Lôi Băng Hòa không nhịn được cười: "Đội ngũ chương trình cuối cùng cũng chịu không nổi rồi."
Thời Kha mỉm cười, rồi nói: "Ừ, chúng ta đúng là quá lười biếng rồi."
Họ mở cửa gọi ba khách mời còn lại ra, sáu người đứng ở cửa cùng cười bất lực.
"Đội ngũ chương trình tung chiêu rồi," Lữ Quả giơ tay, "Đi thôi, chúng ta thu dọn đồ đi."
Mọi người trở về phòng, Tần Tư Vu chiều nay vừa trò chuyện với A Bố xong về xem sao, không ngờ tối nay đã có cơ hội nhìn thấy sao.
A Bố có xem livestream không nhỉ? Tính ra là họ cùng nhau xem sao rồi đúng không?
Tần Tư Vu thu dọn đồ, thay bộ quần áo màu sáng để khỏi hòa vào bóng tối mà khó nhìn.
Cô đeo ba lô ra ngoài, những người khác cũng lần lượt trở lại phòng khách.
Lúc này màn trời đã buông, vừa đúng trăng non, trăng cong mảnh, ánh sáng gần như không có. Phòng khách tối om, khách mời dựa vào ánh sáng yếu để nhìn nhau, ngồi trên sofa đợi đủ người.
Trong bóng tối, một chút ánh sáng từ nhà kính trồng hoa nổi bật, Tần Tư Vu tò mò đặt ba lô xuống đi vào, phát hiện Thời Kha đang bật đèn pin điện thoại tưới nước cho hạt dâu.
Thấy Tần Tư Vu vào, Thời Kha ngẩng đầu nói: "Đội ngũ chương trình nói sẽ chăm sóc cây cối ở đây nhưng mình không yên tâm, tưới trước cho hạt dâu thêm chút nước."
Tần Tư Vu cúi xuống nhìn ba hộp hạt dâu chưa nảy mầm, giấy hơi ẩm, đúng độ ẩm thích hợp để nảy mầm, để cả ngày như vậy chắc không vấn đề gì.
Khi cô tiến lại gần, Thời Kha đưa điện thoại đang bật đèn pin cho cô: "Giúp mình cầm chút, cảm ơn nhé."
Cô ấy sai vặt cũng khá thuận tay.
Tần Tư Vu hơi không vui, nhưng vẫn nhận điện thoại giúp cô chiếu sáng.
【Hai người bên nhau tự nhiên quá, ôi ôi, trước đây còn giả vờ không quen nhau, hừ.】
【Vớ vẩn, rõ ràng mấy ngày nay họ dần mở lòng, đây là hấp dẫn lẫn nhau sinh tình!】
【Ê ê ê sao vậy, nội bộ chúng ta còn chia phe à?】
【Mình đứng xem mà thấy tình cảm dần nảy nở, ngày đầu tiên mình thật sự không ship nổi.】
【Ngày đầu Thời Kha vừa ngây ngô vừa bốc đồng, nếu mình là Tư Vu cũng không thể thích cô ấy...】
【Gì vậy! Rõ ràng họ quen nhau lâu rồi, không thì sao ăn ý thế này?】
......
Fan cp bỗng nhiên tranh cãi, hai phe đối lập, nhìn nhau không ưa. Fan hai bên cực thích thú, vui vẻ xem họ cãi nhau, thỉnh thoảng còn tham gia "châm lửa".
Cãi nhau cãi nhau, tốt nhất là đánh nhau, tổ chức fan cp sớm tan nát!
Fan hai bên nghĩ rất hay, nhưng cp fan cãi nhau một hồi, bỗng có người ra dàn xếp, hòa giải mâu thuẫn hai bên.
Cãi gì nữa, họ hai người ở bên nhau là đủ rồi, cãi mãi chỉ để fan độc quyền nhìn cười!
Kết quả, khi Tần Tư Vu chuẩn bị cùng khách mời lên xe khởi hành, fan cp đã cãi xong, nhanh chóng làm lành.
