Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 78: Hòa ly

Chương 78: Hòa ly

Cuối cùng, Trương Trạo Ca lựa chọn ba hướng sản xuất chính là ủ rượu, làm giấm và làm nước tương. Nàng tuy đã nắm vững kỹ thuật sản xuất nhưng không lập tức triển khai ngay, bởi sản nghiệp của biệt thự Chiêu Bình hiện tại đã đủ nhiều. Trong thời gian ngắn, trước tiên nên cắm rễ tại thị trường giấy và in ấn, không nên phân tán quá nhiều tâm tư và nhân lực vật lực vào việc sản xuất mới.

Mặt khác, ở thời đại sản lượng lương thực phổ biến còn thấp, dùng lương thực để ủ rượu trong mắt nhiều người chính là một loại hành vi phung phí thức ăn. Chính vì nguyên nhân đó, triều đình mới kiểm soát nghiêm ngặt số lượng hộ nấu rượu và sản lượng rượu. Tuy nhiên, lúc nhàn hạ nàng có thể ủ một ít rượu cho người nhà uống, dùng chính số lương thực trong tư kho của mình.

......

Ngày Lập đông, Tịch Lam ôm sổ sách từ thành Nhữ Châu trở về để báo cáo tình hình kinh doanh tháng đầu tiên của tiệm giấy. Do giai đoạn trước chi khá nhiều tiền vào việc trang trí cửa hàng, phủ đệ, lại mua thêm mấy nô tỳ từ chỗ môi giới hết mấy vạn tiền, nên sổ sách tháng đầu tiên không mấy đẹp mắt.

Cũng may, chất lượng giấy dai của Thôi thị rất tốt, cộng thêm chương trình chiết khấu khi mua nhiều dịp khai trương, nên nhiều nhà đã mua liền một lúc mấy đao giấy.

Sau một tháng, doanh thu đạt mức bốn vạn tiền. Xét thấy tốc độ tiêu thụ giấy không nhanh, có những nhà mua một đao về dùng cả mấy tháng, nên sau này mỗi tháng duy trì được doanh thu hai vạn tiền đã coi như có lãi. Để nâng cao doanh thu cho tiệm giấy, mấu chốt vẫn nằm ở việc in ấn và tiêu thụ kinh Phật. Thôi Quân đã bảo Tịch Lam tung tin rằng tiệm giấy Thôi thị có nhiều bản kinh Phật quý, bản in giá chỉ thấp tới 30 văn một phần.

Song Yến từng không hiểu tại sao phải làm vậy, vì nếu có người mua một bản kinh Phật, người khác có thể mượn để chép tay, chưa chắc đã đến tiệm giấy mua.

Tịch Lam cười nói: "Chép kinh Phật thì cũng phải cần giấy chứ?"

Song Yến nghe vậy lập tức hiểu ra. Tiệm giấy có nhiều loại giấy đã qua gia công, chẳng hạn như kinh giấy chuyên dụng để chép kinh. Khi các tín đồ thành tâm đổ xô đi chép kinh, tiệm sẽ nhân cơ hội quảng bá kinh giấy, từ đó doanh số sẽ tăng lên. Dù kinh giấy đắt, dân chúng chọn dùng giấy thường để chép thì cũng giúp kéo doanh thu của trang giấy lên.

Không chỉ kinh Phật, Thôi Quân còn bảo Lưu Đôn Nhi khắc bản in họa hình Bồ Tát để những bá tánh không biết chữ có thể thỉnh về treo hoặc dán lên tường. Những bức họa này dù sao cũng không thể tùy tiện sao chép bắt chước được.

Lần này Tịch Lam trở về, ngoài việc báo cáo kinh doanh, còn để vận chuyển kinh Phật đã in xong đến thành Nhữ Châu.

Từ khi chính thức khắc bản đến nay, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi đã in được mấy trăm bản kinh. Đây là thành quả in ấn của hai học đồ trong lúc Lưu Đôn Nhi bận khắc bản; bởi in xong còn phải phơi khô nên một ngày xử lý được hai trăm bản đã là hiệu suất cao. Những bản in lỗi cũng không bị lãng phí, Thôi Quân đều sắp xếp người mang ra chợ phiên bán thanh lý giá rẻ.

