Tần Tư Vu nuốt một ngụm nước bọt, chuyện mà cô nghĩ rất khó mở lời, vậy mà lại dễ dàng giải quyết thế này?!
Thì ra căn bản chẳng khó như cô tưởng tượng?
Cô kích động một lát, lập tức đi tìm trợ lý: 【Cho tôi địa chỉ nhận hàng hiện tại của chúng ta đi! Nhanh nhanh nhanh!】
Điền Mạn lập tức nhận ra có điều không ổn: 【Cậu không phải là định gửi cho bạn mạng chứ?】
Tần Tư Vu: 【Không phải.】
Điền Mạn: 【Thế thì cậu cần địa chỉ làm gì?】
Tần Tư Vu: 【Cho bạn gái.】
Điền Mạn: "......"
Đối với mối tình qua mạng này thì có khác gì nhau đâu chứ?!
Cô như một ông bố già lo xa, bắt đầu giảng cho Tần Tư Vu nghe về tầm quan trọng của việc bảo vệ thông tin cá nhân khi lên mạng.
Tần Tư Vu cạn lời: 【Tớ đâu còn là con nít nữa, hơn nữa lần này là trao đổi địa chỉ, được chưa, cô ấy cũng cho tớ địa chỉ của cô ấy rồi.】
Điền Mạn: 【Thế thì được, tớ tìm cho cậu một địa chỉ nhận hàng an toàn.】
Ý thức phòng bị của Điền Mạn rất cao, đến giờ ông chủ còn chưa từng gọi thoại hay video với bạn mạng, căn bản chẳng biết bên kia là người là ma, là tốt là xấu, nên khi dính đến hiện thực thì nhất định phải đề phòng.
Địa chỉ phòng làm việc và chỗ ở thường trú của Tần Tư Vu chắc chắn không thể cho, mấy căn nhà khác đứng tên cô ấy cũng không an toàn, vậy thì tìm một nơi không liên quan nhiều đến Tần Tư Vu để nhận hàng.
Điền Mạn gửi cho Tần Tư Vu địa chỉ điểm nhận hàng trong khu chung cư mà mình đang ở.
Điền Mạn: 【Đây là địa chỉ của tớ, trước đây cậu mua mấy món đồ riêng trên mạng cũng đều đi qua đây, nếu bạn mạng của cậu gửi đồ thì có thể đảm bảo được chuyển đến cậu ngay lập tức.】
Tần Tư Vu: 【Được được, vẫn là cậu chu đáo nhất!】
Địa chỉ nhà của Tần Tư Vu thì hơi phô trương, Điền Mạn bình thường phần lớn thời gian sống cùng cô, nhưng thỉnh thoảng cũng về căn hộ nhỏ của mình để thư giãn, địa chỉ này fan hoàn toàn không thể biết được, cực kỳ an toàn.
Cô copy địa chỉ Điền Mạn gửi, dán vào khung chat với A Bố, số điện thoại thì điền bằng số riêng tư của mình.
Số điện thoại này chỉ có người thân bạn bè biết, giờ A Bố cũng biết, tính ra A Bố cũng là người cực kỳ quan trọng trong đời thực của cô rồi.
Tần Tư Vu cười híp mắt, gửi đi địa chỉ cùng số điện thoại.
Gần như cùng lúc, A Bố cũng gửi địa chỉ của mình sang.
Nhìn rõ tin nhắn, Tần Tư Vu bất chợt trừng to mắt.
Bọn họ ở cùng một thành phố, thậm chí còn là quận liền kề.
Tần Tư Vu thề là cô thật sự không phải b**n th**, cô không hề có ý nghĩ xấu xa nào...... Cô chỉ hơi hiếu kỳ thôi.
Cô vội vàng copy địa chỉ của A Bố vào bản đồ, tìm vị trí của A Bố.
Khoảng cách cũng không xa lắm, đi xe chỉ mất bốn mươi phút.
Tần Tư Vu phóng to bản đồ, nhìn thấy toàn cảnh 3D của khu chung cư, là khu nhà mới mấy năm gần đây, màu sắc và phong cách thiết kế hiện đại, trông rất thoải mái.
Khu như thế này thì tiện ích mới, cây xanh nhiều, xung quanh lại có nhiều khu thương mại, là nơi ở mà rất nhiều dân văn phòng thành thị ưa thích.
A Bố bình thường công việc rất bận, cấp trên hình như cũng rất coi trọng cô ấy, cảm giác là một cô gái có năng lực làm việc cực mạnh.