Fan hai bên: ??? Thế là xong sao?
Fan cp cãi nhau như đùa vậy sao? Trước giường cãi, cuối giường lại làm lành?
Nhưng không thể phủ nhận, họ cũng hơi ganh tỵ với sự gắn kết của fan cp...
Nếu fan bên họ cãi nhau, chắc phải cãi ba ngày ba đêm, kéo thêm người đứng phe, làm chút lượt chia sẻ rút thăm... thì mới xong.
Họ không hiểu nổi.
Fan cp sao dễ khuyên quá vậy?!
......
Đội ngũ chương trình chuẩn bị hai xe van thương mại, một xe nhỏ chở khách mời, một xe trung bình chở nhân viên và các thiết bị.
Trên xe nhỏ có tổng cộng bảy chỗ ngồi, một chỗ cho phụ lái nhân viên, sáu chỗ còn lại chia làm hai hàng, bên trái một, bên phải hai.
Lữ Quả và Tô Ngôn quen nhau, ngồi vào chỗ đôi hàng ghế sau, Thời Kha là người thứ ba lên xe, dừng lại một chút rồi ngồi vào hàng ghế trước chỗ đôi bên trong.
Người thứ tư lên xe, Tạ Tinh Dực nhìn quanh chỗ ngồi của mọi người, không do dự ngồi vào ghế đơn phía sau.
Căn bản là chẳng còn lựa chọn nào khác.
Dù sao anh và Lôi Băng Hòa cũng không thể chen vào giữa Thời Kha và Tần Tư Vu... chỉ còn cách đó thôi.
Nhưng hơi tế nhị là người thứ năm lên xe là Tần Tư Vu, cô có thể chọn ghế đơn, cũng có thể chọn ngồi cạnh Thời Kha.
Thời Kha khoanh tay trước ngực, cổ dài lộ ra qua cổ áo sơ mi, đầu cô nghiêng về phía cửa sổ, dường như đang ngắm cảnh đêm ngày càng mê hoặc bên ngoài.
Tần Tư Vu dừng bước hai giây, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
Thời Kha như mới nhận ra có người lên xe, quay đầu nhìn cô: "Lúc nãy tôi hỏi đạo diễn, đến nơi mất một tiếng đồng hồ."
Tần Tư Vu gật đầu: "Ồ... cũng khá lâu nhỉ."
Ánh đèn trong xe sáng hơn lúc trước nhiều, khán giả lúc này mới nhìn rõ, Thời Kha mặc sơ mi sọc tua rua màu xanh nhạt, Tần Tư Vu mặc áo ba lỗ màu kem phối với áo khoác len mỏng màu cam, màu sắc trang phục của hai người phối cùng nhau rất dễ chịu.
Nói theo cách fan cp - chuẩn màu nào cũng không bằng màu phối của hai người họ.
Màu xanh nhạt, cam và kem tạo ra sự va chạm thị giác dịu dàng, một cái nhìn bất chợt như hoàng hôn xuyên qua biển xanh thẳm, thổi đến làn gió biển buổi sáng.
Người cuối cùng lên xe, Lôi Băng Hòa, ngồi ghế đơn hàng đầu, hơi quay đầu liếc hai người thêm vài cái.
Đêm buông xuống, chặng đường khá dài, đội ngũ chương trình tạm thời tắt livestream, hạ ánh sáng để mọi người nghỉ ngơi trên xe.
Không có máy quay hướng về, mọi người đều thoải mái hơn.
Chiều nay xem hai bộ phim liên tiếp, Tần Tư Vu thật sự buồn ngủ, cô ngáp một cái, hạ ghế xuống, dựa vào tựa ghế nhắm mắt lại.
Lữ Quả nhỏ tiếng than phiền thời gian gấp, không kịp lấy gối chữ U, Tô Ngôn nghe vậy, lục trong túi lấy gối của mình đưa cho cô.
Lữ Quả không ngờ anh mang theo, sợ anh hiểu lầm là cố tình gợi ý, ngượng ngùng lắc đầu nói không cần. Kết quả Tô Ngôn nhét gối chữ U vào lòng cô, cúi mũ lưỡi trai thấp, ngả đầu đi ngủ.
Cậu em ít nói, nhưng khi quan tâm người khác lại có chút "độc chiếm" đáng yêu.
Lữ Quả mỉm cười, đặt gối vào, dựa vào nghỉ ngơi.
Thời Kha không buồn ngủ, cô nghĩ có thể tranh thủ lúc này trò chuyện với 41. (Editor: nhắn giờ là có khi bộ truyện có thể là kết thúc sớm hơn chục chương =]])
Nhưng tiếc là phía sau có người, bên cạnh còn có Tần Tư Vu, dù lo lắng chỉ một phần, để an toàn cô vẫn nhịn không lấy điện thoại nhắn tin.
Bầu trời bên ngoài rất tối, nhưng có thể nhìn thấy phong cảnh đêm vùng ngoại ô.
Thỉnh thoảng qua mấy căn nhà trệt có hai ba ánh đèn sáng, giữa ruộng có vẻ có bù nhìn đang lắc lư, bên ngoài biệt thự sáng ấm áp điểm xuyết đèn trang trí...
Thời Kha thấy gì cũng muốn ngay lập tức chia sẻ với 41.
Có 41 bên cạnh, các giác quan nhạy bén đến mức như trở về thời thơ ấu, cô ấy tràn đầy nhiệt huyết với mọi thứ trên thế giới, luôn kỳ vọng vào cuộc sống.
Cô mỉm cười, bỗng nghe thấy bên cạnh Tần Tư Vu "xì" một tiếng.
Thời Kha quay đầu nhìn cô, Tần Tư Vu xoa cổ, quay đầu vài cái, phát ra tiếng nhẹ.
Trên xe vẫn còn người đang ngủ, Thời Kha dùng giọng thở hỏi cô: "Sao vậy?"
"Quên mang gối, cổ đau..." Tần Tư Vu lơ mơ nói, giọng kéo dài tự nhiên, lười biếng, có phần dễ thương.
Thời Kha vốn không định để ý, nhưng Tần Tư Vu nhìn cô bằng đôi mắt to trong mơ màng, vẻ ngoài tự nhiên vô hại, khiến cô khó mà nỡ lòng không giúp.
Trong lòng cô khẽ cười lạnh, hồi trước khi hai người ở phe đối lập, Tần Tư Vu chẳng ít lần giả bộ ngây thơ để lấy cảm tình từ fan.
Nhưng nghĩ lại tối qua Tần Tư Vu nói bị fan của Thời Kha mắng đến hai năm không ngủ ngon, Thời Kha vẫn mềm lòng, lục trong túi lấy ra một chiếc áo khoác mỏng, cuộn tròn cho cô.
"Dùng cái này làm gối đi."
Lúc này Tần Tư Vu tỉnh táo hơn một chút, nhìn cô đầy nghi hoặc.
Máy quay đã tắt, còn giả vờ gì nữa?
Giây tiếp theo Thời Kha quả thật không giả nữa, ném áo khoác vào lòng cô, giọng thở nhẹ: "Dùng đi."
"..." Tần Tư Vu vốn không muốn, nhưng tính nhỏ nhen nổi lên, nghĩ lúc này không dùng thì phí, cô không chỉ dùng mà còn muốn làm nhăn áo khoác của Thời Kha!
Cô hậm hực đặt áo khoác xuống sau cổ, phát hiện áo khoác Thời Kha rất mềm, gối lên khá thoải mái.
Tần Tư Vu chậm rãi nhận ra, có lẽ từ đầu Thời Kha đã chỉ đơn thuần là tốt bụng.
Điều này khiến cô hơi xấu hổ.
Thật lạ, trước đây thấy Thời Kha phiền chết đi được, hai người còn hay ác ý suy đoán lẫn nhau mà cô không thấy áy náy, giờ lại trở nên để ý.
Tần Tư Vu dụi mắt, tay chạm vào cô: "Sao cậu không nghỉ? Lát nữa đi cắm trại chắc mệt lắm."
"Tớ không buồn ngủ."
Thời Kha vừa dứt lời, Tần Tư Vu ngáp một cái.
Bị lây, Thời Kha không nhịn được, cũng nhẹ nhàng ngáp theo.
Người vừa nói không buồn ngủ: "..."
Tần Tư Vu thấy buồn cười, Thời Kha nghiêm mặt nói: "Có lẽ... hơi say xe."
"..." Tần Tư Vu nhìn cô hai giây, lục trong túi lấy ra một hộp kẹo bạc hà, hộp kim loại, cô mở nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động lớn.
Cô nói nhỏ: "Đưa tay ra."
Thời Kha nhìn cô hai cái, Tần Tư Vu trợn mắt nói "không độc đâu", cô mới đưa tay.
Hai viên kẹo tròn lăn vào lòng bàn tay, Thời Kha đưa vào miệng, cảm giác mát lạnh lan khắp khoang miệng, cả hơi thở cũng trở nên mát dịu.
Tần Tư Vu định cất hộp kẹo lại, bỗng phía trước lại có một bàn tay đưa ra, là của Lôi Băng Hòa.
Anh ấy lén lút quan sát cả quá trình bên cạnh, nhưng không nghe rõ đối thoại. Giờ thấy có kẹo, Lôi Băng Hòa hơi say xe liền không ngần ngại đưa tay xin lấy.
Tần Tư Vu cũng cho anh hai viên, sau đó cất kẹo gọn gàng, điều chỉnh lại áo khoác làm gối, tiếp tục ngủ.
Thời Kha mới nhai hết nửa viên kẹo, nhận ra người bên cạnh đã ngủ say.
...Cô thật sự nghi ngờ chuyện Tần Tư Vu nói ngủ không ngon là bịa :)
Diễn viên nói vài câu thật lòng có đáng tin không?
Xe chạy êm ái về hướng điểm đến, gần tới nơi, nhân viên ngồi ghế phụ mở vách ngăn gọi mọi người dậy, nhắc nếu cần thì trang điểm lại và chuẩn bị gọn gàng.
Tần Tư Vu còn hơi mơ màng, lục trong túi lấy gương, nhìn thấy nhan sắc vẫn hoàn hảo không giảm chút nào, vừa lòng thu lại.
Cô kéo áo khoác Thời Kha ra, ngồi thẳng, chỉnh tóc.
Tần Tư Vu không nhìn thấy phía sau đầu mình, chỉ hỏi Thời Kha: "Thời Kha, tóc phía sau của tớ rối không?"
"Có một chút, tớ chải cho cậu nhé."
Nói rồi, Thời Kha lấy ra một chiếc lược đệm khí, chưa kịp chải xuống thì nhân viên bên kia bỗng hét: "Các cô cậu, hết giờ rồi, chuẩn bị bắt đầu livestream. Đếm ngược 3, 2, 1 - bắt đầu!"
Thời Kha không bận tâm, vẫn tiếp tục chải tóc cho Tần Tư Vu.
Vậy là ngay khoảnh khắc livestream mở ra, mọi người thấy Thời Kha dịu dàng chải tóc cho Tần Tư Vu, khung cảnh thật yên bình.
Fan CP: !!!
Đây là cảnh sinh hoạt ngọt ngào của cặp đôi mà họ được xem sao?!
Cảm ơn ekip mở livestream đúng lúc này, đạo diễn chắc chắn là Bồ Tát!
Trong khung hình, Thời Kha từ từ chải tóc phía sau, sau đó lấy một tờ giấy ăn lau đi vài sợi tóc rụng.
Tần Tư Vu: "..."
Sự chê bai này có quá rõ ràng không?
Máy quay đã bật, cô nhịn một chút, cảm ơn cô: "Cảm ơn cậu nhé."
"Không có gì." Thời Kha nói xong cũng chải tóc mình, tóc thẳng, chỉ vài cái là đã suôn mượt.
Lữ Quả phía sau đang buộc lại tóc đuôi ngựa, Tô Ngôn ngơ ngác cầm gương cho cô, khiến Lữ Quả muốn cười.
Tần Tư Vu chỉnh xong ngoại hình, nhìn áo khoác cuộn trong lòng, lắc nhẹ, gấp cẩn thận rồi đưa cho Thời Kha: "Cảm ơn, may mà không bị nhăn gì."
Thời Kha nói thêm: "Nhăn cũng không sao, tối nhìn không thấy đâu."
Hai người khách sáo qua lại, nhưng fan CP lại có cách giải thích khác...
"À ra, đây là dạy chúng ta dù đối với người thân nhất cũng phải biết biết ơn."
"Đừng coi những điều tốt của người yêu dành cho mình là điều hiển nhiên."
"Tình yêu của họ thật đẹp."
"Ngọt ngào trong 'Thập Tứ Hành Thi' đầy năng lượng tích cực!"
......
Fan hai phe: ......
Các cậu còn dám giải thích sâu hơn nữa sao?!
Đọc hiểu mà không đạt điểm tối đa thì trời đất không dung tha :)
Xe dừng hẳn, mọi người mang đồ xuống, không khí trong lành núi rừng lập tức xua tan cảm giác tù túng và lộn xộn sau chuyến xe.
Nhân viên đã dựng xong mái che cắm trại, đặt sẵn bếp nướng và bàn ăn, những chiếc lều còn lại để khách mời tự dựng.
Các khách mời trưa nay không ăn đầy đủ, giờ ai cũng đói, mọi người bàn bạc và quyết định ăn xong mới dựng lều.
Nghe thoang thoảng tiếng suối róc rách, mọi người đi rửa tay rồi trở lại chuẩn bị nguyên liệu nướng.
Than đã đỏ, xiên thịt xếp lên, hai bếp nướng do Lôi Băng Hòa và Lữ Quả phụ trách, những người còn lại giúp nhân viên chuyển đồ như lều, túi ngủ ra.
Xong việc này, mọi người lại đi rửa tay lần nữa, trở về háo hức chờ đồ ăn.
Rau chín nhanh, khách mời ăn trước để lót bụng, cuối cùng mới kiên nhẫn chờ những xiên thịt thơm phức.
Dầu từ thịt chảy ra, rơi lên than hồng, phát ra tiếng xèo xèo.
Thời Kha và Tần Tư Vu bận rộn một hồi mới rảnh, hai người gần như cùng lúc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trăng không còn, dường như tan thành những vì sao lấp lánh, trải kín bầu đêm.
Cả hai đồng thanh:
"Nhiều sao quá."
"Bầu trời thật đẹp."
Lôi Băng Hòa lật xiên thịt, trêu: "Hai cậu luyện tập trước rồi hả?"
Tần Tư Vu không ngờ trùng hợp vậy, cúi đầu ngượng ngùng: "Không, chỉ là trùng hợp thôi."
"Tôi đã sớm thấy hai chị hợp ý lắm rồi..." Lữ Quả nói nhỏ, sợ bị hai phe fan mắng, liền bổ sung: "Nhưng nhìn ra là các chị không cố ý, chỉ là trùng hợp đặc biệt thôi."
Thời Kha khô khan đáp: "...Đúng."
Không khí hơi ngượng, mọi người im lặng một lát, Tạ Tinh Dực nhắc đến lúc nãy ở suối, có vẻ thấy vài con cá nhỏ, sáng mai có thể đi bắt cá.
Thời Kha nhớ đến chuyện 41 nói về bắt cá và tôm càng, ánh mắt sáng lên, nhanh chóng nói: "Được."
Tần Tư Vu cũng thấy hứng thú, A Bố có vẻ rất muốn chơi ở núi, nếu "Tần Tư Vu" thể hiện giỏi trong trò bắt cá trên chương trình, chẳng phải càng ghi điểm sao?
Cô cũng gật đầu: "Cho tôi đi cùng."
Những người khác cũng tỏ ra hứng thú, đạo diễn vội giơ loa nhắc rằng cá bắt được không được đem đi, Tạ Tinh Dực cười: "Yên tâm, chưa chắc chúng ta bắt được đâu."
Tần Tư Vu bổ sung: "Nếu bắt được thì thả về."
Tô Ngôn bỗng đề nghị: "Chúng ta thử thi xem sao?"
Lữ Quả hỏi: "Thi xem ai bắt được nhiều hơn à?"
"Ừ," Tô Ngôn có vẻ rất hứng thú với cuộc thi, "Cảm giác như vậy sẽ vui hơn."
Lôi Băng Hòa quét sốt lên thịt: "Được, vậy sáng mai ăn xong đi, tôi làm trọng tài."
Tần Tư Vu là người đầu tiên phản đối: "Anh lại lười rồi à? Cẩn thận ekip cho anh đi nơi xa hơn đó."
"......" Lôi Băng Hòa im lặng một lúc, rồi quyết định tham gia: "Vậy để khán giả làm trọng tài nhé."
Lúc này, Thời Kha chợt nghĩ ra một vấn đề: "Cá chúng ta bắt được có phải thả ngay không? Lần đầu bị bắt chứng tỏ không quá thông minh, vậy liệu nó có ngu ngơ và dễ bị bắt lần hai, lần ba không?"
Tần Tư Vu nhìn cô, thấy suy nghĩ của cô vừa đáng yêu vừa hợp lý.
Có phải cô tưởng tượng không? Thời Kha đôi khi thật hồn nhiên...
Mọi người đều cười vì Thời Kha, nhưng không hiểu sao, chẳng ai trả lời câu hỏi của cô, ánh mắt thoáng hướng về phía Tần Tư Vu.
Tần Tư Vu đành nói: "Ừ... vậy trước tiên cho vào xô nhỏ, hết cuộc thi thì thả lại cùng nhau được không?"
Lữ Quả cười tươi: "Đồng ý!"
【Các khách mời quá hiểu ý, chẳng ai chen lời, đều nhường cơ hội cho Tần Tư Vu.】
【Cảm giác chương trình tạp kỹ chậm này đang dần biến thành show quan sát quá trình phát triển...】
【Hương vị của Thập Tứ Hành Thi, không biết ngọt đến mức nào nữa.】
【Có ai đặt cược xem ai thắng trong trò bắt cá không? Tôi đặt Tần Tư Vu, cô ấy chơi game giỏi!】
【Tôi đặt Thời Kha, cô ấy nhảy đẹp, chắc chắn linh hoạt.】
【Đặt Tô Ngôn, chơi thể thao điện tử, phản xạ chắc chắn không tầm thường.】
......
Các bình luận trực tuyến bắt đầu đặt cược thắng thua, trên Weibo và các nền tảng, diễn đàn cũng mở bỏ phiếu, xem ai sẽ thắng trong cuộc thi bắt cá.
Mọi người vừa ăn tối vừa trò chuyện, ngồi nghỉ dưới mái che cắm trại.
Tần Tư Vu nằm trên ghế dài, nhìn bầu trời đầy sao, bỗng thở dài: "Giờ để xem sao thật khó, hồi nhỏ mình từng sống ở núi một thời gian, lúc đó thường thấy nhiều sao như thế này."
Thời Kha vừa mới nghe ai đó nói điều tương tự, tim bỗng nhói.
Cô nhanh chóng nhìn về phía Tần Tư Vu.
Hồi nhỏ từng sống ở núi một thời gian sao?