Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 79

Cuối thu, dần bước sang mùa đông, sáng sớm tháng mười một đã mang theo cái lạnh se se.

Thịnh Dã nhìn người đang ngủ say trong lòng mình, vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc nên tặng quà sinh nhật gì cho cậu mới tốt hơn.

Thịnh Dã nghĩ liên tiếp hơn mười phương án, cái nào cũng bị anh tự bác bỏ, luôn cảm thấy vẫn chưa đủ. Cho đến hôm đó, khi đi quay video cùng Lâm Hướng Du, nghe cậu thuận miệng than một câu: "Hôm qua lúc dọn chân máy em không chú ý làm camera va vào góc bàn, để lại vết rồi."

Động tác thu dọn đồ trong tay Thịnh Dã chợt khựng lại, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng.

Từ hôm đó, lịch sử trình duyệt trên điện thoại cậu liên tục xuất hiện đủ loại diễn đàn nhiếp ảnh chuyên nghiệp, nào là "đánh giá camera", nào là "so sánh máy", nghiên cứu ròng rã mấy ngày.

Sau khi đối chiếu với chiếc camera hiện tại của Lâm Hướng Du, cuối cùng anh cũng chọn được vài mẫu tương đối phù hợp. Anh bắt đầu liên hệ với cửa hàng thiết bị nhiếp ảnh lớn nhất thành phố, cố ý chọn một buổi chiều rảnh rỗi để đi một chuyến.

Dưới ánh mắt có phần kinh ngạc của nhân viên cửa hàng, Thịnh Dã so sánh đi so sánh lại suốt nửa ngày. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại trên một chiếc máy ảnh full frame flagship của một thương hiệu nổi tiếng cùng với một ống kính fix cao cấp đi kèm.

Thật ra Thịnh Dã chưa hoàn toàn hiểu hết sự khác biệt giữa các loại máy ảnh nhưng có một điểm anh biết rất rõ: Cái này là đắt nhất.

Ban đầu Lâm Hướng Du không chú ý tới mấy hành động đó của Thịnh Dã, chỉ cảm thấy hôm ấy thấy anh gọi điện hơn nửa tiếng, có chút là lạ. Không ngờ chỉ vài ngày sau, cậu lại vô tình phát hiện trong túi áo khoác của anh có một tờ tờ rơi quảng cáo của cửa hàng camera, phía trên còn bị bút đỏ khoanh tròn dòng chữ "phù hợp quay video".

Lâm Hướng Du cầm tờ rơi, ánh mắt vô thức dời sang tờ lịch treo trên tường, trên đó cũng có một vòng tròn đỏ giống hệt.

Lúc này cậu mới chợt nhớ ra, sinh nhật mình sắp tới rồi.

Từ đó, Lâm Hướng Du bắt đầu để ý tới hành động của Thịnh Dã, quả nhiên phát hiện không ít manh mối. Tần suất Thịnh Dã ôm điện thoại tăng lên rõ rệt, có một buổi tối cậu còn thấy anh đang xem đánh giá camera.

Gần như không cần suy nghĩ nhiều, Lâm Hướng Du cũng đoán ra được anh định làm gì. Đặc biệt là mỗi lần cậu quay video, ánh mắt đối phương cứ nhìn chiếc camera kia như mèo trộm cá, muốn nói gì đó lại cố nhịn xuống, vừa sốt ruột vừa háo hức.

Điều đó khiến Lâm Hướng Du buồn cười, trong miệng như có một viên kẹo đường, cảm giác mong chờ không sao xóa bỏ được.

Sau khi trưởng thành, đây là lần đầu tiên Lâm Hướng Du bắt đầu mong chờ sinh nhật của mình. Nhưng so với quà tặng, điều cậu mong chờ hơn là được đón sinh nhật cùng Thịnh Dã.

Ngày hai mươi bốn tháng mười một, Lâm Hướng Du tỉnh dậy trong ánh nắng và hương hoa.

Vừa mở mắt ra, cậu đã nhìn thấy bên đầu giường đặt một bó sơn trà tươi mới, cánh hoa đỏ thắm còn đọng sương sớm, đẹp giống hệt bó sơn trà song sinh mà Thịnh Dã từng tặng cậu. Bên cạnh bó hoa là một chiếc hộp quà vuông vắn, giấy gói màu xanh đậm, buộc dải ruy băng lụa trắng, thắt thành một cái nơ tinh xảo.

Lâm Hướng Du ôm hoa ngồi dậy, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp kia. Cậu đưa tay sờ nhẹ hoa văn trên giấy gói, dù trong lòng đã có suy đoán nhưng vẫn có chút luyến tiếc không muốn mở ra.

Sau khi vội vàng rửa mặt đánh răng xong, Lâm Hướng Du ôm hoa ra ngoài. Đi tới đầu cầu thang, cậu nghe thấy dưới lầu vang lên tiếng động khe khẽ.

Là Thịnh Dã đang huýt sáo, vẫn là giai điệu lạc nhịp của bài sinh nhật vui vẻ quen thuộc, hòa lẫn với tiếng nồi hầm sôi ùng ục, xua tan cái lạnh buổi sớm.

Cậu đứng ở cửa bếp, thấy Thịnh Dã thắt tạp dề đứng bên bếp, trên tay bưng đĩa trứng chiên hình trái tim vừa mới làm xong. Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ chiếu l*n đ*nh tóc anh, như rắc lên một lớp lá vàng.

Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn, Thịnh Dã bỗng quay đầu lại.

Khi nhìn thấy Lâm Hướng Du tóc còn hơi rối, mặc đồ ngủ màu xanh nhạt, trong lòng ôm hoa, anh lập tức nở nụ cười rạng rỡ đến không thể rực rỡ hơn.

"Tỉnh rồi à? Bảo bối Lâm Hướng Du thân ái, chúc em sinh nhật vui vẻ!"

Lần đầu tiên nghe anh gọi như vậy, Lâm Hướng Du sững sờ một giây, sau đó chậm chạp đỏ mặt.

Bữa sáng hôm nay vô cùng phong phú. Nhân vật chính đương nhiên là hai quả trứng và bát mì trường thọ.

Nước dùng là canh gà hầm bằng nồi đất, bên cạnh còn có một ly sữa đậu nành nóng hổi, một đĩa cá hố chiên cùng một đĩa trái cây đã gọt sẵn.

"Em mau ăn đi. Mì phải ăn lúc còn nóng." Thịnh Dã đẩy bát mì về phía Lâm Hướng Du, vươn tay nhận lấy bó hoa, đầu ngón tay vô tình cọ nhẹ mu bàn tay cậu.

Lâm Hướng Du uống một ngụm canh. Thịnh Dã đã cố ý hớt bớt mỡ, thanh nhẹ mà không hề ngấy.

Cậu ngẩng đầu nhìn anh, đối phương cũng đang chăm chú nhìn cậu, vẻ dịu dàng như sắp tràn ra ngoài.

Thấy Lâm Hướng Du nhìn mình, Thịnh Dã bỗng ghé lại gần, hạ giọng thần bí: "Anh có giấu mấy món bất ngờ nhỏ trong nhà. Lát nữa em có thể từ từ tìm, coi như trò tìm kho báu."

Hai mắt Lâm Hướng Du lập tức sáng lên, vừa đặt đũa xuống đã muốn đứng dậy, lại bị Thịnh Dã ấn vai giữ lại: "Đừng vội, ăn xong mì đã. Cả ngày hôm nay em còn nhiều thời gian mà."

Cậu đành ngoan ngoãn ngồi lại, ăn mì mà tâm trí lơ đãng, ánh mắt liên tục liếc về góc bếp. Trên nóc tủ lạnh hình như có một chiếc hộp nhỏ màu vàng cam, chỗ treo tạp dề dường như cũng có một cái.

Thịnh Dã không nhịn được cười, đưa tay xoa xoa tóc cậu: "Ăn mau đi. Lát nữa anh phải về tiệm một chuyến, trưa sẽ về."

Lâm Hướng Du gật đầu, tăng tốc ăn sáng.

Thịnh Dã nhanh nhẹn dọn bát đũa, trước khi ra cửa còn không quên quay lại dặn dò: "Đồ anh để đều là chỗ em với tay tới được, đừng trèo cao."

Lâm Hướng Du thấy hơi bất đắc dĩ, cậu đâu phải trẻ con: "Em biết rồi, anh đi nhanh đi."

Đợi Thịnh Dã đẩy cổng rời đi, Lâm Hướng Du lập tức quay người bắt đầu hành trình tìm kho báu.

Món đầu tiên cậu tìm thấy là chiếc hộp vàng cam trên nóc tủ lạnh, bên trong là một quyển bách khoa toàn thư về hoa cỏ và một chiếc đèn ngủ nhỏ hình hoa nhài.

Gần đây hoa nhài đã qua mùa, đầu giường có hơi trống, cậu còn chưa nghĩ ra nên đặt gì, bây giờ khỏi cần băn khoăn nữa.

Tiếp theo là chiếc hộp nhỏ màu vàng kim ở chỗ treo tạp dề, bên trong là một chiếc kẹp sách tráng men hình hoa hướng dương.

Lâm Hướng Du lục soát một vòng, nghĩ rằng chắc trong bếp không còn gì nữa, liền quay người lên lầu.

Từ phòng ngủ, phòng cho khách, phòng tập đến nhà kính trồng hoa, cậu đã tìm được tổng cộng sáu món, cộng với hai món trong bếp là tám.

Lâm Hướng Du đang cúi xuống lật khe ghế sopha xem có bỏ sót gì không, điện thoại bỗng reo lên, trên màn hình hiện hai chữ "bà nội".

Cậu lập tức bắt máy: "Bà nội."

Giọng nói chất chứa ý cười của Hà Tú Trúc vang lên: "A Du, hôm nay là sinh nhật cháu, trưa nhớ qua nhà bà nội ăn cơm nhé. Bà nội sẽ nấu mì trường thọ cho cháu, cả trứng luộc nữa."

Lâm Hướng Du nhìn khe sopha chưa tìm xong, nghĩ tối về tìm tiếp cũng được, liền cười đáp: "Dạ được, cháu qua liền."

Cúp máy, cậu đặt kẹp sách, sách với đèn ngủ ngay ngắn trên tủ đầu giường, mấy món quà chưa mở thì xếp gọn trên bàn rồi nhắn tin cho Thịnh Dã: [Em qua nhà bà nội đây.]

Lâm Hướng Du vừa ra ngoài không lâu, Thịnh Dã đã xách theo bao lớn bao nhỏ trở về, đồ đạc chất đầy trên bàn bếp. Anh mặc tạp dề vào bắt đầu làm bánh, lần này là bánh kem hạt dẻ hoa quế với waffle dâu tây.

Hương bánh ngọt lan khắp gian bếp.

Rửa tay xong, Thịnh Dã xách đồ ra sân.

Những dây đèn nhỏ đủ màu được quấn quanh cây sơn trà, làm nền cho ba đóa hoa vừa nở. Từng chùm bóng bay được buộc bên bồn hoa, anh buộc rất cẩn thận, sợ chạm rơi mấy bông hoa ít ỏi kia.

Những dải ruy băng sặc sỡ được treo khắp sân, Thịnh Dã xoay mấy vòng mới tìm được vị trí vừa ý. Cuối cùng, anh ômmột bó sơn trà lớn hơn từ trong bếp ra, đỏ trắng đan xen, c*m v** bình pha lê trong nhà chính.

Trang trí xong, Thịnh Dã lại lao vào bếp, chuẩn bị cho bữa tiệc tối.

Khi hoàng hôn nhuộm bầu trời thành sắc cam hồng, Thịnh Dã xem giờ, lặng lẽ gọi cho Hà Tú Trúc: "Bà nội, có thể đưa A Du về rồi. Cháu chuẩn bị xong cả rồi."

Cúp máy, anh cẩn thận bưng bánh kem ra đặt lên bàn, cắm nến ngay ngắn.

Lâm Hướng Du bị bà nội vui vẻ thúc giục về nhà, trong lòng vẫn còn nhớ mấy "kho báu" chưa tìm xong. Cậu đẩy cổng bước vào, chỉ thấy Thịnh Dã đang đứng đó, hai tay bưng chiếc bánh sinh nhật lớn trang trí với kem tươi cùng hạt dẻ. Phía trước là ánh nến lung linh, phía sau là cả sân đèn sáng rực như chuỗi sao, soi rõ nụ cười của cậu.

Lâm Hướng Du đứng sững lại.

Thịnh Dã giơ điện thoại lên, trong ngoài ba người cùng đồng thanh: "Sinh nhật vui vẻ!"

Nhìn bà nội mỉm cười hiền từ, ánh mắt dịu dàng của Thịnh Dã và Mục Minh Húc trên màn hình cũng đang giơ bánh kem, Lâm Hướng Du đứng giữa vòng vây yêu thương ấy, hốc mắt nóng lên.

"A Du, mau ước nguyện rồi thổi nến đi." Bà nội thúc giục.

Bên kia Mục Minh Húc cũng ồn ào: "Mau mau! Ước xong là tôi có thể ăn bánh thay cậu đó."

