Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 60

Lâm Hướng Du không nói gì, chỉ lắc đầu, hơi cúi người về phía trước, nhẹ nhàng đặt trán mình lên trán Thịnh Dã, nhắm mắt lại.

"Thịnh Dã..." Giọng cậu rất khẽ, nghe hơi nghèn nghẹn, lại mang theo một chút mềm mại: "Cảm ơn anh."

Cảm ơn anh đã kiên định chọn em, cũng cảm ơn anh vì đã yêu em.

Thịnh Dã sửng sốt một chút, nỗi kích động cùng hưng phấn trong lòng chậm rãi lắng xuống. Không hiểu vì sao, anh luôn cảm thấy cảm xúc của Lâm Hướng Du có chút trầm.

Anh đưa tay lên, vụng về khẽ lau khóe mắt Lâm Hướng Du, rất lâu sau mới hạ giọng hỏi: "Có đói không? Hôm nay anh hầm canh, là món em thích đó. Uống một chút nhé?"

Thật ra Lâm Hướng Du không đói nhưng ai bảo người yêu mỗi lần an ủi cậu chỉ có mỗi một cách này đâu. Vì thế cậu vẫn rầu rĩ gật đầu: "Được, mình uống cùng nhau."

Hôm nay là canh gà ác hầm hoàng kỳ đảng sâm. Ngoài mùi thơm của gà, còn có hương thanh nhã đặc trưng của dược liệu, thêm táo đỏ và kỷ tử. Hương vị hòa quyện hoàn hảo, uống rất ngon, vô cùng hợp khẩu vị của Lâm Hướng Du.

Ăn tối xong, Lâm Hướng Du không tránh khỏi việc... rất mệt.

Thịnh Dã dọn dẹp bát đũa xong quay lại, thấy người yêu vừa rồi tâm trạng còn không tốt đang chống cằm ngủ gà ngủ gật, mắt nửa khép nửa mở, gương mặt trắng mịn trong ánh đèn mờ càng thêm mềm mại, lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Anh hạ thấp giọng: "Mệt rồi à? Có muốn đi ngủ một lát không?"

Lâm Hướng Du thậm chí còn chưa mở hẳn mắt, chỉ lắc đầu: "Có hơi mệt nhưng bây giờ chưa muốn ngủ."

Thịnh Dã vốn đã luyến tiếc phải về sớm, nghe cậu nói vậy, thử đề nghị: "Vậy có muốn xem phim không?"

Không nghe Lâm Hướng Du phản đối, Thịnh Dã trực tiếp vươn tay ôm lấy cậu, nửa đỡ nửa kéo dẫn cậu lên tầng hai.

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn vàng ấm đặt dưới sàn, ánh sáng hơi tối. Thịnh Dã nhìn Lâm Hướng Du ngồi xuống sopha, bản thân quen đường quen nẻo mở máy chiếu, chọn một bộ phim hoạt hình ấm áp mà em gái anh nói là rất hay.

Sau đó anh quay lại ghế, ngồi sát bên Lâm Hướng Du.

Phim vừa chiếu được đoạn đầu, cánh tay Thịnh Dã đã tự nhiên vươn ra sau lưng Lâm Hướng Du, động tác rất nhẹ, kéo cậu vào trong lòng mình.

Cảm nhận được lưng mình dán lên lồng ngực rắn chắc của Thịnh Dã, Lâm Hướng Du hơi cứng người trong một cái chớp mắt rồi nhanh chóng thả lỏng, chậm rãi tựa sát hơn.

Quả thật phim rất hay nhưng rõ ràng tâm trí hai người đều không đặt trên màn hình.

Lâm Hướng Du yên lặng nghe tiếng tim đập phía sau, nhìn cánh tay Thịnh Dã ôm lấy mình bằng một tư thế đầy bảo vệ.

Người này vừa mới vì mối quan hệ của hai người mà trải qua một trận sóng gió trong nhà, vậy mà chớp mắt đã chạy tới trước mặt cậu, vui vẻ khoe "chiến thắng" để cậu yên tâm.

Cảm giác được kiên định lựa chọn, được đặt trong lòng như thế khiến nỗi áy náy vì không thể cho đi sự hồi đáp tương xứng trong cậu âm thầm dâng lên.

Sau một hồi trầm mặc, Lâm Hướng Du khẽ gọi một tiếng: "Thịnh Dã."

Giọng cậu nghe có vẻ bình tĩnh nhưng ẩn chứa một tia áy náy khó nhận ra.

"Ừ?" Thịnh Dã lập tức cúi đầu nhìn cậu. Khi nghiêng mặt chạm vào mái tóc mềm mại của cậu, anh còn cọ nhẹ một cái.

Ánh mắt Lâm Hướng Du dừng lại trên bàn tay trái đặt bên người mình của Thịnh Dã. Cậu vươn tay nắm lấy tay anh, mười ngón đan vào nhau, đầu ngón tay khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay anh.

