Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 54

Thịnh Dã ngơ ngác nhìn tin nhắn ngắn ngủi kia, trong đầu rối như tơ vò, cảm giác hoảng loạn trong lòng không sao kìm nén nổi mà trào lên.

Ngay lúc anh bị cú đánh bất ngờ ấy làm cho tâm trí loạn như ma, thậm chí còn bắt đầu tự biên tự diễn ra một tình yêu đầy bi kịch, ngón tay lại vô thức lướt xuống màn hình.

Chỉ một lần lướt này thôi, Thịnh Dã đã nhìn thấy bên dưới tin nhắn "đáng sợ" kia, vậy mà còn có một đoạn tin dài.

[Vì em thật sự không muốn đi làm nên theo bản năng đã quên mất hôm nay là ngày quán trà bắt đầu đón khách hái trà, sáng nay nhận được điện thoại mới nhớ ra. Sợ mấy người bác cả tiếp khách không quen tay sẽ bận không xuể nên em qua đó phụ giúp xem sao. Trưa chắc cũng không về được, xin lỗi anh nhé. Tối chúng ta gặp nhau được không?]

Phía trên tin nhắn này còn có một dòng chữ nhỏ, hiển thị Lâm Hướng Du đã thu hồi một tin nhắn. Không biết là đang sắp xếp lại câu chữ hay gõ nhầm, chỉ là tốc độ mở điện thoại của Thịnh Dã quá nhanh, vừa khéo kẹt đúng vào khoảng giữa lúc rút về và gửi lại, thế là hiểu lầm.

"..."

Thịnh Dã trừng mắt nhìn mấy dòng chữ kia, mắt không chớp lấy một cái, tâm trạng như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, đột ngột từ đáy vực lao thẳng lên tầng mây, trong chớp mắt đã tràn ngập cảm giác mất lại có được.

Hóa ra Lâm Hướng Du không phải giận anh, chỉ là cậu quên mất hôm nay còn có công việc.

Thịnh Dã thở phào nhẹ nhõm, nhịn không được giơ tay gõ nhẹ vào đầu mình, thấp giọng mắng một câu: "Mình đúng là ngu thật! Nghĩ linh tinh cái gì vậy chứ?"

Người dọa người đúng là dọa chết người, tự mình dọa mình cũng chẳng khác gì!

Sao anh có thể nghi ngờ Lâm Hướng Du chứ?!

Đúng là ngu hết chỗ nói!

Nhìn tin nhắn Lâm Hướng Du gửi tới, Thịnh Dã thậm chí còn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ không tình nguyện rời giường của đối phương. Đã mệt như vậy mà vẫn còn nhớ tới anh, chút hụt hẫng mơ hồ ban nãy trong lòng anh lập tức bị đau lòng và dịu dàng thay thế.

Thịnh Dã hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc, nhanh chóng gửi một đoạn tin nhắn thoại: "Tất nhiên là được rồi, nghe theo em. Nhớ ăn sáng rồi hãy làm việc, uống nhiều nước, chiều xong việc thì nhắn cho anh, anh qua đón em. Tối nay anh làm đồ ngon cho em."

Gửi xong, anh nhìn chằm chằm màn hình suy nghĩ một lát, lại bổ sung thêm một tin: "Tối gặp nhé, anh đợi em."

Đặt điện thoại xuống, Thịnh Dã nhìn hộp cơm vẫn còn ấm trong tay, lại nhìn ánh nắng ban mai rực rỡ ngoài cửa, tâm trạng hoàn toàn từ u ám chuyển sang tươi sáng. May mà anh dậy sớm, người trong nhà còn chưa ăn sáng, cũng không lãng phí.

Thịnh Dã xoay người quay lại bếp sau, cho bữa sáng vào nồi giữ ấm, buộc tạp dề bắt đầu làm việc. Nếu không có gì bất ngờ, hôm nay quán cũng sẽ rất bận, phải chuẩn bị sẵn sàng để nhận thêm gọi món mới được.

