Tô Ngôn bị bất dung nạp lactose, không thể uống sữa, cậu nhận lấy ly nước trái cây Thời Kha đưa, ngượng ngùng cười nói: "Cảm ơn chị A Bố."
"Là Tiểu Muỗng vất vả, tôi chỉ tiện tay lấy thôi." Thời Kha không nhận công, lại quay người giúp Tần Tư Vu lấy thêm hai ly sữa, lần lượt đưa cho người khác.
Tần Tư Vu liếc nhìn cô, mím môi không nói gì.
Trước đây nếu nghe Thời Kha nói thế, cô tuyệt đối sẽ cho rằng người này đang phát biểu mấy lời giả bộ thanh cao kiểu bạch liên hoa.
Bây giờ có ý định tạm thời thân thiện với Thời Kha, gạt bỏ những chuyện không vui trong quá khứ, cô lại thấy lời này của Thời Kha dường như có thể hiểu theo một góc độ khác.
Có khả năng nào là Thời Kha thật lòng muốn giúp, mà lại không muốn cướp phong quang của cô không?
Tâm trạng Tần Tư Vu hơi vi diệu, đặt hai ly sữa còn lại trên khay xuống cạnh phần ăn của mình và Thời Kha.
Thời Kha ngồi xuống, khóe môi khẽ nhếch: "Cảm ơn."
Tần Tư Vu: "...... Không có gì."
Cái gì vậy? Sao bọn họ lại thân thiện thế này?!
Ngay cả Tạ Tinh Dực lúc này cũng bắt đầu ngạc nhiên, nếu không phải micro thu âm quá rõ, anh nhất định đã lén tám chuyện với Lữ Quả ngồi bên cạnh.
Trước bữa ăn, mọi người rất có nghi thức mà cụng ly, rồi mới đồng loạt cầm đũa.
Mỗi người đều có phần ăn được chuẩn bị sẵn, trên bàn còn có một số món chính và món phụ khác để lựa chọn.
Đa phần là do Lôi Băng Hòa làm, trong đó chỉ có dưa chuột ngâm Sprite* đang hot trên mạng, trứng cuộn kiểu Nhật và bánh bao hấp miến rau củ là Tần Tư Vu làm.
*雪碧泡黄瓜: dưa chuột ngâm Sprite. Cách làm: dưa chuột rửa sạch, cắt khúc, sau đó ngâm trực tiếp trong Sprite (có người thêm chanh, muối hoặc ớt để tăng vị). Thường được gọi vui là món "thần kỳ trên mạng", từng viral trong các clip nấu ăn ngắn ở Douyin/TikTok Trung Quốc.
Nhưng mọi người không hỏi kỹ món nào ai làm, đều khen ngon.
Dù sao đây cũng là chương trình tạp kỹ chữa lành tiết tấu chậm, không cần thiết phải phân cao thấp.
Tay nghề nấu nướng của Tần Tư Vu không tính là giỏi, chỉ có thể coi như tạm ổn, so với Lôi Băng Hòa - một đầu bếp đại tài - thì cô ít nhiều cũng thấy áp lực. Tuy mọi người không so sánh mùi vị, nhưng cô vừa ăn vừa quan sát xem có ai ăn món mình làm không, phát hiện mọi người đều ăn rất ngon miệng, lúc này mới thở phào.
Lữ Quả là người đầu tiên gắp miếng dưa chuột chua cay giòn sảng, Tô Ngôn bắt đầu gắp miếng trứng cuộn thứ hai...... Cô quan sát từng người, phát hiện Thời Kha ăn nhiều nhất, đã ăn hết hai cái bánh bao hấp và ba miếng trứng cuộn.
Hình như...... khẩu vị của cô ta với mình khá giống nhau?
Khi Thời Kha gắp miếng bánh bao hấp cuối cùng, ánh mắt hai người chạm nhau, động tác của Thời Kha khựng lại, bánh bao kẹp trong đũa lơ lửng giữa không trung.
"Cô muốn ăn không?" Thời Kha khách khí hỏi.
Tần Tư Vu cảm thấy ánh mắt đối diện có chút gượng gạo, tầm mắt dời xuống chiếc đũa của cô ta: "...... Không ăn."
Chỉ một ánh nhìn, Thời Kha lập tức hiểu ra, Tần Tư Vu đang chê chiếc đũa của mình bẩn.
Cô ta không để ý đến Tần Tư Vu nữa, kẹp bánh bao cho vào đĩa, bực bội cúi đầu tự mình ăn.
Bầu không khí thân thiện vừa nhen nhóm giữa hai người thoáng chốc biến mất.
"......" Tần Tư Vu nhìn cô ta ăn ngon lành, thoáng chốc không biết có nên tức giận với cô ta hay không.
【A hahahaha thì ra món Tần Tư Vu nấu hợp khẩu vị Thời Kha vậy sao!】
【Cười chết mất, chắc Thời Kha không biết thứ mình ăn nhiều nhất đều là do Tần Tư Vu làm đâu.】
【Tần Tư Vu có bệnh à, Kha Kha ăn đồ cô ấy nấu là phúc phận của cô ấy rồi, còn bày cái mặt khó coi.】
【Não fan Thời Kha bị bùn lấp kín rồi sao, em gái nhỏ Tiểu Vu thấy mọi người ăn nhiều rõ ràng rất vui mà?!】
【Khốn thật, tôi bắt đầu hơi ship cặp này rồi, không hay biết mà nhiệt tình khen ngợi món ăn kẻ tử địch nấu ra......】
【Tuy rằng tôi ghét cô, nhưng theo bản năng vẫn bị cô hấp dẫn......】(Editor: câu này hay nè =]])
【Tôi tuyên bố tôi ship rồi!】
【Cứu mạng, các người đang nói cái gì vậy, bữa sáng của tôi sắp ói ra đây này!】
【Chết tiệt, tôi cũng thấy có chút moe!】
【***, moe ** quá đi!】
*萌 (moe): ban đầu trong tiếng Nhật có nghĩa là "nảy mầm, chớm nở". Trong văn hóa ACG (anime, manga, game) thì chuyển nghĩa thành → Cảm giác dễ thương, khiến tim người ta rung động, muốn bảo vệ, muốn ôm ấp, khi nhìn thấy một nhân vật/CP/cảnh tượng nào đó.
......
Bình luận trên màn hình ồn ào đến trời đất u ám, sáu vị khách mời thì ăn uống vô cùng thỏa mãn.
Ăn sáng xong, mọi người bắt đầu thu dọn bát đĩa, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa.
Các khách mời liếc nhìn nhau, không hiểu ra sao. Đợi đến khi Lôi Băng Hòa đi ra mở cửa, Tô Ngôn nghi hoặc hỏi: "Chương trình còn có khách mời mới đến à?"
Tạ Tinh Dực trả lời: "Chắc không phải khách mời mới, trước đó không nhận được tin gì."
Loại show chậm nhịp thế này thường sẽ không đột ngột thêm người mà khách mời cũ không biết, kẻo chẳng may ai đó có hiềm khích riêng, lúc ở chung lại quá gượng gạo.
Tất nhiên, loại ngoại lệ như Tần Tư Vu và Thời Kha thì lại khác.
Nửa câu sau Tạ Tinh Dực không nói ra, nhưng những khách mời khác đều hiểu rõ trong lòng, chỉ có Tô Ngôn vẫn thắc mắc sao lại không thể là khách mời bí mật.
Mọi người tiếp tục thu dọn bàn, hôm nay đến lượt Tô Ngôn và Thời Kha rửa bát, những người khác lục tục đi ra xem rốt cuộc là chuyện gì.
Đến cửa, họ thấy Lôi Băng Hòa đang cầm một phong bì, bên ngoài không có ai khác.
Lôi Băng Hòa lắc lắc phong bì nói: "Là thẻ nhiệm vụ."
Chương trình chậm rãi cũng cần có chút tình tiết đẩy tiến độ, không thể để khách mời ngày nào cũng quanh quẩn trong căn nhà nhỏ.
Mọi người cùng chen lại gần, Lôi Băng Hòa mở phong bì, đọc dòng chữ trên tấm thẻ đầu tiên: "Hôm nay là ngày thứ hai các bạn dọn vào căn nhà nhỏ, chắc hẳn các bạn đã quen thuộc với nhau rồi phải không? Có muốn cùng ra ngoài cảm nhận làn gió đầu hạ mát mẻ, dễ chịu không?"
Anh lật sang tấm thẻ tiếp theo, đọc tiếp: "Nhiệm vụ lần này không bắt buộc, khách mời nào thích ở trong nhà thì cứ tiếp tục tận hưởng thời gian nghỉ ngơi, những người khác có thể từ ba địa điểm sau chọn một, đi chơi một mình hoặc đi cùng nhau."
Lại lật sang thẻ khác, ba địa điểm đơn giản, thẳng thừng hiện ra trước mắt.
1.Vườn cây ăn quả
2.Công viên
3.Trang trại
Hái quả trong vườn là một trải nghiệm ăn trái cây rất tuyệt, bản thân việc hái cũng mang lại chút thành tựu. Công viên thì chắc là hoạt động picnic, thích hợp để mọi người chụp ảnh. Còn trang trại thì tạm thời chưa đoán được có hoạt động gì, nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều động vật nhỏ, mang lại niềm vui giao lưu với thiên nhiên.
Tần Tư Vu loại trừ công viên đầu tiên, chuẩn bị picnic rất phiền, hơn nữa đến công viên chủ yếu để chụp ảnh, chẳng khác gì công việc thường ngày.
Còn lại hai nơi kia, Tần Tư Vu lại hơi do dự.
Vườn cây ăn quả có nhiều loại trái ngon, đúng lúc đang vào mùa anh đào, không biết ở đó có dâu tây và anh đào không... Cô muốn nhân lúc không bị quản lý kìm kẹp mà tranh thủ hưởng thụ buffet dâu tây, anh đào, ăn một lần cho đã miệng!
Còn nông trại thì tràn ngập cảm giác chữa lành từ những con vật nhỏ, đã lâu rồi cô chưa thật sự thư giãn để gần gũi thiên nhiên, cũng muốn đi tiêu khiển một chút.
Nghĩ tới nghĩ lui, Tần Tư Vu nhanh chóng phát hiện vấn đề mới.
Ra ngoài chơi chắc sẽ tốn mất nửa ngày, nếu cô và Thời Kha chọn địa điểm khác nhau, chẳng phải cả ngày sẽ chẳng có cơ hội cùng khung hình sao?
Từ sau khi biết A Bố cũng đang xem chương trình, cô bắt đầu ý thức được sự quan trọng của việc cùng khung hình với Thời Kha. Đã lâu như vậy không có tương tác, A Bố chắc chắn chỉ xem phòng livestream riêng của Thời Kha thôi.
Khó chọn thật.
Tần Tư Vu nhìn sang những người khác, Lữ Quả đã vui vẻ chọn công viên, Lôi Băng Hòa thì bảo chỗ nào cũng được, anh mang theo máy ảnh, có thể chụp hình cho mọi người.
Tạ Tinh Dực thì cứ nhảy qua nhảy lại do dự giữa công viên và vườn cây ăn quả, Tần Tư Vu hỏi tại sao không chọn nông trại, anh nói mấy nông trại nhỏ mở cửa cho khách du lịch bây giờ thường sẽ nuôi lạc đà Alpaca, năm ngoái anh từng đi quay chương trình bị alpaca rượt cắn, nên có chút sợ chúng.
Mọi người không nhịn được cười, một nam idol hát nhảy đẹp trai ngầu lòi lại bị alpaca rượt cắn... Dù có hơi thảm, nhưng thật sự rất buồn cười.
Trong lúc cười nói, Lôi Băng Hòa cầm tấm thẻ đi vào bếp, nói với hai người đang rửa bát: "Tiểu Bố, Tiểu Bồn, có nhiệm vụ rồi đây. Có thể chọn ở lại căn nhà nhỏ hoặc ra ngoài chơi, địa điểm là..."
Nghe anh nói xong, Thời Kha không lập tức đưa ra lựa chọn, mà quay sang nhìn Tần Tư Vu.
Cô ấy chọn gì?