Thôi Quân nói với Tịch Lam: "Lần này về hãy ở lại chơi thêm hai ngày, tiệm giấy vắng ngươi một hai ngày cũng không sao". Tịch Lam gần một tháng không về, nàng cũng không muốn vì xa cách quá lâu mà trở nên xa lạ với biệt thự Chiêu Bình, nên đã nhận lời.

Đêm đến, nghe tiếng cửa mở cọt kẹt, Tịch Lam dừng ngón tay đang gảy bàn tính.

Nàng đứng dậy, Thanh Khê nhìn nàng, thần sắc bình tĩnh: "Nàng còn chưa nghỉ ngơi sao?"

Tịch Lam nhìn thái độ của hắn là đoán được manh mối, nhưng nàng không để tâm, lên tiếng hỏi: "Biệt thự hơn một tháng qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, sao huynh không hề nhắc với ta?"

Rất nhiều chuyện nàng phải nghe từ miệng người khác sau khi trở về; nếu nhân duyên của nàng ở biệt thự kém đi một chút, e là ba năm tháng sau về, nàng đã thành người ngoài.

Thanh Khê nói: "Nàng và ta đều hiểu, làm việc dưới trướng nương tử quan trọng nhất là kín miệng, ta sao có thể kể với nàng?"

Tịch Lam không vui: "Vậy huynh cũng phải biết chuyện gì có thể nói, chuyện gì không chứ. Việc nương tử huấn luyện bộ khúc nô tỳ không phải bí mật, huynh cũng chẳng thèm nhắc qua. Không phải huynh không thể nói, mà là không muốn nói".

Thanh Khê cau mày: "Nàng nói đúng, ta không muốn nói. Đó cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nàng biết thì làm được gì?"

"To tát hay không là do ta phán đoán, huynh một chút cũng không tiết lộ, rõ ràng là không để ta trong lòng"

"Nói với nàng không thông" – Thanh Khê cởi áo ngoài định đi ngủ.

Tịch Lam nói: "Trong lòng ngươi có người khác rồi phải không?"

Thanh Khê đứng khựng bên giường, vẻ mặt có chút không tự nhiên, hắn cãi: "Nàng đừng nói bậy"

"Làm phu thê với ngươi 6 năm, ta còn không hiểu ngươi sao?"

Tịch Lam tiếp lời: "Hơn nữa hôm nay ở vườn quả, ta thấy ngươi cho một bé gái ngồi lên vai để hái quả trên cây. Bé gái đó ta nhận ra, là con mồ côi của Lý Thập Nhị. Lại có người nói ngươi và Lâm Xuân qua lại rất thường xuyên, chỉ là gần đây Lâm Xuân phải huấn luyện dưới trướng a lang nên hai người mới ít có cơ hội tiếp xúc".

"Ta đó là ——".

"Ngươi không cần biện bạch, cũng đừng lấy cớ nương tử dặn phải ưu đãi thân quyến của những bộ khúc thương vong năm ngoái ra làm lá chắn. Chuyện này đến nương tử còn nhìn ra rồi, ngươi còn giấu ta chỉ khiến ta càng thêm khinh thường ngươi thôi".

Thanh Khê hoảng sợ: "Nương tử nàng......"

Tịch Lam thấy hắn đến phủ nhận cũng không dám, lửa giận trong lòng bốc lên, chất vấn: "Ta tự hỏi không làm gì có lỗi với ngươi, ngươi làm vậy không thấy có lỗi sao?"

Thanh Khê đáp: "Ta cũng chưa làm gì quá giới hạn"

Hắn không vượt rào, nhưng trong lòng Tịch Lam đã có vết rạn.

Sáng hôm sau, Trương Trạo Ca và Thôi Quân đều biết chuyện, bởi hai người họ đã sớm tìm đến để giải quyết việc nhà. Hôn sự của họ do mẫu thân Thôi Quân định đoạt, nên họ không có quyền tự chủ ly hôn, chỉ có thể tìm đến Thôi Quân.

Thôi Quân bảo Trương Trạo Ca đóng cửa sổ lại, rồi nói với Thanh Khê và Tịch Lam: "Hiện không có người ngoài, hai người có thể thành thật khai báo".

Đứng trước mặt Thôi Quân, hai người ngược lại không biết mở lời thế nào. Họ tìm đến đây vì biết chuyện cãi nhau tối qua không giấu được, nếu để lâu sẽ sinh ra lời ra tiếng vào, gây ảnh hưởng xấu, nên thà thú nhận với Thôi Quân để tìm cách giải quyết.

Trương Trạo Ca hỏi: "Hai người muốn hòa ly sao?"

Cả hai đều im lặng.

Thanh Khê có chút dao động nhưng hiển nhiên băn khoăn càng nhiều nên không dám mở miệng.

Tịch Lam thì chần chừ, dù không có nhiều nền tảng tình cảm nhưng 6 năm phu thê vẫn còn chút tình nghĩa.

Trương Trạo Ca nhạt giọng: "Không muốn hòa ly thì đến đây làm gì? Chuyện tình cảm người ngoài không tiện xen vào, chỉ khi các người tự nghĩ thông suốt mới tìm được cách giải quyết".

Thôi Quân nói: "Nếu việc này liên quan đến Lâm Xuân, vậy hãy gọi nàng ta đến đây luôn đi". Thanh Khê quay sang Tịch Lam: "Là ta có lỗi với nàng, nhưng chuyện này sai không ở Lâm Xuân, mà ở ta".

Tịch Lam đỏ hoe mắt, quay mặt đi: "Sai đương nhiên là ở ngươi".

Trong lúc chờ Lâm Xuân, Thanh Khê thú nhận việc mình và Lâm Xuân nảy sinh tình ý. Đúng như Thôi Quân đoán, do Thanh Khê và Tịch Lam ít gần gũi lại không thể hòa ly, nên cuộc sống phu thê luôn nhạt nhẽo. Tịch Lam lại luôn đặt công việc lên hàng đầu, hiếm khi nói lời âu yếm, Thanh Khê đang tuổi sung mãn sao có thể chịu đựng sự cô độc dài lâu? Lúc này, Lâm Xuân – người đã góa chồng nửa năm – đã bước vào lòng hắn.

Lâm Xuân lớn hơn Thanh Khê hai tuổi, tuy làm nông nhiều năm da dẻ không đẹp bằng Tịch Lam, nhưng nàng hoạt bát, táo bạo lại biết săn sóc người khác, hoàn toàn trái ngược với Tịch Lam. Tiếp xúc lâu ngày, cả hai sinh tình. Nhưng vì Thanh Khê đã có vợ, bản thân lại mang theo hai con nhỏ nên Lâm Xuân không dám quá giới hạn, nhiều nhất chỉ là nắm tay, nói lời tình tứ hoặc chuyện nhà cửa.

Thanh Khê cảm thấy ở bên Lâm Xuân mới giống phu thê bình thường. Chẳng bù cho Tịch Lam, mở miệng là việc nương tử giao, sổ sách, thu mua, nói chuyện vô cùng tẻ nhạt. Họ lẽ ra không nên là phu thê mà nên là đồng sự thuần túy. Thực tế Thanh Khê hiểu Lâm Xuân tiếp cận hắn là để cuộc sống của mẹ con nàng tốt hơn, nhưng hắn vẫn cam lòng.

Lời "tố cáo" của Thanh Khê khiến Tịch Lam im lặng hồi lâu, bởi nàng đúng là ít khi nghĩ đến hắn. Như lúc Thôi Quân chọn người đi Nhữ Châu mở tiệm giấy, nàng đã đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ. Thôi Quân từng hỏi nàng có cần thương lượng với Thanh Khê không, nàng thấy không cần thiết, vì nghĩ hắn sẽ hiểu cho mình. Thực tế Thanh Khê có thể hiểu, nhưng hiểu là một chuyện, chấp nhận lại là chuyện khác, hắn hiểu chí tiến thủ của Tịch Lam, nhưng không thể chấp nhận việc trong lòng nàng, sự nghiệp quan trọng hơn hắn.

Đứng ngoài quan sát, Trương Trạo Ca và Thôi Quân nhìn nhau, đều hiểu tại sao họ lại đi đến bước này.

Lâm Xuân ngơ ngác đi tới, thấy Thanh Khê và Tịch Lam thì trong lòng bứt rứt, chột dạ, đoán chừng chuyện của mình đã bị bại lộ. Nhưng dù bị lộ, nàng cũng không thấy hổ thẹn. Hổ thẹn là cảm xúc của người có đạo đức, nhưng trước cái đói và sự sinh tồn, đạo đức đáng giá mấy đồng?

Khi Thôi Quân hỏi, Lâm Xuân chẳng biết xấu hổ mà thừa nhận và thành thật xin lỗi Tịch Lam: "Ta biết mình không biết xấu hổ, nhưng từ khi Thập Nhị Lang mất, mẹ con ta sống không dễ dàng, ta cần một chỗ dựa"

Tịch Lam nói: "Nương tử chẳng phải đã cấp cho nàng mấy mẫu ruộng sao? Chỉ cần nộp một phần mười tiền thuê, sao không thể tự lực cánh sinh?"

Lâm Xuân đưa đôi bàn tay đầy vết chai và sẹo ra trước mặt Tịch Lam. Nàng nói: "Trước kia có Thập Nhị Lang, huynh ấy hiếm khi để ta làm việc nặng. Giờ huynh ấy mất rồi, ruộng đó ta phải tự cày xới. Mùa đông đất cứng như đá, cuốc xuống không nổi. Ta vung cuốc đến rộp cả tay, nốt phồng rách ra chảy máu rồi thối rữa, muốn mua thuốc cũng phải đổi bằng lương thực...... Hai đứa nhỏ đổ bệnh một trận là đi tong một phần ba tích cóp. Chỉ mấy mẫu ruộng sao nuôi nổi ba mẹ con? Ta không vì mình thì cũng phải mưu tính tương lai cho hai đứa nhỏ"

Những lúc tuyệt vọng nhất nàng từng muốn tìm một cái cây và sợi dây thừng, treo cổ cả hai đứa trẻ, rồi tự kết thúc đời mình, nhưng thấy chúng ngoan ngoãn, nàng lại không đành lòng.

Tịch Lam trầm mặc.

Lâm Xuân cũng không muốn dựa hoàn toàn vào Thanh Khê, nên nàng nỗ lực làm việc. Như đợt huấn luyện mùa đông này, nhiều đàn ông cười nhạo nàng không biết lượng sức, nhưng vì miếng thịt, nàng vẫn cắn răng vượt qua hai lần khảo hạch.

Nàng nói: "Chuyện đã thế này, ta và Thôi quản sự cắt đứt là được".

Thôi Quân không chịu nổi cảnh Thanh Khê cứ nép sau hai người phụ nữ, giọng sắc bén rất nhiều: "Thanh Khê, có gì thì nói, rụt rè sợ hãi ra cái thể thống gì!"

Thanh Khê lúc này mới lên tiếng: "Nương tử, tiểu nhân muốn hòa ly với Tịch Lam. Chuyện này là tiểu nhân sai trước, phạt thế nào tiểu nhân cũng nhận"

Thôi Quân nhìn Tịch Lam: "Ngươi muốn hòa ly không?"

Tịch Lam cắn chặt răng: "Ta cũng chẳng hiếm lạ gì hắn, không có hắn ta vẫn sống tốt".

Thôi Quân không hỏi Lâm Xuân, tuyên bố: "Được, ta sẽ làm chủ cho hai người hòa ly. Vì Thanh Khê có lỗi nên tích cóp bao năm qua phải chia tám phần cho Tịch Lam để bồi thường, có dị nghị gì không?"

Cả hai đều không phản đối.

"Hôn sự này do tiên mẫu định đoạt, Thanh Khê  ngươi không trân trọng, phụ lòng bà, nên ta phạt ngươi nửa năm tới bị giảm nửa tiền tiêu vặt".

Thanh Khê nhận phạt.

Về phần Lâm Xuân, Thôi Quân định thu hồi mấy mẫu ruộng để răn đe. Nhưng xét tình cảnh của nàng, Thôi Quân không dồn vào đường cùng mà đưa ra các lối thoát: hoặc vào vườn quả chăm sóc cây cối và chăn nuôi, hoặc đến xưởng giấy học làm giấy, hoặc làm bà tử tạp vụ, hoặc đến phòng dệt vải... mỗi tháng đều được trả một ngàn tiền. Nàng thậm chí có thể không chọn gì mà tự tìm đường khác. Sau này nàng muốn gả cho Thanh Khê hay cắt đứt thật, Thôi Quân sẽ không can thiệp nữa.

Lâm Xuân chọn việc chăm sóc vườn quả và chăn nuôi.

Xử lý xong, Thôi Quân bảo Thanh Khê và Lâm Xuân ra ngoài. Trương Trạo Ca biết nàng còn chuyện muốn nói riêng với Tịch Lam, nên ra sân giám sát bộ khúc và nô tỳ huấn luyện.

Đến chạng vạng, không thấy Tịch Lam đâu, Trương Trạo Ca hỏi: "Tịch Lam đi Nhữ Châu rồi sao?".

Thôi Quân đáp: "Ừ, lần này đi mang theo nhiều giấy và kinh Phật, nên tối nay nàng nghỉ tại huyện thành, mai sẽ đến Nhữ Châu sớm hơn".

Trương Trạo Ca tiến đến trước mặt Thôi Quân, tì lên bàn, giơ tay vuốt phẳng hàng lông mày đang nhíu lại của nàng: "Chuyện đã giải quyết xong, chẳng phải nên vui sao? Sao mặt nàng lại ủ rũ thế này?"

Thôi Quân dựa thế ấy, nắm lấy tay nàng, hỏi: "Trạo Ca, tương lai chúng ta liệu có giống Thanh Khê và Tịch Lam, qua hết nồng cháy thuở đầu, thì chỉ còn lại đầy đất lông gà vỏ tỏi?"

Trương Trạo Ca sửng sốt, rồi hiểu được, chuyện hòa ly của hai người kia đã khiến Thôi Quân bất an. Từ xưa đến nay yêu nhau thì dễ, chung sống mới khó, huống hồ họ đều là nữ tử, khó khăn phải đối mặt đâu chỉ có thời gian và cám dỗ bên ngoài?.

Trương Trạo Ca hỏi: "Thất Nương là không tin ta, hay là không tin chính mình?"

"Nàng đang lấy lệ với ta"

"...... Đâu có"

"Nàng biết ta không thể trả lời là không tin, nhưng nếu trả lời có tin tưởng thì câu hỏi trước đó của ta trông thật ngớ ngẩn, đây không phải lấy lệ thì là gì?".

"Vậy nếu ta nói tương lai chúng ta sẽ không đi vào vết xe đổ của họ, nàng có phải sẽ truy vấn tại sao ta lại dám khẳng định như vậy không?"

Thôi Quân: "......" – Không ngờ lại bị Trương Trạo Ca đoán trước.

Nhưng nàng vẫn cố chấp: "Nàng xem, nàng rõ ràng không nói được lý do nên mới tìm lời lẽ để lấy lệ với ta".

Trương Trạo Ca vừa bực vừa buồn cười: "Nói cho cùng, tại sao chúng ta lại phải cãi nhau vì một nỗi lo hão huyền chứ?"

"Ta xưa nay luôn phân rõ phải trái, là nàng nghĩ ta đang cãi nhau với nàng thôi".

Trương Trạo Ca: "......"

Nàng bỏ vũ khí đầu hàng: "Được, ta sai rồi. Nói đi, nàng cố ý diễn màn này với ta, là muốn ta làm gì?"

Thôi Quân nhướng mày, rũ bỏ vẻ dây dưa lúc nãy, đáp: "Ta muốn nàng".

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn