Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 102: Chế trà

Chương 102: Chế trà

Vi Hiền phi lâm bệnh, đã mấy bận Hoàng đế không tới tẩm cung nghỉ lại. Hoàng đế đã triệu Thái y tới thăm khám, Tư dược ty cũng ra sức điều trị, dâng nhiều món thực bổ cho Vi Hiền phi, nhưng tình trạng của nàng vẫn không hề chuyển biến tốt đẹp.

Hôm nay, Vi Hiền phi lại cảm thấy khó ở, Tư dược bèn dẫn theo Điển dược Thôi Li cùng tới cung để xem bệnh cho Hiền phi.

Khi Thôi Li đứng bên nghe bệnh, nàng nhận thấy triệu chứng của Vi Hiền phi có phần quen thuộc, dường như rất giống với những gì được ghi chép trong các bộ y thư về phụ khoa mà gia đình gửi tới.

"Cái này là......"

Vi Hiền phi nghe thấy nàng lầm bầm lầu bầu, liền hỏi: "Có chuyện gì cứ nói thẳng, không ngại".

Tư dược liếc nhìn Thôi Li, tỏ vẻ không mấy hài lòng với biểu hiện này.

Thế nhưng Thôi Li chẳng màng tới chuyện khác, thưa với Vi Hiền phi: "Nương tử cảm thấy chỗ ấy ngứa ngáy đến mức đau đớn, lại còn nổi đốm đỏ, khí hư ra nhiều. Những chứng trạng này nô tỳ từng thấy qua trong một quyển y thư, ấy là do thấp nhiệt tà độc xâm nhập vào phần âm gây ra......".

Vi Hiền phi nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ, vội vã hỏi xem có cách nào điều trị hay không.

Thôi Li tâu rằng mình cần phải xác định kỹ hơn chứng bệnh của Vi Hiền phi. Sau khi Vi Hiền phi kể lại chi tiết mọi biểu hiện từ lớn đến nhỏ, Thôi Li đã biết phải bốc thuốc thế nào cho đúng bệnh.

Dùng dược liệu do Thôi Li phối chế trong nửa tháng, bệnh tình của Vi Hiền phi quả nhiên thuyên giảm rõ rệt. Khi Thôi Li tới tái khám, Vi Hiền phi liền hỏi, tại sao Thái y trị mãi không khỏi, mà nàng lại có thể chữa dứt điểm?

Thôi Li đáp rằng: "Thuật nghiệp có chuyên môn riêng, các Thái y vốn là nam tử, khi xem bệnh cho nương tử khó tránh khỏi kiêng kị, có những vấn đề mấu chốt không dám hỏi thẳng, vì thế không tìm được căn nguyên bệnh trạng. Nô tỳ học về nữ khoa, nên có chút hiểu biết về những chứng bệnh riêng biệt của nữ nhân".

Vi Hiền phi gật đầu: "Chẳng sai, ta cũng không thể nói tường tận với họ như vậy được".

Kể từ khi Hoàng hậu Vương thị băng hà, trách nhiệm quản lý hậu cung được giao cho Vi Hiền phi. Nhân cơ hội này, Vi Hiền phi đã thăng Thôi Li lên làm Tư dược, còn vị Tư dược cũ thì điều sang Tư thiện. Các cung phi khác nghe danh y thuật của Thôi Li, có nhiều vấn đề phụ khoa khó nói cũng tìm đến nàng để điều trị.

Qua những lời phổ biến kiến thức của Thôi Li, mọi người mới biết thêm nhiều mẹo nhỏ để chăm sóc cơ thể. Thậm chí, họ còn nhận ra rằng nếu trước khi hành phòng mà không tắm rửa sạch sẽ thì rất dễ sinh bệnh.

Thế nên, Hoàng đế sớm nhận thấy một điều lạ lùng: mỗi khi hắn định sủng hạnh cung phi, họ đều hỏi xem hắn đã tắm gội hay chưa. Nếu chưa, hắn phải đi tắm trước, bằng không thì chí ít cũng phải rửa sạch phần dưới.

Hoàng đế: "......"

——

Khi Vi Phục Già tìm tới Trương Trạo Ca để chữa bệnh, nàng không mang theo cô con gái chưa đầy ba tháng tuổi. Nguyên bản nàng định mang theo, nhưng Vi Yến Nương lo lắng hài tử còn quá nhỏ, không chịu nổi vất vả đường xa nên không cho mang đi. Dù sao hài tử cũng có vú nuôi chăm sóc, không cần Vi Phục Già phải tự thân chăm bẵm.

Tuy đứa nhỏ này đã khiến Vi Phục Già chịu không ít khổ cực, nhưng những lúc thanh tĩnh, nàng vẫn khôn nguôi nhớ thương, sợ rằng khi điều trị thân thể xong trở về, hài tử đã không còn nhận ra mẹ.

Mà nghĩ đến Thôi Trấn, tâm trạng của Vi Phục Già lại càng thêm sa sút.

"Đại tẩu, Đại Lang có nói, trong lòng tích tụ u uất mà không giải tỏa thì bệnh tình sẽ khó lòng thuyên giảm". Thôi Quân khuyên nhủ Vi Phục Già.

Vi Phục Già nhìn nàng, định nói lại thôi, mãi lâu sau mới hỏi: "Các ngươi thành hôn đã hơn một năm, trong bụng vẫn chưa có động tĩnh gì sao?"

Thôi Quân: =_=

Hãy cứ lo cho thân thể mình trước đi đã, vì sinh con mà hành hạ bản thân đến nông nỗi này, vậy mà vẫn còn tâm trí lo lắng xem bao giờ người khác mới sinh con!

Dường như sự im lặng của Thôi Quân có sức nặng ngàn cân, Vi Phục Già bèn nói: "Đừng nhìn ta thế này, trước đây ba lần sinh nở ta đều không gặp vấn đề gì lớn, chẳng qua giờ tuổi tác đã cao, vốn không còn hợp để sinh đẻ nữa. Nàng còn trẻ, lại có Trương Đại lang chăm sóc, tất nhiên sẽ không có vấn đề gì".

"Chúng ta cũng không vội". Thôi Quân đáp.

Vi Phục Già vốn không quen dạy bảo người khác, nghe vậy cũng không xen vào nữa.

Trong lúc nàng tĩnh dưỡng tại Chiêu Bình hương, Đậu Thử và Lý Bình Lục cũng phái người tới thu mua giấy. Hiện nay việc kinh doanh giấy của hai người họ ngày một phát đạt. Nếu không vì đường xá vận chuyển xa xôi trắc trở, mỗi lần đi về mất đến mấy ngày, e là họ đã tới nhập hàng thường xuyên hơn.

Nhìn Thôi Quân bận rộn ngược xuôi, Vi Phục Già chợt cảm thấy những năm tháng bận bịu trước đây của mình thật vô nghĩa. Thôi Quân bận rộn là vì gia nghiệp, nàng ấy bận rộn để đổi lấy tiền tài, danh vọng. Còn nửa đời bận rộn của nàng, tất thảy đều là vì Thôi Trấn......

Năm xưa sau khi thành hôn, Thôi Trấn tới Trường An cầu học, nàng cũng theo tới đó để chăm sóc Thôi Trấn. Nàng giặt giũ nấu cơm, thay hắn đem lễ vật biếu xén quyền quý Trường An, vì hắn mà tiếp cận gia quyến của các văn thần để cầu người tiến cử, chẳng quản ngại việc phải đem mặt nóng dán mông lạnh. Lại vào những năm hắn chờ đợi tuyển quan, nàng đã tốn không ít tiền bạc lo lót, hy vọng hắn có thể có được một chức quan tốt.

Vậy mà tất cả những gì nàng làm cuối cùng đổi lại được gì? Chỉ là cái nhìn lướt qua vội vã, và những lời an ủi không chút thành ý của Thôi Trấn.

Nàng không giống như Vương Dực, khi Vương Dực gả cho Thôi Đạc mang theo rất nhiều của hồi môn, còn Vi gia của nàng vốn đã sớm sa sút. Nàng có được cơ hội gả cho Thôi Trấn chẳng qua là vì xuất thân từ Kinh Triệu Vi thị, lại là cháu gái của Vi Yến Nương. Vì lẽ đó, khi Thôi Trấn nạp thiếp, nàng không những không được có ý kiến, mà còn phải đứng ra lo liệu chu toàn.

Ngay cả lần này, dù hành vi của Thôi Trấn khiến nàng đau lòng khôn xiết, thì người ngoài cũng chẳng thấy hắn có điểm nào sai trái. Hắn là nam nhân, dường như sinh ra đã phải lấy sự nghiệp làm trọng, còn phụ nữ sinh con đẻ cái là thiên chức, cho dù có vì khó sinh mà qua đời thì đó cũng là số mệnh, hắn e rằng cũng chẳng vì nàng mà rơi thêm giọt nước mắt nào.

Vi Phục Già bỗng nhiên hỏi: "Tề nương tử ở chỗ Nhị lang, Thất nương hẳn là biết đi?"

Thôi Quân: "......"

"Nàng ta thật là lớn mật, biết rõ Vương thị không thích mình mà vẫn trụ lại Đặng Châu mở cửa hàng. Mà nói đi cũng phải nói lại, cửa hàng của nàng ta làm ra loại son phấn có mùi hương rất đặc biệt".

Vi Phục Già chuyển chủ đề, hỏi tiếp: "Nghe nói việc nàng ta mở cửa hàng có được Thất nương chỉ điểm. Nếu lúc trước Trương Đại lang không đưa ra kỹ nghệ làm giấy, liệu Thất nương có thể gây dựng được gia nghiệp lớn thế này không?"

Thôi Quân mỉm cười: "Chuyện này...... ta cũng không dám chắc, nhưng ta sẽ không ngồi miệng ăn núi lở, tất nhiên phải tìm cách tạo ra tài lộc khác".

"Ngoài làm giấy ra, còn có cách nào để khai mở nguồn lợi nữa không?"

Thôi Quân nghe ra được Vi Phục Già đại khái cũng muốn kiếm thêm nghề phụ, không phải đang dò hỏi bí mật làm giấy hay in ấn, nên đã nói thẳng: "Muốn mở mang nguồn lợi thì phải nhập gia tùy tục. Trước đây ta từng nghĩ đến việc trồng trà, đáng tiếc là Chiêu Bình hương nằm ở phía sau dãy Phục Ngưu Sơn, không thích hợp để trồng trà".

Mắt Vi Phục Già sáng lên: "Ở Tương Châu có rất nhiều vùng núi thích hợp trồng trà".

"Đại tẩu có lẽ đã lâu không về Tương Châu nên không rõ, hiện nay quả thực có rất nhiều nơi ở Tương Châu đang trồng trà. Trước đây triều đình từng định thực hiện chính sách 'các trà' (độc quyền trà), đủ thấy cái lợi từ trà lớn đến nhường nào. Nay tuy chưa thu thuế trà, nhưng sau này trà sẽ là thứ không thể thiếu trong đời sống thường nhật của bá tánh, thuế trà tất nhiên sẽ quay lại. Nếu muốn trồng trà để thu lợi thì phải nắm bắt lấy cơ hội".

Vi Phục Già hỏi: "Thất nương cũng biết chế trà sao?"

Thôi Quân lắc đầu: "Cái này ta không hiểu, Đại lang cũng không hiểu".

"Nhưng trà ở chỗ nàng uống thấy hương vị rất khác biệt".

"Chẳng qua chỉ là đem lá trà đi 'xào thanh' (sao xanh) mà thôi. Nếu Đại tẩu hứng thú, không ngại thì cứ mang quyển «Trà Kinh» này về mà xem".

Vi Phục Già ghi nhớ lời Thôi Quân, quả thực đã tìm người mượn một quyển «Trà Kinh». Thế nhưng nàng xem mãi nửa ngày cũng chẳng thấy chỗ nào viết về "xào thanh". Sau khi hỏi lại Thôi Quân, nàng mới biết hóa ra "xào thanh" là do Trương Trạo Ca tự mình mày mò ra.

Khi Lý Huệ Đăng từ Tùy Châu phái người tặng mấy mươi cân lá trà để dùng thử, Trương Trạo Ca cảm thấy hương vị không ngon, nên đã sai người thêm công đoạn "xào thanh". Sau khi trải qua công đoạn này, dù chỉ là pha uống bình thường, hương trà cũng vô cùng nồng đượm.

Cách uống trà truyền thống là đem lá trà giã vụn cùng với gừng, hành rồi đun lấy nước uống, dường như đã trở nên lỗi thời mất rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn