Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù

Chương 21: Ta có một ý nghĩ táo bạo

Tống Lâm Lăng đưa cho nàng hai bình đan dược: "Đây đều là thứ cần thiết để đột phá, ta không biết muội đã chuẩn bị được bao nhiêu, nhưng càng nhiều càng tốt."

Ngôn Hoan nhận lấy, mỉm cười: "Cảm ơn sư tỷ."

Trở về động phủ, Khúc Thừa Ý mới hỏi: "Có nắm chắc không?"

Hắn hỏi về việc đột phá.

Ngôn Hoan cảnh giác quan sát xung quanh, xác nhận không có ai, mới đáp: "Trăm phần trăm, muội chỉ cần kết đan, chống qua lôi kiếp là được, những chuẩn bị khác, muội đều đã làm xong."

Khúc Thừa Ý vô cùng kinh ngạc, nhưng nghĩ đến việc nàng ở trong tiên phủ suốt mười tám ngày, hẳn là có kỳ ngộ, liền nói: "Vậy thì tốt -- nhưng việc nhờ Hứa trưởng lão tìm mười vị Kim Đan hộ pháp, muội đang lo điều gì?"

"Ừm." Đối với Khúc Thừa Ý, Ngôn Hoan không cần giấu giếm, hắn hẳn đã đoán ra không ít, chỉ là chưa xác định được kẻ địch cụ thể là ai.

"Nếu muốn ra tay với ta, lúc ta độ kiếp là thuận tiện nhất, nhưng còn phải xem người đó có dám đánh đổi cả mười một thiên tài, bao gồm cả Đại sư huynh hay không. Nói cách khác, giá trị của muội so với Đại sư huynh và mười người, chắc là chẳng đáng bao nhiêu đâu nhỉ?"

Khúc Thừa Ý dở khóc dở cười: "Muội đúng là to gan."

Nhưng không thể phủ nhận, đây đúng là một kế hay.

Phù Vân Tông tuy lớn, đệ tử đông đảo, nhưng trong lớp trẻ hiện tại, người đạt đến Kim Đan cũng chỉ hơn trăm, trong đó hai mươi người là đan tu, còn mười một người như bọn họ chính là trụ cột chiến lực tương lai của tông môn.

Nguyên Thời Trạch có thể điên, nhưng chưởng môn và các trưởng lão khác, đặc biệt là những người không tham gia kế hoạch thí thần, chắc chắn sẽ không để những đệ tử ưu tú của mình xảy ra chuyện.

Sợ đêm dài lắm mộng, sau khi mười vị sư huynh sư tỷ được gọi đến đầy đủ, Ngôn Hoan lập tức phát linh thực, trịnh trọng nói: "Làm phiền các sư huynh sư tỷ, chút quà mọn, mong mọi người đừng chê."

Trong số đó, có một vị sư tỷ cứ nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt thẳng thắn lại nóng bỏng, khiến Ngôn Hoan muốn giả vờ không thấy cũng không được, đành quay sang hỏi: "Sư tỷ, có điều gì thắc mắc sao?"

"Không có, thù lao ta cũng rất hài lòng."

Ngôn Hoan: "À?"

"Chỉ là không ngờ, Ngôn sư muội lại xinh đẹp như vậy, muốn nhìn thêm vài lần."

Ngôn Hoan: "...... Đa tạ sư tỷ đã khen."

Sư tỷ lại kia lại nắm lấy tay nàng, mắt lấp lánh như sao: "Trước giờ chúng ta không quen biết, bỏ lỡ nhiều quá, bây giờ muội đã biết ta là sư tỷ, có chuyện gì cứ tìm ta, ta là Chu Oánh, Đại sư tỷ của Hoán Nhật phong."

Ngôn Hoan vừa bất ngờ vừa có chút xúc động, cũng không từ chối: "Vâng, muội nhớ rồi, Chu sư tỷ."

Chu Oánh là người có tu vi cao nhất trong số các sư huynh sư tỷ này, đã ở Kim Đan hậu kỳ mấy chục năm, chỉ cần có cơ duyên, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá Nguyên Anh kỳ.

Ngôn Hoan mơ hồ nhớ rằng, Chu Oánh cũng được xem là thiên tài có căn cốt tốt. Nhìn thấy nàng có mặt ở đây, Ngôn Hoan liền biết, mình đã đoán đúng, ván cược này nàng thắng rồi.

Chu Oánh là một nữ tử dung mạo dịu dàng, lúc không nói chuyện, nàng giống hệt mỹ nhân Giang Nam ôn nhu, tri thức. Nhưng vừa mở miệng, liền biết ngay đúng là Đại sư tỷ.

Các sư huynh sư tỷ khác cũng không khách sáo, nhận linh thực xong liền sảng khoái đáp ứng: "Sư muội cứ yên tâm, bọn ta sẽ canh giữ ở đây, cho đến khi muội độ kiếp thành công."

Ngôn Hoan mỉm cười rạng rỡ, lần nữa nói lời cảm tạ, rồi quay người bước vào trong trận pháp.

Hai ngày đầu, nàng không làm gì cả, chỉ ngồi trong trận pháp, thả lỏng toàn bộ tu vi bị áp chế, đồng thời trong đầu không ngừng suy diễn, rốt cuộc Kim Đan phải hình thành như thế nào.

Đại sư huynh và Tống sư tỷ đều từng chia sẻ kinh nghiệm, nhưng Kim Đan thứ này, nếu không tiến vào thức hải thì căn bản không thể nhìn thấy.

Ngôn Hoan chỉ có thể dựa vào tưởng tượng của mình, suy đoán cách kết thành Kim Đan, cách linh khí được dung nạp và vận hành. Theo lý thuyết, sau khi kết đan, Kim Đan giống như một hồ chứa khổng lồ, tích trữ linh khí dư thừa, đồng thời nó cũng là trung tâm của toàn bộ kinh mạch, linh khí từ đó mà phát ra rồi lại quay về đó.

Sau khi mô phỏng trong đầu ba đến năm lần, Ngôn Hoan bắt đầu kết đan.

Mọi thứ diễn ra vô cùng thuận lợi, dù sao Kim Đan vốn không có hình dạng hay quy trình cố định, khi lôi kiếp giáng xuống, trong lòng nàng chợt thả lỏng một hơi.

Ngoài trận, các sư huynh sư tỷ đồng loạt ngẩng đầu nhìn bầu trời mây đen tụ lại, rồi lập tức lui về phía sau, tránh bị lôi kiếp lan đến, đứng vào vị trí an toàn, bọn họ bắt đầu bàn tán.

"Bảy ngày, chưa tới bảy ngày đã kết đan thành công?"

"Ngôn sư muội trong tiên phủ chắc chắn có kỳ ngộ lớn nhỉ?"

"Trước đây hai vị trưởng lão vào tiên phủ, cũng đâu nhanh như vậy?"

"Ta nhớ Phạm trưởng lão lúc đó cũng vào trước khi kết đan, sau khi ra ngoài thì đột phá rất nhanh, nhưng cũng mất nửa tháng."

"Lúc chúng ta lên Kim Đan, toàn mất nửa năm trở lên mà? Không nên so......"

"Có ai nói so đâu? Ta chỉ cảm thấy, sau này tu vi của Ngôn sư muội, có lẽ sẽ vượt qua tất cả chúng ta."

Không ai phản bác câu này, nhóm thiên tài ai cũng có kiêu ngạo, nhưng cũng đủ tỉnh táo để thừa nhận, có người mạnh hơn mình.

Nói đến đây, Chu Oánh đột nhiên lên tiếng: "Ta có một ý nghĩ táo bạo."

"Ý nghĩ của ngươi khi nào chẳng táo bạo?" Một vị sư huynh bên cạnh trêu.

Chu Oánh trừng hắn một cái, tiếp tục nói: "Tuy chỉ là cá biệt, nhưng các ngươi nhìn xem, hễ ai từng vào tiên phủ, thời gian kết đan kết anh đều rút ngắn rõ rệt, không chỉ giảm rủi ro, mà tỷ lệ thành công cũng cao hơn nhiều."

