Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 80: Thêu thùa

Chương 80: Thêu thùa

Trương Trạo Ca đang lúc huấn luyện bộ khúc tại biệt thự Chiêu Bình, thì trông thấy Lâm Đại Phong. Nàng sai người về thông báo cho Thôi Quân trước một bước, còn bản thân thúc ngựa tiến lên ngăn cản đoàn người của Lâm Đại Phong.

"Lâm Đại Phong."

Lâm Đại Phong ghì cương ngựa, vẻ mặt cung kính: "Nguyên là Trương lang quân. Trương lang quân đây là đang làm chi?"

Đôi mắt hồ ly của hắn lướt qua đám bộ khúc cầm đao gỗ đang xếp hàng chỉnh tề ở phía xa. Không cần phải vào biệt thự Chiêu Bình điều tra, hắn đã ngửi thấy một luồng hơi thở không giống bình thường.

Trương Trạo Ca nói: "Trời lạnh rồi, không ít bộ khúc lâm bệnh, cho nên vì để tăng cường thể chất cho bọn họ, ta cố ý triệu tập bọn họ ra đây rèn luyện thân thể. Các người tới đây là vì việc gì?"

Lâm Đại Phong đáp: "Tiểu nhân phụng mệnh a lang tới hỏi Thất nương tử, xem Đông chí và ngày Tết có về Đặng Châu tế tổ hay không, để a lang sớm liệu đường sắp xếp."

Nàng nghiêng đầu, nhìn thấy Ngũ Đào vừa chui ra khỏi xe la liền lộ ra nụ cười đầy ẩn ý, hỏi: "Loại chuyện này sao cần ngươi phải đích thân tới đây? Hơn nữa còn cần mang theo tỳ nữ bên người Nhị cữu ca sao?"

"Ngũ Đào là tới tìm thân nhân." Lâm Đại Phong bịa ra chuyện Ngũ Đào có một người tỷ tỷ bị bán đi từ sớm, gần đây nghe nói gia đình mua tỷ tỷ nàng ở ngay hương Chiêu Bình, thế nên Thôi Đạc đại phát thiện tâm, cho phép nàng tới đây tìm người.

Trương Trạo Ca vừa nghe đã biết cái cớ này tìm chẳng có tâm chút nào, chắc chắn là nhắm vào biệt thự Chiêu Bình mà tới.

Nàng nói: "Ồ? Tỷ tỷ ngươi tên gọi là gì, nếu ở hương Chiêu Bình này, ta khẳng định sẽ biết."

"Nàng gọi là Nhị Nha, cũng không biết hiện giờ đã đổi tên hay chưa."

"Nhị Nha à... Ta quả thực biết vài người, nhà họ Tôn có một Nhị Nha, nhà Tự Đàn cũng có một người, còn có..."

Lâm Đại Phong nhìn ra được Trương Trạo Ca đang kéo dài thời gian, trong lòng căng thẳng, sốt ruột nói: "Ta còn phải đi tìm Thất nương tử, xin phép tới biệt thự trước."

Trương Trạo Ca cười ngâm ngâm nhìn hắn: "Vừa vặn ta cũng muốn trở về, cùng đi đi."

Nàng ra lệnh cho bộ khúc chuyển từ huấn luyện sang tuần tra, rồi đích thân dẫn Lâm Đại Phong về biệt thự.

Lúc này, Thôi Quân đã sắp xếp xong xuôi, đảm bảo mỗi một người Lâm Đại Phong mang tới đều nằm trong tầm mắt của nàng.

Lâm Đại Phong còn chưa tới biệt thự đã cảm nhận được sự khác biệt. Cỏ cây trong biệt thự nhìn qua không có gì thay đổi, nhưng thực tế hắn đi đến đâu cũng có cảm giác như có ánh mắt âm thầm nhìn chằm chằm.