Ai mà ngờ được cô gái như thế, sau khi tan làm lại có thể dính lấy mình nũng nịu chứ?
Trước mắt Tần Tư Vu dần hiện lên hình ảnh một "nữ tinh anh ban ngày - tiểu ngọt ngào ban đêm".
Cô ôm lấy má đang đỏ bừng.
Thích quá đi mất!
Tần Tư Vu nhìn địa chỉ, cảm thấy A Bố như đến gần mình thêm một bước, hơn nữa cô còn cảm nhận được, A Bố rất tin tưởng mình.
Điều này khiến cô có chút áy náy, vì hiện tại cô vẫn còn phải tiếp tục giấu diếm thân phận thật của mình......
Khẽ thở dài, Tần Tư Vu nhanh chóng lưu số điện thoại của A Bố lại, ngốc nghếch cười hai tiếng.
A Bố lại gửi tới một tin nhắn.
A Bố: 【Thì ra chúng ta cùng thành phố à!】
41: 【Ừa hu hu hu, hoàn toàn không ngờ luôn, chúng ta thật sự quá có duyên phận rồi.】
A Bố: 【Vậy thì có cơ hội hẹn uống trà chiều rồi đó?】
41: 【Hả? Sao không phải là hẹn hò?】
Gửi xong, Tần Tư Vu không dám nhìn điện thoại, quay đầu đi chờ một lát, rồi mới vừa xấu hổ vừa căng thẳng lo lắng quay lại.
A Bố: 【Vậy thì tớ sẽ chờ mong vào một ngày lành tháng tốt nào đó cậu hẹn tớ ra nhé.】
41: 【Sao lại là tớ hẹn cậu, chẳng lẽ cậu không muốn hẹn tớ sao?】
A Bố: 【He he, tớ cảm nhận được mà, cậu vẫn chưa chuẩn bị xong. Không vội đâu, tớ đợi cậu, chúng ta còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu nhau mà.】
Tần Tư Vu ngẩn người.
Cô vẫn luôn nghĩ A Bố không nhìn ra được sự do dự, mâu thuẫn của mình.
Thì ra A Bố cái gì cũng hiểu.
Trong lòng Tần Tư Vu dâng lên một dòng ấm áp.
Cô gái mình thích thật dịu dàng biết bao.
Đã muộn rồi, nghĩ đến khu thương mại gần chỗ A Bố sống, cảm thấy cô ấy chắc áp lực công việc rất lớn, cần nghỉ ngơi sớm.
Tần Tư Vu không nỡ, nhưng vẫn bảo cô ấy đi ngủ.
Đối phương rất ngoan, ngoan ngoãn nói chúc ngủ ngon, Tần Tư Vu mới đặt điện thoại xuống đi rửa mặt dưỡng da, dán mặt nạ rồi quay lại liếc điện thoại, phát hiện SIM phụ ít dùng có một tin nhắn gửi đến.
【Đã lưu số tớ chưa? Lưu chưa lưu chưa? Nhớ phải lưu số tớ đó nha!】
Tần Tư Vu suýt không nhịn nổi, mặt nạ suýt rơi xuống đất.
Cô bật cười trả lời: 【Ngay khi nhìn thấy số là tớ đã lưu liền, xin tổ chức yên tâm.】
Phòng cách đó hai phòng, Thời Kha vừa cầm máy massage chăm sóc da, vừa xem tin nhắn.
41 thật sự đáng yêu quá.
Tâm trạng cô trở nên rất tốt, sự khó chịu khi xem video ghép cp fan trước đó liền trở nên không đáng nhắc đến.
Có điều, tối nay 41 lại không nhắc đến chuyện "Thời Kha" trong chương trình......
Có phải vì tối nay cô thua quá nhanh trong phần thi hát, nên 41 không để ý đến cô nhiều?
Thời Kha bỗng thấy hơi buồn.
Cô mở tài khoản công việc, nghĩ ngợi một lát, quyết định vẫn nên nói với Tần Tư Vu chuyện cp fan.
Trước đó, cô đổi lại biệt danh của Tần Tư Vu --
【Chó dính người】
Tần Tư Vu bận cả ngày, lúc này đang đắp mặt nạ nên không tiếp tục nghịch điện thoại nữa. Cô nhắm mắt dưỡng thần một lát, cảm thấy thời gian cũng đủ, liền gỡ mặt nạ ra massage, làm các bước dưỡng da tiếp theo.
Trở lại thì thấy Thời Kha gửi tin nhắn cho mình.
