Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 47

Thịnh Dã đột nhiên chậm chạp hẳn ra. Đầu óc còn chưa kịp xử lý xong câu nói kia, tay anh đã theo bản năng vươn ra, còn cố ý gồng căng cơ bắp.

"Em dùng đi, cứ thoải mái dùng. Muốn dùng thế nào cũng được. Em dồn hết trọng lượng lên người anh cũng không sao, anh đảm bảo sẽ đưa em xuống núi an toàn."

Lâm Hướng Du thoáng chần chừ. Thực ra cậu không quá muốn dựa dẫm như vậy nhưng cơn đau âm ỉ truyền từ bắp chân vẫn khiến cậu phải thỏa hiệp.

Có điểm tựa, quãng đường xuống núi nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện câu được câu không, chẳng mấy chốc đã tới đoạn đường xi măng tương đối bằng phẳng.

Đúng lúc này, một mảng vàng óng trải dài đến tận chân trời bất ngờ đập thẳng vào tầm mắt hai người.

Là cánh đồng hoa cải dầu.

Lâm Hướng Du không kìm được mà dừng bước, khẽ thốt lên: "Mới tháng hai mà hoa cải dầu đã nở nhiều thế này rồi sao?"

Thịnh Dã gật đầu: "Bên này nở sớm hơn một chút nhưng kỳ nở rộ nhất phải tới tháng ba. Bây giờ nhìn từ xa thì thấy nhiều, tới gần mới phát hiện mới nở chưa được nửa."

Gió đầu xuân thổi miên man không dứt.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, hương hoa nhàn nhạt ập thẳng vào mũi. Lâm Hướng Du lại một lần nữa cảm nhận rất rõ ràng: Mùa xuân thật sự đã tới.

Nếu không phải trong nhà không có chỗ thích hợp, cậu thậm chí còn muốn tự trồng một mảnh.

À phải rồi, mùa xuân đúng là tới lúc trồng hoa. Nếu không, hoa trong sân sẽ bị đứt quãng.

"Muốn xuống xem không? Trên bờ ruộng có chỗ chuyên để chụp ảnh, em chắc chắn sẽ thích." Thịnh Dã đề nghị.

Lâm Hướng Du gật đầu cái rụp, nét mặt vui vẻ không thể giấu nổi.

Cậu đưa tay ra, Thịnh Dã hiểu ý đưa máy ảnh cho cậu. Hai người băng qua đường xi măng, men theo bờ ruộng tiến vào biển hoa.

Nhìn ở khoảng cách gần, hoa đúng là chưa nở rộ hoàn toàn nhưng vẫn rất đẹp.

Lâm Hướng Du ngẩng đầu, nhanh tay bấm máy, chụp được một con ong mật nhỏ đang cần mẫn hút mật, vo ve không ngừng.

"Hoa cải dầu có phải cho mật ngon hơn không?" Lâm Hướng Du đột nhiên hỏi.

Thịnh Dã đang lén chụp Lâm Hướng Du. Trong khung hình là gương mặt thả lỏng của cậu, khóe môi mang theo ý cười thỏa mãn, vừa nghiêm túc vừa dịu dàng.

Nghe thấy tiếng gọi, Thịnh Dã suýt làm rơi điện thoại. Anh vừa luống cuống nhặt lên, giọng nói lại rất vững vàng: "Nghe nói vị ngọt thanh hơn. Gần đây có người nuôi ong, lát nữa lúc về chúng ta có thể hỏi thử xem họ đã thu hoạch mật chưa."

Lâm Hướng Du chỉ hỏi thuận miệng, hoàn toàn không mong chờ câu trả lời, càng không nghĩ tới Thịnh Dã lại nghiêm túc như vậy.

Cậu quay đầu lại, nói: "Anh biết nhiều thật. Hửm, cậu đang chụp tôi à?"

