Buổi chiều hơn ba giờ, Mục Minh Húc kéo rương hành lý, hớt hải chạy tới, vừa thấy mặt đã ôm chầm lấy Lâm Hướng Du một cái thật chặt: "Lâu rồi không gặp! Sao sắc mặt cậu hồng hào hơn thế này?! Không đi làm đúng là tốt thật. Không đúng, phải nói là yêu đương đúng là tốt thật."
Mấy câu chào hỏi mà Lâm Hướng Du đã chuẩn bị sẵn lập tức bị hắn cắt ngang, đành đưa tay nhận lấy hành lý, nghiêng người nhường lối: "Đi thôi, dẫn cậu đi xem nhà tôi."
Mục Minh Húc cười hề hề, khoác vai cậu: "Ngại cái gì chứ! Nói cho tôi nghe đi, hai người quen nhau kiểu gì thế? Trước đây tôi cứ tưởng cậu không thích ai cả, không ngờ hóa ra là thích nam. Cậu đúng là không đủ nghĩa khí nha! Vậy mà không nói với tôi..."
Nói được nửa chừng, hắn liếc thấy tay mình đang đặt trên vai Lâm Hướng Du, liền lặng lẽ rút về, hơi ngơ ngác hỏi: "Vậy giờ tôi có cần giữ khoảng cách với cậu không? Bạn trai cậu có ghen không?"
Lâm Hướng Du đã không buồn nói nữa, quay đầu nhìn hắn với vẻ mặt bình tĩnh: "Vừa phải thôi."
Mục Minh Húc lập tức giơ hai tay đầu hàng: "Cậu biết rồi đó, tôi hiếu kỳ mà, với cả cậu nói với tôi qua loa quá. Lần trước gặp còn thấy cậu u sầu như goá phụ, kết quả chưa được mấy ngày đã bảo thoát ế, hỏi kỹ lại không nói. Ai chịu cho nổi chứ? Tôi đâu phải ninja rùa."
Bị hỏi tới mức không tránh được, Lâm Hướng Du đành tóm tắt ngắn gọn quá trình mình ở bên Thịnh Dã.
Mục Minh Húc nghe tới say sưa, thở dài: "Đây chính là tình yêu sao? Sao tôi vẫn chưa tìm được đối tượng chứ~"
Mục Minh Húc càng nói càng buồn bực. Ngày nào cũng đi làm tăng ca, xung quanh chỉ có đồng nghiệp với đồng nghiệp, lấy đâu ra cơ hội gặp được người làm mình rung động.
Thấy hắn ngơ ngác như vậy, Lâm Hướng Du thở phào nhẹ nhõm, xem ra không bị truy hỏi tiếp nữa.
Nhưng vừa bước vào sân, Mục Minh Húc lại sống lại.
"Wow!" Hắn kêu lên: "Sân nhà cậu nhìn ngoài đời còn đẹp gấp trăm lần trong ảnh! Nhiều hoa vậy, cậu trồng hết à? đỉnh vậy! Cái cây cẩm tú cầu kia to thật."
"Ừ, xem mấy video hướng dẫn thôi." Giọng Lâm Hướng Du rất bình thản nhưng trong mắt lại có chút ý cười dịu dàng. Cậu chỉ ra ngoài cổng: "Cái hồ sen ngoài kia trước đây là ruộng lúa, mới sửa năm nay."
Mục Minh Húc dừng bước, nghiêm túc đề nghị: "Anh Du à, tối nay chúng ta ăn ở ngoài đó được không? Ăn cơm bên hồ sen, nghĩ thôi đã thấy có không khí rồi!"
Lâm Hướng Du cười gật đầu: "Được, muốn ăn ở đâu cũng tùy cậu. Đi lên lầu trước cất đồ, lát nữa lại xuống dạo."
"Đi liền đi liền!"
Hai người cùng lên lầu hai.
Lâm Hướng Du đẩy cửa phòng cho khách: "Phòng này là phòng cho khách, đồ đạc tôi mới thay hết rồi. Mấy ngày này cậu ở đây đi."
Mục Minh Húc ló đầu vào nhìn, tấm tắc khen: "Anh Du à, cậu đúng là anh ruột của tôi. Có cả bình cắm hoa nữa, hoa sen nở to ghê. Tôi thấy tôi có thể ở đây dưỡng già đó."
