Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 73

Đêm hè, gió nhẹ khẽ lướt qua, mang theo mùi pháo hoa còn chưa tan hết, xen lẫn hương hoa thoang thoảng.

Dưới bóng cây, tay Thịnh Dã siết chặt eo Lâm Hướng Du, như thể muốn hòa cả người đối phương vào trong cơ thể mình.

Ban đầu, Lâm Hướng Du bị nụ hôn ấy làm cho sững lại trong chốc lát, ngón tay theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo trước ngực Thịnh Dã. Cuối cùng, cậu vẫn khẽ nhắm mắt, vụng về đáp lại.

Mãi đến khi từ xa truyền tới vài tiếng chó sủa, Thịnh Dã mới bừng tỉnh, lưu luyến buông ra. Trán anh vẫn tựa lên trán Lâm Hướng Du, hơi thở quấn quýt, thân mật đến mức không còn khe hở.

Cả hai đều không nói gì.

Trong màn đêm yên tĩnh, cả hai chỉ còn nghe rõ tiếng tim đập dồn dập của nhau.

Đột nhiên, Thịnh Dã đưa tay lên, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua khóe môi Lâm Hướng Du, khàn giọng nói: "Chúng ta về nhà thôi."

"Ừm."

Ngay sau đó, Thịnh Dã nắm tay Lâm Hướng Du tiếp tục đi về phía trước. Lần này, bước chân của anh rõ ràng nhanh hơn rất nhiều.

Trên đường về, trong xe yên tĩnh khác thường.

Thịnh Dã chăm chú lái xe, đường cằm lại căng chặt cùng những cái liếc nhìn về phía Lâm Hướng Du theo bản năng vẫn để lộ nội tâm hoàn toàn không bình tĩnh của anh.

Còn Lâm Hướng Du vẫn nhìn cảnh đêm vụt nhanh ngoài cửa sổ, ngón tay vô thức v**t v* dây an toàn, vành tai đỏ ửng.

Trở lại căn nhà quen thuộc, cổng nhà vừa đóng lại, dường như cả thế giới ồn ào đều bị chặn bên ngoài, chỉ còn lại sự mập mờ lặng lẽ.

Quá trình rửa mặt đánh răng ngày hôm đó trở nên vội vàng một cách khác thường. Tiếng nước chảy vang lên, như thể đang vọng lại trong lòng hai người, thúc đẩy một loại căng thẳng khó gọi tên.

Khi cả hai cuối cùng cũng nằm lên giường đã là đêm khuya.

Trong phòng yên ắng, chỉ có tiếng côn trùng mơ hồ ngoài cửa sổ vọng vào.

Trong bóng tối, mọi giác quan đều bị phóng đại vô hạn. Thân thể áp sát, có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể của đối phương cao hơn bình thường cùng với những phản ứng trung thực, không thể kiểm soát ở một vài nơi.

Dưới tác động của bầu không khí cuồng nhiệt ngày hội và nụ hôn sâu kia, thứ khát khao kín đáo ấy trở nên mãnh liệt đến khó nhịn.

Thịnh Dã xoay người, đối mặt với Lâm Hướng Du, tay đặt lên eo cậu, đầu vùi vào sau cổ cậu, thì thầm: "A Du..."

Hơi thở nóng rực của anh liên tục phả lên sau cổ khiến Lâm Hướng Du bất giác rụt lại, cả người vẫn bị ôm trọn trong lồng ngực anh.

"A Du." Thịnh Dã lại gọi một tiếng, lần này mang theo ý dò hỏi. Cánh tay vòng quanh eo Lâm Hướng Du khẽ siết lại, nơi nóng bỏng kia như có như không cọ qua bắp đùi cậu, ý đồ cực kỳ rõ ràng.

Cả người Lâm Hướng Du lập tức căng cứng trong chớp mắt.

Trong bóng tối, cậu không nhìn rõ biểu cảm của Thịnh Dã, chỉ cảm nhận được nhiệt độ gần như muốn thiêu đốt cùng những khối cơ căng chặt.

Đều là người trưởng thành, h*m m**n vốn là bản năng, làm cũng không có gì.

Lâm Hướng Du nghĩ vậy.

Cậu trầm mặc, không đẩy ra, cũng không đáp lại nhưng sự im lặng này chẳng khác nào một lời ngầm đồng ý.

Thịnh Dã như được cổ vũ, hít sâu một hơi, không do dự nữa. Bàn tay có lớp chai mỏng run nhẹ, chui vào vạt áo ngủ của Lâm Hướng Du, chạm lên làn da mịn màng.

Xúc cảm ấy khiến cả hai đồng thời run lên.

Lâm Hướng Du theo bản năng nắm lấy cánh tay Thịnh Dã. Vài giây sau, lực ở đầu ngón tay cậu mới dần thả lỏng, thậm chí còn lặng lẽ dịch người, tiến gần hơn vào vòng tay anh.

Cảm nhận được động tác rất nhỏ ấy, Thịnh Dã không còn kiềm chế nữa. Anh xoay người, nửa đè lên người Lâm Hướng Du, cúi đầu hôn lấy cậu lần nữa.

So với nụ hôn ở ven đường ban nãy, nụ hôn này sâu hơn, triền miên hơn, mang theo sự thăm dò cùng khát vọng.

Bàn tay anh bắt đầu vụng về mà nhiệt tình du tẩu trên cơ thể Lâm Hướng Du, trúc trắc trêu chọc từng tấc da thịt nhạy cảm đó.

Dưới những cái v**t v* không có quy luật nhưng đầy lực đạo cùng những nụ hôn của Thịnh Dã, cơ thể Lâm Hướng Du dần phản bội lại lý trí. Cậu đưa tay vòng qua cổ anh, các ngón tay c*m v** mái tóc cứng rắn của anh, ngửa đầu đón nhận; thỉnh thoảng trong cổ họng tràn ra một hai tiếng rên khẽ bị đè nén, mang theo âm mũi.

Hơi thở của Thịnh Dã ngày càng nặng. Anh mơ hồ gọi một tiếng "A Du", bàn tay vốn đặt trên ngực Lâm Hướng Du dần trượt xuống dưới.

Mọi chuyện tiếp theo diễn ra thuận theo lẽ tự nhiên.

Dưới sự che chở của bóng tối, tiếng th* d*c và những âm thanh r*n r* bị kìm nén đan xen vào nhau. Mồ hôi làm ướt tóc mai, nhiệt độ cơ thể hòa quyện, trong không khí tràn ngập mùi vị nồng đậm của xúc cảm.

Họ vụng về lấy lòng đối phương.

Khi cơn sóng cuối cùng qua đi, Lâm Hướng Du rốt cuộc buông lỏng tay, đến nhấc ngón tay lên cũng không còn sức nữa.

Thịnh Dã vẫn ôm chặt lấy cậu, một tay nhẹ nhàng v**t v* lưng cậu, thỉnh thoảng hôn nhẹ lên trán.

Lâm Hướng Du vùi mặt trong hõm cổ đẫm mồ hôi của Thịnh Dã, không nói gì, chỉ rúc sâu hơn vào lồng ngực anh, tìm một tư thế thoải mái hơn.

Suy nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ của cậu là còn chưa đi đến bước cuối cùng mà cậu đã không chịu nổi rồi, vậy thì, tạm thời đừng làm nữa vậy.

Thịnh Dã hoàn toàn không hay biết.

Sau khi nhận ra Lâm Hướng Du sắp ngủ, anh đứng dậy vào nhà vệ sinh, rửa sạch bản thân trước mới lau người cho cậu; thay toàn bộ ga gối sạch sẽ, sau đó mới quay lại ôm cậu ngủ.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ngoài cửa sổ vừa ló rạng, Thịnh Dã đã tỉnh. Nhìn Lâm Hướng Du vẫn ngủ say trong vòng tay mình, môi còn hơi đỏ, cổ áo ngủ lờ mờ lộ ra vài vết hồng nhạt, trong lòng anh tràn đầy cảm giác thỏa mãn.

Anh cực kỳ cẩn thận buông tay ra, sợ đánh thức cậu, nhẹ nhàng xuống giường rửa mặt đánh răng, rồi chui vào bếp.

Trong nồi đang nấu cháo kê.

Thịnh Dã xoay người ra vườn rau hái mấy cây hành, chuẩn bị làm bánh trứng thịt hun khói rắc hành. Thấy trong tủ lạnh còn thịt băm, anh lại làm thêm một chảo bánh chẻo áp chảo.

Chuẩn bị xong bữa sáng, Thịnh Dã quay lại phòng ngủ.

Lâm Hướng Du vẫn đang ngủ.

Anh ngồi xổm bên giường nhìn rất lâu, cuối cùng không nhịn được cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu.

Lông mi Lâm Hướng Du run nhẹ. Khi mở mắt, ánh nhìn vẫn còn mơ màng.

"Bữa sáng để trong nồi giữ ấm rồi." Giọng Thịnh Dã hạ thấp: "Anh phải ra ngoài làm việc. Em tỉnh dậy nhớ ăn đó."

"Ừm..." Lâm Hướng Du mơ hồ đáp, lại nhắm mắt, khóe môi khẽ cong lên.

Thịnh Dã hài lòng đứng dậy, mở cửa rời đi.

----

Không nghỉ ngơi thêm mấy ngày, quán trà lại mở cửa buôn bán.

Cuối tháng bảy, hoa sen ngoài cửa tàn đi không ít, đài sen dần nhiều hơn.

Lâm Hướng Du tặng một ít cho họ hàng bạn bè, phần còn lại dùng để biếu khách đến uống trà.

Quán ăn với homestay Thịnh gia vẫn buôn bán như thường, không phải dịp lễ nên khách du lịch ít hơn nhiều.

Thịnh Dã gần như không ở quán ăn nữa, toàn bộ tâm trí đặt vào trang trại. Phần lớn công việc có người làm lo, thỉnh thoảng anh vẫn có thể rảnh tay.

Sáng hôm đó, cả hai đều rảnh rỗi.

Nghĩ đến lần trước đi câu cá không thành, hai người ăn ý thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài.

Hôm nay thời tiết rất đẹp.

Mặt hồ chứa nước rộng mở, sóng xanh lấp lánh. Trời xanh mây trắng phản chiếu cùng dãy núi xanh phía xa, phong cảnh cực kỳ dễ chịu.

Thịnh Dã rõ ràng là khách quen ở nơi này, dẫn Lâm Hướng Du theo đường cũ đến một khúc cua gần hạ lưu, vừa râm mát vừa thuận tiện.

Anh nhanh nhẹn mở hai chiếc ghế gấp nhỏ, lấy cần câu ra, móc mồi, chỉnh phao, quăng dây, động tác thuần thục liền mạch.

"Chỗ này nước sâu, dưới có khe đá, cá thích trốn ở đây lắm." Anh vừa làm vừa giải thích, xong xuôi thì đưa cần câu đã chuẩn bị xong cho Lâm Hướng Du: "Nào, em thử đi."

Lần đầu đi câu cá, Lâm Hướng Du cầm cần câu có chút căng thẳng, hỏi: "Có khi nào cả buổi sáng em không câu được con nào không?"

Thịnh Dã chắc chắn nói: "Không đâu. Người mới có quà tân thủ, chắc chắn câu được."

Lâm Hướng Du tin, ngồi yên trên ghế nhỏ của mình, mắt không rời chiếc phao đang khẽ lay động theo gió.

Thịnh Dã cầm cần câu, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Hướng Du, trong lòng còn vương vấn chuyện khác nên hôm nay anh trầm mặc hơn thường ngà. Myãi đến khi thấy phao của Lâm Hướng Du động đậy, anh mới hoàn hồn.

Thịnh Dã còn căng thẳng hơn cả Lâm Hướng Du, hạ giọng nói: "Có cá chạm mồi rồi. Giữ chắc, đừng vội."

Lâm Hướng Du nín thở, kiên nhẫn chờ thêm một lúc mới nhanh tay giật cần. Nhìn con cá trích nhảy nhót trên lưỡi câu, cậu vui mừng không thôi: "To quá!"

Thịnh Dã đã sẵn sàng giúp gỡ, nghiêm túc khen ngợi: "Giỏi lắm! Anh còn chưa câu được con to thế này bao giờ. Trưa nay hầm canh cá trích cho em, béo thế này chắc chắn ngon."

"Ừm, phải cho thêm đậu hũ."

Sau đó hai người ngồi thêm nửa tiếng, nhìn mặt nước vẫn yên ả, cuối cùng xách theo duy nhất con cá ấy về nhà.

Buổi trưa, quả nhiên canh cá trích rất ngon. Nước canh trắng sữa, vị tươi ngọt.

Có lẽ vì là cá tự tay câu được, Lâm Hướng Du uống liền ba bát mới chịu đặt bát xuống.

Ăn xong, lúc dọn bát đũa, Thịnh Dã như vô tình mở miệng: "Chiều nay anh phải qua trang trại xem chút, đến lúc đàn cừu phải diệt ký sinh trùng rồi."

Anh dừng một chút, nhịp tim đập nhanh hơn, cố gắng để giọng nói của mình nghe thật tự nhiên: "Năm nay cỏ mọc rất tốt, một mảng lớn, phong cảnh cũng đẹp. Em... có muốn đi cùng xem không?"

Anh vốn định nói đồng cỏ có trồng hoa, lại sợ nói ra sẽ mất bất ngờ, đành nuốt xuống, càng nghĩ càng lo. Nhỡ Lâm Hướng Du lười không muốn đi thì sao?

Nghĩ đến đó, lòng bàn tay anh đã bắt đầu đổ mồ hôi.

Lâm Hướng Du nhớ Thịnh Dã từng nhắc rất nhiều lần về trang trại đó, trên sườn núi ngoài trấn, cậu vẫn chưa từng tới. Thấy ánh mắt mong đợi của anh, cậu gần như không do dự, vừa lau bàn vừa gật đầu: "Được, chiều nay em cũng không có việc gì."

Thịnh Dã sững sờ một chút, niềm vui lớn ập tới, suýt nữa không kiểm soát được biểu cảm. Anh vội cúi đầu che giấu, giọng nói lại lộ rõ sự phấn khởi: "Được, vậy anh đi chuẩn bị nước với đồ ăn. Chiều còn hơi nắng, anh mang cả dù theo."

Nhìn bộ dạng vui mừng không giấu được ấy, trong lòng Lâm Hướng Du vừa buồn cười vừa mềm đi, đáy mắt cũng lướt qua một tia chờ mong.

Tầm giữa chiều, nắng vừa phải. Thịnh Dã lái xe địa hình, chở Lâm Hướng Du ra ngoài trấn.

Chẳng bao lâu sau, cảnh sắc ngoài cửa xe dần trở nên thoáng đãng. Trời xanh mây trắng, núi non xa xa, không khí cũng trong lành hơn hẳn.

Khi xe leo lên một con dốc thoải, dừng bên cạnh một mảnh đồng cỏ bằng phẳng, trong mắt Lâm Hướng Du hiện lên vẻ kinh diễm.

Trước mắt là một vùng đồng cỏ xanh mướt rộng lớn. Dưới ánh mặt trời, những lớp cỏ nhấp nhô như sóng xanh. Giữa làn sóng ấy, hoa dại đủ màu trắng, vàng, tím... lấp lánh nở rộ, trải thành một biển hoa rực rỡ, kéo dài đến tận bìa rừng xa xa.

Phía xa, lác đác vài chục con cừu giống như những đám mây rơi xuống thảo nguyên, thong dong tự tại.

Trong lòng Lâm Hướng Du dấy lên chút nghi hoặc. Trang trại nuôi cừu sao lại trồng nhiều hoa như vậy?

Nghĩ mãi không ra, cậu đành gác lại.

"Nơi này đẹp thật." Lâm Hướng Du mở cửa xe bước xuống, hít sâu một hơi mùi cỏ xanh và hoa dại. Mày mắt giãn ra, không kìm được bước lên trước vài bước, muốn nhìn rõ hơn.

Thịnh Dã theo sau, nhìn mái tóc Lâm Hướng Du bị gió thổi bay nhẹ, nói: "Em cứ đi xem trước đi. Anh qua bên kia xem đàn cừu một chút, sẽ quay lại ngay."

"Ừm." Lâm Hướng Du quay đầu đáp: "Anh đi đi, xong rồi qua đây."

Nhìn Thịnh Dã rời đi, Lâm Hướng Du quan sát xung quanh, thong thả đi về phía bãi cỏ rậm rạp nhất. Mới đi được vài bước, cậu đã phát hiện những dấu vết khác thường trên đồng cỏ.

Ở đó, dường như cỏ được tỉa tót cẩn thận, tạo thành một lối đi mờ mờ. Bên cạnh còn có một tấm bảng gỗ nhỏ, chỉ là đứng xa nên cậu không nhìn rõ trên đó viết gì.

Nghi hoặc trong lòng càng lớn hơn, Lâm Hướng Du nghĩ nghĩ, vẫn tiếp tục đi tới.

Chưa đi xa, lại thấy bên cạnh có một bụi hoa nhỏ màu tím nhạt rất tươi tốt. Cậu cúi xuống nhìn kỹ, càng nhìn càng thấy giống hình một mũi tên.

Theo hướng mũi tên đó đi tiếp, lại là một mũi tên nữa. Lần này nó được tạo bằng hoa màu vàng nhạt, trên cánh hoa còn quấn một dải ruy băng.

Trong lòng Lâm Hướng Du mơ hồ nhận ra gì đó, nhịp tim không tự chủ đập nhanh hơn.