Thịnh Dã có chút chột dạ, dù trên đỉnh núi đã được cho phép nhưng lúc này anh vẫn thấy hơi ngại. Anh sờ sờ mũi: "Thấy em đẹp nên chụp thôi."

Sau đó anh lập tức đánh trống lảng, chỉ tay về phía trước bên phải: "Khụ! Em nhìn bên kia kìa, có phải có cái bảng không? Trên đó hình như có số điện thoại của người nuôi ong."

Quả nhiên sự chú ý của Lâm Hướng Du bị dời đi: "Hình như có, qua xem thử đi."

Gọi điện xong, đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên đậm chất thôn quê: "Lấy mật ong à? Chưa tới lúc đâu, phải chờ thêm một tháng nữa."

Thịnh Dã khẽ nhíu mày, vẫn cười đáp: "Vậy tới lúc đó tôi sẽ liên hệ lại, phiền bác giữ cho tôi một ít nhé."

"Biết rồi, cứ gọi số này là được."

Cuộc gọi nhanh chóng kết thúc.

Thịnh Dã thấy Lâm Hướng Du có vẻ hơi thất vọng, trong lòng không khỏi hối hận vì lúc nãy đã nói quá nhanh.

"Nghe nói là một tháng nhưng chắc hơn nửa tháng là có rồi. Chờ thêm chút nữa là ăn được."

Lâm Hướng Du ngẩng đầu, vẻ mặt hơi ngơ ngác: "Tôi nghe thấy rồi. Tôi vừa xem ảnh thôi. Chúng ta sang bên kia đi dạo tiếp đi, bên đó hình như hoa nở đẹp hơn."

Hóa ra không phải thất vọng sao?

Thịnh Dã yên tâm: "Được."

Nhìn người bên cạnh tràn đầy tò mò với mọi thứ xung quanh, Thịnh Dã vô thức bước chậm lại. Khóe môi anh không kìm được cong lên, trong lòng dâng lên một cảm giác viên mãn khó tả. Cả lồng ngực như bị một thứ cảm xúc chưa từng có lấp đầy, vừa kiên định vừa dịu dàng, đầy đặn mà mênh mang.

Giây phút này, Thịnh Dã cảm thấy mình có thể nhớ suốt cả đời.

Cảm xúc ấy kéo dài mãi cho tới khi Thịnh Dã đưa Lâm Hướng Du về tới nhà, nghe cậu nói mấy ngày tới sẽ khá bận, có lẽ không rảnh ra ngoài.

Trên mặt Thịnh Dã vẫn giữ nụ cười: "Vậy khi nào em rảnh, anh lại tới tìm."

Lâm Hướng Du phẩy tay, cười gật đầu: "Được. Tối tôi sẽ gửi ảnh cho anh."

Thịnh Dã gần như không chờ nổi mà trả lời: "Anh chờ! Anh sẽ in ảnh ra."

Lâm Hướng Du không nói thêm, chỉ vẫy tay, quay vào trong.

----

Ngày mười sáu tháng giêng, quán trà mở cửa trở lại.

Năm ngoái, Lâm Hướng Du quy định mỗi ngày chỉ tiếp tám bàn nhưng sau đó cậu phát hiện nhiều khách chờ không tới nửa ngày đã rời đi. Vì vậy năm nay khi mở đặt trước, cậu cố ý chia thành ca sáng với ca chiều.

Hiện tại mới mở được một tháng, phần lớn các ngày đều kín mười sáu bàn.

Xem ra tạm thời không cần đóng cửa.

Lâm Hướng Du thở phào nhẹ nhõm.

Dù vừa qua năm mới nhưng Hạ Tử Ngang với Lâm Gia vẫn phối hợp rất ăn ý, khách đông hơn một nửa cũng không xảy ra sai sót.

Lâm Hướng Du bận theo hai ngày, sau đó không còn phải canh chừng liên tục nữa.

Tối nay cậu lười nấu cơm, liền lững thững sang nhà bác cả.

