Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 76

Ánh trăng trốn vào tầng mây, trong phòng ngủ chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập của hai người quấn lấy nhau, cùng tiếng côn trùng ngoài cửa sổ mơ hồ vọng vào.

Nụ hôn của Thịnh Dã dày đặc như mưa rơi, rơi xuống môi Lâm Hướng Du, bên gáy, xương quai xanh... mang theo nhiệt độ cơ thể nóng bỏng cùng khát vọng chân thật.

Bàn tay anh lưu luyến trên sống lưng cậu, lớp chai mỏng nơi lòng bàn tay v**t v* tỉ mỉ làn da mịn màng, khiến cơ thể Lâm Hướng Du khẽ run lên từng đợt rất nhỏ.

Bộ đồ ngủ vốn được cài kín của Lâm Hướng Du đã trở nên lộn xộn không biết từ lúc nào.

Trong khoảnh khắc * l**n t*nh m*, tay Thịnh Dã theo bản năng dò xuống dưới nhưng khi sắp chạm đến nơi then chốt nhất, anh đột nhiên khựng lại.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế. Bọn họ còn chưa kết hôn, anh không thể làm như vậy!

Thịnh Dã nắm lấy tay Lâm Hướng Du, vùi mặt vào hõm cổ cậu, giọng khàn đặc đến mức gần như không thành tiếng: "A Du, A Du..."

Cảm nhận được Lâm Hướng Du đặt tay lên sau cổ mình, Thịnh Dã lắc đầu, nhẹ nhàng cắn lên xương quai xanh của cậu. Anh khẽ l**m một cái, giọng nói đè nén đến cực hạn: "Cho anh hoãn lại một chút, hoãn một chút là ổn thôi."

Lâm Hướng Du thở gấp, gương mặt ửng đỏ, đáy mắt ánh lên tầng nước mỏng. Cậu nhìn vào mắt Thịnh Dã, nhìn thấy trong đó đầy ắp tình yêu cùng sự nhẫn nhịn.

Hình ảnh Thịnh Dã quỳ một gối cầu hôn chợt lóe lên trước mắt cậu, chiếc nhẫn trên ngón áp út mang cảm giác tồn tại mãnh liệt đến mức không thể bỏ qua.

Trong một đêm này, nỗi khát cầu sâu hơn bỗng nhiên trỗi dậy từ tận đáy lòng Lâm Hướng Du. Tia e thẹn cuối cùng bị một cảm xúc mạnh mẽ hơn hoàn toàn bao trùm, đó là mong muốn được chiếm hữu trọn vẹn.

Bàn tay đặt sau cổ Thịnh Dã khẽ siết lại, Lâm Hướng Du nghiêng đầu, ghé sát tai anh, nhẹ giọng hỏi: "Quyển truyện tranh đó, anh chưa xem xong sao?"

Thịnh Dã đột ngột ngẩng đầu, không dám tin nhìn Lâm Hướng Du.

Lâm Hướng Du khẽ cười: "Trang thứ tư, anh không muốn thử một lần sao?"

Không đợi Thịnh Dã kịp nói gì, Lâm Hướng Du vươn tay còn lại nhẹ nhàng nâng mặt anh. Đầu ngón tay mang theo run rẩy khó nhận ra, lại kiên định đến lạ thường.

Sau đó, cậu ngẩng đầu, chủ động hôn lên môi Thịnh Dã.

Nụ hôn kết thúc, Lâm Hướng Du lùi lại một chút. Bàn tay đang bị Thịnh Dã nắm lấy bị anh trở tay siết chặt, dẫn theo cậu chậm rãi tiến về nơi sâu hơn.

"Anh Thịnh, có thể... không cần dừng lại."

Đồng tử Thịnh Dã co rút mạnh, mọi lý trí và kiềm chế đều vỡ vụn, ánh mắt nhìn Lâm Hướng Du trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết.

Lâm Hướng Du né tránh ánh mắt ấy, nghiêng mặt sang một bên. Hàng mi run rẩy dữ dội, gương mặt đỏ đến mức gần như sắp rỉ máu. Nhưng tay cậu vẫn nắm lấy tay Thịnh Dã, tiếp tục kéo xuống.

"A Du?" Giọng Thịnh Dã nghẹn ngào đến mức gần như vỡ nát., sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu anh hoàn toàn đứt đoạn.

Anh cúi người, lại một lần nữa hôn sâu Lâm Hướng Du, dọc theo đó tiến xuống dưới.

Không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa sổ, làn gió nhẹ cuốn đi giọt sương mưa cuối cùng, tan biến trong đêm hè.

Thịnh Dã vẫn ôm chặt người trong lòng, lặp đi lặp lại, nói năng lộn xộn bên tai cậu: "A Du, anh yêu em. Vợ à..."

Lâm Hướng Du vùi gương mặt nóng rực vào chiếc cổ ướt mồ hôi của Thịnh Dã. Toàn thân rã rời, đến cả đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích.

Nghe Thịnh Dã gọi loạn xưng hô, cậu không phản bác, chỉ nhắm mắt lại, khóe môi cong lên ở nơi anh không nhìn thấy.

Sau nửa đêm, Thịnh Dã gần như không ngủ sâu. Anh như một con ác long bảo vệ báu vật, cánh tay luôn đặt quanh eo Lâm Hướng Du.

Dù trong lúc ngủ mơ, chỉ cần Lâm Hướng Du khẽ xoay người hay nói mớ, Thịnh Dã cũng lập tức tỉnh giấc, theo bản năng siết chặt vòng tay. Sau khi xác nhận người trong lòng vẫn an ổn, anh mới yên tâm nhắm mắt lại.

Ngoài cửa sổ, bầu trời dần chuyển từ tối sang sáng, ánh nắng sớm mờ nhạt xuyên qua một góc rèm.

Đồng hồ sinh học khiến Thịnh Dã tỉnh dậy sớm hơn Lâm Hướng Du.

Nhìn người đang ngủ say trong lòng, anh không nhịn được nở nụ cười, âm thầm gọi một tiếng "vợ", yên tâm thả lỏng bản thân, ôm người ngủ tiếp.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng Lâm Hướng Du cũng tỉnh lại. Toàn thân truyền đến cảm giác mềm nhũn cùng sự khó chịu mơ hồ ở một nơi nào đó khiến cậu lập tức tỉnh táo, tất cả ký ức hỗn loạn của đêm qua, đau đớn xen lẫn kh*** c*m cực hạn ập tới như thủy triều.

Cả người cậu lập tức trở nên cứng đờ.

Gần như cùng lúc đó, cánh tay đang vòng quanh eo cậu siết chặt hơn, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói có chút căng thẳng của Thịnh Dã.

"A Du? Sao vậy? Không thoải mái à?"

Lâm Hướng Du động nhẹ, muốn đổi tư thế nhưng lại kéo theo cảm giác đau nhức, làm cậu không nhịn được hít một hơi khí lạnh.

Quả nhiên con người không thể xúc động, nhất là trong trường hợp... quá mức không cân xứng.

"Đừng nhúc nhích." Thịnh Dã đã hoàn toàn tỉnh táo, nửa ngồi dậy nhìn Lâm Hướng Du với vẻ mặt căng thẳng: "Có phải rất đau không? Để anh xem xem."

Mày anh nhíu chặt, trong mắt đầy ắp tự trách cùng hối hận.

Tối hôm qua đến cuối cùng, Lâm Hướng Du đã bảo anh dừng lại nhưng anh không nhịn được. Khi kiểm tra, chỗ đó đã hơi sưng lên, may mà không bị rách.

Lâm Hướng Du ngước mắt nhìn anh.

Trong ánh nắng sớm, mái tóc Thịnh Dã rối tung, cằm lún phún râu xanh, ánh mắt có chút ngây ngốc vì lo lắng. Dáng vẻ này hoàn toàn khác với con người đêm qua.

Nhìn Thịnh Dã như vậy, chút cảm xúc vi diệu do cơ thể không thoải mái trong lòng Lâm Hướng Du bỗng tan biến. Cậu lắc đầu, giọng khàn nhẹ: "Không sao, vẫn ổn."

Thịnh Dã quan sát kỹ sắc mặt cậu, thấy cậu không giống như đang cố nhịn đau mới thở phào nhẹ nhõm. Anh lại nằm xuống, ôm cậu vào lòng, cằm cọ lên mái tóc mềm mại của cậu, hạ giọng nói: "Vậy ngủ thêm chút nữa đi, còn sớm."

Lâm Hướng Du "ừ" một tiếng, nhắm mắt lại, nhích về sau, càng ép sát cơ thể mình vào lồng ngực ấm áp rắn chắc của Thịnh Dã.

Cảm nhận được tư thế hoàn toàn ỷ lại của người trong lòng, tim Thịnh Dã mềm nhũn. Anh siết chặt vòng tay, vùi mặt vào sau cổ Lâm Hướng Du, hít sâu một hơi, không nói thêm lời nào.

Mãi đến khi mặt trời lên cao, Thịnh Dã mới dùng chóp mũi khẽ cọ sau tai Lâm Hướng Du, ngữ khí chất đầy ý cười: "Tỉnh chưa? Có đói không? Anh đi làm bữa sáng. Muốn ăn gì?"

Lâm Hướng Du vừa tỉnh ngủ thường không muốn ăn gì nhưng bị Thịnh Dã hỏi như vậy, dạ dày cậu thật sự cảm thấy hơi trống rỗng.

Cậu còn chưa kịp mở miệng, Thịnh Dã đã tự mình bắt đầu báo tên món, giọng nói đầy hào hứng: "Nấu cháo cá lát nhé? Trụng thêm hai cây cải thìa. Bò kho tối qua vẫn còn, làm lại nước chấm, thêm một ly sữa đậu nành nóng, mua hai cái bánh phá tô với cuốn chỉ bạc, trộn thêm dưa leo, ăn kèm trứng vịt muối là xong."

Một tràng này thành công khơi dậy cảm giác thèm ăn của Lâm Hướng Du. Cậu dựa vào lòng Thịnh Dã, khẽ "ừ" một tiếng.

Thịnh Dã nhận được chỉ thị, phấn chấn đứng dậy, trước khi đi còn cúi xuống hôn thật mạnh lên trán Lâm Hướng Du.

Bếp ở tầng một.

Lâm Hướng Du không nghe rõ động tĩnh nhưng không bao lâu sau, cậu đã ngửi thấy mùi cháo gạo thơm phức.

Rất nhanh, Thịnh Dã đã bưng khay bước vào.

Thấy Lâm Hướng Du tựa đầu giường ngẩn người, Thịnh Dã đặt khay lên tủ đầu giường, bưng bát cháo lên, cầm thìa múc một thìa, cẩn thận thổi nguội, vô cùng tự nhiên đưa về phía miệng Lâm Hướng Du.

"Nào, ăn lúc còn nóng."

Lâm Hướng Du nhìn chiếc thìa đưa tới bên môi, khựng lại một chút, bất đắc dĩ nghiêng đầu: "Em tự ăn được."

Cậu vươn tay, nhận lấy bát với thìa từ tay Thịnh Dã.

Không đút được người, trên mặt Thịnh Dã thoáng hiện một chút thất vọng nho nhỏ nhưng rất nhanh lại phấn chấn trở lại. Anh cười hì hì hai tiếng, tự bưng bát của mình, ngồi trên ghế cạnh giường, vừa ăn vừa chăm chú nhìn Lâm Hướng Du từng thìa từng thìa ăn cháo, nghiêm túc đến mức như đang thưởng thức cảnh đẹp tuyệt thế.

Ngày hôm đó, hai người đều không ra ngoài, chỉ ở nhà tiêu tốn trọn một ngày.

Lâm Hướng Du nằm trên ghế dài ở phòng khách tầng một đọc sách. Thịnh Dã cũng kéo một chiếc ghế ngồi bên cạnh, ôm điện thoại nghiên cứu thực đơn.

Hiếm khi rảnh rỗi như vậy, tối nay phải làm bữa tối cho đàng hoàng mới được!

Buổi chiều, nước trong ấm trà được thêm một lần nữa.

Nhìn hoa nguyệt quý trong sân lay động theo gió, Thịnh Dã chợt nhớ ra điều gì đó, nghiêng đầu nói với Lâm Hướng Du: "À đúng rồi. A Du, căn hộ nhỏ trong thành phố mà anh từng nói với em vừa trang trí đơn giản xong, mùi chắc cũng bay gần hết rồi."

Anh dừng lại một chút, trong mắt mang theo mong đợi: "Em... có muốn hôm nào rảnh đi xem không? Sau này nếu chúng ta lên thành phố làm việc, hoặc muốn đổi chỗ ở một thời gian thì có thể qua đó."

Lâm Hướng Du đặt cuốn sách xuống, nhìn Thịnh Dã. Chìa khóa căn nhà đó, cậu vẫn còn để trong ngăn tủ đầu giường, không ngờ lại trang trí nhanh như vậy.

Cậu gật đầu: "Được."

Thịnh Dã cười rạng rỡ, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về chi tiết trang trí: "Anh không làm cầu kỳ, chỉ sơn tường trắng, lát sàn gỗ. Đồ nội thất đều chọn gỗ nguyên khối, cơ bản mua theo kiểu ở đây. Nhà không lớn, chắc chắn không thoải mái bằng nhà của em nhưng ở tạm chắc cũng ổn."

----

Ngày hôm sau, hai người lái xe lên thành phố.

Căn hộ của Thịnh Dã nằm trong một khu dân cư rất yên tĩnh.

Đúng như lời anh nói, căn hộ được trang trí vô cùng đơn giản, thậm chí còn có phần mộc mạc nhưng sạch sẽ gọn gàng, ánh sáng rất tốt, chỉ thiếu đi chút hơi thở sinh hoạt.

"Thế nào? Ổn không?" Thịnh Dã hỏi, có chút căng thẳng.

Lâm Hướng Du nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên chiếc ghế nằm ngoài ban công, gật đầu: "Rất tốt. Đợi khi nào cả hai chúng ta đều rảnh, có thể tới đây ở một thời gian."

"Được, nghe em!"

Hai người xem xong nhà, thời gian vẫn còn sớm.

Lâm Hướng Du nghĩ nghĩ, nói: "Đi với em đến một nơi."

Thịnh Dã hơi khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Lâm Hướng Du lên xe.