Chương 87: Bộ đồ mới
Sau khi trở về từ Đặng Châu, Thôi Quân vẫn luôn cảm thấy dường như mình đã quên mất chuyện gì đó. Cho đến ba ngày sau, khi Ngũ Đào trở về, nàng mới sực nhớ ra việc Ngũ Đào bị Cừu Quả đưa đi.
Thôi Quân hỏi: "Đã tìm được tỷ tỷ của ngươi chưa?"
Ngũ Đào run rẩy một cái, vội vàng đáp: "Không, không tìm được, là tin tức có sai sót, người đó không phải tỷ tỷ của nô tỳ."
Nàng thề, từ nay về sau điều nàng chán ghét nhất chính là hai chữ "tìm thân".
Trời mới biết ngày đó khi Trương Trạo Ca nói có thể giúp nàng tìm người thân, nàng còn tưởng rằng Trương Trạo Ca rốt cuộc đã bị sắc đẹp của nàng làm cho rung động. Ai ngờ Trương Trạo Ca lại giao nàng cho Cừu Quả, sau đó một đám trấn binh giống như thẩm vấn phạm nhân mà tra hỏi nàng. Những lời nói dối đầy sơ hở bị bọn họ vạch trần từng cái một, ép hỏi đến mức nàng nhiều lần suy sụp.
Bọn họ không chỉ thẩm vấn, còn đưa nàng đến cửa quan, mỗi khi có người đi ngang qua liền hỏi đó có phải tỷ tỷ nàng muốn tìm hay không. Người qua đường đa số là nam nhân, sao có thể là tỷ tỷ nàng được? Nhưng bọn họ biết rõ còn cố hỏi, nàng nếu không trả lời liền bị đe dọa, nhất quyết phải ép nàng đưa ra một đáp án mới thôi. Nàng có ngốc cũng nhìn ra được bọn họ là cố ý.
Vì bị canh giữ, nàng không thể đi đâu, cũng không thể quay về biệt thự Chiêu Bình. Nàng ăn ở đều tại nhà Cừu Quả —— vì Cừu Quả phải canh gác trong doanh trại, không thể đưa nàng vào đó, nên để nàng ở cùng Vu Xuân Nương. Ban ngày nàng lại bị đưa vào trong thôn, đi từng nhà để tìm người thân.
Lăn lộn suốt ba ngày, nàng buộc phải chính miệng thừa nhận tin tức sai lầm, khóc lóc thảm thiết: "Ta không tìm người thân nữa, ta muốn về Thôi gia."
Cừu Quả hung tợn nói: "Về Thôi gia? Muốn mang những bí mật khai thác được từ đây về để tranh công, sau đó để người ta đối phó Trương áp nha, có phải không?"
"Không có, ta không tìm được bí mật gì cả." Ngũ Đào vội vàng phủ nhận.
Đám trấn binh trước mặt nàng chẳng hề kiêng nể mà nói: "Đầu lĩnh, hay là lén nhét ít tiền vào hành lý của nàng ta, lấy tội trộm cắp mà giam lại, rồi nghiêm hình tra khảo, cạy miệng nàng ta ra!"
Ngũ Đào không chút nào nghi ngờ khả năng bọn họ sẽ làm thật, lập tức sụp đổ tinh thần, đem mục đích đến đây cùng những gì nghe thấy nhìn thấy khai ra hết sạch như đổ đậu. Xác định nàng ta không biết việc Trương Trạo Ca đang ủ rượu, Cừu Quả mới thả nàng về, còn đe dọa nàng phải lập tức rời khỏi hương Chiêu Bình, tuyên bố nếu lần sau còn thấy nàng bén mảng đến đây nửa bước, nàng sẽ không thể thoát thân an toàn như hôm nay.
Ngũ Đào bị dọa sợ khiếp vía, hận không thể mọc thêm đôi cánh để bay thẳng về Đặng Châu, đâu còn dám lưu lại. Sau này dù Thôi Đạc có muốn đánh chết nàng, nàng cũng quyết không quay lại đây nữa.
"Thất nương tử, nô tỳ... nô tỳ muốn về Đặng Châu."
"Ồ?" Thôi Quân ném cho Ngũ Đào một ánh mắt đầy ẩn ý, "Nếu nữ tử kia không phải tỷ tỷ ngươi, ngươi quả thực nên trở về."
