Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 90

Lý trí nói với Tiền Uyển Cẩn rằng cô không thể vừa gặp Thời Kha đã hét lên với hai người bọn họ: "Các cậu bị bệnh à!"

Nhưng xét về cảm xúc cá nhân thì, cô thật sự rất muốn húc đầu vào Tần Tư Vu một cái.

Người phục vụ còn đang đó, khoé miệng Tiền Uyển Cẩn giật giật, rồi bước vào, tiện tay đóng cửa lại.

Tần Tư Vu quen biết cô nhiều năm, chỉ cần nhìn đường cong mím chặt nơi khóe môi đã biết cô muốn nói gì, liền ho khan hai tiếng: "Vừa nhìn đã biết cậu bận cả đêm làm việc, sáng nay ngủ chẳng được mấy tiếng đã chạy đến tìm bọn tớ đúng không? Vất vả rồi, vất vả rồi."

Tiền Uyển Cẩn nể mặt cô tìm cách giải vây cho mình, gượng cười, đưa tay ra với Thời Kha: "Thời tiểu thư, hân hạnh, tôi là Tiền Uyển Cẩn, chắc cậu từng nghe qua, tôi là bạn thanh mai trúc mã của Tần Tư Vu."

Thời Kha nhẹ nhàng bắt tay một cái rồi buông ra: "Tiền tiểu thư, hân hạnh, thường nghe nói đến chuyện của cô, rất ngưỡng mộ quan hệ của hai người, sau này mong cô chiếu cố nhiều."

Hai người khách sáo cực kỳ, hoàn toàn không nhìn ra trước đây Tiền Uyển Cẩn từng gọi điện chửi Tần Tư Vu: "Con khốn Thời Kha sớm muộn gì cũng xong đời."

Tần Tư Vu kéo họ ngồi xuống, Tiền Uyển Cẩn cầm quyển thực đơn chọn mấy món mình thấy hứng thú, rồi quay đầu hỏi Tần Tư Vu: "Trước đây cậu ăn món nào ngon thì giới thiệu cho mình với."

Tần Tư Vu chỉ cho cô: "Món này chắc chắn cậu thích, còn món kia lúc mình ăn đã biết cậu sẽ mê."

"Vậy thì lấy những món này." Tiền Uyển Cẩn buông quyển thực đơn, uống cạn nước trong tách, đang định rót thêm thì Thời Kha đã xách ấm trà đi tới, rót đầy cho cô.

Tiền Uyển Cẩn vội vàng ngăn lại: "Không cần... để tôi tự làm, không cần phiền Thời tiểu thư."

"Không phiền, tiện thể thôi."

"......" Tiện thể cái quỷ gì chứ, rõ ràng còn phải vòng qua một chỗ ngồi mới rót được! (Editor: =]]])

Tiền Uyển Cẩn thoáng thấy sợ hãi, cô nhìn sang Tần Tư Vu, rất muốn hỏi xem người này có nói cho Thời Kha biết chuyện mình từng chửi cô ấy hay chưa.

Không chừng trong ấm có bỏ thứ gì đó ám hại mình thì sao!

Tần Tư Vu từ lúc ngủ dậy đã trong trạng thái cạn lời, giờ cũng quen rồi.

Cô lén vỗ vỗ tay Tiền Uyển Cẩn, ra hiệu bảo cô đừng sợ.

Tiền Uyển Cẩn: "......"

Rất khó để không sợ.

Trong lúc ăn, mọi người chỉ nói mấy đề tài an toàn. Đây là lần đầu Tiền Uyển Cẩn gặp bạn gái của bạn thân, không muốn tạo áp lực cho đối phương, nên cứ xoay quanh chuyện hồi nhỏ của Tần Tư Vu mà nói.

Nói được một lúc, Thời Kha bỗng hỏi: "Lúc còn đi học chắc cô ấy rất được hoan nghênh phải không?"

Tần Tư Vu ho nhẹ một tiếng, Tiền Uyển Cẩn kéo dài giọng "à" hồi lâu, mới đáp: "Cũng tạm, chắc cũng như cậu thôi?"

Thời Kha cười, nhấp một ngụm trà, Tần Tư Vu âm thầm giơ ngón cái khen ngợi bạn thân.

Không hổ là Uyển Cẩm tỷ, ngay cả trên thương trường đàm phán cũng chẳng bao giờ chịu thiệt!

Ăn uống xong, Tiền Uyển Cẩn và Thời Kha kết bạn WeChat, Tần Tư Vu và Tiền Uyển Cẩn lâu ngày không gặp, muốn trò chuyện thêm, Thời Kha liền để trợ lý đưa mình về trước.

Tần Tư Vu lên xe của Tiền Uyển Cẩn, vì phía trước có tài xế nên cô không tiện nói gì, mãi đến khi đến nhà Tiền Uyển Cẩn, cô mới vỗ vỗ cánh tay bạn, cười nói: "Để mình kể cậu nghe, sáng sớm nay Thời Kha......"

Cô đem chuyện Thời Kha sáng nay làm kể lại một lượt, Tiền Uyển Cẩn vừa buồn cười vừa tức: "Rồi hai cậu vợ chồng cùng nhau hóa trang thành tiên nữ, làm mình trông như một con chó quê mùa vậy."

Tần Tư Vu cau mày: "Cậu nói gì thế, Tiểu thư Tiền sao có thể là chó quê mùa được chứ?"

"Cái đó còn..."

Lời Tiền Uyển Cẩn còn chưa nói hết, đã nghe cô tiếp: "Tiểu thư Tiền nhà chúng ta ít nhất cũng phải là một con chó poodle quý tộc chứ."

*Chó poodle quý tộc:

"......" Tiền Uyển Cẩn đi đến huyền quan* mở cửa ra: "Cậu ra ngoài đi, mình không muốn thấy cậu."

*Huyền quan: cửa chính.

Tần Tư Vu da mặt dày, cười hì hì ngã xuống sofa, Tiền Uyển Cẩn trợn trắng mắt: "Cậu yêu đương thôi mà như quay lại thời tiểu học ấy."

Chê thì chê, nhưng hai người bạn thân lâu ngày không gặp, ngồi lại với nhau liền có vô số chuyện muốn nói. Tuy bình thường cũng thường xuyên trò chuyện trên mạng, nhưng cảm giác gặp mặt trực tiếp thì không giống.

Tần Tư Vu hỏi về dự án mà cô đang bận gần đây, Tiền Uyển Cẩn nói xong, bỗng nhiên hỏi Tần Tư Vu Thời Kha có tiền không.

Tần Tư Vu cạn lời: "Cậu làm sao thế, hỏi gì mà nhạy cảm vậy!"

"Tiền rất quan trọng đó nhé, nếu hai cậu không có tiền, lỡ sau này công khai ảnh hưởng đến sự nghiệp, thì hai cậu định sống thế nào? Cậu thì có nhiều đường đi, có thể thừa kế công ty gia đình, cũng có thể tự mình kinh doanh, hơn nữa cậu còn có cổ phần công ty của mình, kiểu gì cũng sống tốt. Nhưng mình nghe nói trước kia Thời Kha vừa học vừa làm thêm..."

Tần Tư Vu bị chọc cười: "Cậu nghe ở đâu ra là cô ấy vừa học vừa làm thêm?"

"Trên mạng nói mà."

Tần Tư Vu giải thích: "Cô ấy làm tài khoản tự truyền thông, rồi làm người mẫu bán thời gian này nọ, những cái đó đều là nghề phụ cô ấy thích nghiên cứu. Cô ấy không phải không có tiền, chỉ là không muốn tiêu tiền của gia đình."

"A... vậy thì vấn đề còn lớn hơn nữa rồi. Trước đây cậu đâu có nói cô ấy quan hệ không tốt với gia đình đâu!" Tiền Uyển Cẩn có chút lo lắng: "Dù cô ấy đối xử với cậu rất tốt, nhưng nếu các cậu kết hôn thì vẫn phải gặp mặt phụ huynh chứ!"

Tần Tư Vu hơi khựng lại. Cô biết tình hình nhà Thời Kha, giống như cô đều do mẹ nuôi lớn, chỉ là cô thì cha mẹ ly hôn, còn Thời Kha thì cha mất vì tai nạn.

Mẹ Thời Kha vốn là giáo viên toán ở trường trung học quý tộc tư thục, chồng qua đời gây cho bà cú sốc lớn, bệnh một thời gian, cơ thể không chịu nổi cường độ công việc cấp ba, nên điều chuyển về dạy tiểu học, lương giảm đi nhiều.

Tuy gia đình có chút vốn liếng, nhưng Thời Kha không muốn tăng thêm gánh nặng cho mẹ, từ cấp ba đã bắt đầu nghiên cứu nghề phụ kiếm tiền, cơ duyên thế nào lại bước vào con đường này.

Nghe nói mẹ cô ấy nhìn thì hơi nghiêm khắc, thật ra tính tình rất tốt, nhưng Tần Tư Vu từ nhỏ đã sợ giáo viên, nói thật, cô có chút sợ khi gặp mẹ Thời Kha.

Haiz... nghĩ xa quá rồi.

Cô thở dài: "Mẹ cô ấy rất tốt, đây không phải vấn đề, vấn đề là mình cảm thấy... kết hôn còn xa lắm."

Tiền Uyển Cẩn cũng nhận ra là mình nghĩ quá xa, mới quen nhau chưa lâu, nghĩ quá dài ngược lại sẽ tiêu hao tình yêu nồng nhiệt trước mắt.

"Được rồi được rồi, cậu cứ tận hưởng hiện tại đi, yêu đương mà, quan trọng là vui vẻ trước mắt."

Tần Tư Vu lắc đầu: "Cũng không hẳn, mình bây giờ hoàn toàn không thể tưởng tượng được đối tượng kết hôn tương lai là ai khác, chỉ có thể là Thời Kha thôi."

"Hả?" Tiền Uyển Cẩn đi rót một cốc nước, suýt nữa làm đổ ra ngoài ít nhiều, "Tính cả yêu qua mạng cũng mới mấy tháng thôi mà, đã nhất định phải là cô ấy rồi à?"

Tần Tư Vu nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Ừ... đây là một loại cảm giác, cậu không hiểu đâu."

"......" Tiền Uyển Cẩn không muốn để ý đến cô.

Nhưng hôm nay gặp Thời Kha, cảm thấy người này quả thực không giống như những gì trên mạng, đặc biệt là khi nói chuyện với Tần Tư Vu, giọng điệu của Thời Kha sẽ vô thức cao hơn, suốt bữa ăn, gần như ánh mắt đều dán trên cô ấy.

Thế nhưng trong lòng Tiền Uyển Cẩn vẫn thấy có một cái gai.

Cô và Tần Tư Vu xưa nay chuyện gì cũng nói, nhưng vào lúc này lại cảm thấy cái gai này không nên nhắc ra.

Tiền Uyển Cẩn cười cười, cố ý đổi chủ đề: "Được rồi, vậy nói thử bộ phim mới của cậu đi, tuần sau cậu vào đoàn rồi, mình rảnh có thể đến thăm không?"

"Được chứ," Tần Tư Vu nhìn cô, "nhưng mình cảm thấy vừa nãy cậu có chuyện chưa nói hết."

Tiền Uyển Cẩn đẩy kính, nhìn sang chỗ khác: "Mình không có."

Tần Tư Vu lấy một quả mận từ đĩa trái cây trên bàn trà, ném sang: "Còn giả vờ với mình à?"

"Ôi, cậu có hiểu cái gọi là 'nhìn thấu nhưng không vạch trần' không hả!" Tiền Uyển Cẩn tức giận cắn một miếng mận, ấp úng mở miệng, "Thì... cái đó... Thời Kha với cậu... trước kia cô ấy tung tin đồn bậy..."

Động tác của Tần Tư Vu khựng lại, đuôi mày chùng xuống: "Bọn mình vẫn chưa nói về chuyện này, nhưng cho dù là hiểu lầm hay không thì cũng đã qua rồi... Giờ cô ấy đối với mình rất tốt, mình không muốn thêm chuyện không vui."

Tiền Uyển Cẩn gật đầu: "Ừm... không nhắc cũng hay, không cần phải đào bới rõ từng chuyện cũ."

"Mình cũng nghĩ vậy, chỉ cần bây giờ tình cảm là thật thì đủ rồi."

Nói là vậy, nhưng lời này của Tiền Uyển Cẩn vẫn khiến cô được nhắc nhở.

Tần Tư Vu không khỏi nghĩ, Thời Kha đối với mình luôn nhường nhịn và bao dung nhiều hơn, có phải là bắt nguồn từ sự áy náy trước kia không?

Hai người trò chuyện suốt một buổi chiều, buổi tối Tiền Uyển Cẩn phải đi dự tiệc rượu xã giao, Tần Tư Vu giả vờ bóp vai cho cô hai cái: "Đi thôi, Tiền tổng, vất vả rồi Tiền tổng."

Tiền Uyển Cẩn khó chịu đẩy cô ra.

Tiền tổng cái gì chứ! Cô chẳng qua chỉ là một "người làm công khổ sở" cho những cổ đông như Tần Tư Vu mà thôi.

Tần Tư Vu cũng chỉ khách sáo vậy, đợi Điền Mạn đến thì dứt khoát tạm biệt Tiền Uyển Cẩn rồi đi ngay.

Lên xe, Điền Mạn quay đầu hỏi: "Tư Vu, về nhà cậu hay nhà Thời Kha?"

Mặt Tần Tư Vu lập tức đỏ lên, cô gửi cho Thời Kha một tin nhắn, thấy phản hồi liền vui vẻ nói: "Đến nhà cô ấy! Nhưng giờ cô ấy không có ở nhà, tạm thời có một buổi tiệc, chúng ta cứ đến trước, để Tiểu Triều xuống đón."

Điền Mạn mím môi cười, cô đã biết mà.

Nói xong, Tần Tư Vu nhắm mắt tựa vào ghế nghỉ ngơi.

Tán gẫu với bạn thân cả buổi chiều cũng thật sự rất mệt.

Điền Mạn lái xe vốn luôn rất vững, khi xe chạy ổn định cô lại cảm thấy mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên, trong tiếng kêu hoảng hốt của Điền Mạn, cô ấy gấp gáp tránh né chiếc xe điện bất ngờ vượt đèn đỏ.

Chiếc điện thoại trong tay Tần Tư Vu văng xuống, ngực bị dây an toàn siết chặt, người trước tiên lao về phía trước, sau đó đầu không khống chế được mà va sang cửa kính.

Xe dừng lại, Tần Tư Vu thở hổn hển, điều chỉnh lại tinh thần, nhanh chóng kiểm tra tình trạng cơ thể mình.

May mà tốc độ xe không nhanh, cú va chạm cũng không quá nặng, đầu hơi đau một chút, không ảnh hưởng gì lớn.

Điền Mạn vẫn còn sợ hãi, Tần Tư Vu phản ứng trước, tháo dây an toàn đi xem cô ấy có bị thương không. Xác nhận cô không sao, liền ra hiệu cho cô gọi điện cho cảnh sát giao thông, đồng thời báo cho studio, để khỏi đến lúc tin tức bùng ra bất ngờ thì bọn họ không kịp xử lý.

Nói không sợ là giả, Tần Tư Vu ngồi trở lại chỗ, mang theo bất an tìm điện thoại khắp nơi, cuối cùng cúi xuống nhặt được ở dưới.

Cô ấn mãi, thế nào cũng không mở được máy.

Đúng là xui xẻo... lúc rơi xuống không biết đập phải chỗ nào, chắc là hỏng rồi.

Điền Mạn lắp bắp kể lại tình huống vừa rồi, trong mắt trào ra những giọt nước mắt tự trách. Tần Tư Vu nhìn về dải hộ lan bị đâm méo giữa đường, khẽ thở dài: "Đợi cảnh sát xử lý đi, không phải lỗi của cậu, cậu đã làm hết sức rồi."

" Tư Vu, xin lỗi... tớ suýt nữa khiến cậu bị thương."

Tần Tư Vu an ủi cô: "Không phải, là người kia vượt đèn đỏ. Hơn nữa tốc độ xe chậm thế này, tớ chẳng sao cả."

Điền Mạn vẫn không yên tâm, cô đã nghe rõ tiếng đầu Tần Tư Vu va vào kính xe.

Trong lúc đợi cảnh sát giao thông, Tần Tư Vu bảo Điền Mạn gọi cho Thời Kha, nhưng bên kia không biết bận gì mà không nghe máy, cô lại liên hệ Tiểu Triều, cũng không gọi được.

Nhìn thấy cảnh sát giao thông đang tiến lại gần, Tần Tư Vu dần bình tĩnh lại, nói: "Thôi, nhắn cho Tiểu Triều một tin bảo bên này có chút chuyện, chúng ta sẽ đến muộn."

"Không nói việc chúng ta đâm vào hộ lan sao?"

"Không có chuyện gì lớn, tạm thời đừng để họ lo lắng, kẻo làm lỡ việc của Thời Kha."

Tần Tư Vu nói xong liền đeo kính râm và mũ, Điền Mạn nhanh chóng nhắn tin cho Tiểu Triều, sau đó xuống xe cùng cảnh sát giao thông giải quyết.

Xong xuôi bên này, Điền Mạn dùng điện thoại mình gọi thêm một trợ lý khác lái xe tới, kiên quyết đưa Tần Tư Vu đến bệnh viện kiểm tra.

Chuyện quả nhiên không giấu được, trên mạng rất nhanh đã có tin nói Tần Tư Vu gặp tai nạn xe nghiêm trọng, đang được cấp tốc đưa vào bệnh viện.

Tần Tư Vu: "......"

Vài tấm ảnh thôi mà cũng có thể bịa ra lắm chuyện thế này.

Được rồi, bịa đặt vẫn là họ giỏi nhất.

Cô làm hàng loạt kiểm tra trong phòng cấp cứu, nhìn chung không có vấn đề gì, nhưng bác sĩ nói va đập đầu có giai đoạn nguy hiểm, hai ngày tới cần phải theo dõi cẩn thận. Điền Mạn vừa nghe vậy lập tức muốn sắp xếp cho cô nhập viện, Tần Tư Vu vội ngăn lại, nói nên để giường cho người cần hơn.

Vì Tần Tư Vu thực sự không có triệu chứng gì, Điền Mạn đành đồng ý để cô không nhập viện.

Ra khỏi phòng khám, điện thoại của Điền Mạn bỗng reo lên, là Thời Kha gọi đến.

Tần Tư Vu nhận lấy điện thoại, bắt máy: "Thời Kha."

" Tư..." cô mới nói được một chữ, nước mắt đã ào ào tuôn xuống, giọng nghẹn ngào, "Tư Vu, cậu đang ở bệnh viện nào, cậu thế nào rồi... tớ lập tức đến ngay, tớ đến bên cậu, cậu đừng sợ."

Nghe giọng này thì rõ ràng là đã xem mấy tin đồn loạn thất trên mạng rồi, Tần Tư Vu bất đắc dĩ nói: "Tớ không sao, chỉ làm vài kiểm tra thôi, giờ định về rồi. Cậu nếu bận xong thì về nhà chờ tớ, tớ sẽ đến tìm cậu."

Thời Kha nghe cô nói không sao, cơn đau âm ỉ trong ngực cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Tần Tư Vu vừa trải qua một loạt cú sốc, Thời Kha không muốn tranh cãi với cô, liền theo ý nói: "Được, tớ đợi cậu về."

Cuộc gọi kết thúc, tay Thời Kha vẫn run rẩy.

Lúc đầu cô chỉ nghĩ Điền Mạn là gọi nhầm số tìm Tiểu Triều, sau đó dù thế nào cũng không liên lạc được với Tần Tư Vu, cô lập tức hoảng lên.

Lữ Quả trong "đội bếp nhỏ" gửi ảnh chụp tin tức hỏi đây thật hay giả, cô mới biết Tần Tư Vu gặp tai nạn giao thông.

Thời Kha đã trên đường về, Tiểu Triều đang lái xe phía trước thấy cô vừa cúp máy liền vội hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Cô trả lời với giọng run: "Cụ thể không rõ, nhưng người có lẽ không sao."

Tiểu Triều thở phào nặng nhọc: "Phật phù hộ... không sao là tốt."

Thời Kha ôm điện thoại trong tay, giữa nỗi sợ và bất an thoáng bật lên một nỗi hoang mang.

Cô chưa từng nghĩ sẽ xảy ra tai nạn như vậy.

Cô tưởng những yếu tố bất định khi chia tay chỉ là những lỗi lầm mình từng gây ra, có thể dùng thời gian để bù đắp và giải thích, luôn có cách tháo gỡ.

Nhưng chuyện lần này bỗng khiến cô nhận ra, cuộc sống có những điều bất ngờ.

Nếu Tần Tư Vu thật sự gặp chuyện, thì nuối tiếc mãi mãi chỉ là nuối tiếc......

Thời Kha không dám nghĩ tiếp.

Cô lảo đảo trở về khu chung cư, xe dừng đúng chỗ đậu, Thời Kha không lên nhà mà ngồi chờ Tần Tư Vu trong xe.

Muốn ngay lập tức nhìn thấy cô.

Chờ lâu lắm mới có xe vào, Thời Kha chưa từng thấy chiếc xe đó, nhưng cô thấy người lái là trợ lý khác của Tần Tư Vu.

Cô vội nhảy xuống xe, Tần Tư Vu thấy cô liền bảo trợ lý dừng xe trước, lao ra khỏi xe.

Thời Kha chạy đến bên cô, nhìn chằm chằm, mắt đỏ hoe.

"Tớ không sao, thật mà!" Tần Tư Vu quay tròn cho cô xem, "chỉ va chạm nhẹ một chút, bình thường tớ đập cái góc bàn còn đau hơn thế, là Điền Mạn làm lớn chuyện bắt tớ phải vào viện."

Lúc trước Thời Kha luôn tự nhắc mình, gặp Tần Tư Vu thì đừng khóc, sợ cô lại phải an ủi mình.

Nhưng nhìn thấy cô như vậy, nước mắt Thời Kha thực sự không thể kìm được.

Cô nói bảo Tần Tư Vu đừng sợ, nhưng chính cô thì vô cùng sợ hãi, sợ đến chết đi được.

Thời Kha đôi mắt ươn ướt, chậm rãi đưa tay lên kiểm tra cánh tay và đầu của cô.

Động tác của cô cứng ngắc, giống như các khớp bị rỉ sét, mỗi lần kiểm tra một chỗ đều phải dồn hết sức và dũng khí.

Tần Tư Vu không giục giã, để mặc cô kiểm tra.

Đợi cô kiểm tra xong mới khẽ nói: "Thật sự không có..." lời còn chưa dứt đã bị chặn lại.

Môi Thời Kha bỗng nhiên áp xuống, không mềm mại như thường, mà mang theo chút chát đắng.

"Tần... Tư..."

Cô nâng khuôn mặt của cô ấy lên, những âm tiết vụn vỡ tràn đầy bất an.

Tần Tư Vu cảm nhận được cảm xúc khó khống chế của cô sắp bùng nổ, giữa môi răng mơ hồ vương chút vị máu, cô chìm đắm trong tình cảm cuồn cuộn của đối phương, nhất thời hoàn toàn quên đi nỗi sợ hãi vừa rồi.

Cô bình tĩnh xử lý mọi việc sau vụ va chạm, an ủi trợ lý đang khóc, chỉ có bản thân mới biết, trong lòng mình cũng nứt ra một hố sâu mang tên bất an, có một loại cảm giác đặc biệt không chân thực.

Giờ phút này được Thời Kha ôm hôn trong vòng tay, khoảng trống trong tim cô dần được lấp đầy, cuối cùng tìm lại được cảm giác tồn tại chân thật.

Cảm xúc của hai người trong nụ hôn dần lắng xuống, Tần Tư Vu lần đầu tiên biết, thì ra nụ hôn cũng có tác dụng ngược lại như thế.

Cô ổn định lại tinh thần, nắm tay Thời Kha nói: "Đi thôi, lên nhà nghỉ ngơi."

Thời Kha nắm chặt lấy tay cô.

"Ừ."

......

Cách đó không xa, trong một chiếc xe, ống kính lặng lẽ thu lại.

Trong xe không ai nói gì, hai tay săn ảnh nhìn nhau.

Vốn nghe nói hôm nay Thời Kha đi dự tiệc cùng một ông lớn, muốn chụp xem cô có qua đêm không về không, ai ngờ......

Lại chụp được tin còn chấn động hơn?!