Đêm đã khuya, Lâm Hướng Du liếc nhìn thời gian, do dự rất lâu, vẫn mở miệng hỏi: "Muộn rồi, anh định về hay ở lại đây? Phòng cho khách sạch lắm."
Thịnh Dã lập tức ngồi thẳng người, phải dùng hết sức mới nuốt ngược ba chữ "ở lại đây" xuống. Anh thật sự rất muốn, nhưng lại không dám.
"Anh về thôi. Đến đúng mười hai giờ là anh sẽ về."
Còn nửa tiếng nữa. Lâm Hướng Du gật đầu: "Được."
Thấy Lâm Hướng Du có vẻ không mấy hứng thú, Thịnh Dã nghĩ ngợi một chút, đột nhiên đứng bật dậy, cúi người nhìn thẳng vào mắt cậu, nói: "Em ngồi chờ anh mười phút nhé, anh quay lại ngay." Nói xong anh xoay người chạy mất.
Lâm Hướng Du chưa kịp hỏi đối phương đi làm gì, bóng dáng Thịnh Dã đã biến mất.
Thịnh Dã vừa đi, Lâm Hướng Du cũng không muốn ngồi sưởi nữa, đứng dậy đi dạo trong sân. Đi được một vòng, cậu nhìn đồng hồ, nhìn xong lại tiếp tục đi thêm vòng nữa.
Lúc đi ngang qua bát ăn của mèo con, cậu cố ý liếc nhìn, thức ăn bên trong đã hết sạch, cũng không biết nó xuống ăn từ lúc nào.
Lâm Hướng Du nghĩ thầm ngày mai sẽ cho thêm một chút, mèo con cũng phải ăn Tết chứ.
Đột nhiên một tiếng "đoàng" vang lên, Lâm Hướng Du quay phắt đầu lại, thấy bên ngoài viện một chùm pháo hoa màu vàng kim rít gió xé toạc bầu trời đêm, nổ tung trên cao, sau đó hóa thành vô số đốm sáng rơi xuống.
Ngay sau đó là những chùm pháo hoa đỏ rực như lửa, tím lấp lánh chói mắt, đủ mọi màu sắc, từng bó từng bó lao vút lên trời đêm.
Lâm Hướng Du ngẩng đầu, trong đồng tử phản chiếu từng chùm pháo hoa rực rỡ.
Sau một khoảng yên tĩnh ngắn ngủi, cậu tưởng là đã hết, liền nhấc chân đi về phía cổng nhà.
Không hiểu sao, cậu có cảm giác người đứng bên ngoài là Thịnh Dã.
Quả nhiên, cánh cổng vừa mở ra, Thịnh Dã đang đứng giữa đường, cười rạng rỡ vẫy tay về phía cậu. Ngay giây tiếp theo, những chùm pháo hoa còn lại đồng loạt bay lên, phủ kín bầu trời như biển sao.
"Lâm Hướng Du, chúc mừng năm mới! Em nhất định phải vui vẻ nhé!"
Lâm Hướng Du theo bản năng bước lên hai bước, dừng lại ở khoảng cách một bước chân trước mặt Thịnh Dã, ngẩng đầu, cười dịu dàng: "Cảm ơn. Chúc mừng năm mới, Thịnh Dã."
Nụ cười ấy khiến Thịnh Dã choáng váng trong chốc lát, ngây người nhìn rất lâu mới lắp bắp nói: "Em đẹp thật."
Lâm Hướng Du định nói gì đó, lại cảm thấy không cần thiết, chỉ cười lắc đầu: "Được, tôi biết rồi."
Thịnh Dã bị nụ cười đó làm cho ngượng ngùng, gãi đầu: "Em có vui hơn chút nào không?"
Thật ra Lâm Hướng Du không thấy mình không vui chỗ nào nhưng dáng vẻ chắc chắn của Thịnh Dã khiến cậu cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Cuối cùng, cậu nghiêm túc nói: "Có, rất vui."
Nụ cười trên mặt Thịnh Dã càng thêm rạng rỡ: "Vậy là tốt rồi."
Gió đêm cuốn theo mùi khói thuốc pháo chưa tan hết, hơi sộc mũi nhưng Lâm Hướng Du lại thấy khá dễ chịu. Cậu đứng mãi ở cửa, nhìn bóng dáng Thịnh Dã khuất dần ở ngã rẽ.
----
Sáng mùng một, trời vừa hửng sáng, Lâm Hướng Du đã tỉnh dậy. Cậu thấy trong điện thoại có hai tin nhắn chuyển khoản, là ba mẹ gửi tối qua.
Mẹ cậu còn ghi chú: [Tiền mừng tuổi, ở nhà chán thì ra ngoài đi dạo một chút.]
Ghi chú của ba cậu tương đối khiến người ta khó chịu: [Tiền mừng tuổi. Sang năm nhớ tìm việc làm sớm, đừng rảnh rỗi quá lâu.]
Lâm Hướng Du nhận cả hai nhưng chỉ nhắn lại cho mẹ: [Con biết rồi, mẹ. Chúc mừng năm mới.]
Năm nay hai người bọn họ bận rộn hơn mọi năm, Lâm Hướng Du cũng đã quen. Trả lời xong tin nhắn, cậu đặt điện thoại sang một bên, sang nhà bác cả.
Ở Kinh thị, Tống Tranh nhìn tin nhắn trả lời của con trai, lại nhìn điện thoại trống trơn của chồng, buông lời châm chọc: "Vốn dĩ mình đã bận không về ăn Tết làm con không vui rồi, anh còn nói chuyện khó nghe như thế. Thấy chưa, chẳng ai thèm để ý anh."
Năm đó lúc mang thai, Tống Tranh mới ra khỏi trường chưa lâu. Tuổi còn trẻ, lại vì tính cách mà bà mãi không thể chuyển đổi vai trò làm mẹ.
Khi ấy công việc đang vào giai đoạn then chốt, bà cứ thế lơ là Lâm Hướng Du. Đến lúc muốn bù đắp, cậu đã không cần nữa.
Bà không phải kiểu người ân cần hỏi han, cũng không thể vì công việc mà về nhà làm nội trợ toàn thời gian nên mối quan hệ mẹ con cứ giữ ở khoảng cách không xa không gần.
Nhưng Tống Tranh là kiểu tự ép mình chứ không ép con, so với việc cũng lơ là con trai mà còn muốn dạy đời từ xa như Lâm Tuấn Hoành, bà rõ ràng được hoan nghênh hơn.
Lâm Tuấn Hoành bị vợ mắng một trận, vẫn còn lý lẽ: "Anh nói sai chỗ nào?"
Tống Tranh chẳng buồn để ý: "Em đi đây. Hôm nay phải đi công tác, tuần sau gặp."
Lâm Tuấn Hoành vẫn nhìn chằm chằm điện thoại, cho đến ăn xong bữa sáng cũng không đợi được tin nhắn của con trai, mặt lạnh tanh đi làm.
Đi công tác thì ghê gớm lắm sao?
Ông cũng đi công tác!
Lâm Hướng Du hoàn toàn không biết đến đoạn sóng gió nhỏ này, cho dù có biết cũng sẽ không mấy để tâm. Hôm nay cậu còn có chuyện quan trọng hơn, đó là đi chùa thắp hương cùng bà nội.
Thật ra Hà Tú Trúc không quá tin mấy chuyện này nhưng mùng một năm nào, bà cũng đi. Mỗi lần đi là cả ngày, lời cầu xin cũng chưa từng thay đổi.
Nghe Lâm Hướng Du nói muốn đi cùng, bà cười đến mức nếp nhăn trên mặt chồng lên nhau, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Trong chùa buồn lắm, toàn là người già, cháu đi chắc chán lắm."
Lâm Hướng Du ôm tay bà, cười ngọt: "Cháu muốn đi cùng bà cơ~"
Hà Tú Trúc được dỗ đến vui vẻ, kéo tay cháu trai lớn ra cửa.
Lần đầu tiên Lâm Hướng Du thật sự ở bên bà trọn một ngày, cũng vì thế mà bỏ lỡ lời mời của Thịnh Dã.
Ban đầu cậu định mùng hai cùng Thịnh Dã đi hội chùa nhưng mấy ngày sau đó, hai người đều bận đi thăm họ hàng bạn bè.
Thịnh Dã vừa từ nhà bà ngoại về, Lâm Hướng Du đã theo Lâm Tuấn Đạt sang nhà cậu, lại đưa bà đi khám sức khỏe ở thành phố.
Hai người cứ thế mười mấy ngày không gặp nhau.
Đến khi gặp lại, đã là rằm tháng giêng.
Ngày mai là tết Nguyên Tiêu, dù không phải ngày họp chợ nhưng trên đường vẫn rất náo nhiệt. Hai người lại gặp nhau ở chợ bán thức ăn.
Lúc nhìn thấy người, Thịnh Dã còn tưởng mình hoa mắt. Bảy giờ sáng, gặp Lâm Hướng Du ở chợ, chuyện này có hợp lý không?
Thịnh Dã dụi dụi mắt, xác nhận không nhìn nhầm mới vẫy tay thật mạnh, sải bước đi tới: "Sao sớm thế đã ra chợ rồi?"
Mấy ngày không gặp, đột nhiên thấy nhau, Lâm Hướng Du cũng khá vui. Cậu vừa mở miệng định nói, lời còn chưa ra đã ngáp một cái, giọng nói mang theo âm mũi: "Ngủ không được, tỉnh rồi liền ra ngoài ăn sáng luôn."
Thịnh Dã suýt nữa đưa tay sờ trán cậu, câu này nghe kiểu gì cũng thấy không ổn: "Sau lại ngủ không được? Tâm trạng không tốt à? Hay là ốm rồi?"
Lâm Hướng Du thở dài: "Mười sáu quán trà mở cửa, tôi lo."
Cậu cũng không hiểu năm ngoái mình nghĩ gì mà quyết định mở quán trà nữa. Có bao nhiêu cách giết thời gian, sao lại chọn cái này?
Thịnh Dã đại khái đoán được cậu đang lo chuyện gì: "Quán trà có nhân viên rồi. Họ quen việc, em không cần lúc nào cũng nhìn chằm chằm đâu."
Lâm Hướng Du trầm mặc một lúc: "Biết là vậy nhưng trong lòng tôi cứ nghĩ tới là ngủ không ngon. Chắc khai trương chính thức sẽ ổn hơn."
Ngày đầu cậu không tránh được việc phải qua đó trông một lúc, nhưng tối chắc chắn sẽ ngủ ngon.
Thịnh Dã thấy cậu đáng thương đến mức tim cũng mềm ra: "Vậy em nghĩ xong ăn gì chưa? Hay qua tiệm anh, anh làm cho em?"
Lâm Hướng Du lắc đầu: "Không cần đâu. Tôi vừa mua hai cái bánh gạo, ăn xong là về. Anh đi làm việc của anh đi."
Hôm nay trong tiệm đúng là hơi bận, giao hàng bị trễ, Thịnh Dã mới phải tự ra chợ mua đồ nhưng cũng không đến mức không có chút thời gian này.
"Không bận lắm đâu, anh mua gần xong rồi. Hay để anh đưa em về?"
"Tôi đi xe đạp mà, không cần đâu."
Thịnh Dã còn định nói gì đó, bỗng thấy một người quen đi tới, dừng lại một chút, người đã đứng ngay trước mặt.
Chính là Lâm Mộ Mai.
"A Du, A Dã, trùng hợp thật. Sáng sớm đã gặp hai đứa. Hai đứa cùng nhau đi chợ à?"
Lâm Hướng Du chưa nói gì, mặt Thịnh Dã đã đỏ lên.
Thấy Thịnh Dã không nói, Lâm Hướng Du đành mở miệng: "Bác cũng đi mua đồ ăn ạ? Chúng cháu vừa mới gặp nhau thôi."
Lâm Mộ Mai cười gật đầu: "Ra vậy, cũng lâu rồi không thấy hai đứa cùng một lúc."
Lâm Hướng Du nhất thời không biết nói gì, một lúc sau mới cười: "Dạo này hơi bận ạ."
"Phải nhỉ. Thôi, hai đứa đi dạo đi. Bác mua ít rau về nấu bữa sáng, chậm nữa là thành bữa trưa mất."
Nhìn Lâm Mộ Mai đã đi xa, Lâm Hướng Du quay sang nói với Thịnh Dã: "Vậy tôi về đây, bai."
Cuối cùng Thịnh Dã mới hoàn hồn, mặt không đỏ nữa nhưng tim vẫn đập loạn, vội vàng nói: "Để anh đưa em ra ngoài."
Sáng gặp người thương một lần, cả ngày hôm đó Thịnh Dã đều lơ đễnh.
Trong tiệm lại bận rộn, đến trưa anh còn không có thời gian ăn cơm, mãi đến khi xong việc thì trời cũng sắp tối.
Nhớ đến Lâm Hướng Du sáng nay trông không vui lắm, Thịnh Dã lôi cái lò nướng lâu không dùng ra, nướng một khay bánh mì nhỏ đế giòn mật ong, lại làm thêm chân gà sốt chanh buổi chiều, xách hộp đồ ăn chạy thẳng đến nhà Lâm Hướng Du.
Khi Thịnh Dã tới, Lâm Hướng Du đang cuộn mình trên sopha xem phim. Vốn định xem cho buồn ngủ, ai ngờ càng xem càng tỉnh, chút buồn ngủ cuối cùng cũng bay sạch.
Lúc xuống lầu mở cửa cho Thịnh Dã, trên mặt cậu không có chút biểu cảm nào.
Thịnh Dã đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối ngoài cửa, không ngờ Lâm Hướng Du lại cho anh vào, hơn nữa còn dẫn thẳng lên phòng ngủ tầng hai.
Thịnh Dã ngồi trên ghế, nhìn Lâm Hướng Du mặt không biểu cảm ăn bánh mì, không khí xung quanh gần như sắp đông cứng. Anh ngồi không yên, vắt óc nghĩ rất lâu mới dò hỏi: "Em có muốn ra ngoài chơi không? Anh xem dự báo thời tiết rồi, mấy ngày nay đều nắng. Tối nay mình đi leo núi, sáng mai có thể l*n đ*nh ngắm mặt trời mọc."
Nếu là ngày thường, Lâm Hướng Du đã từ chối ngay. Leo núi, kiểu vận động mạnh hoàn toàn không phù hợp với yêu cầu du lịch của cậu.
Nhưng hôm nay là Lâm Hướng Du mất ngủ, liền nhìn Thịnh Dã hỏi: "Khó leo không?"
Thịnh Dã lập tức lắc đầu: "Chỗ đó là điểm du lịch khá nổi tiếng dạo gần đây. Mấy năm trước mới sửa lại đường, toàn là bậc đá, xung quanh còn có lan can bảo vệ, không khó đâu."
Lâm Hướng Du ném cái gối ôm trong lòng sang một bên: "Đi! Đi ngay bây giờ!"