Ngũ Đào vui mừng, nhưng như sực nhớ ra điều gì lại co rúm người lại, hỏi: "Thất nương tử có thể phái người đưa nô tỳ ra khỏi quan Lỗ Dương không? Nô tỳ lẻ loi một mình, rất sợ hãi."
Thôi Quân nói: "Hiện giờ quan Lỗ Dương và đường Cổ Quạ không có đạo tặc, thương đội qua lại rất nhiều, không cần phải sợ."
Hơn nữa, Ngũ Đào là do bọn người Lâm Đại Phong đưa tới, nàng muốn về thế nào, chẳng phải nên tự mình nghĩ cách sao?
Ngũ Đào cắn môi, nàng sợ đạo tặc sao? Nàng sợ là quan binh kìa! Tại hương Chiêu Bình này, quan binh còn đáng sợ hơn cả đạo tặc.
Đột nhiên nàng nảy ra ý định, quỳ xuống cầu xin Thôi Quân: "Hay là nô tỳ không về nữa, Thất nương tử xin Nhị lang quân cho nô tỳ ở lại bên cạnh nương tử đi, nô tỳ nguyện một lòng hầu hạ, tuyệt không hai lòng!"
Thôi Quân mỉm cười từ chối: "Không cần đâu. Vừa vặn ta định phái người vận chuyển đồ về Đặng Châu, lúc đó ngươi cứ đi theo bọn họ mà về."
Sau khi đuổi Ngũ Đào đi, Thôi Quân tìm Túc Vũ hỏi: "Việc chuẩn bị cho tiệm giấy ở Đặng Châu cần người chủ trì, bên cạnh ta người có thể đảm đương việc này không nhiều, ngươi có nguyện ý đi không?"
Túc Vũ sớm đã chuẩn bị tâm lý. Việc khai trương tiệm giấy ở Nhữ Châu Thôi Quân đã giao cho Tịch Lam, nay sắp xếp nàng đi Đặng Châu vừa là sự tín nhiệm, cũng là một thử thách.
Nàng hít sâu một hơi, quyết đoán đồng ý: "Chỉ cần là mệnh lệnh của nương tử, nô tỳ đi đâu cũng được."
Thôi Quân gật đầu dặn dò: "Chuyến này đi ngươi chỉ cần nhớ kỹ, mọi việc đã có ta, không cần sợ người khác uy h**p. Việc gì tự mình không xử lý được hoặc không quyết định được, cứ việc gửi thư về."
Nàng đã tiếp thêm dũng khí cho Túc Vũ để đối mặt với những âm mưu quỷ kế, Túc Vũ trịnh trọng gật đầu: "Dạ. Nô tỳ đã ghi nhớ."
——
Tại Hoa Dương Quan, Trường An.
Nhìn thư của Thôi Quân gửi tới, đôi mày Đậu Anh giãn ra, biểu cảm ôn nhu. Thư lần này dài hơn mọi khi, ngoài việc kể về tình hình gần đây, Thôi Quân không quên cảm tạ Đậu Anh đã gửi kinh Phật và lịch thư. Đi kèm thư còn có rất nhiều đặc sản: giấy đã qua gia công, cuốn 《Nhữ Châu kiến văn lục》 do Trương Trạo Ca viết được đóng theo lối mới, dược liệu do Trương Trạo Ca rảnh rỗi bào chế, hồng khương đường làm từ gừng Lỗ Sơn và đường từ phương nam, cùng với tiền lương.
Ánh mắt Đậu Anh dừng lại trên nửa cuốn 《Nhữ Châu kiến văn lục》, chưa kịp xem nội dung đã bị cách đóng sách thu hút.
"......Lật xem thế này quả là thuận tiện." Nàng lẩm bẩm một mình, khi mở ra thì kinh ngạc nhận ra nét chữ này rõ ràng là của Trương Trạo Ca. Đọc nội dung bên trong, nàng không khỏi nở nụ cười nhàn nhạt. Lời văn thông tục dễ hiểu, tự sự lại xuất sắc, khiến nàng cảm thấy như Trương Trạo Ca đang đứng ngay trước mặt mà thao thao bất tuyệt.
Bất giác nàng đã xem xong mấy mẩu chuyện xưa. Tuy vẫn còn thèm thuồng nhưng nàng không xem lại lần nữa, đầu ngón tay v**t v* bìa sách, ánh mắt trầm xuống như đang suy tư điều gì. Một lát sau, nàng thở dài một tiếng, cầm bút viết thư hồi âm cho Thôi Quân.
