Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 58

Cảm nhận được hơi ấm truyền từ mu bàn tay cùng lớp chai mỏng trong lòng bàn tay Thịnh Dã, ngón tay Lâm Hướng Du khẽ cuộn lại.

Tim Thịnh Dã đập thình thịch mấy nhịp. Anh nín thở, đầu ngón tay trượt xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay có khớp xương rõ ràng của Lâm Hướng Du.

Lâm Hướng Du chớp mắt một cái, không ngẩng đầu, cũng không rút tay lại.

Cảm nhận được sự ngầm cho phép ấy, trái tim Thịnh Dã vừa treo lên đã rơi xuống, khóe miệng không kìm được cong lên một độ cong thật lớn.

Đi được hai bước, Lâm Hướng Du cúi đầu liếc nhìn bàn tay đang bị Thịnh Dã nắm lấy, cẩn thận rút ra. Trước khi Thịnh Dã kịp nhìn sang, cậu trực tiếp xoay tay nắm ngược lại tay anh, lòng bàn tay áp sát, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Lần này không còn là ngầm đồng ý nữa, thậm chí không chỉ là đáp lại.

Thịnh Dã bật cười thành tiếng, không nói hai lời liền siết chặt tay lại, bàn tay to rộng hoàn toàn bao lấy tay Lâm Hướng Du.

Hai người không nói thêm lời nào, chỉ ăn ý thả chậm bước chân, nắm tay nhau, sóng vai đi trên con hẻm lát đá xanh ngập ánh chiều tà.

Bóng hai người bị kéo dài phía sau, khít chặt sát bên nhau, như thể vốn dĩ nên là như vậy.

Mọi thứ đều đẹp đẽ đến mức khiến người ta thỏa mãn.

Tuy nhiên trong lòng Thịnh Dã lại chợt vang lên một câu trêu chọc về "đồng bọn" của ông Trần sáng nay. Chỉ là một câu rất bình thường, vậy mà lại khiến tim anh như có sạn, khó chịu không nói thành lời.

Lúc đó tay anh khoác hờ trên vai Lâm Hướng Du, cười thản nhiên, khi đáp lại còn mang theo chút đắc ý ngầm công khai. Mà Lâm Hướng Du đứng bên cạnh, cúi đầu, nét ngại ngùng ấy rõ ràng là đang mặc nhiên thừa nhận lời anh nói.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, trong lòng Thịnh Dã đã không còn chút đắc ý nào, chỉ còn một cảm giác vi diệu khó diễn tả. Anh không cam lòng với mối quan hệ như thế này, thậm chí còn cảm thấy bị đè nén.

Anh với Lâm Hướng Du không phải đồng bọn, không phải bạn bè mà là mối quan hệ có thể đường đường chính chính nắm tay, ôm nhau, thậm chí là hôn môi.

Thế nhưng trong mắt người khác, dường như bọn họ vĩnh viễn chỉ có thể là hai người bạn rất thân. Không chỉ ông Trần, mà còn hàng xóm láng giềng, thậm chí cả người nhà anh.

Người ngoài nghĩ thế nào anh không để ý, nhưng người trong nhà thì khác.

Hai năm nay, quả thật bố mẹ anh không còn giục anh kết hôn nữa. Nhưng mấy năm trước, bố mẹ anh, cả bà nội, lúc nào cũng lải nhải thúc giục anh tìm một người biết quan tâm chăm sóc để lập gia đình.

Trong tưởng tượng của họ, "con dâu" tương lai, dù tính cách dịu dàng hay đanh đá, ít nhất cũng phải là con gái chứ không phải một người đàn ông giống anh.

Trong khoảnh khắc đó, trong lòng Thịnh Dã dâng lên một cảm giác thôi thúc mãnh liệt muốn cho mối quan hệ này một danh phận.

Anh muốn nói cho gia đình biết anh đã có đối tượng. Đối tượng rất tốt, là người tốt nhất anh từng gặp, là người anh đã suy nghĩ cẩn thận muốn cùng đi hết cả đời. Sau đó nói cho họ biết đối tượng ấy là một người đàn ông.

Thịnh Dã gần như có thể tưởng tượng ra phản ứng của bố mẹ mình. Một thị trấn nhỏ như Nhạc Cư, tư tưởng vẫn còn rất truyền thống, chỉ cần kết hôn muộn một chút cũng đã bị bàn tán, huống chi là chuyện như thế này, thứ mà họ còn chưa từng thấy qua.

Nhưng... chẳng lẽ cứ mãi như vậy sao?

Mãi lấy cớ không kết hôn, mãi để Lâm Hướng Du phải chịu thiệt thòi, chỉ có thể xuất hiện trong cuộc sống của anh với thân phận bạn bè?

Anh không nỡ.

Để người mình yêu phải chịu uất ức, đó không phải chuyện một người đàn ông nên làm.

Đối tượng là đàn ông, đó vẫn là đối tượng.

Đã có đối tượng thì phải chịu trách nhiệm, phải bảo vệ người đó, phải quang minh chính đại, chính thức nói cho gia đình biết, nói cho bạn bè biết, anh có người yêu.

Sau đó, họ sẽ kết hôn, ở bên nhau cả đời.

Trong ánh mắt Thịnh Dã không còn do dự, chỉ còn lại sự kiên định. Có lẽ bây giờ chưa phải thời điểm tốt nhất nhưng anh không muốn chờ nữa.

Rất nhanh, hai người đã tới trước cửa nhà Lâm Hướng Du.

Trong tay Thịnh Dã còn cầm đầy đồ của Lâm Hướng Du, vì vậy sau khi Lâm Hướng Du đẩy cổng bước vào, anh cũng tự nhiên đi theo.

Lâm Hướng Du bật đèn bếp, ánh đèn vàng ấm áp lập tức tràn xuống. Cậu xoay người giúp Thịnh Dã dỡ đồ, sau đó rót một cốc nước ấm đưa qua: "Uống chút nước đi."

Thịnh Dã không đưa tay nhận cốc mà đột nhiên cúi đầu, uống một ngụm ngay từ tay Lâm Hướng Du.

Mặt Lâm Hướng Du lập tức đỏ lên.

Thịnh Dã cao hơn cậu nửa cái đầu, thấy anh chỉ uống một ngụm, Lâm Hướng Du đành phải nâng tay lên cao hơn một chút để anh thuận theo lực tay cậu, ngửa đầu uống hết cốc nước.

Rõ ràng chỉ là một cốc nước ấm nhưng uống xong, không những không dập tắt được cảm xúc trong lòng Thịnh Dã, ngược lại còn như đổ thêm dầu vào lửa, càng cháy dữ dội hơn.

Nhìn gương mặt nghiêng dịu dàng của Lâm Hướng Du dưới ánh đèn, Thịnh Dã bỗng gọi tên cậu: "Lâm Hướng Du."

"Hửm?" Lâm Hướng Du hơi ngơ ngác ngẩng đầu, gò má vẫn còn ửng đỏ, trong mắt lại tràn đầy ý cười dịu dàng.

Thịnh Dã giơ tay lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng chạm vào má cậu, động tác rất khẽ nhưng giọng nói lại nghiêm túc cùng kiên quyết chưa từng có: "Anh nghĩ kỹ rồi. Anh muốn nói với bố mẹ về chuyện của chúng ta."

Đồng tử Lâm Hướng Du co rút lại, chiếc cốc trong tay "choang" một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

"Anh... bây giờ nói luôn có phải hơi xúc động quá không?"

Trong mắt Lâm Hướng Du tràn đầy vẻ kinh ngạc cùng khó hiểu, ngữ khí đầy lo lắng: "Hai bác chắc chắn sẽ không chấp nhận được đâu. Lỡ như..."

"Không có lỡ như."

Thịnh Dã cắt ngang lời cậu, bước qua những mảnh kính vỡ nắm lấy tay cậu, trong mắt là sự kiên định không thể nghi ngờ: "Anh chỉ muốn nói cho họ biết là anh đã có đối tượng, đối tượng rất tốt, là nam, là em. Họ có đồng ý hay không là chuyện của họ nhưng anh thích ai, muốn sống cả đời với ai, là chuyện của anh, sẽ không thay đổi."

Nói xong, Thịnh Dã đột nhiên cười một cái, giọng dịu đi: "Em yên tâm, anh sẽ làm từng bước. Trước tiên để họ chấp nhận việc đối tượng của anh là nam, sau đó mới từ từ nói cho họ biết người đó là em."

Anh tin mình có thể thuyết phục gia đình, chỉ là quá trình này thế nào, anh cũng không chắc. Anh sẽ không mạo hiểm để lộ Lâm Hướng Du ngay từ đầu.

Lâm Hướng Du ngây người nhìn Thịnh Dã, không ngờ anh lại nghĩ tới bước này nhanh như vậy, thậm chí đã hạ quyết tâm.

Không thể phủ nhận, cậu rất cảm động.

Cậu đã được lựa chọn một cách kiên định.

Lần này, cậu là bên nặng cân hơn trên cán cân chứ không phải người bị lựa chọn rồi lại bị bỏ rơi.

Quan hệ giữa cậu với ba mẹ vốn xa cách, cậu cũng chưa từng nghĩ đến việc phải báo cáo đời sống tình cảm của mình với họ.

Thịnh Dã thì khác.

Ở homestay Thịnh gia lâu như vậy, bố mẹ Thịnh Dã rất quan tâm cậu, cậu cũng nhìn ra được gia đình họ có quan hệ rất tốt.

Lâm Hướng Du căn bản không dám tưởng tượng nếu vì cậu mà Thịnh Dã cùng gia đình nảy sinh vết rạn nứt không thể hàn gắn, cậu sẽ áy náy đến mức nào. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định, gần như bốc đồng nhưng vô cùng chân thành của Thịnh Dã, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh, cậu hoàn toàn không nói ra được lời từ chối.

Lâm Hướng Du rũ mi, trầm mặc vài giây, lại ngẩng đầu lên, ánh mắt bớt đi vẻ lo âu. Cậu hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt Thịnh Dã, kiên định nói: "Nếu anh thật sự đã nghĩ kỹ, không hối hận, vậy cứ nói thẳng với hai bác đi. Đối tượng của anh là em."

Yêu đương là chuyện của hai người.

Cậu đã nói sẽ cho Thịnh Dã cảm giác an toàn, đến lúc này, sao có thể để Thịnh Dã một mình đối mặt được?

Lần này đến lượt Thịnh Dã ngây người, không ngờ Lâm Hướng Du lại nói như vậy. Anh vốn nghĩ rằng dù cậu không ngăn cản, cũng sẽ khuyên anh chờ thêm một thời gian.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Thịnh Dã như bừng tỉnh, đột nhiên kéo Lâm Hướng Du vào lòng ôm thật chặt. Gương mặt anh vùi vào mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu cậu, giọng nói trầm thấp như một lời hứa: "Được, nói là em. Nhưng em đừng lo, mọi chuyện có anh, anh sẽ giải quyết ổn thỏa."

Lâm Hướng Du chôn mặt trong vai Thịnh Dã, chóp mũi tràn ngập mùi hương ấm áp như chăn phơi nắng trên người anh, tâm trạng vốn thấp thỏm dần dần bình ổn lại.

Rất nhanh, Thịnh Dã buông tay ra, trán chạm vào trán cậu, nhẹ giọng nói: "Vậy anh về trước, em nghỉ sớm đi."

"Ừm." Lâm Hướng Du gật đầu, tiễn Thịnh Dã ra cửa, lại dặn dò: "Anh đừng vội quá, nhớ nói chuyện cho đàng hoàng."

"Biết rồi." Thịnh Dã mỉm cười với cậu, nụ cười khiến người ta an tâm, xoay người bước nhanh rời đi.

Khi Thịnh Dã về đến nhà, người trong nhà đã ăn tối xong. Món ăn vẫn còn trên bàn chưa dọn nhưng bà nội anh đã ra ngoài đi dạo.

Thịnh Dã thở phào nhẹ nhõm. Bố mẹ thì anh không quá lo nhưng bà nội tuổi đã cao, anh sợ kích động đến bà, chuyện này phải nói từ từ.

Kinh Hiểu thấy anh về, cười hỏi: "Ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn thì bảo bố con hâm nóng lại cho. À, mà sao không dẫn A Du về cùng?"

Nghe mẹ nhắc tới Lâm Hướng Du với giọng điệu giống hệt khi nhắc tới mấy người Vu Dương, Thịnh Dã càng cảm thấy quyết định của mình là đúng. Anh ngồi xuống trước bàn, giọng nói trầm hơn bình thường: "Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói với hai người."

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, Kinh Hiểu với Thịnh Chính Hào đều có chút ngạc nhiên.

Hai vợ chồng nhìn nhau, Kinh Hiểu hỏi: "Xảy ra chuyện gì sao? Sao sắc mặt nghiêm trọng vậy?"

Thịnh Dã hít sâu một hơi. Trước khi nói ra, anh chợt nhớ tới điều gì đó: "Mẹ, chờ con một chút."

Nói xong, anh lấy điện thoại ra gọi video cho em gái.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng cười trong trẻo của Thịnh Lam vang lên: "Anh, sao tự nhiên gọi video cho em thế? Có chuyện gì à?"

Thịnh Dã gật đầu: "Ừ, có chuyện. Em đừng nói gì, nghe anh nói trước."

Thịnh Chính Hào cùng Kinh Hiểu thấy anh như vậy, càng thêm sốt ruột: "Con đừng dọa bố mẹ, mau nói đi."

Bàn tay đặt trên đầu gối của Thịnh Dã vô thức siết chặt thành nắm đấm. Anh nói từng chữ một, giọng nói chậm rãi nhưng vô cùng rõ ràng: "Không có chuyện gì cả, chỉ là, con có đối tượng rồi."

Kinh Hiểu sửng sốt một chút. Trước đây giục bao lâu con trai cũng không chịu tìm, bây giờ bà thậm chí đã lười giục, vậy mà đột nhiên lại có. Trời mưa đỏ rồi sao?!

Ngay sau đó, bà vui mừng mở miệng: "Thật à? Đó là chuyện tốt mà. Con gái nhà ai thế? Bố mẹ có quen không? Khi nào dẫn về cho bố mẹ xem? Mẹ với bố con nhất định sẽ cho con bé một cái phong bì đỏ thật lớn."

Thịnh Chính Hào không nói gì nhưng trong ánh mắt cũng đầy vẻ dò hỏi. Phải biết rằng ở tuổi của Thịnh Dã bây giờ, Thịnh Lam đã có thể đi mua nước tương* rồi, vậy mà Thịnh Dã từ đầu đến cuối chưa từng nhắc đến đối tượng, ông thật sự nghĩ mãi cũng không ra.

(*: Là một cách nói ẩn dụ quen thuộc ở TQ, hàm ý là ở cái tuổi của Thịnh Dã bây giờ, nếu là Thịnh Lam thì con cái đã đủ lớn để sai đi mua nước tương rồi.)

Giọng Thịnh Dã hơi khô khốc nhưng lời nói ra lại vô cùng rõ ràng: "Không phải con gái, là một người đàn ông."

Quán ăn lập tức chìm vào im lặng, không còn một chút âm thanh nào, cho đến khi từ điện thoại truyền đến một tiếng thốt lên kinh ngạc.

Thịnh Dã nhìn sang, thấy Thịnh Lam đã đưa tay che miệng.

Nụ cười trên mặt Kinh Hiểu cứng lại. Có phải bà nghe nhầm không? Con trai bà, tìm một đối tượng là nam?

Thời buổi này, đàn ông cũng có thể tìm đàn ông làm đối tượng sao?