Kỷ Đào Vũ vừa thấy cậu liền gọi to: "A Du tới rồi à?! Mau vào đi, tối nay gói sủi cảo đấy."

Đầu tiên Lâm Hướng Du xoa đầu con chó vàng to, rửa tay bên bể, nước còn nhỏ giọt đã vào bếp.

"Bác gái, để cháu gói cùng bác nhé? Cháu muốn học thử. Bà nội không ở nhà à?"

Kỷ Đào Vũ cười tươi gật đầu: "Được chứ, lát nữa bác ăn sủi cảo do cháu gói."

Nói xong, bà thò đầu nhìn ra ngoài bếp, nói tiếp: "Bà cháu ra ngoài đi dạo rồi, chắc lát nữa sẽ về cùng bác cháu. Chuẩn bị vụ xuân, bác cháu đi thuê máy cày."

Lâm Hướng Du gật đầu, rửa tay lại lần nữa, bắt đầu học gói sủi cảo.

Ban đầu cậu rất tự tin. Nhân bác gái đã trộn sẵn nhân, chỉ gói thôi chắc không khó. Nhưng nhìn những cái bánh trên thớt méo mó không ra cái dáng gì, cậu trầm mặc.

Hình như cậu thật sự không có năng khiếu nấu ăn.

Kỷ Đào Vũ lại vô cùng lạc quan, còn khen ngợi: "Không tệ không tệ, ít nhất chưa bị hở."

Lâm Hướng Du thở dài. May là cậu không phải kiểu dễ ngại, nếu không lúc này chắc đã đỏ mặt rồi.

Trên bàn ăn, trước khi Hà Tú Trúc kịp tìm lời khen ngợi, Lâm Hướng Du đã mở miệng trước: "Bác cả, vụ xuân năm nay, mảnh đất trồng rau trước nhà mình có cần cày không ạ?"

Lâm Tuấn Đạt lắc đầu: "Chỗ đó nhỏ quá, hiện giờ vẫn còn mấy luống rau. Hôm nào rảnh lấy cuốc xới lại là được."

Lâm Hướng Du mím môi, do dự hỏi: "Bác cả, bác gái, mảnh đất trồng rau với ruộng trước nhà cũ có thể bán lại cho cháu không ạ?"

"Mua gì, cháu muốn thì cho cháu luôn." Lâm Tuấn Đạt đáp ngay.

Kỷ Đào Vũ cũng gật đầu nhưng cẩn thận hơn, hỏi thêm: "Cháu định trồng cái gì? Một mình làm được không? Không thì để bác cả giúp."

Lúc này Lâm Hướng Du thật sự đỏ mặt, vừa nãy cậu do dự chính là sợ họ không chịu nhận tiền.

"Bác cả, thật sự không cần đâu. Cháu muốn đào một cái ao trồng sen, xây một cái đình nhỏ ở trên. Mùa hè ngồi đó ngắm hoa giết thời gian."

Lâm Tuấn Đạt uống ngụm trà, nghiêm túc nói: "Vậy phải làm sớm. Ao phải đào sâu, bờ cũng phải đắp cao, không thì sen không sống được."

Thấy cậu lúng túng, Lâm Tuấn Đạt vỗ vai cậu: "Cháu biết lúc ba mẹ cháu mua nhà trên thành phố, ruộng ở quê giao cho ai không?"

Lâm Hướng Du lắc đầu.

Lâm Tuấn Đạt vỗ ngực mình: "Cho bác cả đây này. Mảnh ruộng với đất trồng rau trước nhà cũ cộng lại chưa tới một mẫu. Cháu cứ trồng đi, củ sen thu được cho bác với bác gái ít là được. Bác gái cháu thích hoa sen lắm, cháu trồng rồi bác gái lúc nào cũng ra xem được, tốt quá còn gì."

Lâm Hướng Du đắn đo hồi lâu mới gật đầu. Giờ không nhận tiền, Tết sang năm cho gói bao lì xì dày hơn để bù cũng được.

Thấy cậu gật đầu, Lâm Tuấn Đạt cười vui ra mặt: "Thế mới đúng chứ! Vừa hay bác thuê máy rồi. Mai đào bằng trước, đắp lại bờ. Cháu muốn xây đình, bác tìm nhà thầu giúp cháu nhé? Công trình nhỏ, mấy ngày là xong."

Kỷ Đào Vũ cũng gật đầu: "Phải làm sớm, không thì vào vụ rồi khó tìm người lắm."

Lâm Hướng Du: "Bác cả, không cần phiền đâu ạ. Cháu tìm lại đội từng sửa nhà cũ là được, họ làm nhanh lắm."

"Được, mai bác qua xem. Là quy hoạch vị trí đình trước hay bác cày ruộng trước?"

Dù bình thường lười động tay nhưng khi làm việc thật sự, Lâm Hướng Du lại rất gọn gàng. Trưa hôm sau, ngoài ruộng đã được quy hoạch xong.

Vị trí đình nằm giữa ruộng, đối diện cổng sân, lối đi nối thẳng. Ao sen chia làm bốn khu, hình chữ thập, rất tiện ngắm hoa. Nhưng đình sẽ được rào lại, lối đi giữa ao sẽ dùng chung.

Hiện tại, Lâm Hướng Du vẫn muốn có chút riêng tư.

Vì ở ruộng nên khi xây đình cần đóng cọc, may là lúc này chưa bơm nước, làm việc khá thuận tiện.

Quán trà không cần trông, Lâm Hướng Du liền theo Chu Mậu ra ruộng làm việc. Bờ ruộng hơi xa, cậu lười đi vòng, mỗi ngày từ cổng sân băng qua đường xi măng rồi nhảy xuống.

Chỉ mấy hôm đã quen hẳn, thậm chí còn luyện được tư thế nhảy xuống ruộng. Tư thế tham khảo chính là Thịnh Dã nhảy từ tường nhà cậu xuống đúng hôm mùng một Tết, chỉ là chỗ này thấp hơn nhiều.

"Chú Chu, nền như này đã ổn chưa?" Lâm Hướng Du hỏi.

Chu Mậu gật đầu: "Ổn rồi. Yên tâm, mai có máy khác tới là làm tiếp được."

Lâm Hướng Du rất tin tưởng tay nghề của ông nhưng vẫn tự mình đi kiểm tra một vòng, sau này bơm nước mà có vấn đề sẽ rất phiền.

Trước kia đi làm, cậu ghét nhất là phải làm lại.

Chiều tà, Chu Mậu với mọi người tan làm. Lâm Hướng Du phủi bùn trên tay, cũng chuẩn bị ra về.

Hôm nay hơi mệt, cậu lười nấu cơm. Hay lại sang nhà bác cả ăn ké một bữa nhỉ?

Lát nữa về gọi điện báo một tiếng là được.

Nhưng còn chưa ra tới đường, Lâm Hướng Du đã thấy Thịnh Dã đi về phía này, tay xách một hộp đồ ăn quen thuộc đến mức không thể quen hơn. Cậu vẫy tay hỏi: "Hôm nay không bận à? Sao anh lại có thời gian tới đây thế?"

Quán trà của Lâm Hướng Du kéo được không ít khách du lịch trong trấn. Sau năm mới, khách đông hơn hẳn.

Mấy hôm nay, quán ăn nhà Thịnh Dã cũng rất bận, hôm qua chủ quán còn bận đến mức suýt nữa không có thời gian ăn cơm.

Thịnh Dã sải bước tới, cười nói: "Hôm nay đỡ hơn chút rồi, giờ này khách cũng không còn nhiều."

Tới sát bờ đường, anh cúi người xuống: "Tay, anh kéo em lên."

Lâm Hướng Du nhìn đôi tay đầy bùn của mình, đứng yên không nhúc nhích.