----

Bên kia, Lâm Hướng Du đợi đến khi nhận được hồi âm của Thịnh Dã cũng thở phào một hơi. May mà Thịnh Dã không giận, mới vừa ở bên nhau mà đã cho người ta leo cây, đúng là không nên chút nào.

Lúc rửa mặt đánh răng, Lâm Hướng Du vẫn còn nhíu mày, nghĩ tối gặp mặt nhất định phải nghiêm túc xin lỗi thêm lần nữa. Mãi đến khi nhận được điện thoại của khách, cậu mới xoa xoa mặt, mỉm cười đi ra tiếp đón.

Việc hái trà có yêu cầu về thời gian, khung giờ đặt trước là từ tám rưỡi đến mười một giờ.

Bảy rưỡi sáng, Lâm Hướng Du đã bị điện thoại đánh thức. Tám giờ đón vị khách đầu tiên, cả người cậu buồn ngủ đến mức không chịu nổi.

Nhưng tiếng phổ thông của bác cả với bác gái đều không tốt, hôm nay lại có vài vị khách từ nơi khác tới, Lâm Hướng Du giữa chừng không thể nghỉ ngơi, chỉ có thể theo khách lên núi hái trà suốt một mạch. Mãi đến mười một giờ, họ mới xuống núi, chuẩn bị cân trà thì đã tới giờ ăn trưa.

Lâm Hướng Du bưng chiếc cốc tráng men ngồi dưới mái hiên, vừa mới uống được một ngụm nước đã bị hai vị khách gọi lại.

"Lâm Lâm, anh có thể giới thiệu giúp bọn tôi một quán cơm hay hàng quán nào trong trấn ăn ngon không?"

Lâm Hướng Du khựng lại, trong đầu theo phản xạ nghĩ tới Thịnh Dã, khóe miệng không tự chủ được cong lên, cười nói: "Phần lớn quán nhỏ trong trấn đều ổn, chỉ cần trên sạp có từ ba vị khách trở lên đều đáng thử. Đề cử nhất là tiệm cơm Thịnh gia, cửa hàng ở ngay khúc rẽ giao lộ thứ hai sau khi vào trấn, rất dễ tìm. Nếu các bạn cần. tôi..."

"A Du, ăn cơm thôi."

...dẫn các chị đi.

Lâm Hướng Du thở dài, sửa lời: "Nếu các chị muốn đi mà không tìm được đường, có thể gọi cho tôi."

"Được, cảm ơn Lâm Lâm. Chiều gặp lại nhé."

Nhìn họ đi xa, Lâm Hướng Du bưng cốc quay vào bếp, gọi một tiếng: "Bác gái, cháu vào đây."

Buổi chiều, mặt trời dần lặn sau núi. Lâm Hướng Du vất vả lắm mới tiễn xong vị khách cuối cùng, nằm bệt ra ghế sopha nhà bác cả, cả người như mất hết sức sống.

Hay là ngày mai hỏi thử Hạ Tử Ngang xem có thể qua phụ giúp không nhỉ?

Nếu cậu nhớ không nhầm, cậu từng nghe Hạ Tử Ngang nói nhà mình trước đây có đồi trà, chắc chắn đối phương biết hái trà.

Tự cậu hái còn chịu được chứ vừa phải tiếp khách vừa dạy người khác như thế này, thật sự không ổn chút nào. Cậu thà ngồi ở quán trà pha trà còn hơn.

Nghĩ tới buổi tối còn phải gặp Thịnh Dã, Lâm Hướng Du nằm thêm năm phút, gắng gượng bò dậy: "Bà nội, bác cả, bác gái, tối nay cháu không ăn cơm ở nhà đâu. Cháu đi đây."

Kỷ Đào Vũ xách muôi từ bếp đi ra, đã không còn thấy người đâu.

"Lão Lâm, sao ông không giữ A Du lại?! Trưa nay tôi vừa hầm gà, còn chưa ăn mà!"

Lâm Tuấn Đạt ló đầu ra từ chuồng gà. "Hả? A Du đi rồi à? Chắc nó mệt lắm. Không sao, mai mình lại thịt thêm con nữa."

Kỷ Đào Vũ: "..."

Lâm Hướng Du ủ rũ đạp xe về nhà, vừa qua khúc cua đã thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi xổm trước cửa. Cậu chớp mắt, không nhịn được cong khóe miệng: "Anh Thịnh, sao anh tới sớm vậy?"

Thịnh Dã bật dậy cái rụp, mạnh mẽ phẩy tay, miệng nói liên hồi như pháo nổ: "Anh đoán em sắp về rồi. Hôm nay mọi việc thuận lợi không? Có mệt lắm không?"

Xe dừng trước cửa, Lâm Hướng Du gật đầu: "Rất thuận lợi, chỉ hơi mệt chút thôi. Lát nữa còn phải chỉnh sửa video nữa. Xin lỗi nhé, sáng nay để anh đợi."

Thịnh Dã cẩn thận quan sát Lâm Hướng Du, xác nhận đối phương chỉ hơi mệt về tinh thần, trong lòng mới hoàn toàn yên tâm: "Có gì đâu, em đừng để trong lòng."

Nói xong, anh lại ngập ngừng một chút, có phần ngượng ngùng tiếp lời: "Chiều nay nghe mẹ anh nói buổi trưa có mấy vị khách mới đều bảo là do em giới thiệu qua, cảm ơn em."

Lâm Hướng Du nghiêng đầu nhìn anh: "Quan hệ của chúng ta mà anh còn cảm ơn em à?"

Thịnh Dã lập tức đỏ mặt, theo phản xạ lại muốn tiến lên ôm người nhưng nhớ tới màn hiểu lầm buổi sáng lại không dám, chỉ có thể gãi đầu nói: "Em nói đúng. Vậy, hay mình ăn cơm trước nhé? Ngoài mấy món hôm qua nói, anh còn hầm cả lê tuyết đường phèn nữa. Giọng em hơi khàn, uống chút cho nhuận hầu đi."

Lâm Hướng Du hoàn toàn không nhận ra giọng mình có gì thay đổi nhưng sự quan tâm của Thịnh Dã, cậu không hề bài xích: "Được, cùng uống."

Thịnh Dã đi theo vào trong, thấy Lâm Hướng Du định đi bếp, do dự một chút, hỏi: "Hay mình lên lầu ăn? Ngồi sopha thoải mái hơn. Em rửa mặt nghỉ một lát trước đi, không thì lát nữa không còn sức chỉnh sửa video."

Nếu anh không cảm giác sai, so với bếp, Lâm Hướng Du thích mặc đồ ở nhà ăn trong phòng ngủ hơn. Chiếc bàn cạnh cửa sổ gần như chuyên dùng để ăn cơm, ở đó rõ ràng khiến cậu thả lỏng hơn.

Lâm Hướng Du khựng lại, ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Phòng ngủ khá rộng, lại có rèm giường che chắn, thêm một người cũng không thấy chật chội, cảm giác bị xâm phạm không quá mạnh.

Lâm Hướng Du mời Thịnh Dã ngồi xuống, vào phòng tắm rửa mặt đánh răng thay đồ.

Ăn cơm khó tránh khỏi có mùi, Thịnh Dã chủ động mở cửa sổ.

Ánh hoàng hôn tràn vào, khiến cả căn phòng trở nên ấm áp.

Lúc Lâm Hướng Du đẩy cửa ra, Thịnh Dã vừa mở hộp cơm. Mùi thức ăn lan tỏa, xua tan mệt mỏi trên người cậu.

Hai người yên lặng ăn cơm.

Thịnh Dã vẫn như mọi khi, lúc ăn vẫn luôn chú ý đến Lâm Hướng Du.

Nhìn đối phương nghiêm túc ăn uống, ăn tới món thích thì khóe miệng cong lên một chút, Thịnh Dã cảm thấy từng góc trong tim mình đều được lấp đầy.

Ăn được một lúc, ánh mắt Thịnh Dã vô tình lướt qua tủ đầu giường của Lâm Hướng Du, phát hiện ngoài một chậu hoa nhài rũ tỏa hương, còn có một chiếc bình hoa nhỏ cỡ nắm tay, bên trong cắm chính là đóa sơn trà hôm nọ hái xuống.

Cơ mà sau một ngày, đóa hoa từng trải qua mưa gió kia cuối cùng cũng sắp tàn. Cánh hoa vốn đỏ tươi, viền ngoài đã bắt đầu cuộn lại ngả vàng, toát ra hơi thở sắp điêu tàn.

Thịnh Dã khẽ nhíu mày.

Gần như cùng lúc, Lâm Hướng Du cũng chú ý tới ánh mắt của anh. Cậu nhìn theo, ánh nhìn dừng lại trên đóa hoa uể oải, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối: "Chắc nó không sống được tới ngày mai đâu. Ban đầu em định làm tiêu bản, sau đó nghĩ lá rụng về cội vẫn tốt hơn, đợi nó tàn rồi thì chôn dưới gốc sơn trà."

Thấy Lâm Hướng Du không vui, Thịnh Dã nhíu chặt mày hơn. Anh đột nhiên nhớ tới lần trước uống say ngủ lại nhà Lâm Hướng Du, sáng hôm sau rời đi đã lén bẻ một cành sơn trà.

Vì chột dạ, anh không dám hỏi Lâm Hướng Du cách trồng hoa, chỉ tìm đại một chậu, dựa vào cảm giác và mấy kiến thức vụn vặt tra trên mạng, đào đất, bón phân, tưới nước, trồng hoa rồi đặt lên vị trí có nắng tốt nhất bên cửa sổ.

Ngày hôm sau còn ôm chậu hoa đi hỏi nông dân trồng hoa gần đó, không chỉ ghi chép cẩn thận mà còn nghiêm túc thực hiện đúng giờ tưới nước, đúng giờ bón phân, chăm sóc cực kỳ tỉ mỉ.

Ban đầu anh không ôm hy vọng gì nhưng kết quả lại ngoài dự đoán. Cành hoa mảnh mai ấy không những sống sót ngoan cường, mấy hôm trước còn lặng lẽ nảy nụ. Sơn trà song sinh, thứ mà anh chưa từng thấy bao giờ.

Thịnh Dã đã lén vui mừng rất lâu, vốn định chia sẻ với Lâm Hướng Du nhưng hai ngày nay đã chịu k*ch th*ch quá lớn nên quên mất. Giờ chẳng phải là thời cơ thích hợp nhất sao?!

"Em chờ anh một chút!" Thịnh Dã đột nhiên đứng bật dậy, giọng nói cao vút, mắt sáng rực.

"Anh đi đâu vậy?" Lâm Hướng Du bị hành động bất ngờ của anh làm cho giật mình, viên thức ăn vừa gắp lên cũng rơi xuống bàn.

"Anh về nhà một lát, sẽ quay lại ngay. Chờ anh!" Thịnh Dã nói cực nhanh, hoàn toàn không kịp giải thích. Thấy Lâm Hướng Du gật đầu là anh lập tức xoay người lao ra khỏi phòng ngủ, lộc cộc chạy xuống lầu. Chỉ trong hai nhịp thở đã chạy tới cổng, để lại Lâm Hướng Du mặt đầy ngơ ngác cùng bàn đồ ăn chưa ăn được mấy miếng.

Lâm Hướng Du hoàn toàn bị màn này làm cho đơ ra, há miệng nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Dù sao Thịnh Dã vốn là người hấp tấp như vậy. Chắc là, không có chuyện gì lớn đâu nhỉ?

Cậu cúi đầu, chậm rãi uống canh, tai lại không tự chủ được chú ý động tĩnh bên ngoài.

Chưa tới mấy phút, Lâm Hướng Du vừa uống xong bát canh đã mơ hồ nghe thấy tiếng cổng nhà vang lên. Ngay sau đó là tiếng bước chân quen thuộc, âm thanh rõ ràng của bậc thang bị giẫm lên.

Rầm một tiếng, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Thịnh Dã xuất hiện trở lại trước cửa.

"Anh về rồi!"