Sau Khi Gả Cho Phản Diện Tàn Tật

Chương 2

Thẩm Ngôn Tâm cuối cùng chỉ bị thương ngoài da một chút.

 

Còn chân phải của Hoắc Kiêu, lại vì dây thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng nên đến nay vẫn không thể đứng lên được.

 

Kể từ đó, anh ta không bao giờ chạm vào vô lăng nữa.

 

Không ai biết vụ t.a.i n.ạ.n đó rốt cuộc đã gây ra cú sốc lớn như thế nào đối với Hoắc Kiêu.

 

Nhưng cũng chịu thôi, dù sao anh ta cũng chỉ là nhân vật phản diện trong cuốn sách này, là công cụ để thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính mà thôi.

 

Cuối cùng anh ta không những chân không bao giờ đứng lên được nữa, mà sự nghiệp cũng sẽ vì nam nữ chính mà hoàn toàn bị hủy hoại.

 

Nhưng những điều này đều không có quan hệ gì với tôi.

 

Dù sao hệ thống cũng từng nói với tôi rằng, chỉ cần tôi ngoan ngoãn giả vờ làm kiều thê, cho dù cuối cùng nhiệm vụ không hoàn thành, không làm cho độ hảo cảm của Hoắc Kiêu đối với tôi đạt đến một trăm.

 

Thì đến thời gian quy định cũng sẽ giải trừ trói buộc cho tôi.

 

Nghĩ đến đây, tôi lại sán lại gần bên cạnh Hoắc Kiêu, giọng nói dẹo ch** n**c ngọt ngào như mật:

 

"Chồng ơi, anh giúp em chọn lễ phục cho bữa tiệc từ thiện ngày mai có được không ạ."

 

"Người ta chỉ muốn mặc bộ do chính tay chồng chọn thôi á~"

 

4

 

Hoắc Kiêu đương nhiên không đời nào chọn lễ phục cho tôi rồi.

 

Nhưng anh ta đã chuyển thêm ba triệu tệ vào chiếc thẻ phụ mà anh ta mở cho tôi.

 

Tôi vui vẻ gọi nhân viên bán hàng mang đến một bộ trang phục Haute 

Couture cao cấp, sau đó âm thầm chuyển số tiền còn lại vào thẻ riêng của mình.

 

Khoản tiền này khiến tâm trạng tôi tốt lên trông thấy, khi đẩy xe lăn của 

Hoắc Kiêu vào sảnh tiệc, nụ cười của tôi càng thêm rạng rỡ.

 

Không ít người đi tới chào hỏi Hoắc Kiêu.

 

Họ quỳ một gối trước mặt Hoắc Kiêu, một tiếng "Hoắc tổng", hai tiếng "Hoắc tổng", không dám để lộ ra một chút ý vị thương hại nào.

 

Nhưng trên mặt không dám, không có nghĩa là trong lòng không nghĩ như vậy.

 

Đặc biệt là ở phía xa kia, Thẩm Ngôn Tâm đang cười rạng rỡ khoác tay Tạ Viễn Hằng.

 

Không biết có bao nhiêu người đang lén lút xem trò vui ở đây.

 

Tôi đặt tay lên vai Hoắc Kiêu, trông có vẻ vô cùng thân mật.

 

Hoắc Kiêu nhíu mày định mở miệng, tôi liền ghé sát vào tai anh ta khẽ nói:

 

"Chồng ơi, Thẩm Ngôn Tâm đang nhìn ở bên kia kìa."

 

"Anh kết hôn với em, chẳng phải là vì cái này sao?"

 

 

5

 

Trợ lý của Hoắc Kiêu đã tìm đến tôi vào tuần tiếp theo sau khi chuyện tình cảm của Thẩm Ngôn Tâm và Tạ Viễn Hằng bị vạch trần.

 

Hợp đồng ký một năm.

 

Một năm mười triệu tệ, tôi và anh ta kết hôn.

 

Đã qua một thời gian dài như vậy rồi, 

bên phía hệ thống hiển thị độ hảo cảm của Hoắc Kiêu vẫn là số 0 tròn trĩnh.

 

So sánh ra mới thấy, tình cảm của Hoắc Kiêu dành cho Thẩm Ngôn Tâm không thể nói là không phức tạp, không sâu sắc.

 

Anh ta càng hận Thẩm Ngôn Tâm bao nhiêu, càng không muốn tỏ ra chật vật trước mặt cô ta bấy nhiêu, thì chứng tỏ anh ta càng yêu Thẩm Ngôn Tâm bấy nhiêu.

 

Thực ra với địa vị của Hoắc Kiêu, hôm nay hoàn toàn không cần thiết phải đến bữa tiệc từ thiện này.

 

Nhưng anh ta vẫn đến.

 

Kết quả là đến rồi để nhìn thấy ánh trăng sáng của mình và bạn trai ngọt ngọt ngào ngào.

 

Nhìn thấy Hoắc Kiêu đang âm thầm đỡ lấy đầu gối bên phải của mình, tôi biết chân của anh ta lại bắt đầu đau rồi.

 

Tôi có chút cạn lời, lại có chút thương hại anh ta.

 

Nghĩ ngợi một lát, tôi vẫn chuẩn bị làm người tốt một lần, đẩy anh ta ra xa một chút.

 

Để tránh mặt cặp đôi tình nhân ở phía trước kia.

 

Nào ngờ tôi còn chưa kịp hành động, đã thấy Thẩm Ngôn Tâm nhìn chăm chằm về phía bên này, dường như còn muốn đi về phía Hoắc Kiêu.

 

Tôi dứt khoát cúi người tựa vào lòng anh ta, ôm lấy cổ anh ta giống như đang đòi hôn vậy.


 

Tôi lật một trang của cuốn danh mục đấu giá, vừa bóp chân phải cho Hoắc Kiêu, vừa tùy tiện chỉ vào một viên kim cương xanh 5 carat đắt nhất trên đó.

 

Giọng tôi không lớn không nhỏ, vừa vặn đủ cho Thẩm Ngôn Tâm nghe thấy:

 

"Chồng ơi, cái này đẹp quá đi."

 

"Lát nữa anh đấu giá cái này cho em có được không chịu nà."

 

6

 

Còn mười phút nữa mới chính thức bắt đầu buổi đấu giá, Hoắc Kiêu nói bản thân muốn ra ngoài hóng gió một chút nhưng mãi vẫn chưa thấy quay lại.

 

Tôi đảo mắt nhìn quanh hội trường, phát hiện Thẩm Ngôn Tâm cũng đã biến mất tăm.

 

Cười c.h.ế.t mất, Hoắc Kiêu đúng là rất biết cách tự tìm đau khổ cho mình mà.

 

Tôi lười quản anh ta, nhưng giây tiếp theo, giọng nói lo lắng của hệ thống liền vang lên trong đầu tôi.

 

【Mau mau mau! Thẩm Ngôn Tâm đi đến hoa viên tìm Hoắc Kiêu rồi, cô mau xuất phát đi!】

 

Tôi không vội không vàng ăn một quả nho.

 

"Làm gì chứ? Người ta là cặp đôi trẻ ôn lại chuyện cũ, tôi qua đó để chuốc lấy sự chán ghét à."

 

"Tôi không nhìn thấy, cho nên tôi không làm gì cả thì không vi phạm hệ thống kiều thê."

 

【Nhưng ta đã nói cho cô biết rồi! 

 

Trong tình huống cô đã biết rõ mà vẫn ngồi đây ăn nho, tuyệt đối không phải là hành vi của một kiều thê!】

 

Hệ thống cảnh cáo tôi: 【Ký chủ, ta chuẩn bị bật điện giật đấy nhé. Ba, hai…】

 

"Được rồi được rồi!" Tôi bật dậy một phát. "Tôi đi là được chứ gì!"

 

 7

 

Dưới ánh trăng, Thẩm Ngôn Tâm đứng với vẻ yếu đuối trước xe lăn của Hoắc Kiêu.

 

Trông cũng khá là trai tài gái sắc đấy chứ.

 

Từ đằng xa, tôi nghe thấy Thẩm Ngôn 

 

Tâm mở lời: "Anh... Dạo này anh sống có tốt không?"

 

Thẩm Ngôn Tâm c.ắ.n c.ắ.n môi, "Dạo này em thường xuyên nghĩ về quãng thời gian trước đây của chúng ta."

 

Hoắc Kiêu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vừa định mở miệng nói gì đó thì tôi đã nhanh hơn một bước ngắt lời anh ta.

 

"Chồng ơi!"

 

Mẹ kiếp, tôi mà còn đứng đó xem kịch nữa thì hệ thống sẽ điện giật tôi c.h.ế.t mất.

 

Thẩm Ngôn Tâm giống như bị sự xuất hiện đột ngột của tôi làm cho giật mình, bỗng chốc lùi lại một bước.

 

Tôi bóp giọng, nũng nịu hờn dỗi.

 

"Cô làm gì mà lén lén lút lút đến gặp chồng tôi thế?"

 

"Chân của chồng tôi không được đón gió ở bên ngoài, cô không biết hả?"

 

Hoắc Kiêu liếc nhìn tôi một cái, không nói gì cả.

 

"Xin lỗi... Tôi không cố ý đâu." 

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế của Thẩm Ngôn Tâm cúi thấp xuống, trong mắt thoáng hiện lên một lớp màn nước.

 

Thẩm Ngôn Tâm nhìn Hoắc Kiêu, dáng vẻ điệu bộ điên đảo chúng sinh, nhìn mà thương:

 

"Tôi chỉ là không ngờ, anh lại kết hôn nhanh đến như vậy."

 

Trên mặt Hoắc Kiêu không có biểu cảm gì.

 

Một lúc sau, anh ta nhạt giọng lên tiếng: "Tôi cũng không ngờ, cô vừa quay đầu một cái đã ở bên cạnh Tạ Viễn Hằng."

 

Sắc mặt Thẩm Ngôn Tâm cứng đờ trong thoáng chốc.

 

Vành mắt cô ta đỏ lên, thấp giọng nói: 

 

"Lúc đó bố mẹ em cứ liên tục ép buộc em. Thực ra em vẫn luôn không thể quên được…"

 

"A!!!!"

 

Tôi hét toáng lên, giống như bị giẫm phải đuôi.

 

Tôi trừng mắt giận dữ nhìn Thẩm Ngôn Tâm, bày ra dáng vẻ của chính thất.