Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa
Chương 92: Phiên ngoại 1: Ra mắt phụ huynh
Tần Tư Vu luôn nghĩ rằng sau khi bọn họ công khai quan hệ, chịu ảnh hưởng lớn nhất chắc phải là fan.
Không ngờ lại là mẹ cô.
Hôm qua Tần Tư Vu nhận được điện thoại của mẹ, bà Tần nghe có vẻ rất bình tĩnh, chỉ hỏi sơ qua về chuyện tình cảm của hai người có ổn định hay không. Cô còn tưởng mẹ mình không bận tâm việc cô có bạn gái. Kết quả là...
Bà Tần thấy nói qua điện thoại không rõ, đang lúc bàn chuyện làm ăn ở nước ngoài thì dứt khoát bỏ hết mọi thứ, vội vàng quay về, kịp đến nhà cô ngay trước ngày cô phải vào đoàn phim.
May mà hôm nay Thời Kha không có ở nhà cô, nếu không bất ngờ phải ra mắt phụ huynh, với tính cách mỗi lần gặp Tiền Uyển Cẩn còn phải ăn diện kỹ lưỡng, chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Tần Tư Vu đón mẹ vào cửa, rót cho bà một ly nước chanh mà cả hai mẹ con đều thích: "Có gì từ từ nói, mẹ bắt chuyến bay tối gấp gáp thế này, mệt lắm chứ."
Nghe như trách móc nhưng thực ra là thương xót.
Bà Tần vốn gấp gáp cả quãng đường, giờ thấy con gái mới dần bình tĩnh lại, nhận lấy ly nước rồi tao nhã ngồi xuống sofa: "Nếu mẹ về trễ thêm chút nữa, con đã vào đoàn phim rồi, còn tìm được con ở đâu."
Tần Tư Vu gãi mũi hỏi: "Mẹ có muốn ăn chút gì không?"
"Trên máy bay mẹ ăn rồi, giờ không nói mấy chuyện này." Bà Tần đặt ly xuống, ánh mắt sắc bén: "Quen nhau bao lâu? Đối phương có đáng tin không? Sao lại dám công khai cho mọi người biết?"
"Ừm... chắc là mới mấy tháng nay thôi. Người đó chắc chắn đáng tin mà, nếu không thì sao con lại ở bên cậu ấy." Tần Tư Vu nói xong hơi chột dạ, không biết mẹ có xem qua mấy chuyện trước kia của cô và Thời Kha chưa.
Quả nhiên không phụ sự lo lắng, bà Tần nhíu mày, lấy ra một tập hồ sơ từ trong túi.
"Mẹ đã đọc hết những gì liên quan đến hai đứa suốt ba năm qua trên máy bay rồi. Trước đây nó cứ luôn chống đối con, sao bây giờ lại ở bên nhau? Đây là hợp tác thương mại hay thật lòng?"
Tần Tư Vu nhìn chằm chằm bìa hồ sơ với hàng chữ "Tổng hợp thông cáo báo chí về Tần Tư Vu và Thời Kha", lập tức im lặng.
Dàn trang đơn giản mà tinh tế, vừa nhìn đã biết là tác phẩm của thư ký giỏi nhất dưới trướng mẹ cô.
Cũng tội nghiệp thư ký, tốn thời gian gom góp ra thứ này...
Tần Tư Vu "á" một tiếng, nhào vào ôm mẹ, giả bộ nũng nịu như chiếc áo bông nhỏ: "Mẹ~ truyền thông đăng toàn thứ không thể tin được đâu. Mẹ muốn nghe gì con sẽ kể hết. Bọn con thật sự ở bên nhau rồi, trước kia có chút hiểu lầm, giờ đều đã buông bỏ hết, nhìn thấy điểm sáng ở nhau nên mới quyết định bên nhau. Mẹ tin con nha~"
"Tiểu Tiểu, mẹ sợ con bị 'não yêu' mất rồi." Bà Tần lo lắng thật sự, "Ngày xưa mắt nhìn người của mẹ không tốt, mẹ sợ con di truyền."
Tần Tư Vu: "......"
Thôi thì lo cho Thời Kha thì đúng hơn, người thật sự bị "não yêu" chính là cậu ấy.
Tần Tư Vu ho nhẹ hai tiếng, liếc mắt ra hiệu với Điền Mạn đang ngồi xem kịch bên cạnh, mong cô ấy với tư cách người ngoài nói vài câu tốt đẹp.
Điền Mạn lập tức hiểu ý, vội vàng nói: "Dì yên tâm đi ạ, Thời Kha thật lòng với Tư Vu, còn thật hơn cả vàng thật nữa."
Bà Tần mỉm cười: "Ồ, ngày xưa ba nó lừa tôi cũng nói là lòng dạ còn thật hơn vàng thật đấy."
Tần Tư Vu: "......"
Điền Mạn, cậu thôi đừng nói nữa thì hơn.
Hết cách, cô đành kéo mẹ ngồi xuống, kể lại một lượt chuyện từ lúc hai người quen nhau trên mạng cho đến khi gặp nhau ngoài đời, lại còn moi ra câu nói kinh điển của fan cp: "Bọn con là linh hồn hấp dẫn nhau, là linh hồn đó, mẹ hiểu không?"
"......" Bà Tần có vẻ không mấy tin tưởng cái gọi là linh hồn hấp dẫn. Bà cất tập hồ sơ vào túi, bình tĩnh nói: "Con hỏi Thời Kha xem hôm nay có thời gian đi ăn một bữa không, mẹ muốn gặp cô ấy."
Hồi trẻ bà mù mắt mới nhìn trúng ba của Tần Tư Vu, sau này đau thương khắc cốt mới rèn được bản lĩnh nhìn người, nhờ thế mới lăn lộn trên thương trường thuận buồm xuôi gió.
Một cô gái hơn hai mươi tuổi, là người thế nào, chỉ cần thoáng nhìn bà cũng biết ngay.
Bà không phải muốn làm khó con gái, càng không phải kiểu Vương Mẫu nương nương chuyên chia uyên ương. Bà chỉ là biết rõ mùi vị của tổn thương, không muốn con gái mình phải nếm trải.
Tần Tư Vu có hơi lo lắng, nhưng nghĩ lại Thời Kha cũng chẳng có gì phải giấu, thế là gọi điện cho cậu, hỏi có thời gian ăn một bữa cơm với mẹ cô không.
Đầu bên kia, Thời Kha im lặng rất lâu, rồi nói: "Mẹ tớ hôm nay cũng tới... bà cũng muốn gặp cậu."
Áp lực vốn chỉ đặt trên vai Thời Kha, giờ chia đều cho cả hai.
Lần này tới lượt Tần Tư Vu im lặng, cô thật sự không ngờ, sau khi công khai trước fan thì lập tức kéo theo chuyện... hai bên phụ huynh gặp mặt.
Gặp phụ huynh đến nhanh quá, chẳng khác nào lốc xoáy!
Hai người cùng quay về hỏi ý kiến mẹ mình, cả bà Tần và mẹ Thời Kha đều không phản đối, thế là chuyện được quyết định.
Thời gian hẹn vào buổi trưa, bà Tần vừa từ xa vội vàng trở về, cần phải chỉnh trang lại.
Nghĩ đến việc sắp gặp mẹ Thời Kha, Tần Tư Vu cũng căng thẳng, bắt đầu loay hoay chọn quần áo.
Mẹ Thời Kha là giáo viên, chắc hẳn sẽ thích kiểu con gái ngoan ngoãn...
Cô chọn tới chọn lui, cuối cùng lấy ra một chiếc váy liền cổ búp bê, vừa trẻ trung vừa ngoan hiền, nhìn cái là biết kiểu học trò ngoan mà giáo viên thích.
Trang điểm cũng là kiểu đơn giản tự nhiên, thoạt nhìn như mặt mộc trong veo, thực tế thì chỗ nào cũng tinh tế tỉ mỉ.
Đến gặp Thời Kha cô còn chẳng cầu kỳ đến thế.
Tần Tư Vu thở dài sau khi chuẩn bị xong, soi gương trái phải, lại kéo Điền Mạn hỏi: "Cậu thấy tớ ngoan không?"
"......" Điền Mạn giơ ngón tay cái, "Ngoan."
Tần Tư Vu lại thở dài thêm tiếng nữa, suy nghĩ rồi chụp một tấm selfie gửi cho Thời Kha.
Bé con: 【Dì có thích kiểu này không? Tớ có phải đang cố tình tỏ ra trẻ con quá không? Có cần đổi sang phong cách tao nhã, đoan trang hơn không?】
Thời Kha sớm đã lén đổi ghi chú tên cô rồi, nếu không, để Tần Tư Vu phát hiện được cái biệt danh trước đây... hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.
Cô ngắm tấm selfie đẹp đến mức quá đà của Tần Tư Vu, đúng lúc mẹ Thời đi ngang, vô tình thấy màn hình: "Sắp gặp mặt rồi, còn phải nhìn ảnh để tưởng nhớ người yêu sao?"
Thời Kha: "......" Cô không có, thật sự không có.
Cô vội khóa màn hình, hỏi: "Mẹ, mẹ chuẩn bị xong chưa?"
Mẹ Thời hờ hững hỏi: "Mẹ có gì mà phải chuẩn bị?"
Thời Kha mấp máy môi, không dám nói mẹ vừa lật tung cả vali, hận không mang thêm vài bộ quần áo.
Hình như lúc này cô đã hơi hiểu tâm trạng cạn lời của Tần Tư Vu khi gặp Tiền Uyển Cẩn hôm đó.
Cuối cùng cũng đến giờ hẹn, Điền Mạn và Tiểu Triều đưa hai nhà đi gặp nhau. Khi họ xuống xe vào nhà hàng, hai trợ lý liền nhắn tin.
Điền Mạn: 【Bọn mình giống tài xế đưa dâu quá đi.】
Tiểu Triều: 【Biết vậy mua cái vải đỏ, làm bông hoa dán lên đầu xe cho đủ lễ.】
Điền Mạn: 【Hahahaha! Nói chứ cậu có hồi hộp không? Không hiểu sao mình hơi căng nè.】
Tiểu Triều: 【Tớ hiểu cảm giác của cậu, tớ cũng hồi hộp, ôi, không biết buổi gặp gỡ này có thuận lợi không nữa...】
Trong phòng bao, Thời Kha nghiêm mặt, chết dí mắt vào tách trà trước mặt, thầm niệm "không căng thẳng, không căng thẳng".
Đợi đến khi cửa mở ra, tầm mắt cô trước tiên bị cô bạn gái xinh đẹp hút lấy, hoàn hồn lại mới vội vàng nhìn sang mẹ Tần, bước tới chào: "Cháu chào dì, cháu là không căng thẳng......" (Editor: ê cười vcl =]]])
Tần Tư Vu: "......phụt."
Bà Tần cũng không nhịn được, cười sảng khoái: "Chào cháu, không căng thẳng."
Thời Kha: "......"
Muốn chết quá :)
Mẹ Thời cũng bật cười, nói: "Kha Kha hồi hộp quá, xin lỗi nhé. Chào chị, tôi là mẹ Thời Kha."
"Chào chị... trông chị trẻ hơn tôi không ít đấy?"
Mẹ Thời cười nói: "Sao lại thế, tôi sinh năm XX cơ mà."
Bà Tần nói: "Tôi hơn chị hai tuổi, nhưng trông chị hoàn toàn không giống người sinh năm XX, trẻ ít nhất mười tuổi ấy chứ."
Mẹ Thời cười đến không khép nổi miệng: "Quá lời rồi, tôi ngày nào cũng mắng học trò, mặt mũi lẽ ra phải già trước tuổi. Ngược lại là chị, trông nhiều lắm cũng chỉ bốn mươi thôi."
Bà Tần xua tay: "Đâu có đâu có, chị quá khiêm tốn rồi. Chị với Kha Kha đứng cạnh nhau, bảo là hai chị em cũng chẳng ai nghi ngờ."
Tần Tư Vu chen không được lời: "......"
Khoan đã dì Thời! Con còn chưa tự giới thiệu đâu!
Khó khăn lắm mới chen được khe hở, Tần Tư Vu vội nói: "Cháu chào dì Thời, cháu là Tần Tư Vu."
"Tiểu Vu xinh quá," dì Thời mỉm cười vỗ nhẹ tay cô, "đừng căng thẳng, dì xem phim của cháu rồi, rất hay. Cháu thế nào cũng xinh, mà vốn dĩ cháu còn trẻ, chẳng có chuyện cố tình làm ra vẻ trẻ trung đâu."
Mặt Tần Tư Vu lập tức đỏ bừng, trừng mắt nhìn Thời Kha.
Thời Kha vội né tầm mắt, giả vờ như không biết gì.
Sự tương tác của hai đứa nhỏ không qua nổi mắt phụ huynh, hai bà mẹ nhìn nhau cười, khách sáo mời đối phương ngồi xuống.
Hôn nhân đồng tính vẫn chưa phải là xu hướng chủ lưu, dù xã hội đã cởi mở hơn nhưng vẫn có gia đình khó tiếp nhận. Hai bà mẹ đều nghĩ đến vấn đề này, thăm dò lẫn nhau suốt một hồi, phát hiện cả hai cũng không quá để tâm, điều họ chú ý hơn cả là hai đứa nhỏ có hạnh phúc được hay không.
Thực ra khi biết mẹ Thời cũng muốn gặp mặt, trong lòng bà Tần đã có chuẩn bị rồi. Giờ trực tiếp nhìn cách Thời Kha cư xử từng chi tiết, bà dần dần buông xuống sự lo lắng cả ngày nay.
Đây là một đứa trẻ trông thông minh nhưng thực chất lại không có nhiều tâm cơ, rất chân thành.
Xét về sự tinh ý, chắc con gái bà còn hơn Thời Kha một chút, vậy thì hẳn sẽ không bị lừa gạt.
Mẹ Thời lại là một người mang vài phần khí chất thư hương, có sự nhiệt tình và hài hước vừa phải, không giả tạo khoa trương.
Có lẽ vì cả đời ở trong tháp ngà với học trò, tiếp xúc lâu dần tạo cho bà một nét thuần hậu, giữ được sự chân thành trong tim.
Còn trong mắt mẹ Thời, điều bà nhìn thấy là Tần Tư Vu có thể nhớ rõ sở thích và kiêng kỵ ăn uống của mẹ mình và Thời Kha, gọi món dứt khoát đâu ra đấy. Khi nhìn sang bà, dù còn có chút căng thẳng, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, như muốn nói rằng chẳng có gì có thể cản trở được tình yêu của họ.
Đây là một đứa nhỏ vừa coi trọng người thân, vừa đặt người yêu vào tim.
Mẹ Tần tuy là nữ doanh nhân khôn khéo trên thương trường, nhưng không mang cái phong thái cạnh tranh ấy vào cuộc sống, nói chuyện với bà khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Điều đó chứng tỏ bà đủ tôn trọng họ.
Càng nhìn con gái đối phương, bà Tần và dì Thời lại càng hài lòng, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi nhớ tới những va chạm trước đây. Tần Tư Vu thấy được sự lo ngại trong mắt mẹ Thời, liền chủ động nói: "Dì ơi, con và Thời Kha trước đây thực sự có chút hiểu lầm, nhưng bọn con đã giải tỏa hết rồi. Con ở bên cô ấy, chỉ đơn thuần vì thích, không có bất kỳ yếu tố nào khác."
Thời Kha cúi mắt, rót thêm trà cho mẹ Tần: "Con cũng vậy, mong dì yên tâm."
Tần Tư Vu vội vàng bắt chước, cũng rót trà cho mẹ Thời.
Hai đứa trẻ rốt cuộc mới quen được vài tháng, gặp mặt phụ huynh cũng chưa nói đến chuyện hôn nhân gì, chỉ là muốn xem sự chân thành của chúng thế nào.
Mà kết quả, ai cũng rõ ràng.
Bữa cơm hôm đó mọi người ăn uống rất thoải mái. Trước khi rời đi, mẹ Tần tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay, đưa cho Thời Kha: "Sắp tới các con phải vào đoàn phim, nghe nói có không ít cảnh võ thuật, phải chú ý giữ gìn sức khỏe."
"Cảm ơn dì ạ," Thời Kha không giấu nổi niềm vui trong lòng, cả khuôn mặt rạng rỡ nụ cười, "Con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tư Vu."
Bên kia, Tần Tư Vu cũng nhận được một hộp trang sức từ mẹ Thời, bên trong là chiếc vòng bạc chế tác tinh xảo, kiểu dáng cầu kỳ mà vẫn đẹp mắt.
Mẹ Thời khẽ dặn dò: "Kha Kha lần đầu yêu, có nhiều chuyện chưa hiểu, nếu có điều gì làm chưa tốt, hai đứa nhớ phải nói chuyện thẳng thắn, cùng nhau giải quyết."
Tần Tư Vu vừa gật vừa lắc: "Cô ấy làm gì cũng rất tốt rồi, con nhất định sẽ trân trọng tình cảm này, dì cứ yên tâm."
Hai đứa nhỏ mang theo món quà được tặng, lên xe rời đi. Toàn thân Điền Mạn và Tiểu Triều tỏa ra khí tức hóng chuyện, nhưng vì có mặt phụ huynh nên không tiện mở miệng.
Đến tối, rốt cuộc moi được chút tin tức từ hai bà chủ, hai cô liền lập tức mở màn một trận tám chuyện kịch liệt.
Điền Mạn: 【Có tin tức rồi đây! Nghe nói chiếc vòng tay là của mẹ Thời Kha khi kết hôn, là đồ cưới, bố cô ấy vốn là thợ bạc, tự mình thức đêm làm, bình thường dì Thời vô cùng trân quý!】
Tiểu Triêu: 【Tớ bị ngọt chết rồi á á á! Tớ cũng nghe được, chiếc vòng tay mà dì Tần tặng cho Kha Kha cũng là đồ cưới, nói là vật may mắn của dì, đeo nó đi bàn chuyện làm ăn sẽ cực kỳ thuận lợi!】
Điền Mạn: 【Sốc nha! Thế là hai người họ nhận quà của phụ huynh đều ở cùng đẳng cấp đó.】
Tiểu Triêu: 【Hu hu, sao họ lại đẹp đẽ như thế này cơ chứ.】
Điền Mạn: 【Ừm? Không phải trước đây cậu rất ghét việc họ rắc cẩu lương à?】
Tiểu Triêu: 【Đó là vì ghen thôi, ghen tỵ cậu hiểu không hả!】
Điền Mạn: 【Chậc.】
Tên này rõ ràng ngoài miệng chối nhưng trong lòng thì khác, đúng là không được.
Điền Mạn ưỡn ngực đầy kiêu hãnh.
Cô ấy sớm đã thâm nhập vào nội bộ fan của "Thập Tứ Hành Thi", trở thành một fan kỳ cựu rồi!
⸻
Lời tác giả muốn nói:
Chương sau là nhật ký quay phim, cập nhật vào thứ Sáu ~