......
Thôi Quân nhận được thư hồi âm của Đậu Anh khi đã gần cuối năm. Năm nay nhờ việc làm giấy và in ấn mà kiếm được một khoản lớn, Thôi Quân đối với nô tỳ và bộ khúc dưới trướng cũng rất hào phóng. Áo mùa đông và than củi đều đã phát đủ, lương bổng cũng không hề nợ nần. Nàng còn chuẩn bị thịt khô, tỏi mồng tám tháng chạp và cá khô làm quà Tết, cố gắng để mọi người đều có một cái Tết ấm no.
Đang lúc phát quà, người hầu mang thư của Đậu Anh vào: "Nương tử, có thư từ Trường An gửi tới."
Thôi Quân ngẩn ra, trong lòng dâng lên chút xót xa nhưng lập tức bị niềm vui lấp đầy. A tỷ rốt cuộc đã viết thư cho nàng.
Nàng mừng rỡ cầm thư về phòng chia sẻ với Trương Trạo Ca: "Trạo Ca ca, a tỷ viết thư cho ta này."
Trương Trạo Ca đang mơ màng sắp ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc. Lý Ân Nhi đang ngồi học chữ bên cạnh cũng ngẩng đầu, đôi mắt to tròn xoe nhìn nàng. Thôi Quân nhận ra có Lý Ân Nhi ở đó, lập tức thu liễm biểu cảm.
"Ân Nhi, mẹ của nhóc đang ở sảnh trước nhận quà Tết, nhóc mau qua đó giúp bà ấy xách đồ về đi." Thôi Quân nói với Lý Ân Nhi
Lý Ân Nhi nghe thấy có đồ để nhận, vội vàng hành lễ một cách chưa chuẩn xác lắm, rồi hớn hở chạy đi.
Thôi Quân hơi ngạc nhiên, nhướng mày hỏi Trương Trạo Ca: "Là Trạo Ca ca dạy sao?"
Trương Trạo Ca cười đáp: "Lễ tiết của ta còn chưa học tới nơi tới chốn, sao mà dạy nhóc ấy được? Là Triều Yên dạy đấy."
Thôi Quân mỉm cười: "Cái đó thì không chắc, dù sao nàng cũng đã dạy nhóc ấy học chữ mà."
Trương Trạo Ca: "......"
Nàng biện bạch: "Ta dạy nhóc ấy nhận chữ, chứ không dạy thư pháp."
Nàng nhích người sang một bên để Thôi Quân ngồi xuống, rồi lấy tấm chăn trên người mình quấn luôn cho cả Thôi Quân.
Thôi Quân liếc nhìn nàng một cái, rồi cúi đầu mở thư của Đậu Anh. Trương Trạo Ca tự giác quay mặt đi, không nhìn trộm nội dung thư, nhưng Thôi Quân vẫn chủ động chia sẻ: "A tỷ nói nàng dạo này chắc chắn lười biếng, nét chữ này so với nửa năm trước vẫn chẳng có tiến bộ gì."
Trương Trạo Ca: "......"
Nể tình lá thư này khiến nương tử nàng vui vẻ, nàng sẽ không chấp nhặt.
Nàng vòng tay qua eo Thôi Quân, tựa đầu lên bờ vai ngọc, phả hơi nóng: "Chẳng lẽ không phải tại Thất Nương lười biếng sao? Nàng đã nửa năm rồi không dạy ta thư pháp."
Tai của Thôi Quân vốn nhạy cảm, bị hơi thở của nàng phả vào liền ửng hồng, vành tai phấn nộn khiến người ta muốn cắn một cái. Ngay khi Trương Trạo Ca định ghé sát để cắn vào vành tai ấy, Thôi Quân đã đưa tay chặn miệng nàng lại. Dù mắt vẫn đang nhìn thư nhưng nàng đã dự đoán trước được hành động của đối phương.
Trương Trạo Ca từ bỏ ý định đánh lén. Đợi Thôi Quân xem xong thư, nàng mới quay đầu hỏi: "Ta không dạy sao?"
Bàn tay trái của Trương Trạo Ca nhẹ nhàng bao lấy, m*n tr*n những ngón tay như ngọc của nàng: "Có dạy sao?"