Lâm Hướng Du chớp mắt, nhìn ba người trước mặt, nhắm mắt lại, hàng mi dài đổ bóng mềm mại dưới ánh nến. Cậu thành kính thầm nghĩ trong lòng: Mong rằng sang năm vẫn như cũ.

Mở mắt ra, cậu thổi tắt nến.

Thịnh Dã rảnh tay đội cho cậu chiếc mũ sinh nhật, cười nói: "Đi thôi, tiểu thọ tinh. Ăn cơm."

Trên bàn toàn là món Lâm Hướng Du thích.

Canh bò hầm nhừ, sườn xào chua ngọt đẫm sốt, cá chua cay phủ đầy gia vị; tôm viên chiên vàng ruộm ngoài giòn trong mềm, cắn một cái là nước trào ra. Còn có tôm luộc, cải thìa hầm canh gà, giò hun khói xào cay, mùi thơm đủ khiến người ta muốn ăn thêm nửa bát cơm.

Ba người ngồi quanh bàn ăn rong nhà chính.

Bà nội vừa lẩm bẩm chúc cháu trai sống lâu trăm tuổi, vừa gắp thức ăn cho Lâm Hướng Du, chất cao như núi nhỏ.

Thịnh Dã ngồi bên cạnh bóc tôm cho Lâm Hướng Du, động tác nhanh gọn, từng con đặt vào bát cậu, còn không quên lau khóe miệng cho cậu: "Ăn chậm thôi, tối nay nước chấm hơi cay."

Ánh trăng như nước, đèn trong sân còn sáng hơn cả sao.

Hương sơn trà hòa với mùi thức ăn, theo gió lan ra.

Sau khi tiễn bà nội về với gương mặt hồng hào, sân nhỏ náo nhiệt cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Thịnh Dã đang rửa bát trong bếp, tiếng nước chảy róc rách.

Lâm Hướng Du lặng lẽ bước tới, từ phía sau ôm lấy eo anh, áp trọn khuôn mặt lên lưng rộng rắn chắc ấy. Hơi ấm xuyên qua lớp vải, lan lên má cậu.

Thịnh Dã dừng động tác, tắt vòi nước, nghiêng đầu cọ nhẹ trán Lâm Hướng Du, hỏi: "Mệt rồi à?"

Lâm Hướng Du lắc đầu, ôm anh chặt hơn như koala bám người, ngữ khí rầu rĩ mang theo chút dựa dẫm: "Không, chỉ là em rất vui thôi. Anh Thịnh, cảm ơn anh."

Thịnh Dã lau khô tay, quay người ôm chặt cậu người yêu vào lòng, cúi đầu hôn lên trán cậu: "Cảm ơn gì chứ?! Em vui là anh vui. Sau này mỗi sinh nhật, anh đều ở bên em."

Lâm Hướng Du ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt lấp lánh: "Hứa nhé?"

Thịnh Dã nghiêm túc gật đầu: "Hứa."

Hai người ôm nhau một lúc, Lâm Hướng Du không nhịn được hỏi: "Em tìm được tám món rồi, còn sót cái nào không?"

Thịnh Dã xoa tóc cậu, cười nhẹ: "Ừ, còn thiếu một món cuối cùng."

Anh thu dọn bát đũa, nắm tay cậu: "Anh dẫn em đi tìm."

Hai người trở lại phòng ngủ.

Nhìn qua những món Lâm Hướng Du đã tìm được, đúng như dự đoán, thứ còn thiếu chính là món anh giấu ở góc cạnh ghế nằm nơi cậu thường ngồi nhất.

Thịnh Dã ngồi xổm xuống, lôi ra một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ.

Hộp không lớn, trông còn hơi cũ.

Anh đưa hộp lên trước mặt Lâm Hướng Du, thái độ trịnh trọng hơn thường ngày: "Em mở ra xem đi."

Lâm Hướng Du hơi bất ngờ vì chiếc hộp trông khá giống hộp nhẫn.

Và đúng là như vậy...

Khi mở nắp, bên trong là một chiếc nhẫn vàng có kiểu dáng cổ xưa, trên bề mặt khắc hoa văn dây leo, tỏa ra ánh sáng ôn hòa dưới ánh đèn. Không giống đồ mới mua mà như một vật đã được cất giữ nhiều năm.

Thịnh Dã hơi căng thẳng, vành tai cũng đỏ lên: "Cái này là truyền lại từ đời bà tổ của anh. Trước đây anh không nghĩ tới kết hôn nên vẫn để mẹ anh giữ, gần đây mới lấy về. Tặng em."

Anh cầm chiếc nhẫn, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Lâm Hướng Du, đeo vào ngón áp út của cậu. Chiếc nhẫn hơi rộng hơn chiếc cầu hôn, bị nhiệt độ trong tay anh sưởi ấm, đeo lên không hề lạnh.

Lâm Hướng Du nhìn hai chiếc nhẫn trên tay mình, không nhịn được khẽ lắc lắc.

Thịnh Dã ôm cậu, cam đoan: "Đợi tới lúc chúng ta kết hôn, anh sẽ mua cho em cái tốt hơn, sáng hơn cả hai cái này."

Lâm Hướng Du giơ tay lên, đưa nhẫn ra dưới ánh đèn: "Vậy là em sẽ có ba chiếc nhẫn rồi."

"Sau này sẽ mua cho em nhiều nữa, đeo kín tay luôn. Tay trái không đủ thì tay phải, tay phải không đủ..." Thịnh Dã dừng lại suy nghĩ nghiêm túc: "Thì mua vòng tay, xâu nhẫn lại đeo."

Lâm Hướng Du dựa trong lòng Thịnh Dã, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, bật cười. Cậu vòng tay ôm eo anh, vùi mặt vào ngực anh.

Trên người Thịnh Dã có mùi nắng và mùi bánh ngọt, là mùi hương cậu yêu thích nhất.

Đêm dần sâu.

Sau khi rửa mặt xong, Lâm Hướng Du tựa vào ghế, gương mặt còn vương chút ửng đỏ, ánh mắt cũng mềm mại hơn thường ngày.

Cậu nhìn Thịnh Dã từ phòng tắm bước ra, trên người còn hơi nước, nửa thân trên tr*n tr**, đường nét cơ bắp dưới ánh đèn trông vừa vững vàng, vừa khiến người ta muốn đến gần.

Có lẽ do không khí sinh nhật khiến cậu thả lỏng hơn, có lẽ vì hôm nay nhận được quá nhiều yêu thương và cảm giác an toàn nên một xung động chưa từng có đã lặng lẽ nảy sinh trong lòng Lâm Hướng Du.

Cậu muốn dùng cách trực tiếp hơn, chủ động hơn để đáp lại, để xác nhận, để chiếm lấy.

Khi Thịnh Dã đến gần, theo thói quen định ôm Lâm Hướng vào lòng.

Lâm Hướng Du lại chủ động vươn tay trước, không còn chờ đợi bị động như mọi khi mà câu lấy cổ Thịnh Dã, hơi dùng lực kéo anh về phía mình.

Thịnh Dã có chút bất ngờ, thuận theo cúi xuống, hai tay chống lên tựa lưng ghế hai, vây cậu trong vòng tay, ánh mắt mang theo ý dò hỏi: "Sao vậy? Chưa muốn ngủ à?"

Lâm Hướng Du không trả lời, chỉ ngẩng đầu nhìn anh, hơi nhón người, hôn lên môi anh.

Khác với những nụ hôn nhẹ nhàng trước kia, lần này Lâm Hướng Du chủ động vươn lưỡi, nhẹ nhàng phác họa đường môi Thịnh Dã, cẩn thận thăm dò tiến vào.

Cơ thể Thịnh Dã cứng lại trong khoảnh khắc, ngay sau đó đã hoàn toàn thả lỏng. Một tiếng thở dài trầm thấp, thỏa mãn bật ra khỏi cổ họng anh.

Anh khẽ hé môi, để mặc Lâm Hướng Du ngây ngô nhưng nhiệt tình dẫn dắt nụ hôn này, tận hưởng trải nghiệm mới mẻ chưa từng có.

"Anh Thịnh..." Lâm Hướng Du hơi th* d*c, khẽ gọi, ghé sát tai anh thì thầm: "Đêm nay, nghe em một lần được không?"

Đôi mắt cậu lấp lánh ánh nước, ánh nhìn như lông vũ khẽ khàng quét qua tim Thịnh Dã, cảm giác nơi nào đó trong người lập tức dâng trào.

Thịnh Dã cố nén lại, hôn mạnh lên môi Lâm Hướng Du một cái, phối hợp ngồi xuống ghế, bế cả người cậu lên, để cậu ngồi lên đùi mình: "Được."

Ánh đèn lay động, bóng người nghiêng ngả.

Đêm thật dài...