Hơn nữa, tinh thần của bộ khúc và tôi tớ trong biệt thự có sự khác biệt rất lớn so với trước đây. Quá khứ bọn họ chết lặng, uể oải, khiếp nhược, hiện giờ trong mắt lại có thần thái, lưng thẳng tắp, nào giống đám nô bộc nhà họ Thôi vốn luôn bị cuộc sống đè nén đến suy sụp?

Khi tiến vào biệt thự, Lâm Đại Phong đưa mắt ra hiệu cho Ngũ Đào. Nàng ta liền giả vờ bị vấp ngưỡng cửa, lao thẳng về phía Trương Trạo Ca.

Ai ngờ Trương Trạo Ca như có mắt sau lưng, đột nhiên bước vọt tới trước một bước dài, vẻ mặt có chút vội vàng: "Thất nương, ta về rồi đây!"

Ngũ Đào không ngoài dự tính ngã nhào xuống đất, ngã đến đầu váng mắt hoa, khớp cổ tay đau như muốn trật ra, trước mắt một mảng màu vàng, không nhìn rõ mọi vật xung quanh.

Nàng ta cất tiếng r*n r* đau đớn, lúc này Trương Trạo Ca mới quay đầu lại, giả vờ kinh ngạc: "Thất nương còn chưa ra tới, sao lại hành đại lễ như thế?"

Huyệt thái dương của Lâm Đại Phong giật giật, vội sai tôi tớ tới đỡ nàng ta dậy.

"Lang quân, tay nô gia dường như gãy rồi." Ngũ Đào lúc này khóc lóc vô cùng chân thật.

Ngặt nỗi Trương Trạo Ca "lòng lang dạ sắt": "Lang quân nhà ngươi ở tận Đặng Châu, e là nhất thời không kịp tới đây trị tay cho ngươi đâu."

Lâm Đại Phong: "......"

Ngũ Đào: "......"

Nàng ta khóc càng thảm thiết hơn, sao lại gặp phải một nam nhân không hiểu phong tình, miệng lưỡi độc địa thế này?

Lâm Đại Phong không thể không ra tay kiểm tra cho nàng ta: "Được rồi, không sao, đại khái là bị bầm tím thôi."

Động tĩnh nơi này kinh động đến hậu viện, Thôi Quân chậm rãi đi ra tiền viện. Thấy cảnh này, nàng lộ vẻ khó hiểu: "Đại lang, Lâm Đại Phong sao lại ở đây?"

Lâm Đại Phong lúc này chẳng màng tới Ngũ Đào, vội đi tới giải thích ý định đến đây với Thôi Quân.

Đông chí tế tổ là đại sự trong tộc, nhưng Thôi Quân phận là nữ nhi đã gả đi, không nhất thiết phải tham gia.

Nhưng Thôi Nguyên Phong nắm chắc nàng sẽ tham gia, bởi lẽ Tứ phòng chỉ còn lại một huyết mạch là nàng, nếu nàng không đi, trong tộc sẽ lại lấy chuyện quá kế ra để nói.

"Ta tất nhiên là phải về rồi." Thôi Quân nói.

Lâm Đại Phong khẽ nhếch môi, điều này đúng như ý muốn của chủ tử hắn.

Chỉ cần Thôi Quân và Trương Trạo Ca về Đặng Châu, hắn có thể sắp xếp cho Ngũ Đào lấy cớ tìm thân nhân để điều tra bí mật của biệt thự Chiêu Bình.

Xét thấy Thôi Đạc không nắm giữ được nhược điểm của nô tỳ nào ở đây, nên không thể nhất thời lôi kéo, chỉ có thể cưỡng ép cài cắm tai mắt. Hắn không tin Thôi Quân thật sự có thủ đoạn thông thiên, có thể điều hành biệt thự Chiêu Bình đến mức không kẽ hở.

Thôi Quân sắp xếp cho đoàn người Lâm Đại Phong ở tại khu nhà phụ để tiện giám thị.

