhẹ nhàng gạt cái đuôi to của Hồng Hồng sang một bên, đặt tay lên quả trứng, bàn tay vừa vặn bao trọn lấy lớp vỏ vàng, cảm nhận sinh mệnh bên trong, hắn bất giác mỉm cười, ánh mắt giãn ra dịu dàng như ánh trời sau mưa, khiến màn đêm xung quanh cũng như bừng sáng thêm vài phần.
Hành Tri liền hỏi: "Vậy, thí chủ có thể nói rõ, lớp vỏ này có gì đặc biệt không?"
"Lớp vỏ này do linh lực ngưng tụ mà thành, lại có thể tự hấp thu linh khí xung quanh, nó vừa bảo vệ đứa bé bình an lớn lên cho đến khi đủ sức chào đời, vừa cung cấp linh lực mà đứa bé cần."
Ngôn Hoan ngạc nhiên nói: "Thế ta nhỏ linh tủy lên có được không?"
"Được, tốtt nhất là dùng trong Tụ Linh Trận,như vậy linh tủy sẽ được hấp thu tối đa, không bị tản đi."
"Bây giờ bé con đang đói sao? Chàng xem, ánh sáng nhạt đi nhiều rồi." Ngôn Hoan nhìn quả trứng, lại bắt đầu lo lắng.
"Không phải, là bé con buồn ngủ thôi, trong tháng đầu tiên sau khi sinh, linh lực của vỏ trứng đủ cho con dùng, bình thường sẽ không bị đói." Yến Trần Quân kiên nhẫn giải thích.
Những điều này đều tự nhiên xuất hiện trong đầu hắn sau khi đứa bé chào đời.
Yến Trần Quân cũng hiểu ra, đối với tộc của mình, việc nuôi con là bản năng, chỉ cần có con thì tất cả những gì liên quan đến con sẽ tự động hiện lên trong thức hải, lúc nào con đói, thích gì, đang làm gì, chỉ cần ôm quả trứng này trong tay, mọi thứ đều rõ ràng.
Cảm nhận được khí tức của phụ thân, quả trứng vàng khẽ lăn hai vòng, rơi vào lòng bàn tay Yến Trần Quân, rồi lại vui vẻ lăn lăn như đáp lại.
Vì sự xuất hiện bất ngờ của sinh mệnh nhỏ bé này, tâm trạng của cả đoàn cũng nhẹ nhõm hơn không ít, trải qua nửa đêm, mọi người đều đã nghỉ ngơi gần đủ, liền quyết định giải quyết Quỷ Vương, triệt để chấm dứt chuyện ở bí cảnh thành Từ Bi.
Trong lúc Ngôn Hoan và Yến Trần Quân ôm quả trứng con vừa chào đời, cười đến cong cả mắt, thì ở nơi tối tăm, Quỷ Vương cũng không nhịn được mà vươn cổ nhìn về phía quả trứng ấy.
Nhìn lớp vỏ trứng cứng cáp, lấp lánh ánh vàng, dường như hắn cũng cảm thấy bớt đau đớn hơn, bóng hình vốn ngưng tụ của hắn khẽ tản ra rồi lại nhanh chóng tụ lại, như đang giãn ra theo một cảm xúc dịu dàng nào đó.
Hạnh phúc quá, thật sự hạnh phúc!
Nhờ Ngôn Hoan mà hắn đã cảm nhận được nhiều điều tốt đẹp đến vậy, cho dù ngay lúc này biến mất, hắn cũng không còn gì phải tiếc nuối.
Bên ngoài bí cảnh, đã qua hai canh giờ, Nguyên Thời Trạch ẩn mình trong bóng tối, như một con chuột không dám lộ diện, lén lút quan sát tất cả. Khi thấy quỷ khí không lan ra Ung Thành mà ngược lại còn bị hút trở về, vẻ kinh ngạc trên mặt hắn chẳng khác gì lần đầu tiên nghe nói trên đời này có Thần tồn tại.
Là người đến từ một thế giới hậu thế, nơi chủ nghĩa duy vật chiếm ưu thế, còn duy tâm bị xem là mê tín phong kiến, Nguyên Thời Trạch tiếp nhận việc con người có thể tu tiên rất nhanh. Dù sao, hắn cũng từng đọc không ít tiểu thuyết tương tự, có thể chấp nhận sự tồn tại của những thế giới đa chiều.
Nhưng riêng sự tồn tại của Thần, hắn không thể chấp nhận.
-- Thực ra, điều hắn không thể chấp nhận là, sau khi xuyên không, hắn lại không phải kẻ đứng trên đỉnh thế giới này, mà ngược lại, chỉ là một kẻ thấp kém?!
Nhưng hắn không thể thừa nhận sự hèn hạ ấy, chỉ có thể hết lần này đến lần khác tự thuyết phục rằng mình là người theo chủ nghĩa duy vật, nên không tin vào Thần, mọi sinh linh, mọi chủng tộc sinh ra đều bình đẳng, không nên có phân chia cao thấp.
