Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 85

Trong số fan chỉ yêu duy nhất một nhà, có người tức giận nghiến răng nghiến lợi, cũng có người bắt đầu không kìm được mà quay sang ủng hộ.

Bởi vì họ chưa từng thấy một Thời Kha hoạt bát như vậy.

Cô luôn cao cao tại thượng, trong các bản thông cáo tràn ngập những từ như "cảm giác cao cấp", "lạnh lùng diễm lệ", khiến người ta nhìn vào liền thấy xa cách ngàn dặm.

Họ từng coi cô như vầng trăng trên trời mà yêu thích, bây giờ cô lại trở nên đẹp đẽ và gần gũi khi cùng Tần Tư Vu làm bạn.

Họ thích Thời Kha dễ thương một chút như thế này.

Thật ra từ trong chương trình tạp kỹ 《Nhịp Sống Nhẹ》 đã có thể nhìn ra, Thời Kha khi ở bên Tần Tư Vu về sau sẽ vô thức bộc lộ sự dễ thương ấy.

Nữ thần cao lãnh sẽ kéo Tần Tư Vu leo qua lan can, sẽ vui vẻ cười to khi gắp được búp bê, sẽ cùng nhau trong căn phòng nhỏ chơi trò bắn zombie "biu biu".

Trong những chương trình khác, Thời Kha luôn đảm nhiệm vai trò nhan sắc hoặc trí tuệ, hiếm khi làm "người dễ thương".

Nhưng Thời Kha ở bên Tần Tư Vu thì lại khác.

Một bộ phận fan độc duy đã chịu thỏa hiệp, mặc dù trước đây họ từng chân tình mà ghét Tần Tư Vu, nhưng bây giờ nhìn hai người thật sự rất thân thiết.

Cho dù là vì tạo nền cho 《Lạc Thiên Truyện》 mà diễn ra thế thì sao chứ, ít nhất Kha Kha trông như thật sự rất vui vẻ.

Đối với họ mà nói, Kha Kha vui vẻ là đủ rồi.

Lại có một bộ phận fan độc duy bắt đầu thưởng thức được cái hay của "Thập Tứ Hành Thi".

Trước kia từng cãi nhau ầm ĩ với fan couple, bây giờ thấy Kha Kha vậy mà lại vì Tần Tư Vu mà vẽ tranh, họ hoàn toàn cảm nhận được sự để tâm của Kha Kha với Tần Tư Vu.

Có những fan kỳ cựu theo Thời Kha suốt ba năm, chưa từng thấy nghệ sĩ nào trong giới đến thăm phim trường của cô, cũng chưa từng thấy cô ở nơi công cộng tỏ ra thân thiết với ai. Chỉ có Tần Tư Vu, rõ ràng trong mắt mọi người là kình địch của Thời Kha, thế mà trong show lại từng chút một nghiêm túc tìm hiểu, tiếp cận cô, sau khi chương trình kết thúc còn chạy đi thăm đoàn phim, dẫn cô về quê hái quả dại, bắt tôm hùm nhỏ, còn có thể tươi cười cùng cô, tương tác riêng tư và cả trên Weibo.

Nếu trong cuộc sống cô đơn của Thời Kha có một người bạn hợp tính như vậy xuất hiện, chắc chắn cũng sẽ thấy hạnh phúc và thỏa mãn nhỉ.

Họ chợt nhớ lại sự ăn ý của Thời Kha và Tần Tư Vu trong chương trình, nhớ đến vô số sở thích chung của họ, không khỏi cảm thán--

Tướng mạo hợp, dáng người hợp, sở thích hợp, tính cách hợp, ngay cả giới tính cũng hợp, đây đại khái chính là đôi tiên đồng ngọc nữ.

Phần còn lại fan độc duy, lúc này vẫn kiên quyết không chịu chấp nhận sự thật, cố gắng dẫn dắt bình luận mắng Tần Tư Vu, nói cô trông thật hẹp hòi túng quẫn, một con gấu trúc nhồi bông thì đáng bao nhiêu tiền, mà lại không nỡ tặng đi. Cho dù là tạo nhiệt độ cho cái gọi là tình chị em đi chăng nữa, thì cũng nên tặng con gấu ấy cho Thời Kha, sao có thể để Kha Kha - người họ nâng niu trong lòng bàn tay - chịu ấm ức như thế!

Khi fan couple vui vẻ spam bình luận ăn mừng nhìn thấy loại bình luận này, đều chỉ biết cạn lời.

Ừm... thôi vậy, họ vui là được rồi.

Dù sao "Thập Tứ Hành Thi" đại cục đã định, cứ để họ xả giận đi.

Ngoài những fan độc duy ngoan cố, còn có một bình luận hàng đầu rất gây chú ý.

Đó là một tài khoản nhỏ, không biết sao lại được xếp hạng cao như thế, viết: 【Lâu lắm rồi chưa thấy 《Nhật ký tình yêu tiểu học cơ》, ngay cả Thời Kha cũng bắt đầu tự vẽ tranh ngắn, vậy khi nào nhật ký tình yêu mới có thể cập nhật đây, nữ cường rơi lệ!】

Bình luận này có hơn bốn ngàn lượt thích, trong phần trả lời cũng có không ít người bày tỏ rất nhớ tranh chibi đáng yêu trong siêu thoại, hy vọng tác giả tranh thấy "Thập Tứ Hành Thi" ngọt thế này, có thể sớm khôi phục việc cập nhật.

Nhìn những lời kêu gọi đó, fan couple không khỏi hơi lo lắng, bình luận hướng cp đứng top cao thế này, liệu có ổn không...

Mà ở một bên khác, Tần Tư Vu tắm xong đi ra, thấy Thời Kha đang bận rộn gì đó bằng một chiếc điện thoại khác, liền ngáp hỏi: "Bận gì thế, sao lại đổi điện thoại rồi."

Thời Kha đặt điện thoại xuống, nói: "Đang làm một chuyện, có kết quả rồi sẽ nói với cậu."

Tần Tư Vu khẽ nhướng mày, cũng không lo cô giấu mình làm chuyện gì không hay, chỉ nhẹ nhàng hừ một tiếng: "Được thôi, vậy tớ chờ tin tốt từ cậu."

Nói xong, cô nhìn Thời Kha đang ngồi dựa vào đầu giường, ánh mắt lướt qua bộ đồ ngủ thuộc về mình trên người cô, trong lòng khẽ rung động.

Người mình thích mặc đồ ngủ sát thân của mình, thì ra lại là một cảm giác vừa ngứa ngáy vừa thỏa mãn như thế này.

Tần Tư Vu chạy đến bên giường, cúi mắt xuống nhìn, khẽ hỏi: "Sao cậu lại cài hết từng chiếc cúc vậy?"

Cúc áo cài cao đến thế, tựa như thần thánh không thể xâm phạm.

Thời Kha bắt chước cô, cũng hạ giọng nói: "Hai ngày nay cậu quá mệt rồi, phải nghỉ sớm thôi, cài cúc lại là để tránh nghĩ ngợi linh tinh."

Tần Tư Vu nào để ý mấy chuyện này, trực tiếp đưa tay tháo một chiếc cúc, dừng lại, rồi lại tháo thêm một chiếc, sau đó đường hoàng nói: "Tớ trưởng thành rồi, đã có khả năng chống lại cám dỗ, cậu không cần cài nhiều thế đâu, tớ sẽ không suy nghĩ lung tung đâu!"

Ngực Thời Kha trước tiên thấy hơi lạnh, sau đó dần nóng lên.

Cô nhìn vào đôi mắt ánh cười của Tần Tư Vu, ánh mắt tối xuống: "Nhưng tớ vẫn chưa trưởng thành." (Editor: =]])

"..." Tần Tư Vu còn định nói gì, người đã bị kéo ngã vào trong lòng cô, kinh hô: "Cậu không phải nói phải nghỉ sớm sao?!"

Tay Thời Kha đặt ở vạt áo cô, đầu ngón tay rơi trên làn da mang chút mát lạnh, hùng hồn nói: "Đứa trẻ chưa trưởng thành thì ý nghĩ vốn thay đổi nhiều, bây giờ tớ muốn làm chuyện khác không được à?"

Tần Tư Vu cắn lên môi cô một cái: "Không được, người lớn trưởng thành không thể ở cùng trẻ con chưa trưởng thành, tớ phải chuồn đây, bye..."

Lời còn chưa dứt, Thời Kha bất ngờ kéo tay cô, đặt lên nơi tim đang đập dữ dội.

"Có lẽ đã trưởng thành rồi, cậu thử xem..."

Giọng cô hơi trầm xuống, ánh mắt Tần Tư Vu lóe sáng, cơn buồn ngủ bị xua tan khỏi chín tầng mây.

Đêm càng lúc càng sâu, hoa khẽ khàng nở rộ, tỏa ra hương vị trưởng thành mê người.

...

Trước khi ngủ, Thời Kha khẽ hỏi: "Trưởng thành chưa?"

Tần Tư Vu ôm lấy eo cô, nhắm mắt lại đáp: "Trưởng thành rồi."

Ngừng một chút, lại bổ sung: "Vị đào mật, ngọt ngào ngon miệng, năm sao đánh giá."