Lâm Đại Phong lấy danh nghĩa giúp Ngũ Đào tìm người để rời khỏi biệt thự, ý đồ lẩn tránh tai mắt của Thôi Quân. Nhưng hắn không biết rằng, ở nơi thôn dã này cũng có không ít tâm phúc của nàng, hắn đi tìm người thật hay giả, nàng đều nắm rõ.

Tuy nhiên, Thôi Quân quả thực không thể một tay che trời. Dù làng quê có nhiều người tin cậy nàng, nhưng cũng không thiếu kẻ đố kỵ. Do đó, Lâm Đại Phong nhanh chóng nghe ngóng được chuyện, Thôi Quân từ đầu mùa hè đã bắt đầu tổ chức nhân thủ làm giấy, hiện giờ giấy dai Thôi thị không chỉ bán ở Nhữ Châu, mà còn bán sang tận Biện Châu.

Dẫu trước khi tới đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi đột ngột biết chuyện này, Lâm Đại Phong vẫn kinh ngạc khôn cùng.

Hắn là người hầu nhà họ Thôi, Thôi Quân không nói là lớn lên dưới mắt hắn, nhưng ba năm nàng ở tổ trạch luôn nằm trong tầm kiểm sát của hắn. Nàng có tài nghệ làm giấy hay không, chẳng lẽ hắn không rõ?

Tất cả những thay đổi này, dường như đều bắt đầu sau khi Thôi Quân thành thân với Trương Trạo Ca.

Đến lúc này, hắn đã hoàn toàn xác định Túc Vũ phản bội Thôi Đạc, chỉ là không rõ trong đó có bàn tay của Thôi Quân hay không.

Vì thế hắn tìm cơ hội chặn đường Túc Vũ, cao giọng: "Túc Vũ, đã lâu không gặp."

Nếu Túc Vũ chột dạ, chứng tỏ nàng ta chưa để Thôi Quân phát hiện ra chuyện mình từng phản bội, còn nếu nàng ta thản nhiên, nghĩa là Thôi Quân đã biết chuyện nhưng không truy cứu.

Túc Vũ nhớ tới lời dặn của Thôi Quân, cũng chẳng buồn cùng Lâm Đại Phong bằng mặt không bằng lòng, hỏi thẳng: "Ngươi có chuyện gì?"

Lâm Đại Phong nheo mắt: "Nhị lang quân nhờ ta tới thăm ngươi, dù sao mấy năm nay ngươi thực sự vất vả rồi."

Túc Vũ mỉm cười nhẹ: "Đều là thân nô tỳ, vì chủ tử phân ưu mà thôi, có gì mà vất vả."

Lâm Đại Phong nghiến răng: "Ngươi không sợ Thất nương tử biết hành vi của ngươi sao?"

Nghĩ đến dáng vẻ Lâm Đại Phong uy h**p mình ngày trước, Túc Vũ chỉ cảm thấy trút được một ngụm ác khí, u ám trong lòng cũng tan biến.

Nàng nói: "Ngươi dám tới trước mặt nương tử tố giác ta sao? Ngươi có thể nói gì với nương tử đây? Nói rằng chủ tử ngươi ép buộc ta phải theo dõi chính muội muội của hắn? Chuyện này truyền ra ngoài, hắn còn cần thanh danh nữa không?"

Thái độ không sợ hãi này của Túc Vũ khiến Lâm Đại Phong chắc chắn, nàng ta đã khai báo tất cả với Thôi Quân.

Vậy nên những thông tin nàng ta tiết lộ cho Thôi Đạc mấy ngày qua đều là giả, mục đích là để làm tê liệt nhà họ Thôi.

Lâm Đại Phong thầm hận, bọn họ quả nhiên vẫn coi thường Thôi Quân.

Hiện giờ Thôi Quân đã đề cao cảnh giác, hắn muốn mua chuộc những nô tỳ khác trong biệt thự Chiêu Bình lại càng thêm khó khăn.