Lâm Hướng Du giúp hắn đặt hành lý vào trong, không quay đầu lại, chỉ nói: "Vậy nhớ tới đúng hẹn."
Thu xếp xong, cậu lại dẫn Mục Minh Húc xuống sân.
Nắng sau buổi trưa hơi gắt nhưng dưới mái hiên lại khá mát.
Trên bàn đặt sẵn một bình trà lạnh, Mục Minh Húc uống liền mấy ngụm lớn mới bắt đầu rảnh rỗi quan sát xung quanh.
Sân không lớn nhưng hơn chục chậu hoa được bày xen kẽ rất có ý tứ, trong mỗi chậu đều là những loại hoa cỏ khác nhau. Cây đào còn treo mấy trái đào hồng phấn, nhìn là thấy mọng nước.
Mục Minh Húc quay đầu, thấy Lâm Hướng Du đã rửa sẵn mấy trái, sau đó chỉ chỉ đi đâu đó. Hắn cười một tiếng, cảm thấy mỹ mãn tiếp tục đi dạo.
Chẳng mấy chốc đã đi tới vườn rau bên cạnh.
Giữa hè, vườn trồng rất nhiều loại như dưa leo, mướp, đậu que leo giàn, hành lá, rau thơm, hẹ, ớt xanh; ven tường còn có cả cà chua với cà tím.
Tiếng cảm thán của Mục Minh Húc vang lên không ngừng: "Ghê thật! Tự cung tự cấp luôn rồi."
Không biết từ lúc nào, Lâm Hướng Du đã đứng bên cạnh: "Tôi trồng với Thịnh Dã đấy. Tôi trồng hoa thì được, chứ trồng rau không giỏi lắm."
Mục Minh Húc vỗ vai cậu: "Đừng khiêm tốn, tôi thấy cái vẻ đắc ý của cậu rồi."
Lâm Hướng Du gạt tay hắn ra, xoay người mở cửa.
Tiếng xe máy vừa tắt, nghe là biết Thịnh Dã đã về.
Quả nhiên vừa mở cửa, Thịnh Dã đã xách mấy túi lớn túi nhỏ đứng bên ngoài: "Hôm nay nắng như này, sao em lại đứng ngoài này? Có một mình em à? Bạn em đâu?"
Thịnh Dã vừa mua đồ ăn về, thấy Lâm Hướng Du là hỏi liền một tràng, chưa kịp nghe trả lời đã thấy Mục Minh Húc đi ra. Anh lập tức giơ tay chào, rất nhiệt tình chào hỏi: "Chào cậu, tôi là bạn trai của A Du, Thịnh Dã. Đường xa vất vả rồi."
Mục Minh Húc bước lên bắt chuyện: "Chào anh, tôita là Mục Minh Húc, bạn của anh Du."
Hai người đều hướng ngoại, lại có Lâm Hướng Du làm cầu nối, rất nhanh đã nói chuyện rôm rả, uống trà lạnh mà như uống rượu, ai nấy đều có chút hăng.
Không lâu sau, Thịnh Dã giơ túi đồ ăn lên: "Hai người nói chuyện đi. Tôi vào nấu cơm, tối nay mình uống cho đã."
Lâm Hướng Du đứng dậy: "Em vào phụ anh."
"Không cần." Thịnh Dã vội xua tay, ấn cậu ngồi xuống: "Em cứ ngồi nói chuyện với Minh Húc đi, bếp núc giao cho anh."
Nói xong, anh xách đồ vào bếp, nhanh nhẹn thắt tạp dề.
Chẳng mấy chốc đã nghe tiếng nước chảy.
Lâm Hướng Du đành ngồi lại, tiếp tục uống trà với Mục Minh Húc.
Sau tiếng nước là tiếng bát đĩa va chạm cùng tiếng dầu sôi xèo xèo, mùi thơm dần lan ra.
Mục Minh Húc nhìn về phía bếp, lại nhìn Lâm Hướng Du đang yên tĩnh uống trà bên cạnh, không nhịn được huých khuỷu tay cậu, hạ giọng trêu: "Anh Du à, đây là chuyện cả đời của cậu đó, thật sự không thể nói thêm cho tôi chút chi tiết sao?"
Lâm Hướng Du nhấp một ngụm trà, đáy mắt lóe lên ý cười: "Thật sự không có gì để nói, cứ vậy thôi."
"Tch!" Mục Minh Húc lắc đầu: "Không nói thì thôi~"
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lại hướng về bếp, nhìn bóng lưng Thịnh Dã bận rộn nhưng vẫn đâu vào đấy, ngữ khí nghiêm túc hơn: "Nhưng nhìn anh ta như vậy là thật lòng đối xử tốt với cậu. Biết nấu ăn, ánh mắt lúc nào cũng dính trên người cậu, là kiểu người sống rất vững vàng. Cậu tìm được người như vậy, tôi cũng yên tâm rồi."
Nghe bạn thân nói vậy, ánh mắt Lâm Hướng Du cũng vô thức hướng về phía bếp.
Qua khung cửa sổ mở hé, có thể thấy Thịnh Dã đang xoay quanh bếp, trán lấm tấm mồ hôi, thần sắc chuyên chú. Hai bếp cùng hầm đồ mà anh vẫn thong thả, không hề rối.
Quả thật là rất tốt.
Lâm Hướng Du nghiêng đầu nhìn Mục Minh Húc, hơi kỳ quái: "Câu vừa rồi của cậu nghe giống lời bà nội tôi nói lắm. Có phải cậu đang chiếm tiện nghi của tôi không đấy?"
Mục Minh Húc câm nín. Trời đất làm chứng, hắn thật sự không nghĩ tới đoạn đó, nhưng nếu Lâm Hướng Du đã hỏi như vậy...
Giây sau, hắn dựa lưng vào ghế, hơi khom người, vuốt bộ râu không tồn tại: "Khụ khụ! Tiểu Du à..."
Lâm Hướng Du lặng lẽ liếc hắn một cái: "Cậu ngồi đó một lát đi, tôi vào giúp nấu cơm." Dù không giúp được gì nhiều nhưng ít ra cũng có thể động viên tinh thần.
Rất nhanh, Thịnh Dã đã bày ra sáu món một canh. Có bò nạm cà chua như hôm qua đã nói, cá hấp, bún thịt gói lá sen, thịt băm sốt đỏ, gà hầm tam thất, gà xào cay, dưa leo trộn.
Màu sắc, mùi vị lẫn mùi hương đều đủ cả.
Rượu là loại rượu tự ủ ở chợ, bán chạy nhất trong trấn.
Tửu lượng của Lâm Hướng Du ở mức bình thường, ngày thường cậu hay uống vang hơn, hôm nay cũng uống không ít.
Ba người vừa ăn vừa trò chuyện, không khí náo nhiệt đến mức cả hồ sen rộng như vậy cũng không thấy bóng một con chim nào.
Thịnh Dã cùng Mục Minh Húc có cảm giác hận đã gặp nhau quá muộn, nói chuyện rất hợp, mười câu thì tám câu đều xoay quanh Lâm Hướng Du.
Ăn xong, Thịnh Dã lại dựng lò nướng BBQ trong sân.
Than cháy lách tách, mùi thịt lan khắp nơi, ba người lại uống thêm một vòng bia.
Tới khi trời tối hẳn, Mục Minh Húc lái xe cả ngày đã buồn ngủ không chịu nổi, đành về phòng nghỉ trước.
Lâm Hướng Du cùng Thịnh Dã dọn dẹp sân, mang lò nướng cất vào nhà kho, đồ ăn còn lại đều cho vào tủ lạnh. Hai người đứng trong bếp, trên người còn vương mùi than và đồ nướng.
Lâm Hướng Du nói: "Chúng ta cũng ngủ thôi."
Thịnh Dã vươn vai, hoạt động cánh tay, tiện thể ôm vai cậu: "Đi, mai ngủ nướng một chút."
Lên lầu, Thịnh Dã theo thói quen định rẽ về phòng cho khách lấy đồ tắm. Đi được một bước, anh bỗng khựng lại, vỗ trán, chợt tỉnh ra, quay đầu nhìn Lâm Hướng Du đang đứng phía sau. Trong mắt anh là vẻ ngơ ngác vừa phản ứng kịp, kèm theo một chút căng thẳng.
Hôm nay là ngày họ thật sự ngủ chung.
Lâm Hướng Du hơi mệt, chậm hơn một nhịp, không để ý động tác của anh, chỉ thấy anh dừng lại thì đẩy nhẹ: "Đi ngủ thôi. Đồ tắm của anh, em để trên giường rồi."
Thịnh Dã hít sâu một hơi tự trấn an, mới đưa tay mở cửa phòng Lâm Hướng Du, cảm giác như đang mở hộp Pandora, không liều là không được.
Tới khi Lâm Hướng Du rửa mặt đánh răng xong, mặc áo ngủ đi ra, cảm giác căng thẳng của Thịnh Dã không những không giảm mà còn tăng lên.
Anh cứng đờ đi vào phòng tắm. Trong phòng vẫn còn hơi nước, không gian nhỏ hẹp tràn ngập mùi hương của Lâm Hướng Du, anh cũng không rõ mình tắm xong kiểu gì.
Ra ngoài, trong phòng chỉ còn một ngọn đèn đầu giường mờ ấm. Thịnh Dã mặc áo ba lỗ với quần đùi, đứng bên giường, tay chân vẫn luống cuống.
"Cái đó, nếu anh ngáy hay giật chăn, em cứ đá anh đi." Thịnh Dã lẩm bẩm, cẩn thận nằm xuống mép giường, muốn lại gần cậu mà không dám.
Lâm Hướng Du đã dựa đầu giường chờ anh từ lâu. Nghe vậy, cậu nhìn anh một cái, không nói gì, chỉ đặt quyển sách trong tay lên tủ đầu giường. Lúc này, cuốn truyện tranh kia cũng đang nằm yên trong ngăn kéo tủ đầu giường bên phía cậu.
"Ngủ đi." Lâm Hướng Du nói khẽ, đưa tay tắt đèn.
Tách một tiếng, căn phòng chìm vào bóng tối. Ánh trăng xuyên qua khe rèm, rơi xuống một mảng sáng mờ nhạt.
Trong bóng tối, các giác quan của con người sẽ trở nên nhạy bén hơn.
Thịnh Dã nghe rất rõ nhịp thở đều đều của Lâm Hướng Du, ngửi thấy mùi hương gần trong gang tấc của cậu. Cơ thể anh vẫn căng chặt, chỉ có bàn tay là khẽ động như muốn thử chạm.
Bỗng một bàn tay hơi mát nhẹ nhàng chạm vào cánh tay căng cứng của anh, trượt xuống, nắm lấy tay anh.
"Chăn không to, anh còn lùi nữa là không đắp được đâu."
Mặt Thịnh Dã lập tức đỏ bừng, may mà trong tối không ai thấy. Anh ngượng ngùng "ừ" một tiếng, cố thả lỏng, dịch lại gần phía Lâm Hướng Du.
Một lát sau, anh cảm nhận được Lâm Hướng Du cũng điều chỉnh tư thế, dường như quay mặt về phía mình.
Hơi thở hai người đan xen trong không gian chật hẹp, ấm áp mà mập mờ.
Thịnh Dã lấy hết can đảm, đưa tay còn lại ôm lấy Lâm Hướng Du, đầu còn vô thức cọ nhẹ vào cổ vai cậu.
Cơ thể Lâm Hướng Du khẽ cứng lại nhưng không đẩy ra. Cái ôm của Thịnh Dã rất ấm áp chắc chắn, mang theo mùi sữa tắm sạch sẽ sau khi tắm, còn phảng phất hơi nước, bao trùm lấy cậu.
Trong bóng tối, Lâm Hướng Du chớp mắt không tiếng động, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế để nằm trong lòng Thịnh Dã thoải mái hơn, nhắm mắt lại.
Cảm nhận được sự thả lỏng của cậu, tinh thần vẫn căng của Thịnh Dã cũng dần dịu xuống. Suy nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ của anh là hy vọng sáng mai phản ứng ở chỗ nào đó đừng quá dữ dội, hoặc ít nhất là đừng để Lâm Hướng Du phát hiện ra.