【Cười xỉu, Thời Kha cứ đứng lù lù ở đó, như đang âm thầm nguyền rủa vậy.】
【Chị em à, tôi thật sự không hiểu cô ta tính gì, đứng sau lưng Tô Ngôn cũng được mà.】
【Mấy người chưa phát hiện ra à? Hôm nay trừ lúc về phòng, thì trong tất cả cảnh quay có Tần Tư Vu đều có Thời Kha chen vào.】
【Vãi, đúng thật!】
【Tuy rất buồn cười haha, nhưng nhập vai làm Tần Tư Vu chắc sắp nhồi máu cơ tim luôn rồi.】
......
Ngay cả Tạ Tinh Dực cũng bắt đầu lo lắng việc Thời Kha cứ đứng vị trí như vậy sẽ ảnh hưởng đến trạng thái của Tần Tư Vu.
Anh ta len lén nhìn nghiêng gương mặt Tần Tư Vu, đường nét mềm mại, lông mày thư thái, dường như chẳng bị ảnh hưởng gì.
Anh ta mới thở phào, ánh mắt quay lại màn hình tivi.
Vẫn là Tô Ngôn đang tường thuật, lần này hai tuyển thủ thực lực ngang nhau, đánh qua lại kịch liệt, lời tường thuật của cậu ấy cũng thêm phần sôi nổi.
Tạ Tinh Dực không yếu như Thời Kha, đấu với anh ta, Tần Tư Vu không thể như trước chỉ lo tấn công. Cô bắt đầu cẩn thận tìm cơ hội, những động tác giả thăm dò khiến khán giả tại chỗ vỗ tay khen ngợi.
Thời Kha liếc nhìn màn hình hai ba lần, rồi ánh mắt dần dời lên người Tần Tư Vu.
Cô ta cảm thấy... dường như phát hiện trên người Tần Tư Vu có một chút ánh sáng.
Tần Tư Vu lúc chơi game có một loại nghiêm túc và nhiệt huyết đặc biệt.
41 thích chơi game, chẳng trách cô ấy từng thích Tần Tư Vu.
Thời Kha nhanh chóng ghi lại cảm giác này vào cuốn sổ nhỏ trong lòng mình.
Ván pk này khiến người xem đã mắt, Tạ Tinh Dực cũng đánh rất vui, tuy tiếc nuối thua cuộc, nhưng trông anh ta còn vui hơn cả thắng.
Chàng trai ngượng ngùng lần đầu tiên từ khi ghi hình mới hoàn toàn thoải mái cười to, cười xong còn chạm tay kiểu nắm đấm với Tần Tư Vu.
"Cậu lợi hại quá Tiểu Muỗng," anh ta nói chuyện mà tay còn kích động vung vẩy, "kỹ năng nhân vật bị khắc chế mà vẫn dễ dàng thắng tôi, tôi có thể bái cậu làm sư phụ không?"
Tần Tư Vu cười xua tay: "Cậu nói quá rồi, tôi phải cố lắm mới thắng được. Bái sư thì không dám, sau này có rảnh thì cùng chơi mạng là được."
"Được!"
Thấy Tần Tư Vu lại thu thêm một fan cuồng, fan Thời Kha lập tức mỉa mai trong bình luận.
【Ố dô dô~ Con cá thối này dựng hình tượng khéo ghê.】
【Ở đây mà bảo không có kịch bản thì tôi lộn ngược ăn *** luôn.】
【Để dựng hình tượng cho loại người này, thiện cảm của tôi dành cho Tạ Tinh Dực tan biến sạch.】
......
Thấy mấy lời này, fan của Tạ Tinh Dực lập tức không chịu nổi, hai nhà cãi nhau kéo cả bọn họ xuống nước làm gì?
【Đừng lôi em trai Tinh Dực vào, nếu buộc phải nói thì đó là hiệu ứng chương trình cần thiết thôi.】
【Người anh tôi bội phục thì tôi cũng bội phục, có bản lĩnh thì để Thời Kha thắng Tần Tư Vu trước đã!】
【Bế Tinh Dực đi, tiện thể nói Tần Tư Vu chơi game đúng là lợi hại, khen cô ấy chẳng có gì sai cả.】
......
Đợt này có thể nói là Tần Tư Vu toàn thắng.
Bất kể fan Thời Kha có kêu gào thế nào, Tần Tư Vu quả thật đã dùng thực lực chinh phục mọi người.
So với nhân vật phù phiếm, loại thực lực chân thực này càng khiến người ta tin phục.
Ba hiệp PK kết thúc, Tần Tư Vu mệt rồi, đưa lại tay cầm cho Tô Ngôn, để hai chàng trai chơi tiếp.
Lữ Quả hỏi bọn họ có muốn xuống dưới chơi với mèo không, Tần Tư Vu khẽ nhếch môi, nhìn sang Thời Kha.
Thế là Lữ Quả theo bản năng cảm thấy quyền quyết định nằm ở Thời Kha, cũng nhìn sang cô ấy.
Thời Kha ngẩn ra.
Nếu cô nói đi, Tần Tư Vu có phải sẽ không đi? Nếu cô nói không đi, Tần Tư Vu có phải nhất định sẽ đi?
Rốt cuộc nên trả lời là đi... hay không đi?
Thời Kha mấp máy môi, do dự một lát, cuối cùng cụp mắt xuống, nói: "Các cậu đi trước đi, tôi... đi lấy chút đồ."
Câu trả lời này để Thời Kha nắm giữ tuyệt đối thế chủ động, muốn đi thì đi, không đi thì thôi.
Thật đúng là tâm cơ gấp mười vạn lần.
Tần Tư Vu trong lòng "tch" một tiếng, theo Lữ Quả xuống lầu chơi với mèo. Thời Kha cũng xuống theo, nhưng cô đi ra ngoài.
Có lẽ là đi xem vườn hoa, ngắm mấy cây dâu tây quý giá gắn kim cương của cô.
Tần Tư Vu không để ý nhiều đến Thời Kha, buổi trưa cô chưa kịp nhìn kỹ mèo con, nó đã chạy ngay về phía Thời Kha. Lần này không có Thời Kha quấy rối, cô ôm mèo con mà ngắm cho đã.
Mèo con trên cổ đeo một chiếc khăn nhỏ bằng sợi bông đan, nền màu be, bên hông thêu một quả trứng ốp la dễ thương.
Bên cạnh quả trứng ốp la còn thêu tên của nó - "Oa U".
Tần Tư Vu: "..."
Cô không dám tưởng tượng cảnh sáu vị khách mời cùng nhau trêu mèo...
Người vào xem livestream chắc sẽ nghĩ sáu người này đầu óc có vấn đề mất.
Lữ Quả cũng nhìn thấy cái tên trên khăn cổ, cười gọi nó: "Oa U? Mày tên là Oa U à?"
Oa U nghiêng đầu nhìn cô, rồi ngẩng lên, há miệng đáp: "Meo-ang~~"
Tiếng mèo con mềm mại đến mức làm người ta tan chảy, Lữ Quả ôm tim ngã xuống sofa: "Trời ơi, đây là yêu tinh nhỏ được bế từ đâu về thế này, đáng yêu quá, không được rồi tôi phải hồi máu lại."
Tần Tư Vu cũng bị một tiếng meo nũng nịu đó làm cho mê mẩn đến bảy hồn bay chín vía, vội ôm nó đi tìm xúc xích mèo.
Cô xé gói, Oa U lập tức nhào tới, cái lưỡi nhỏ l**m theo miếng xúc xích mèo.
"Oa U ăn từ từ thôi, đều là của mày mà." Tần Tư Vu vừa cho ăn vừa nhẹ nhàng xoa đầu nó, vốn dĩ mọi chuyện đều rất tốt đẹp, thì ngoài cửa phòng khách bỗng truyền đến một tiếng động khẽ - là Thời Kha tới.
Tch.
Tần Tư Vu ngay cả ánh mắt cũng lười liếc, một lòng cho mèo ăn.
Ngược lại Oa U nghe thấy tiếng động thì dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Thời Kha. Tần Tư Vu còn tưởng nó lại bỏ rơi mình, căng thẳng dõi theo từng cử chỉ của nó.
Thế nhưng Oa U rất nhanh lại cúi đầu tiếp tục l**m xúc xích, ngoan ngoãn ở bên cạnh Tần Tư Vu, thậm chí còn rúc lại gần tay cô hơn một chút.
Khóe môi Tần Tư Vu không nhịn được, hơi nhếch lên.
Ván này, mèo con đã chọn mình!
Dù sao, bây giờ mình là người cầm xúc xích mèo trong tay.
Không một chú mèo con nào có thể kháng cự món xúc xích mèo thơm ngon, mèo con chính là thực tế như vậy!
【Tôi cười chết mất, nụ cười đắc ý sau khi căng thẳng của Tần Tư Vu, cái đồ trẻ con này hahaha!】
【Đúng là chẳng khác nào tranh bạn nhỏ mẫu giáo thích chơi cùng mình vậy.】
【Vừa rồi còn thấy Tần Tư Vu đánh game rất ngầu, giờ tôi phải suy nghĩ lại.】
【Cảnh Tiểu Vu cho mèo ăn đáng yêu quá đi mất.】
......
Mà một số người nhìn thấy Thời Kha ra ngoài làm gì, đang gào thét vô ích.
【A a a Tiểu Oa Vu mau nhìn Cơ Cơ đi!】
【Cơ Cơ cũng mong có mèo con bầu bạn mà.】
【Đau lòng quá, sao lúc nào Cơ nhà tôi cũng bị gạt ra ngoài.】
【Phiền chết đi được, Tần Tư Vu cũng chỉ là ôm một con mèo thôi, mà cứ giữ khư khư không buông.】
......
Họ cãi nhau loạn xạ, khán giả khác thực sự không chịu nổi, cũng nhảy vào góp lời.
【Tôi thấy fan Thời Kha chắc hợp đi mẫu giáo giành đồ chơi với con nít hơn.】
【Fan Thời Kha: Cô ơi, em muốn mách! Tần Tư Vu ôm đồ chơi không cho Thời Kha chơi!】
【Ha ha ha ha!】
【Một số fan này diễn tuồng cũng quá nhiều rồi.】
......
Tần Tư Vu vẫn không ngẩng đầu, chẳng rõ Thời Kha bày trò gì, nhưng Lữ Quả lại nhìn thấy thứ trong tay cô ta.
Cô ngồi thẳng dậy, ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Bố tỷ, cái này chị tự đan à?"
"Ừ, hái ở hàng rào ngoài căn nhà nhỏ." Thời Kha cúi đầu nhìn món đồ chơi mình làm, mím môi, "Nhưng bây giờ chắc không dùng được rồi."
Không dùng được là sao?
Tần Tư Vu hơi hiếu kỳ, miễn cưỡng ngẩng đầu liếc một cái, khẽ ngẩn ra.
Trong tay Thời Kha là một chú thỏ nhỏ bện từ cỏ đuôi chó.
Cỏ đuôi chó vốn là cỏ mèo tự nhiên, có thể hấp dẫn mèo. Để bện thỏ, Thời Kha hái những cây đã trưởng thành, bông cỏ mập mạp, chứ không phải loại non thích hợp cho mèo ăn. Nhưng hai thân cỏ dài, nắm phần đuôi, đại khái cũng có thể làm đồ chơi trêu mèo tự nhiên.
Thời Kha còn giữ được tâm hồn trẻ con này à?
Tần Tư Vu lại liếc thêm hai cái, không muốn thừa nhận mình hơi thích chú thỏ xanh lông xù, đôi tai còn lúc lắc kia.
Cô lập tức thu lại ánh mắt, tự ngăn mình nảy sinh ý nghĩ lệch lạc.
Bây giờ trọng điểm phải là - may mà cô sớm nắm trong tay xúc xích mèo, nếu không thì con mèo chắc chắn lại chạy theo Thời Kha rồi!
Đáng ghét, Thời Kha rõ ràng không muốn để cô chơi với mèo.
Người phụ nữ này thật là thâm hiểm!
Mà Thời Kha thấy Tần Tư Vu nhìn con thỏ rồi ra vẻ hoàn toàn không hứng thú, mày hơi chau lại, tìm chỗ ngồi xuống.
Cô thấy Tần Tư Vu thích mèo, nhưng mèo lại không thân thiết với cô ấy, nên mới nghĩ làm cho cô một món đồ nhỏ có thể thu hút mèo.
Đủ loại đồ chơi trêu mèo đặt trên kệ kia chẳng có thành ý, nên cô mới đặc biệt ra ngoài tự tay bện một cái.
Thế nhưng... Tần Tư Vu lại chẳng mảy may để tâm.
Thời Kha khẽ thở ra một hơi đục nơi ngực.
Người phụ nữ này thật khó chiều.
Nếu không phải là vì...
Thời Kha chợt nhớ tới ai đó, ánh mắt u ám, chú thỏ trong tay cũng ỉu xìu rũ đầu xuống.
"......"
Lữ Quả cảm thấy bầu không khí lại trở nên vi diệu, vội vàng nói: "Dùng được mà, lát nữa thử xem, biết đâu Tiểu Oa U sẽ thích."
"Nó gọi là Tiểu Oa U?" Thời Kha hỏi.
"Ừm! Trên cái vòng cổ có thêu tên nó đó."
Tiểu Oa U một hơi ăn hết nửa thanh xúc xích mèo, Tần Tư Vu thấy mèo con không thể ăn nhiều đồ ăn vặt thế, liền cất đi, nghiêm túc mà đầy nguyên tắc: "Bé cưng, con ăn nhiều rồi, mấy ngày nữa mới được ăn tiếp."
"Meo-ăng~"
"... Được rồi, cho thêm một miếng."
Tần Tư Vu lại bóp ra một chút, Tiểu Oa U l**m sạch xong lại ngước mắt nhìn cô đầy mong chờ.
Lần này cô không mắc bẫy của tiểu mèo nũng nịu nữa, nhanh chóng cất xúc xích mèo đi.
Không còn xúc xích mèo, sức hấp dẫn của Tần Tư Vu vẫn không bằng Thời Kha, Tiểu Oa U loanh quanh một lúc rồi lại chạy về phía Thời Kha.
Bề ngoài Tần Tư Vu giữ vẻ bình tĩnh mỉm cười, nhưng trong lòng vừa khóc mèo con vô tình, vừa hận Thời Kha đoạt mèo ngang ngược.
Dù sao có Thời Kha ở đây thì chẳng có việc gì tốt cả!
Lữ Quả lại được ăn một quả dưa mang lửa từ tiền tuyến, cảm thấy nơi này không thích hợp ở lâu, liền đề nghị ra ngoài dạo một chút.
Thấy cô đi, Tần Tư Vu cũng định về phòng, nào ngờ Thời Kha bất ngờ gọi cô lại, cánh tay trắng nõn thon dài duỗi thẳng, giơ chú thỏ cỏ đuôi chó lên nói: "Mèo con thích cỏ mèo, cái này... có thể dụ nó chạy lại chơi với cô."
Tần Tư Vu sầm mặt: "......"
Đây là đang ra oai thị uy với cô sao?
Được mèo con yêu thích thì giỏi lắm chắc?!
Cô nghiến răng.
Thời Kha đúng là càng lúc càng đáng ghét!
__
Editor: chị khó chiều quá =]]]