Sự việc xảy ra nơi này nhanh chóng được Túc Vũ bẩm báo lại với Thôi Quân.

Thôi Quân nói: "Nếu bọn họ đã biết, vậy việc chuẩn bị mở tiệm giấy ở Đặng Châu cũng có thể đưa vào kế hoạch."

Nàng không nghĩ mình có thể giấu nhà họ Thôi cả đời, nên chỉ muốn tích lũy lực lượng nhiều nhất có thể trước khi bọn họ phát giác và can thiệp vào.

Nếu như trước khi thành thân, tộc nhân họ Thôi nhắm vào nàng vì chút gia sản nhỏ mọn kia, thì so với lợi ích từ kỹ thuật làm giấy, mấy khoảnh ruộng đó chẳng đáng là bao.

Một gia tộc sở hữu nguồn sách vở dồi dào, lại nắm giữ thuật làm giấy, chẳng khác nào nắm giữ con đường tiến thân của một bộ phận sĩ tử vùng Sơn Nam đạo. Thử nghĩ xem, Thôi gia lập tộc học, cung cấp bút mực sách vở, những sĩ tử nghèo xung quanh tất yếu sẽ vì những tài nguyên đó mà dựa dẫm vào Thôi thị.

Bất kể tương lai con cháu Thôi thị có bao nhiêu người làm quan, chỉ cần trong số sĩ tử kia có một người đỗ đạt, thiên hạ sẽ biết đó là công lao của Thôi thị, và vị quan đó chắc chắn sẽ gắn bó với Thôi gia.

Chỉ cần thời gian, lo gì chi phái này không thể quật khởi?

Thôi Quân hiểu dã tâm của tộc nhân, mà nàng với tư cách là một thành viên, lại cần mượn danh vọng của Bác Lăng Thôi thị để hành sự, nên không thể bỏ mặc sự phát triển của gia tộc. Vì thế, tiệm giấy ở Đặng Châu chính là thứ nàng chuẩn bị để đối phó với tộc nhân.

Điểm mấu chốt của nàng là kỹ thuật làm giấy phải nằm trong tay mình. Không lý nào nàng bỏ công sức hoàn thiện kỹ thuật để rồi Thôi gia đến hái quả ngọt.

Nếu Thôi gia muốn chia một chén canh, chỉ có thể đầu tư vào tiệm giấy Đặng Châu theo điều kiện nàng đưa ra.

Nghĩ đến Đông chí lần này lại phải đánh một trận cam go, Thôi Quân đau đầu day day thái dương.

Tiếng chuông gió treo dưới hiên khua động theo gió, kéo nàng ra khỏi những sự vụ vụn vặt hỗn tạp.

Triều Yên thấy nàng tinh thần không tốt liền nói: "Nương tử, hay là chúng ta đến Thường Xuân quán mới dựng đi dạo một chút? A lang nói, mỗi ngày nên đi lại nhiều thì thân thể mới khỏe mạnh."

Thường Xuân quán nằm ở phía tây biệt thự, là gian thảo đường xây theo yêu cầu của Trương Trạo Ca. Nơi đó trồng không ít dược liệu, cũng là nơi Trương Trạo Ca lúc rảnh rỗi nghiên cứu y thuật và lén lút ủ rượu.

Thôi Quân đáp: "Nàng không ở đó, chúng ta đi cũng chỉ nhìn từ xa, chẳng có ý nghĩa gì... Nhưng quả thực ta phải ra ngoài một chuyến, ngươi mang theo khung thêu cho ta."

Triều Yên mang áo khoác và lò sưởi tay cho Thôi Quân, rồi ôm khung thêu trong phòng, lúi húi đi theo sau nàng ra cửa.

Gió ngoài biệt thự rất lớn, từng đợt gió bấc như muốn cứa rách da mặt.

Thôi Quân dẫn theo Triều Yên đến nhà Cừu phó tướng tìm Vu Xuân Nương.