"Lúc nghe anh nói bố mẹ anh đã đồng ý, em thật sự rất vui." Lâm Hướng Du dừng lại một chút, thẳng thắn nói: "Nhưng có lẽ em chưa thể lập tức nói với người nhà như anh. Bà nội em lớn tuổi rồi, sức khỏe cũng không còn như trước, em sợ làm bà hoảng sợ. Em phải tìm một thời điểm ổn thỏa nhất, từ từ nói với bà."

Cậu ngẩng mắt nhìn Thịnh Dã, trong đó chất chứa vẻ xin lỗi nhưng nhiều hơn là kiên định và tin tưởng: "Anh tin em nhé, được không?"

Thịnh Dã còn tưởng là chuyện gì lớn, cánh tay đang ôm vai Lâm Hướng Du vô thức siết chặt, kéo cậu hoàn toàn vào lòng.
Anh nắm tay Lâm Hướng Du, nghiêm túc nói: "Anh tin em. Vậy em cũng phải tin anh. Anh cũng chưa nói với bà nội anh đâu. Giống em thôi, cũng sợ làm bà giật mình. Đây đâu phải thi đấu phân thắng thua trước sau. Chúng ta từ từ nói, thậm chí không nói cũng không sao."

Nói xong, Thịnh Dã lại cúi sát hơn, nhìn cậu một cách chăm chú: "Thấy em nghiêm túc suy nghĩ cho tương lai của chúng ta như vậy, anh vui còn không kịp, nên em cũng đừng buồn nữa, được không?"

Trong lòng Thịnh Dã, việc Lâm Hướng Du có come out với gia đình hay không còn xa mới quan trọng bằng việc cậu có vui hay không.

Nhìn Thịnh Dã trước sau như một, bao dung và tiếp nhận trọn vẹn mọi cảm xúc lẫn khuyết điểm của mình, trong lòng Lâm Hướng Du lại càng cảm thấy trống trải.

"Em không buồn, chỉ là cảm thấy mình làm chưa đủ tốt, có chút xin lỗi anh."

Có lẽ vì lúc này Thịnh Dã mang lại cảm giác quá mức an toàn, lần đầu tiên Lâm Hướng Du muốn giãi bày, ngắn gọn giải thích nguyên nhân: "Ba mẹ em sinh em khi còn rất trẻ, toàn bộ tâm trí đều đặt vào công việc. Trước tiểu học, em luôn ở cùng ông bà nội. Sau đó em đi học, họ mới đón em về nhưng trong nhà thường xuyên chỉ có một mình em. Lúc nào họ cũng bận, những cuộc họp nối liền không dứt, chưa từng đi họp phụ huynh cho em, cũng chưa từng ở bên em trong sinh nhật. Sau khi ông nội mất, bà nội lên ở với em hai năm. Lên cấp hai bà về quê, em liền ở nội trú. Số lần gặp nhau quá ít nên giữa em với họ, thật ra không thân."

Cậu rũ mắt, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy: "Bên ba mẹ, lúc nào nói cũng được, họ có đồng ý hay không em cũng không quan tâm. Nhưng em... không tin họ. Em sợ họ sẽ không để tâm mà lập tức nói với bà nội, nên chỉ có thể chờ em nói với bà xong rồi mới nói cho họ biết."

Cậu nói rất hờ hững, khóe môi thậm chí còn cong lên một chút như đang kể một chuyện nhỏ không liên quan gì đến mình.

Thịnh Dã yên lặng nghe, trong lòng như bị thứ gì đó siết chặt, vừa chua vừa đau. Anh ôm chặt Lâm Hướng Du, bàn tay to vụng về nhưng dịu dàng vỗ nhẹ lưng cậu: "Mọi chuyện đều đã qua rồi. Anh sẽ luôn ở bên em."

Lâm Hướng Du nghiêng người, vùi cả khuôn mặt vào lồng ngực vững chãi của Thịnh Dã. Trong mũi tràn ngập mùi hương khiến người ta yên tâm trên người anh, mang theo hơi ấm của ánh nắng.

Những yếu đuối chưa từng nói với ai, vào giây phút này, trong vòng tay ấm áp ấy, dường như cậu đã tìm được nơi nương tựa.

Nhìn Lâm Hướng Du đã mở lòng như một con thú nhỏ cọ cọ trong ngực mình, Thịnh Dã mềm lòng đến rối tinh rối mù.

Anh chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp Lâm Hướng Du.

Một buổi chiều nắng rất đẹp, anh đứng ở ven đường, thấy một chàng trai ôm hoa, đôi mắt lấp lánh như sao, chỉ mới gặp lần đầu đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng anh.

Ấn tượng còn chưa kịp phai nhạt, anh lại gặp người ấy lần nữa.

Lần này Lâm Hướng Du đi một mình, trông có chút cô độc.

Chưa kịp nghĩ nhiều, anh đã thấy Lâm Hướng Du trượt chân trên bậc thềm. Khoảnh khắc đó đầu óc anh trống rỗng, khi hoàn hồn lại, anh đã vững vàng đỡ được người ấy.

Có lẽ từ lần ấy, trong lòng anh đã nảy sinh một cảm giác trách nhiệm khó có thể gọi tên, luôn muốn chăm sóc nhiều hơn một chút. Nhưng không biết từ khi nào, tâm thế đơn thuần muốn chăm sóc ấy đã biến chất.

Thấy cậu cười, anh vui theo.

Thấy cậu nhíu mày, anh muốn chọc cho cậu cười, không nhìn thấy lại nhớ.

Đến khi nhận ra, anh đã hoàn toàn sa vào.

Lúc này, người khiến anh nhớ thương đang ở ngay trong lòng, toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào anh.

Cảm giác được tin tưởng trọn vẹn ấy khiến tim Thịnh Dã như được lấp đầy.

Trên màn hình ánh sáng lúc sáng lúc tối, hơi thở ấm áp của hai người hòa quyện, bên tai chỉ còn tiếng tim đập của nhau.

Tay Thịnh Dã vô thức vuốt nhẹ lưng Lâm Hướng Du. Qua lớp quần áo mỏng, anh có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể cùng đường nét của cậu.

Cơ thể Lâm Hướng Du không mềm mại. Vì cậu quá gầy nên những chỗ xương nhô ra thậm chí còn hơi cấn, nhưng khi ôm vào lòng lại vừa khít, như thể sinh ra là để nằm gọn trong vòng tay anh.

Ngửi mùi hoa nhài nhàn nhạt trên người cậu, ban đầu Thịnh Dã chỉ thấy năm tháng yên bình, hận không thể để thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này. Nhưng dần dần, phản ứng bản năng nhất của cơ thể anh bắt đầu âm thầm thức tỉnh.

Yết hầu Thịnh Dã khẽ lăn, chỉ thấy trong phòng ngày càng nóng, tim cũng đập nhanh hơn. Đột nhiên, một cảm giác khô nóng quen thuộc khiến người ta xấu hổ lặng lẽ dâng lên từ bụng dưới, nhanh chóng tụ xuống.

Cơ thể Thịnh Dã lập tức cứng đờ.

Chết tiệt! Không phải chứ?!

Bầu không khí đang dịu dàng thế này, Lâm Hướng Du còn đang buồn, Thịnh Dã, mày nghĩ cái quái gì thế?! Mày còn là người không?!

Trong lòng anh chửi thầm một câu, cố gắng dùng ý chí đè nén cảm giác kia xuống. Anh thậm chí còn lén điều chỉnh tư thế ngồi, muốn kéo giãn một chút khoảng cách giữa hai người.

Nhưng sopha vốn đã không lớn, Lâm Hướng Du lại gần như hoàn toàn dựa vào lòng anh, chút động tác nhỏ ấy căn bản không có tác dụng.

Ngược lại vì cử động này, sự tồn tại của người trong lòng càng rõ rệt hơn. Hơi thở bên tai, tiếng hít thở, làn da nơi cổ tinh tế chạm vào, tất cả đều trở thành một kiểu tra tấn ngọt ngào.

Thời gian dường như chậm lại, mọi thứ đều trở nên rõ ràng đến từng chi tiết.

Lâm Hướng Du nhận ra nhịp thở cùng nhịp tim đập của Thịnh Dã có gì đó khác lạ, khẽ động một chút, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn anh: "Thịnh Dã?"

Thịnh Dã hơi chậm chạp cúi đầu, đối diện với đôi mắt còn vương hơi nước vì buồn ngủ, mang theo chút mờ mịt của Lâm Hướng Du, sợi dây trong đầu anh như "bang" một tiếng, đứt toang.

Thịnh Dã gần như hoảng loạn buông cánh tay đang ôm Lâm Hướng Du, cơ thể đột ngột lùi về sau, động tác lớn đến mức suýt nữa ngã khỏi ghế.

Cả khuôn mặt anh đỏ bừng với tốc độ thấy rõ bằng mắt thường, ánh mắt né tránh, không dám nhìn Lâm Hướng Du, giọng nói cũng căng lên: "Cái... cái kia, anh đi vệ sinh."

Nói xong, anh bật dậy, gần như tay chân luống cuống lao vào nhà vệ sinh. "Rầm" một tiếng, anh đóng sầm cửa lại, mạnh đến mức cả cánh cửa rung lên.

Lâm Hướng Du bị động tác đột ngột ấy làm cho sững sờ, mờ mịt chớp mắt, ban đầu thậm chí còn chưa phản ứng kịp. Cho đến khi cánh cửa đóng lại, cảm giác rất ngắn ngủi nhưng vô cùng rõ ràng vừa rồi mới chậm rãi đâm vào đầu óc cậu.

Ầm!

Mặt Lâm Hướng Du đỏ bừng, lan cả xuống cổ. Cậu như một con đà điểu bị giật mình, đột ngột vùi mặt vào gối ôm, co người lại trên ghế không nhúc nhích nhưng những âm thanh sột soạt trong phòng vệ sinh vẫn không cách nào kiểm soát mà lọt thẳng vào tai cậu.