Hôm nay, Thịnh Dã thật sự còn căng thẳng hơn cả ngày homestay nhà mình khai trương. Anh sợ chỉ cần có một chút sơ suất sẽ khách không hài lòng, sau đó sẽ có người quay sang mắng Lâm Hướng Du.
Vì vậy sau khi đưa khách vào chỗ ngồi xong, anh liền xoay người định đi vào bếp hỗ trợ.
Vừa từ nhà kính trồng hoa đi ra, anh đã thấy Lâm Hướng Du ở giếng trời, mặt đỏ bừng, đứng yên không nhúc nhích, cũng không biết đang nghĩ gì.
Anh bước tới, cúi đầu nhìn vào mắt cậu, tay phải định đưa lên trán cậu thử nhiệt độ.
"Làm sao vậy? Có phải sốt rồi không? Hay là cậu lên lầu nghỉ một lát trước đi, để tôi trông giúp cho."
Nhìn gương mặt Thịnh Dã xuất hiện ngay trước mắt, trong đầu Lâm Hướng Du lập tức vang lên câu nói kia: Họ sẽ không phải thật sự là một cặp đấy chứ? Họ sẽ không phải thật sự là một cặp đấy chứ...
Cậu như bị giật mình, đột ngột lùi về sau một bước, nói chuyện cũng lắp bắp: "Không, không có! Chỉ là hơi nóng thôi, tôi vào bếp giúp đây!"
Nói xong, cậu lập tức xoay người bỏ đi, để lại Thịnh Dã đứng ngơ ngác tại chỗ.
Hôm nay thời tiết không tốt, Lâm Hướng Du vốn tưởng sẽ có khách hẹn trước không đến, không ngờ chưa tới mười hai giờ trưa, khách đã tới đủ.
Ngày đầu tiên mở cửa, khách rõ ràng hiếu kỳ hơn hẳn.
Lâm Hướng Du vốn muốn vào bếp giúp nhưng ngoài một tiếng đầu tiên, sau đó cậu hoàn toàn không chen vào được lấy một bước.
Câu hỏi Lâm Hướng Du được hỏi nhiều nhất là hôm nay có thể thổi sáo thêm một lần nữa hay không.
Lâm Hướng Du bị khen đến mức không ngẩng nổi đầu, ngại ngùng nói: "Xin lỗi, tôi không phải dân chuyên nghiệp, cũng không biết nhiều khúc. Nếu mọi người thích, sau này tôi có thể mời nhạc công chuyên nghiệp tới."
Hề Lộ cười lắc đầu: "Bọn em đâu phải muốn nghe chuyên nghiệp, chỉ là muốn nghe anh thổi thôi."
Lời này vừa dứt, mấy cô gái khác cũng phụ họa: "Đúng đấy đúng đấy! Ban đầu bọn em đều bị video đó hấp dẫn, sau mới bắt đầu hứng thú với trấn Nhạc Cư."
Lâm Hướng Du thật sự thụ sủng nhược kinh, gật đầu nói: "Được, vậy chiều chờ các vị ra ngoài ăn cơm quay lại, tôi sẽ thổi."
Nghe cậu đồng ý, mọi người mới hài lòng.
Lâm Hướng Du khẽ thở phào, tranh thủ ăn bữa trưa Thịnh Dã vừa mang về.
Hạ Tử Ngang với Lâm Gia đều tự mang cơm, lúc này ba người đang ngồi trong bếp ăn trưa, bên ngoài chỉ còn Thịnh Dã một mình bận rộn.
Lâm Gia cọ một bát canh gà Thịnh Dã mang tới, chân thành nói với Lâm Hướng Du: "Anh Lâm à, bạn của anh tốt với anh thật đó. Tay nghề cũng đỉnh nữa. Hôm nay may mà có anh ấy."
Lâm Hướng Du có chút không được tự nhiên nhưng vẫn cười đáp: "Nếu anh ấy biết được chắc sẽ rất vui."
Cậu uống một ngụm canh, chợt nhớ ra điều gì đó: "À đúng rồi, vì trưa không có thời gian nghỉ nên nếu chiều khách về sớm, hai người có thể tan ca sớm, sau này cũng vậy."
Hạ Tử Ngang với Lâm Gia nhìn nhau, đồng thanh reo lên: "Cảm ơn anh Lâm."
Ăn xong, mỗi người lại bận việc của mình.
Lâm Hướng Du về phòng lấy sáo, lại đi thay đồ. Sau khi dọn vào nhà cũ ở, cậu đã mua rất nhiều quần áo, còn không ít bộ chưa mặc. Cậu nhớ có một bộ vest trắng kiểu thường, rất hợp với hoàn cảnh này.
Lâm Hướng Du thay đồ xong, vừa ra ngoài đã bị gió lạnh tạt thẳng vào mặt. Cả nguòi cậu run lên, lại quay vào dán thêm hai miếng giữ nhiệt lên áo sơ mi mới dễ chịu hơn.
Một lát sau, khách gần như đã quay lại đầy đủ.
Lâm Hướng Du gọi Hạ Tử Ngang giúp khiêng ghế nằm ra chỗ quay video, lại bẻ hai cành sơn trà cắm bình đặt bên cạnh.
Mây trên trời dần tản ra, mặt trời ló ra phía sau, giếng trời cũng sáng sủa hơn. Lâm Hướng Du thử sáo, ngồi xuống ghế.
Theo tiếng ghế đung đưa kẽo kẹt, cậu xoay nhẹ cây sáo trong tay, nâng cánh tay lên, đưa sáo chạm môi. Đầu ngón tay treo trên lỗ sáo, hít sâu một hơi, môi cậu khẽ mở, bàn tay cũng hạ xuống.
Ngay sau đó, tiếng sáo vang lên, chính là khúc nhạc trong video. Chỉ tiếc hôm nay không mưa, thiếu đi vài phần ý vị, chỉ còn tiếng gió thổi lá xào xạc, xen lẫn tiếng trò chuyện khe khẽ.
Hề Lộ là người đầu tiên giơ điện thoại lên quay, vừa quay vừa thì thầm với Đinh Nhã Văn: "Thấy chưa?! Tớ đã nói anh ấy không phải lên hình lừa người mà! Bộ đồ này hợp ghê! Góc này, hai cành sơn trà đỏ sát mặt, có cảm giác cực!"
Đinh Nhã Văn nhấp một ngụm trà, ra hiệu cho cô nhìn sang bên phải: "Có người nhìn đến ngây người luôn rồi kìa."
Hề Lộ nhìn qua, quả nhiên là Thịnh Dã. Cô che miệng cười: "Vậy bọn mình đoán đúng rồi. Không được, tớ phải đi hỏi mới được!"
Đinh Nhã Văn thấy như vậy không lịch sự lắm nhưng không kịp ngăn.
Vhỉ trong chớp mắt, Hề Lộ đã lén chạy tới trước mặt Thịnh Dã, nhỏ giọng hỏi: "Có phải anh thích anh ấy không?"
Thịnh Dã đang chìm trong niềm vui vì vừa chụp trộm được một tấm ảnh, hoàn toàn không kịp phản ứng, theo bản năng gật đầu. Đến khi hoàn hồn, anh đã thấy Hề Lộ với Đinh Nhã Văn nhìn mình, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Thịnh Dã lùi phắt lại một bước, lập tức nhìn về phía Lâm Hướng Du. Xác nhận cậu không để ý, anh mới cuống quýt giải thích: "Không, không phải như mấy cô nghĩ đâu!"
Nói xong, chính anh cũng thấy không đáng tin, đành hạ giọng: "À. cũng không phải... Làm ơn đừng nói ra ngoài, cậu ấy còn chưa biết."
Cuối cùng Hề Lộ cũng không nhịn được cười, đến khi thấy mặt Thịnh Dã đỏ bừng mới cố nén lại, lấy ra hai cuốn sách đưa cho anh: "Món quà nhỏ, anh nhất định cần."
Thịnh Dã vội từ chối: "Cảm ơn nhưng tôi không thể nhận---"
Anh còn chưa nói xong đã bị Hề Lộ chặn lại: "Bên trong là truyện tranh đam mỹ, có đủ loại bí quyết theo đuổi người mình thích đấy. Cuốn còn lại là truyện tranh cuộc sống sinh hoạt của cặp đôi nam nam. Cầm đi, lỡ sau này anh theo đuổi được Lâm Lâm, nhớ mời bọn em uống rượu mừng. Còn nếu cậu ấy không thích anh, vậy đừng có bám người ta quá."
Dù làn da Thịnh Dã có ngăm cũng không che nổi hơi nóng trên mặt, vừa xấu hổ vừa không nỡ từ chối "bí kíp", mãi mới nghẹn ra được một câu: "Cảm ơn, vậy tối nay để tôi mời hai cô ăn cơm. Các cô ra cửa đi dọc theo phía bên trái, đi tới cuối đường lại quẹo trái sẽ thấy một quán ăn Thịnh gia. Hai người có thể trực tiếp nói với thu ngân là Thịnh Dã mời các ô ăn cơm là được."
Đinh Nhã Văn như suy tư gì đó, gật đầu: "Chính là cái nơi là bóng lưng anh xuất hiện trong video ạ?"
Thịnh Dã khẽ gật đầu.
"Vậy bọn em không khách khí nữa. Nhưng không cần anh mời đâu, tự bọn em trả tiền là được."
Thịnh Dã lại đẩy hai cuốn sách trở về: "Xin lỗi, vậy tôi không thể chiếm tiện nghi của hai người được."
Hề Lộ cùng Đinh Nhã Văn nhìn nhau một cái, sau đó liền đồng ý.
Đến lúc này, Thịnh Dã mới yên tâm cúi đầu nhìn cuốn sách trong tay. Anh phát hiện bìa của cuốn bên dưới vẽ hai người đàn ông ăn mặc không chỉnh tề, một đầu húi cua, một tóc dài, liên tưởng quá rõ ràng khiến tay anh run lên.
Lúc này Lâm Hướng Du đã thổi xong một khúc, định lên lầu thay lưỡi sáo. Thấy Thịnh Dã đứng đó cầm hai cuốn sách, cậu bỗng thấy tò mò nên đi sang nhà kính.
"Anh đang xem gì vậy?"
Một câu làm ba người giật mình.
Hai tay Thịnh Dã thật sự không giữ nổi, may mà phản xạ nhanh, sách vừa rơi đã vớt lên nhét vào túi, nhìn Lâm Hướng Du giải thích: "Không có gì, chỉ là hai cuốn truyện tranh thôi!"
Lâm Hướng Du im lặng một chút. Thị lực của cậu rất tốt, chỉ liếc qua đã thấy hình vẽ nam lộ liễu trên bìa, thế là đoán ngay ra được là loại truyện gì.
Cậu giật giật khóe môi: "Loại đó à, không cần giải thích, tôi hiểu. Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi lên lầu trước."
Nói xong, cậu quay người đi.
Thịnh Dã thở phào. May mà Lâm Hướng Du không hỏi tiếp, nếu không hôm nay anh thật sự xong đời rồi.
Tuy có chút nhạc đệm nhưng ngày đầu khai trương vẫn kết thúc viên mãn.
Tiễn vị khách cuối cùng ra về, Lâm Hướng Du thở dài, cả ngày chẳng làm gì nhiều mà cậu vẫn mệt rã rời, chỉ muốn ngủ.
Cậu dặn dò nhân viên, quay sang nói với Thịnh Dã: "Hôm nay cảm ơn anh. Tối khỏi mang cơm cho tôi, tôi muốn nghỉ. Hôm khác tôi mời anh ăn một bữa."
Cả buổi chiều, Thịnh Dã đều chột dạ trước mặt cậu, chỉ gật đầu: "Được, mai gặp. Trong tủ lạnh còn canh gà, trong tủ có mì, đói thì nhớ ăn."
Lâm Hướng Du cười cười: "Ừm, tôi biết rồi."
Đêm đó, Thịnh Dã mang hai cuốn truyện về phòng, trước khi ngủ mới lấy ra. Anh tắt hết đèn, chỉ mở chiếc đèn ở đầu giường, nhìn bìa rất lâu mới dám mở trang đầu.
Truyện vẽ quá thật, thật đến mức làm anh ngây người.
Sau khi đọc ba trang, Thịnh Dã hít sâu một hơi, nhét sách vào ngăn kéo, tắt đèn ngủ.
Lần đầu tiên anh không thể ngủ ngay, không biết bao lâu sau mới mơ màng thiếp đi.
Trong căn phòng yên tĩnh, bỗng vang lên một tiếng nói mơ mơ hồ hồ.
Trong cơn mê, Thịnh Dã thấy chiếc đèn đầu giường vẫn sáng. Anh nhíu mày muốn ngồi dậy tắt nhưng cánh tay như bị đè, nặng đến không nhúc nhích được.
Cúi đầu xuống, anh chạm ngay một ánh mắt.
Là Lâm Hướng Du!
Trong màn đêm mơ hồ, gương mặt cậu dịu dàng, như đang phát sáng. Cậu nửa tỉnh nửa mê, thấy anh nhìn mình còn nghiêng đầu cọ vào ngực anh, mềm giọng hỏi: "Chưa ngủ sao?"
Cả người Thịnh Dã cứng đờ, tầm mắt chậm rãi hạ xuống. Thấy tay mình đặt ở cổ áo sơ mi của Lâm Hướng Du, không khống chế được đã cởi cúc áo đầu tiên, ngón tay chạm vào làn da ấm áp nơi xương quai xanh của cậu.