Hắn cũng không ít lần nghĩ, nếu thế giới này đã có Thần, thì người đó phải là hắn! Hắn sinh ra, đã định sẵn phải đứng trên đỉnh cao!
Trong lòng Nguyên Thời Trạch đầy bất mãn, nghĩ đến những cơ duyên mà hắn mãi không thể với tới, hắn càng thêm phẫn nộ và không cam lòng với cái gọi là "Thần" của thế giới này.
Hắn luôn nghĩ, nếu có được tài nguyên tu luyện như vậy, hắn cũng có thể đứng trên đỉnh cao, trở thành "Thần", thành công và địa vị cao chẳng phải đều là kết quả của việc tích lũy tư bản nguyên thủy sao?
Tu tiên cũng y hệt, cùng một thiên phú, tài nguyên nghiêng về ai, người đó tiến bộ nhanh hơn, nếu ngay từ đầu đã sinh ra trong hai gia tộc, hai tông môn có tài nguyên hoàn toàn khác biệt, thì khoảng cách sẽ ngày càng bị kéo giãn, đến cảnh giới Nguyên Anh kỳ đã không còn là thứ thiên phú có thể bù đắp.
Nguyên Thời Trạch nghĩ đầy ác ý, sở dĩ Thần là Thần chẳng qua vì ngay từ đầu đã chiếm giữ tài nguyên tốt nhất?
Nếu cho hắn, hắn cũng có thể trở thành Thần, thậm chí còn xuất sắc hơn, ngược lại, nếu bị cắt đứt tài nguyên, bị giam hãm trong một góc nhỏ thì dù thiên phú có cao đến đâu, cuối cùng cũng chỉ trở về tầm thường.
Ngôn Hoan chẳng phải là ví dụ rõ ràng nhất sao?
Nguyên Thời Trạch khẽ cong môi, nhớ tới đôi phụ mẫu thiên tư xuất chúng của nàng, nếu bọn họ không chết sớm, cuộc đời của nàng ta sao lại thành ra thế này?
Cho nên, nhìn bóng hình Quỷ tu khổng lồ kia sau khi nuốt trọn mọi âm khí, thân thể càng thêm ngưng thực, tu vi càng lộ rõ, một mình hắn cũng đủ thay thế toàn bộ sự u ám của thành Từ Bi.
Nguyên Thời Trạch nở nụ cười không tiếng, trong lòng dâng lên một cảm giác khoái trá -- hắn rất muốn xem, những người này rốt cuộc sẽ làm thế nào để sống sót dưới tay một Quỷ Vương cường đại đến vậy.
Trời sắp sáng rồi, không thể chờ thêm nữa, hắn quyết định phải tiến vào bên trong xem cho rõ.
Cùng lúc đó, bên trong bí cảnh, mọi người cũng đã hạ quyết tâm đối mặt trực diện với Quỷ Vương, hoặc phong ấn hắn, hoặc thanh lọc hắn, không còn lựa chọn nào khác.
Ngôn Hoan cẩn thận đặt lại bé con đang ngủ say vào ngăn kín trong túi trữ vật, khởi động trận pháp bảo vệ, rồi tiện tay nhét luôn Hồng Hồng vào trong, đảm bảo cả hai đều không bị liên lụy, làm xong xuôi, nàng đứng dậy nhưng bất chợt hắt hơi liền hai cái, một luồng lạnh lẽo thấu xương từ sau gáy lan lên, khiến người ta vô cùng khó chịu.
Yến Trần Quân lập tức nắm lấy tay nàng, truyền linh lực giúp nàng chống lại cái lạnh lẽo.
Ngôn Hoan nhìn hắn, lắc đầu: "Ta cảm thấy, có người đang mắng ta."
Yến Trần Quân: "...... Ừm, quay về lại tìm hắn tính sổ."
Vân Tôn nói: "Người làm sư tôn cô độc như ta chưa từng yêu đương, không rõ giữa đạo lữ có phải đều như vậy hay không, nhưng ta thấy mấy chuyện tình cảm này có thể để sau, trước mắt vẫn nên nghĩ cách xử lý Quỷ Vương thì hơn."
Ngôn Hoan và Yến Trần Quân: "......"
Ngôn Hoan chủ động bước lên phía trước hai bước.
Yến Trần Quân lập tức kéo tay nàng lại, trong lòng thoáng dấy lên bất an: "Hoan Hoan?"
Ngôn Hoan quay đầu cười với hắn: "Đừng lo, hắn từng cứu ta, có lẽ là muốn nói chuyện với ta, sẽ không làm hại ta đâu."
------
Tác giả có lời muốn nói:
Hồng Hồng: Làm tròn trách nhiệm của một phụ thân tốt, chăm chỉ ấp trứng.