Thấy Triều Yên ôm khung thêu, Vu Xuân Nương cười hỏi: "Thôi nương tử gặp khó khăn gì khi thêu thùa sao? Chỉ cần sai người gọi ta một tiếng, ta có thể qua đó chỉ điểm."

Thôi Quân giấu cười, nói: "Là ta có chuyện muốn thỉnh giáo nương tử, không có lý nào lại để nương tử phải cất công đi một chuyến."

Vào trong phòng, Triều Yên đặt khung thêu xuống. Vu Xuân Nương quan sát vật phẩm trên đó một lát rồi nói: "Bức thêu này sắp hoàn thành rồi...... Xem hoa văn thì là định may xuân y cho năm sau?"

"Vốn định làm y phục mùa đông, ngặt nỗi bận rộn quá, đến tận giờ vẫn chưa thêu xong."

Vu Xuân Nương nói: "Sao không giao cho nô tỳ dưới quyền làm?"

Sau tết Trùng Dương, Thôi Quân vì chuyện Cừu Quả phái binh hộ tống mà tới cảm tạ. Nàng thấy Vu Xuân Nương thêu thùa nên đã thỉnh giáo, đến nay đã hơn hai tháng.

Vu Xuân Nương thêu thùa, một là để giết thời gian, hai là để trang trải gia dụng, ba là nàng không có tài lực như Thôi Quân để mua y phục thêu sẵn, cũng không có đủ nô tỳ để may vá.

Nàng không hiểu, Thôi Quân hoàn toàn không gặp phải những vấn đề đó, vì sao lại đích thân học thêu?

Thôi Quân mỉm cười đầy bí ẩn: "Giao cho người khác thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

Vu Xuân Nương không hỏi thêm nữa.

Khi Thôi Quân trở về biệt thự, Trương Trạo Ca cũng vừa lúc về tới. Nàng xuống ngựa tung dây cương cho người hầu, định nắm tay Thôi Quân thì chợt nhớ tay mình quá lạnh, liền hà hơi, xoa xoa cho ấm rồi mới vươn tới.

Thôi Quân cười ngâm ngâm nhìn Trương Trạo Ca làm xong loạt động tác này, muốn xem nàng phát hiện tay mình cũng lạnh như vậy thì sẽ phản ứng ra sao.

Nắm lấy tay Thôi Quân, Trương Trạo Ca nhíu mày, lập tức kẹp đôi tay nàng vào giữa hai lòng bàn tay mình, hỏi: "Nàng đi làm gì mà tay lạnh thế này? Ra ngoài không mang lò sưởi tay, mang theo khung thêu làm chi?"

"Đến nhà Vu nương tử một chuyến, cùng nàng thảo luận về thêu thùa." Thôi Quân tùy ý để nàng sưởi ấm tay mình.

Trương Trạo Ca không hiểu: "Nàng từ khi nào lại hứng thú với thêu thùa vậy?"

"Hai tháng rồi, nàng cũng không phát hiện ra." Thôi Quân giả vờ buồn bực.

Trương Trạo Ca kêu oan: "Lúc ta đi Trường An nàng chưa có sở thích này, ta về rồi nàng lại liền tù tì giao việc huấn luyện bộ khúc cho ta, chẳng có mấy thời gian bên nàng. Ta không chịu đâu, sau ngày mùng 8 tháng chạp, nàng phải ở bên ta nhiều hơn."

Thôi Quân không ngờ nàng còn có thể "vừa ăn cướp vừa la làng" để nhân cơ hội đưa ra điều kiện, nhưng dù sao đây cũng là ý định của mình nên nàng đồng ý.

Trương Trạo Ca lúc này mới nhìn khung thêu trên tay Triều Yên: "Nàng thêu cái gì vậy?"

"Áo váy."

"Ồ." Trương Trạo Ca không có hứng thú với thêu thùa nên cũng không hỏi thêm nữa. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn