Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 88

Ngày này, tác giả của 《Nhật ký tình yêu của Tiểu học tỷ》 đăng thông báo, nói rằng truyện tranh ngắn sẽ khôi phục cập nhật, nhưng địa điểm cập nhật chuyển sang tài khoản "Tiệm bánh Thập Tứ Hành Thi".

Bởi vì trước đó từng được Thời Kha nhắc tên dưới bài weibo tranh ngắn nên họa sĩ này rất được chú ý, nhanh chóng mang về một làn sóng lớn lưu lượng.

Các fan cp nghĩ rằng tác giả cuối cùng cũng chịu cập nhật, sau này thỉnh thoảng có thể thấy vài mẩu truyện nhỏ là tốt lắm rồi, ai ngờ vừa nhấp vào weibo đã thấy liền ba bài đăng.

Fan cp: ???

Hạnh phúc đến quá nhanh, bọn họ có chút không dám tin.

Bài đăng cuối cùng là cảnh "lời tiên tri" ở bãi đỗ xe: ba 'viên bánh trôi' trốn trong xe nhìn Thời Kha và Tần Tư Vu đi tới. 'Viên bánh trôi' ở giữa vừa nói muốn xem nắm tay thì hai người thật sự nắm tay, hai viên còn lại mắt sáng rực, viên ở giữa lập tức nói muốn xem hôn hôn...

Kết quả dĩ nhiên là không có.

Dưới cùng của truyện tranh để lại một khoảng trắng thật lớn, có người không kiên nhẫn liền thoát ra, thấy phần bình luận có người hét "Vãi chưởng!", vội vàng quay lại lướt xuống dưới, nhìn thấy một tấm hình vuông đặc tả cận cảnh nắm tay.

Fan cp sôi trào: cái này bọn họ thật sự được xem miễn phí sao?

【Á á á nhớ tới bài hát ngọt ngào nhỏ của Tần Tư Vu rồi.】

【Tay có muốn nắm, hình như em hơi ngại ngùng~】

【Wuhu, cuối cùng cũng hết ngại ngùng rồi!】

【Cái này là thật đúng không, thật đúng không! Tôi không muốn ăn loại đường giả kém chất lượng!】

【Hoàn toàn chính xác, các chị em cứ yên tâm ăn đi, đây là do fan tiền tuyến chụp thật đó.】

【Nhưng sao không thấy mặt, chỉ nhìn tay thì không nhận ra ai hết.】

【Tay của Kha Kha đẹp thế, còn đeo chiếc vòng tay cô ấy từng đăng trên weibo trước đó, sao mà không nhận ra được?】

【Vòng tay thì có phải phiên bản giới hạn đâu, hơn nữa hai người họ đang nắm tay, làm gì nhìn rõ tay thế nào chứ.】

【Hu hu hu đừng lừa tôi, tâm hồn non nớt của tôi chịu không nổi cú sốc này đâu.】

......

Càng lúc càng nhiều nghi ngờ nổi lên, các cô gái chuyên sửa ảnh tức giận bắt tay vào làm, định dùng ảnh toàn thân để làm chói mù mắt mọi người. Thế nhưng còn chưa kịp sửa xong, trên mạng đã có tài khoản paparazzi tung tin tức về buổi chụp định trang của 《Lạc Thiên Truyền》 hôm nay.

Mọi người nhấp vào xem, phát hiện tay áo và trang sức trên tay hai người hoàn toàn giống với những gì được tung ra trong tranh ngắn trước đó.

Đúng là đường thật!!!

"Tiệm bánh Thập Tứ Hành Thi" cho đường thật đó!

CP fan tìm được trạm tiếp tế năng lượng chính tông thuần khiết, ùn ùn kéo đến, trạm nhỏ xíu còn chưa kịp chính thức phát hình đã bị CP fan chiếm kín.

【Đại đại đói đói lương lương!】

【Đây là acc thần tiên gì vậy, dinh dưỡng phong phú quá, có ảnh lại còn có truyện tranh.】

【Thập tứ hành thi, hạnh phúc khi có bạn.】

【Hôm nay có thể chờ được ảnh hiện trường không?】

【Tin cậy, hôm nay nửa đêm sẽ nhá trước một tấm, còn lại phải mấy ngày nữa mới phát.】

【Không chờ nổi nữa rồi a a a!】

......

Hôm nay Thời Kha vẫn không về nhà mình, mà đi nhờ xe đến nhà Tần Tư Vu.

Điền Mạn nấu xong cơm tối cho họ thì đi trước, Tần Tư Vu đói cả ngày, trên đường chỉ ăn chống đói hai miếng bánh ngũ cốc thô, lúc này đói đến choáng váng, vừa vào cửa đã chạy đi rửa tay.

Thời Kha chậm cô nửa bước, cầm điện thoại xem nửa ngày, thấy kết quả mong chờ đã lâu, khóe môi cong lên, bước nhanh vào nhà vệ sinh tìm Tần Tư Vu.

Cô mang theo chút mong đợi được khen ngợi, giọng nói hơi nâng cao: "Xem này!"

Tần Tư Vu đang lau tay thò đầu ra nhìn màn hình cô, phát hiện là tiểu truyện tranh mình thích đã cập nhật.

"Wow, cuối cùng cũng update rồi!" Cô vui vẻ mở ảnh ra xem, dù nhân vật chính là mình, vẫn không nhịn được nở nụ cười "dì ghẻ": "Chúng ta chỉ nắm tay bình thường thôi, mà cô ấy vẽ ngọt quá."

Thời Kha gác cằm lên vai cô, thỏa mãn liếc lúm đồng tiền nhàn nhạt bên má cô: "Phía dưới còn nữa đấy."

Tần Tư Vu lướt xuống, kinh ngạc nói: "Cô ấy vậy mà một hơi đăng liền ba tấm!"

"Ừm, cô ấy còn nói trong bình luận ngày mai sẽ tiếp tục đăng nữa."

"Thật tuyệt, không ngờ chúng ta còn có CP trạm." Tần Tư Vu đỡ cằm cô kéo về phía bồn rửa, ra hiệu cô mau rửa tay đi.

Trong lúc Thời Kha rửa tay, Tần Tư Vu cầm điện thoại cô đi về phía bàn ăn, xem nốt hai tấm còn lại.

Xem một lúc, cô chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

Thời Kha sao lại biết nhanh như vậy, chẳng lẽ vẫn luôn theo dõi họa sĩ này?

Cô nghĩ đến gì đó, quay đầu nhìn Thời Kha, đối phương vừa đeo lại vòng tay, thấy cô nhìn sang thì nghi hoặc hỏi: "Nhìn tôi làm gì, mau đi ăn cơm."

Tần Tư Vu nhìn vào cổ tay cô, dạo này Thời Kha đi lịch trình riêng hay trên đường đi quay phim đều sẽ đeo chiếc vòng cô tặng, vô cùng quý trọng, trước khi rửa tay đều cẩn thận tháo ra, lau khô tay mới đeo lại.

Cô thật sự quá đói, trước tiên ngồi xuống bàn ăn mấy miếng, đợi bụng không còn rỗng mới hỏi ra nghi vấn: "Truyện tranh update, sao cậu biết nhanh vậy?"

Thời Kha khẽ cười nói: "Tớ vẫn canh đó chứ sao, cậu từng nói thích xem, tớ liền dùng acc nhỏ dẫn nhịp trong bình luận, còn mua mấy ngàn like cho lên top, muốn để họa sĩ nhìn thấy. Nhưng tớ cũng không chắc cô ấy có thấy không, sợ hy vọng hão, nên lúc đó không nói với cậu."

Tần Tư Vu nhớ ra rồi, hôm đó Thời Kha cầm một chiếc điện thoại khác lén lén lút lút, nói gì mà có kết quả rồi mới cho cô biết.

Thì ra là chuyện này.

Cô vô thức muốn hỏi tại sao Thời Kha lại vòng vo lớn như vậy chỉ để thúc cập nhật truyện tranh, nhưng rồi nhớ ra chính mình là người đầu tiên nhìn thấy bộ tranh ấy, còn nói với Thời Kha rằng thật đáng tiếc khi nó ngừng update.

Khi đó Thời Kha nói muốn vẽ cho cô một bộ truyện tranh, Tần Tư Vu chỉ thấy vui mừng bất ngờ, sau đó Thời Kha còn trách cô không đăng ảnh chụp với gấu trúc, cô cũng chẳng nghĩ nhiều.

Giờ ngẫm lại, chắc hẳn lúc ấy Thời Kha đã tính sẵn việc sau này, nên mới nhắc cô đăng ảnh gấu trúc.

Mong đợi mà cô buột miệng nói ra, Thời Kha lại dùng hết sức âm thầm giúp cô thực hiện.

Đây hẳn chính là loại tình yêu khiến người khác ngưỡng mộ - mọi điều đều có hồi đáp.

Trong lòng Tần Tư Vu là niềm vui tràn đầy, ngoài mặt lại hừ khẽ một tiếng với cô: "Tốt lắm, thì ra lúc bảo tôi đăng ảnh gấu trúc là đã 'tính toán' sẵn tôi rồi."

"Không phải tính toán, khi đó chỉ là loé lên một ý nghĩ, liền làm thôi." Thời Kha gắp cho cô miếng ngó sen, "Cậu không thích sao?"

Tần Tư Vu lại hừ nhẹ một tiếng: "Cũng tạm, cũng chỉ một chút, hai chút, ba chút... ừm, mười phần thích."

Thời Kha mỉm cười nhìn cô, dưới ánh đèn ấm áp, thức ăn toả ra hương vị đặc biệt hấp dẫn, còn Tần Tư Vu thì đặc biệt ấm áp vô hại.

Thế nhưng Thời Kha lại cảm thấy có chút trống rỗng.

Hy vọng cậu sẽ thích tôi nhiều hơn nữa, thêm một chút nữa.

Mười điểm không đủ, một trăm điểm không đủ, một nghìn điểm cũng không đủ... tôi muốn tình cảm của Tần Tư Vu dành cho mình là thứ không thể rời xa.

Thời Kha tin tưởng tuyệt đối vào tình cảm của hai người, nhưng cô cũng có những bất an riêng.

Cô biết, trước đây Tần Tư Vu từng vì mình mà chịu nhiều ấm ức.

Cho dù có những hiểu lầm, nhưng lúc ấy quả thật là cô đã sai.

Nếu khi phát hiện vấn đề, cô có thể lập tức đứng ra giải quyết, hai người đã không đến mức trở thành kẻ đối lập.

Đó là món nợ cô nợ Tần Tư Vu.

Thời Kha hiểu rõ điều này, cô biết nó sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của cả hai, nên tình nguyện lùi một bước nhiều hơn trong mối quan hệ này.

Cô chỉ mong khi tình cảm của Tần Tư Vu dành cho mình đủ lớn để che lấp quá khứ không vui, cô ấy sẽ có thật nhiều ký ức ngọt ngào. Đợi đến khi tình cảm cuồng nhiệt phai nhạt, Tần Tư Vu nghĩ về tương lai lý trí hơn, những ký ức ngọt ngào ấy sẽ là sức nặng lấn át ký ức đau buồn.

"Cậu cứ nhìn tớ hoài, tớ thấy hơi ngại rồi."

Tần Tư Vu bỗng nói, Thời Kha thoáng sững lại, cúi mắt nhìn vào bát cơm có thêm vài món.

Đều là Tần Tư Vu gắp cho cô.

Thời Kha cúi xuống ăn, đối phương lại mở miệng: "Ờm... cảm ơn cậu."

Cô ngẩng đầu, thấy cô gái đối diện nở nụ cười trong trẻo, nụ cười ấy va thẳng vào trái tim vốn đang loạn nhịp của cô.

"Tư Vu... cậu không cần phải khách sáo với tớ như thế đâu."

Tần Tư Vu khẽ lắc đầu: "Không phải khách sáo, mà là phản hồi tớ nên dành cho cậu." Cô ngừng lại một chút, rồi khẽ cười, "Người khác đối xử tốt với tớ không phải điều đương nhiên. Cậu tốt với tớ, tớ đều nhận ra, tớ rất thích, cũng rất vui. Nên tớ phải nói cho cậu biết, để sau này cậu sẽ càng tốt với tớ hơn."

Phía trước còn nghiêm túc đứng đắn, nói được vài câu thì bỗng dưng bắt đầu nói nhăng nói cuội.

Vừa có nét trí thức chín chắn lý trí, lại vừa có vẻ đáng yêu vô lại tinh nghịch.

Thời Kha ngẩn ngơ nhìn cô.

Đúng là gặp quỷ rồi.

Tần Tư Vu sao lại khiến cô rung động đến vậy?

Ảnh định trang của 《Lạc Thiên Truyện》chụp xong, buổi phỏng vấn riêng và ảnh đơn trang trong tạp chí MOTO đã được sắp vào lịch trình công việc, lần lượt hoàn thành.

Tạp chí sẽ phát hành trong nửa tháng nữa, hiện tại đã bắt đầu hâm nóng, fan hai nhà cùng fan cp đều bận rộn hẳn lên, các hội hậu viện lớn nhỏ chuẩn bị náo nhiệt rộn ràng.

Trước đây Tần Tư Vu luôn bận đóng phim, rất ít chụp tạp chí, hơn nữa MOTO tạp chí vốn chỉ ưu ái lưu lượng minh tinh, chưa từng có duyên với một thực lực phái như cô.

Lần này được MOTO mời, cũng đủ chứng minh độ hot hiện tại của cô và Thời Kha.

Fan only vẫn không ưa Thời Kha, nhưng dù sao đi nữa, lần này Tư Vu được lên MOTO không thoát khỏi quan hệ với Thời Kha, hơn nữa chỉ cần số bán lần này vang dội, tài nguyên thời trang sau này của Tư Vu sẽ tốt hơn hẳn một bậc.

Cho nên bọn họ ghét thì ghét, nhưng cũng không còn gây chiến với nhà đối thủ, chỉ tập trung vào số liệu nhà mình.

Suy cho cùng, kỳ vọng của họ chẳng qua chỉ là mong Tư Vu ngày càng tốt hơn mà thôi.

Còn hậu viện hội fan Thời Kha gần đây dường như đổi một lứa quản lý, chỉ cần là fan đã vào nhóm, dạo này đều được ban quản lý mới tuyên truyền rất nhiều lời kêu gọi hòa bình chung sống. Thời gian trôi lâu, đám thành viên hậu viện hội này với Tần Tư Vu cũng bớt đi nhiều phần địch ý.

Thế nên khi MOTO chính thức tuyên bố, những người hóng chuyện muốn xem fan hai nhà cãi nhau náo nhiệt mới phát hiện, lần này fan hai nhà yên bình đến mức khó tin, chỉ có lác đác vài anti nhảy ra, còn lại fan đều hòa hòa khí khí, tập trung vào nhà mình.

Người qua đường thì mù mờ khó hiểu, Thời Kha và Tần Tư Vu thật sự đã hóa thù thành bạn rồi?

Fan cp nhìn mấy lời bàn tán này, chỉ cười không nói.

Hừ, nào chỉ là hóa thù thành bạn.

Các cô ấy sớm đã yêu đến chết đi sống lại, không thể thiếu nhau rồi đấy nhé!

___