Sáng hôm sau, Tần Tư Vu lơ mơ tỉnh lại, Thời Kha đã không còn trong phòng ngủ, cô vội khoác áo, đẩy cửa bước ra, men theo âm thanh đến phòng bếp.

Thời Kha đang nắn hình bánh thịt bò, thấy cô đi tới thì sững lại, hỏi: "Tớ đánh thức cậu à?"

Tần Tư Vu lắc đầu, chạy đến ôm lấy cô từ phía sau.

"Ngủ dậy không thấy cậu, trong lòng có chút bất an."

Khóe môi Thời Kha cong lên: "Cậu sợ tớ chạy mất à?"

"Hơi hơi, chẳng phải phim truyền hình đều diễn thế sao," Tần Tư Vu vùi mặt vào vai cô, nói, "Ngủ dậy phát hiện bạn giường đi mất, người kia vội vàng đi tìm, lại phát hiện chỉ để lại tờ giấy nói sẽ không gặp lại gì đó..."

"..." Thời Kha nghiến răng hỏi, "Tớ là bạn giường của cậu?"

Tần Tư Vu nhận ra mình lỡ lời, vội vàng phủ nhận: "Không phải! Tớ chỉ lấy ví dụ thôi, cậu là bạn gái tốt nhất thế giới mà tớ khó khăn lắm mới có được."

Phòng bếp rơi vào yên lặng, Thời Kha nhắm mắt rồi mở mắt ra, nói: "Thật ra cậu nói cũng không hẳn sai, hôm nay tớ vốn định làm xong bữa này rồi nói lời tạm biệt với cậu."

Tần Tư Vu lập tức sững người: "Ý gì, cậu phải đi công tác à?"

"Không phải công tác, mà là phải rời đi."

Tần Tư Vu có chút hoảng hốt, cô cảm thấy không ổn, trong lòng lại không kìm được bồn chồn, từng ý nghĩ xấu lần lượt kéo đến. Cô xoay người đến bên Thời Kha, giữ lấy vai cô hỏi: "Ý cậu là gì, cậu..."

Thời Kha không nhịn được nữa, "phụt" một tiếng cười ra: "Lừa cậu đấy, tớ đang trả đũa, hứ."

Âm cuối "hứ" nghe có chút dễ thương, nhưng không thể xoa dịu tổn thương mà Tần Tư Vu vừa phải chịu.

"Thời Kha!" Tần Tư Vu tức giận gọi cô, trong mấy giây ngắn ngủi vừa rồi, trong đầu cô lướt qua vô số phỏng đoán tồi tệ. Giờ biết Thời Kha chỉ đùa mình, cô thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nước mắt lại bất giác trào ra.

Thời Kha không ngờ cô sẽ khóc, vội vàng đặt bánh thịt xuống, tháo găng tay ra lau nước mắt cho cô.

Tần Tư Vu khẽ c*n m** d***, nói: "Không được đùa kiểu này, tớ sẽ rất buồn."

Thời Kha ôm lấy cô, dỗ dành: "Xin lỗi, là tớ ăn nói bậy bạ, cậu đừng buồn, sau này tớ sẽ không nói thế nữa."

Người trong lòng dần dần ngừng khóc, Thời Kha ôm chặt lấy cô, trong đầu bất chợt lóe lên một suy nghĩ.

Cô lờ mờ hiểu vì sao Tần Tư Vu lại tổn thương.

Có lẽ... là vì mình chưa cho cô ấy đủ cảm giác an toàn.

Tần Tư Vu dường như ngay từ đầu đã không có sự kiên định như mình, trong lòng mang theo nhiều do dự và bất an, giờ có thể ở bên mình, đã là dùng hết dũng khí rồi.

Mình nên cho cô ấy thêm nhiều cảm giác an toàn để củng cố sự kiên định đó, chứ không phải đem chuyện rời đi ra làm trò đùa.

Thời Kha hơi xót xa, lại nói lời xin lỗi: "Xin lỗi, tớ không nên nói vậy, đảm bảo sẽ không có lần sau."

Tần Tư Vu buồn bực hỏi: "Nếu lỡ có thì sao?"

"Không có nếu đâu," Thời Kha ôm cô chặt hơn, "tớ nói được làm được."

Tần Tư Vu cuối cùng cũng hài lòng, từ trong lòng cô ngồi dậy, mang theo lời hứa vừa nhận được, hớn hở chạy đi rửa mặt.

Thời Kha thở phào, tiễn mắt nhìn cô rời đi, sau đó quay người đeo găng tay tiếp tục làm bữa sáng, khóe môi lại khẽ cong lên.

Dù nghĩ vậy là không tốt, nhưng thấy Tần Tư Vu để ý mình đến thế...

Vẫn thật sự rất vui.