Động tác đầy ám chỉ này khiến ánh mắt Thôi Quân trở nên sâu thẳm thâm thúy, nàng nghiêm túc nói: "Xem ra phải tìm một phương pháp dạy học nào đó khiến nàng ấn tượng sâu sắc mới được."
"Vậy ta rửa mắt mong chờ nhé?"
Nhìn thấy tia hưng phấn lóe lên trong mắt nàng, Thôi Quân đột nhiên bật cười, khuôn mặt đỏ bừng: "Ta cũng có chuẩn bị quà Tết cho nàng."
"Là gì vậy?"
"Buổi tối nàng sẽ biết."
Trương Trạo Ca càng thêm mong đợi.
Đến buổi tối, không đợi Thôi Quân lên tiếng, Trương Trạo Ca đã đuổi Triều Yên đi ngủ: "Không cần ngươi hầu hạ đâu, ở đây có ta rồi, ngươi mau đi nghỉ ngơi đi, không có việc gì thì đừng đến đây."
Triều Yên: "......"
Gấp gáp như vậy, là sợ nàng không nhìn ra sao? Nhưng nàng đã quen rồi, lặng lẽ lui ra, còn chu đáo đóng chặt cửa giúp hai người.
"Quà đâu?" Trương Trạo Ca hỏi. Thôi Quân nhìn nàng cười đầy ẩn ý, rồi đi tới tủ quần áo lấy ra một bộ váy áo mới may.
"Hoa văn trên này là ta tự tay thêu, bộ váy này cũng may theo số đo của nàng, mặc thử xem, không vừa ta sẽ sửa lại."
Trương Trạo Ca ngỡ ngàng :"?"
Nàng dĩ nhiên biết hoa văn đó do Thôi Quân thêu, vì thời gian qua Thôi Quân thường xuyên thảo luận thêu thùa với Vu Xuân Nương, nhưng nàng không ngờ bộ váy này lại dành cho mình! Đây quả là một bất ngờ lớn.
"Ta cứ tưởng nàng làm cho chính mình, hoặc cùng lắm là cho Đậu nho nhỏ." Thôi Quân năm nào cũng lo Đậu Anh ở Trường An chịu khổ nên thường gửi quần áo đi, Trương Trạo Ca cứ nghĩ năm nay cũng vậy.
Thôi Quân nghe ra chút tủi thân trong giọng nói của Trương Trạo Ca. Nàng lắc đầu mỉm cười: "Bộ váy này, ngay từ đầu đã là dành cho nàng. Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, ta luôn tự hỏi, ngoài tiền bạc và ta ra, nàng còn thích gì nữa? Và ta có thể làm gì cho nàng? Ta không thể cho nàng thứ gì có giá trị ngang bằng với kỹ thuật làm giấy hay in ấn, chỉ có thể cố gắng để nàng không bị những vật ngoài thân làm phiền, và cảm thấy thỏa mãn về tinh thần...... Nhưng ta không biết nàng có thích bộ váy này không."
"Nàng làm cho ta, ta đương nhiên thích." Trương Trạo Ca rạng rỡ, "Có thể làm phiền phu quân thay đồ giúp ta được không?"
Gánh nặng trong lòng Thôi Quân được trút bỏ, nàng vui vẻ đáp: "Rất sẵn lòng."
Thôi Quân may cho Trương Trạo Ca một bộ váy eo cao, áo ngắn màu xanh ngọc tay áo thẳng, khoác thêm một chiếc áo nửa cảnh ta. Về phần chiếc váy quây màu đỏ bên dưới, hoa văn Thôi Quân thêu nằm ở phần thắt eo, dù có buộc dây cũng không làm mất đi vẻ thẩm mỹ.
Bức rèm được vén lên, Trương Trạo Ca bước ra. Nàng có dáng người cao ráo, thanh mảnh, khí chất hơi lạnh lùng diễm lệ. Dù mặc váy áo, dưới ánh nến vẫn chỉ toát lên vài phần vẻ mềm mại. Dẫu vậy, hình ảnh nàng như bước ra từ trong tranh vẫn khiến trái tim Thôi Quân đập loạn nhịp.
Trương Trạo Ca tự mình thoa thêm chút son môi, mỉm cười nhìn Thôi Quân đang ngẩn ngơ đứng nhìn.
(Editor: Hí hí, Thôi Quân dính mỹ nhân kế rồi)