Canh bí đỏ: 【Tớ thấy tương tác của chúng ta cũng rất bình thường, nhưng mấy ngày nay cp fan hình như càng lúc càng nhiều, chúng ta nên tìm dịp nói về chuyện này đi, tớ sợ bạn gái cũ của tớ ghen.】
Tần Tư Vu nhìn thấy tên ghi chú này lúc đầu còn chưa phản ứng kịp, sau đó nhớ ra là Thời Kha, không nhịn được cười vì tên ghi chú mình tự đặt.
Chuyện Thời Kha nói đúng là khá phiền, Tần Tư Vu cũng từng nghĩ đến việc đăng weibo, nhưng trước đây hình như cô thật sự chưa từng thấy ai đích thân xuống tay 'phá' fan cp của chính mình, cảm thấy làm vậy hơi kỳ quái.
Phải tìm một thời điểm thích hợp.
Cô cũng không muốn để A Bố nhìn thấy mình và Thời Kha bị nhiều fan ép buộc "yêu nhau", lỡ như A Bố ghen rồi dỗ không nổi thì phải làm sao, Thời Kha có thể bồi thường cho cô một bạn gái à?
Nhưng chuyện này đúng là cần phải bàn kỹ, cả hai studio đều phải tham gia phối hợp. Tần Tư Vu cảm thấy một lúc không nói rõ được với Thời Kha, một khi đã khơi ra chủ đề, có lẽ họ còn phải nói chuyện một lúc lâu.
Thôi được, coi như chưa nhìn thấy vậy.
Tần Tư Vu xoay người, đặt báo thức rồi chuẩn bị đi ngủ.
Đột nhiên.
Canh bí đỏ: 【Tớ thấy số bước trên WeChat của cậu tăng rồi đấy, đừng có giả chết.】(Editor: WeChat có chức năng này hã =]])
Tần Tư Vu: "......"
Người này sao lại còn nhìn cả bước chân WeChat của cô vậy chứ! Thần kinh à!
Cô miễn cưỡng trả lời: 【Tớ muốn ngủ rồi, để mai nói.】
Canh bí đỏ: 【Ồ được thôi, mai sáng cậu còn tập yoga không?】
Tần Tư Vu: 【Tập chứ, tớ dậy sẽ nhắn cho cậu.】
Canh bí đỏ: 【Biết rồi.】
Tần Tư Vu bĩu môi, thật chẳng có lễ phép gì, ngay cả một câu chúc ngủ ngon cũng không nói.
Cô nằm trên giường, thái dương hơi đau, trở mình một cái thì thấy đỡ hơn, tắt đèn ngủ.
Sáng hôm sau, Tần Tư Vu mở mắt, đầu choáng váng, vừa ngồi dậy chưa được mấy giây đã ngã xuống lại.
Buồn ngủ và chóng mặt vô cùng, hoàn toàn không dậy nổi.
Tần Tư Vu không khách khí mà cho Thời Kha "leo cây", hẹn lại báo thức sau một tiếng nữa, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Thời Kha ở phòng khách đợi một lát, không đợi được Tần Tư Vu, chỉ thấy Lữ Quả đến.
Cô liếc điện thoại, không thấy Tần Tư Vu có chút động tĩnh nào.
Lữ Quả nhỏ giọng hỏi: "Chị A Bố, chị đang đợi chị Tiểu Muỗng à?"
"Ừm," Thời Kha lại nhìn đồng hồ, "nhưng chắc là cô ấy không đến được rồi, em có muốn tham gia không, chị dạy em tập yoga."
Lữ Quả vốn muốn tập yoga, nhưng nếu chỉ có mình cô và Thời Kha thì thấy hơi ngượng ngùng.
Kiểu như là... không hiểu sao lại thấy mình có lỗi với chị Tiểu Muỗng.
Vì vậy, Lữ Quả lắc đầu: "Em đi chạy bộ thôi, yoga chắc không hợp với em lắm."
Thời Kha mỉm cười, cũng không ép.
Cô một mình tập yoga buổi sáng trên ban công, xong xuôi mới lần lượt thu ba tấm thảm tập yoga đã trải sẵn lại.
Trong phòng livestream tràn ngập bình luận thương xót.
【Cô Cô lẻ loi tập yoga thật đáng thương, hu hu hu.】
【Có vẻ như họ đã hẹn nhau tập yoga sáng nay, sao Tư Vu không đến?】
【Cô Cô bị cho leo cây trông tội nghiệp quá.】
【Dậy thật sớm... mà chẳng được ăn đường QAQ】
【Đường của trẫm đâu! Đường đi đâu mất rồi!】
【Tư Vu mau dậy đi, thương thương fan dậy sớm chúng tôi với, sáng không ăn đường thì sẽ tụt đường huyết mất đó.】
......
Dưới sự mong chờ ngàn vạn của mọi người, cuối cùng Tần Tư Vu cũng mở mắt lần nữa.
Có lẽ vì lần này ngủ nhiều hơn một chút, cô không còn choáng váng nữa, chỉ thấy cổ họng hơi khó chịu.
Chẳng lẽ sắp bị cảm sao?
Cô dụi mũi, thấy đường thở vẫn bình thường, không có vấn đề gì.
Tần Tư Vu chỉ nghĩ là do gần đây nghỉ ngơi chưa tốt, cô xuống giường, gửi tin nhắn cho Thời Kha, sau đó mới đi rửa mặt mở livestream.
Bên kia, Thời Kha chuẩn bị vào bếp cùng Lữ Quả và Tạ Tinh Dực nấu bữa sáng, trước khi bước vào thì liếc điện thoại, mím môi.
Chó dính người: 【Xin lỗi, ngủ quên mất rồi, mai nhất định.】
Thời Kha: "......"
Quả thật hoàn toàn không cảm nhận được sự "ngại ngùng" của Tần Tư Vu.
Cô bất lực nhét điện thoại vào túi, rồi đi vào bếp.
Bữa sáng hôm nay chỉ có năm phần, bởi vì Thời Kha phải nhận phạt, hôm nay cần "xin ăn" của mọi người.
Thời Kha rất muốn đấm cho cái người lúc trước đưa ra hình phạt này một cú.
Bữa sáng làm xong, các khách mời khác lần lượt đến phòng ăn, chào hỏi bọn họ.
Thời Kha liếc nhìn Tần Tư Vu, hôm nay trang điểm của đối phương dường như tinh tế hơn trước, không biết có phải vì buổi sáng có nhiều thời gian hơn không.
Không ra ngoài làm yoga để quay, lại có thời gian ngồi trang điểm kỹ càng.
Sự bất mãn của Thời Kha gần như sắp hóa thành thực thể, Tần Tư Vu cảm nhận được ánh mắt của cô, khẽ vén lọn tóc bên tai: "Cô giáo Thời cứ nhìn tôi mãi, tôi cũng hơi ngại rồi đó."
"......" Thời Kha bị độ dày mặt của cô làm cho kinh ngạc, nhưng xét đến tình chị em hợp tác hiện tại, cô không tiện trực tiếp phản bác, nhịn nửa ngày mới uyển chuyển trách móc: "Trang điểm sáng nay của cậu khác trước rồi."
Tần Tư Vu khẽ kéo khóe môi, sáng nay cô nhìn sắc mặt mình tệ như vậy, đương nhiên phải đánh đậm hơn một chút.
Cô hiểu ý tứ ẩn sau của Thời Kha, nhưng lại giả vờ như không nghe ra, mỉm cười nói: "Vậy thì cảm ơn cô giáo Thời đã khen."
Thời Kha quay đầu lặng lẽ tháo tạp dề, không muốn nhìn cô nữa.
Người này đúng là quá mức trơ trẽn :)
【Đường tới rồi, a a a mới sáng sớm mà ngọt vậy sao!】
【Kha Kha, em thật chẳng có tiền đồ, muốn khen Tư Vu xinh đẹp thì nói thẳng ra, sao còn phải vòng vo.】
【Đúng đó, may mà Tư Vu trời sinh thông minh, hiểu được là em đang khen.】
【Tôi chết ngọt mất thôi, Kha Kha nhìn Tư Vu chằm chằm cả buổi, bị người ta nhắc thì lập tức xấu hổ quay đi không dám nhìn nữa, đây chẳng phải là tuyệt thế thuần khiết đại khả ái sao.】
【Lần đầu tiên tôi ship một CP thuần khiết như vậy, bao giờ họ mới có thể tiến hóa từ trong sáng thành mức cao hơn đây!】
【Còn lâu nhé, bây giờ nhìn Tư Vu xinh đẹp thôi mà đã xấu hổ rồi, không biết đến khi nào mới dám ra tay.】
【Thời Kha à Thời Kha, mẹ rất thất vọng về con!】
【Ván này Tư Vu thể hiện rất tốt, trêu người trong vô hình~】
......
Bỗng nhiên bị gắn mác cao thủ trêu ghẹo, Tần Tư Vu lúc này ngồi trước bàn ăn, nhìn bữa sáng phong phú trước mặt, lại chẳng có chút khẩu vị nào.
Có phải hôm qua ăn lẩu nhiều quá rồi không...
Cô nâng ly cảm ơn người làm bữa sáng hôm nay, Lôi Băng Hòa nhìn cái đĩa trống trơn của Thời Kha thì nói: "Thật đáng thương, có người làm bữa sáng nhưng bản thân lại không có phần."
Thời Kha cũng không giận, ngược lại thuận thế bưng đĩa lên hỏi: "Anh Bát cho tôi một miếng nhé?"
Lôi Băng Hòa cười lớn, gắp cho cô nửa cái xúc xích nướng.
Bữa sáng lấy được một phần, Thời Kha đang định đi nhờ người tiếp theo thì bên cạnh, Tần Tư Vu đột nhiên kéo cô lại: "Ăn của tôi đi, tôi không thấy đói lắm."
Vừa nói, cô vừa đẩy đĩa của mình về phía Thời Kha: "Ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu."
Lữ Quả bị sự che chở quang minh chính đại của Tần Tư Vu làm cho kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: "Vậy... thế này còn tính là hoàn thành nhiệm vụ trừng phạt không?"
"Coi như tính đi... dù sao chỉ cần Tiểu Bố tỷ có cái ăn là được." Tạ Tinh Dực do dự nói xong, lại đưa ra câu hỏi mới: "Nhưng Tiểu Muỗng tỷ như vậy có ăn no không?"
Tần Tư Vu gật đầu: "Tôi thật sự không đói, còn phải cảm ơn cô giáo Thời đã giúp tôi chia bớt, nếu không thì lại lãng phí."
Thời Kha thấy cô không giống miễn cưỡng, liền gắp một nửa phần ăn đi.
Tần Tư Vu lại gắp cho cô một cái bánh bao nhân sữa: "Ăn thêm chút nữa đi."
Thời Kha nhìn cô, không chắc chắn mà hỏi: "Cậu thật sự no được chứ? Tôi thấy trước đây... ừm."
Ý cô là trước kia một đĩa đầy còn có thể ăn hết, sao hôm nay lại đột nhiên ăn không nổi.
Nhưng ý mà Tần Tư Vu nghe ra lại thành Thời Kha đang châm chọc cô bình thường ăn nhiều.
Cô khó chịu, lại gắp thêm cho Thời Kha một miếng khoai lang nhỏ: "Cảm ơn quan tâm, tôi ăn no được."
"......" Thời Kha nhìn cái đĩa sắp đầy của mình, im lặng không nói gì.
Hôm nay Tần Tư Vu đang xây dựng nhân thiết tiên nữ gì vậy, trang điểm tinh xảo xong thì không cần ăn cơm nữa à?
【Nói là đi xin ăn khắp bàn, cuối cùng biến thành chia đôi giữa hai người.】
【Tư Vu là không nỡ nhìn Kha Kha bị phạt đó! Cô ấy chính là xót Kha Kha.】
【Cũng đúng, Thời Kha đi xin khắp nơi thật sự không dễ coi, thế này ngược lại giữ được thể diện cho cô ấy.】
【Tư Vu thà để mình đói bụng cũng phải bảo vệ Kha Kha... cô ấy thực sự có siêu cấp d*c v*ng bảo vệ với Kha Kha.】
【Ngọt quá, tôi bị ngọt đến mức trực tiếp biến thành nhân sữa của bánh bao nhân sữa rồi!】
【Thời Kha cũng rất xót Tư Vu mà, sự quan tâm che chở lẫn nhau của họ nhìn mãi không chán.】
......
Những người khác nhìn hai người họ lại một lần nữa vì quan tâm đối phương mà tạo ra bầu không khí căng thẳng khó hiểu, đồng loạt ôm trán.
Cách ở chung của họ thường khiến người ta không hiểu nổi...
Ăn sáng xong, Tần Tư Vu rửa bát đũa xong, như thường lệ pha một bình lớn nước chanh.
Có điều vì cổ họng khó chịu, lần này cô không thêm đá, hiếm hoi dùng nước ấm.
Thời Kha quan sát cô cả buổi sáng, lúc này cuối cùng mới phát hiện ra Tần Tư Vu rốt cuộc không ổn ở chỗ nào.
Cô nghĩ một lát, rồi gõ mấy chữ trong ghi chú điện thoại, đặt trước mặt Tần Tư Vu.
【Cô đến kỳ rồi à?】