Mọi người lập tức trầm ngâm, quả thật là vậy.

Đồng tử Khúc Thừa Ý bỗng nhiên co rút, nếu, Nguyên Thời Trạch thật sự từng vào tiên phủ, vậy thì mục đích của hắn đã quá rõ ràng -- từ Kim Đan trở đi, con đường tu đạo mới thật sự là nghịch thiên mà đi, mỗi lần đột phá đều là sự đấu tranh sống còn, dù là bùa chú hay đan dược cao cấp đến đâu, cũng chỉ có tác dụng rất hạn chế, chỉ có pháp khí mới có thể ở một mức độ nhất định giúp người tu hành ổn định tâm cảnh, khống chế những cảm xúc tiêu cực trong quá trình đột phá, lo lắng, nóng nảy, bất an, và chống lại lôi kiếp.

Kiếm Tôn Nguyên Thời Trạch đã ở cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ nhiều năm, với tư chất và tốc độ tu luyện của hắn, việc bước vào Đại Thừa kỳ chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng dù thiên phú có cao đến đâu, cũng không ai dám đảm bảo mình nhất định có thể vượt qua cửa ải sinh tử, tiến vào cảnh giới bán tiên.

Cho nên, hắn muốn tiến vào tiên phủ bí cảnh lần nữa.

Chỉ là, cơ duyên của Ngôn Hoan, hắn rốt cuộc biết được bằng cách nào?

Lôi kiếp đã giáng xuống, dù thế nào, Ngôn Hoan kết đan vẫn là chuyện tốt.

Khúc Thừa Ý nhìn những lôi kiếp đang tích tụ trên không, không nhịn được thăm dò, lặng lẽ thả ra một tia thần thức, muốn xem thử lôi kiếp của nàng có gì khác so với mình năm đó.

Kết quả, cừa thò ra một chút đã bị thiên lôi phát hiện, một tia sét mang theo ánh lửa và linh khí nổ tung, không chút khách khí bổ thẳng xuống.

Dù hắn kịp thời thu hồi thần thức, lại dùng pháp khí bản mệnh ngăn cản, vẫn bị chấn động đến tê dại da đầu, đuôi tóc cũng bị cháy xém một đoạn, tỏa ra mùi khét đặc trưng của lôi kiếp.

Chu Oánh không nể nang mà bật cười, ánh mắt viết rõ: "Cho chừa cái tội nhiều chuyện!"

Khúc Thừa Ý vẫn bình tĩnh, rút kiếm cắt phăng phần tóc cháy xém, không dám nghịch nữa, ngoan ngoãn đứng chờ lôi kiếp kết thúc.

Trong trận pháp, Ngôn Hoan khi nghe tiếng sấm nặng nề trên đầu, đã chuẩn bị sẵn sàng, nàng vuốt nhẹ cây sáo, khẽ nói: "Tiếp theo, chỉ còn có thể dựa vào chúng ta thôi."

Cây sáo nhỏ lật mình trong lòng bàn tay nàng, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Ngôn Hoan hít sâu một hơi, lại đặt tay lên bụng, trong lòng thầm nói: "Bé con ngoan nhé, lúc này đừng quậy nha."

Đứa bé vẫn yên tĩnh ngủ say, như thể biết mẫu thân đang đối mặt với đại kiếp, suốt mấy ngày nay không hề làm nàng khó chịu một lần, khiến người ta yên tâm hơn rất nhiều.

Ngôn Hoan nâng sáo lên, bắt đầu thổi, đây là khúc nhạc duy nhất nàng kịp học trong hai ngày, có tác dụng phòng ngự, vừa hay dùng để chống lại lôi kiếp.

Từ sau khi rời tiên phủ, nàng luôn cảm thấy mọi thứ diễn ra quá thuận lợi.

Mà càng thuận lợi, trong lòng nàng lại càng bất an, như thể đang bỏ sót điều gì đó......

Nhưng lúc này, đã không còn thời gian để suy nghĩ nữa, lôi kiếp đã áp sát trận pháp!

Ngay khoảnh khắc tiếng sáo vang lên, những tia sét vốn hung hãn, vậy mà như bị chấn áp, chúng khựng lại giữa không trung, treo lơ lửng phía trên trận pháp, trông ngơ ngác như một đám ngốc.

Chu Oánh đúng lúc nhìn thấy cảnh này, "Phụt" một tiếng bật cười, nói với người bên cạnh: "Nhìn kìa, ngốc ghê!"

Khúc Thừa Ý khẽ hạ mi, đây là lần đầu hắn thấy cảnh tượng như vậy, may mà hắn đã dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại, sau này đưa cho Cửu sư muội xem, hỏi rõ nguyên do.

Ban đầu, mười một vị sư huynh sư tỷ định đợi Ngôn Hoan xuất quan rồi mới rời đi, nhưng chưa bao lâu sau khi lôi kiếp giáng xuống, đệ tử các phong đã lần lượt tìm đến, ba tháng sau sẽ diễn ra đại bỉ tông môn, mà trưởng lão các phong đều đã có mặt, nên yêu cầu tất cả đệ tử Kim Đan kỳ trở lên phải lập tức tham gia bàn bạc.

Tiểu đệ tử đến gọi người thái độ vô cùng cung kính, trước hết cúi đầu xin lỗi Khúc Thừa Ý một phen, rồi nở nụ cười, khẩn khoản nói: "Chỉ chậm trễ một lát thôi, nhiều nhất là một canh giờ, trưởng lão và sư tôn cũng đã biết lôi kiếp của Ngôn sư muội đã giáng xuống, đoán rằng Kim Đan đã thành, nên mới sai đệ tử đến thông báo."

Lý lẽ này hoàn toàn hợp tình hợp lý, đến mức này, Ngôn Hoan đã là tu sĩ Kim Đan, lôi kiếp vừa là tôi luyện, vừa là khảo nghiệm, người ngoài cũng không giúp được gì, Khúc Thừa Ý không có lý do ngăn cản, do dự một lát đành phải gật đầu đồng ý.

Chớp mắt, sáu người rời đi, chỉ còn lại năm người tiếp tục ở lại canh giữ.

Chu Oánh nói: "Đừng có mặt mày ủ rũ như vậy, năm người chúng ta cũng đủ lo cho Ngôn sư muội sau khi đột phá."

Ngay lúc đạo lôi kiếp cuối cùng giáng xuống, một bóng người đột ngột xuất hiện, lao thẳng về phía Ngôn Hoan trong trận pháp.

Lúc này, dưới chín đạo lôi kiếp, trận phòng ngự đã lung lay sắp vỡ, linh lực trong cơ thể Ngôn Hoan gần như cạn kiệt, nàng nằm đó th* d*c, đến pháp khí cũng sắp không giữ nổi.

Một luồng khí tức xa lạ bỗng áp sát, Ngôn Hoan lập tức nhận ra, sau khi kết đan, cảm giác đối với nguy hiểm của nàng tăng lên không chỉ một bậc, nhưng tốc độ của đối phương quá nhanh, mà nàng lại đang kiệt sức, muốn né tránh cũng không kịp.

Nàng muốn phản kích, nhưng đối phương hoàn toàn không cho nàng cơ hội, vừa áp sát, sát chiêu mang theo ác ý liền ập tới......

Ngôn Hoan nhìn thấy đôi mắt ấy, quả nhiên!

"Sư muội!!!" Khúc Thừa Ý và Chu Oánh lập tức lao tới, nhưng lại bị một kiếm trận đột ngột xuất hiện chặn đứng ngoài phạm vi trận pháp.

Ngôn Hoan th* d*c, giữa khoảnh khắc cận kề cái chết, nàng lại trở nên bình tĩnh đến lạ thường, nhìn vào đôi mắt quen thuộc đã từng thấy không ít lần kia, nàng dốc hết sức hét lên: "Yến Trần Quân!!"

------

Tác giả có lời muốn nói:

Hồng Hồng: Ta có đứa con ngoan nhất trên đời.