Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 26

Biện pháp khắc phục chứng trì hoãn của Lâm Hướng Du chính là trước khi cơn trì hoãn kịp phát tác, phải lập tức làm xong việc.

Ví dụ như quay xong video, lập tức cắt dựng rồi đăng tải. Cũng giống như hiện tại, đã quyết định mở quán trà, vậy phải lập tức ra ngoài mua bàn ghế.

Chỉ cần đã bắt đầu, trách nhiệm trong lòng sẽ buộc cậu phải làm cho trót.

Hiếm khi dậy sớm mà tinh thần sảng khoái đến vậy, Lâm Hướng Du nhìn làn sương lững lờ giữa sườn núi, nhìn những giọt sương đọng trên cỏ cây ven đường cũng thấy đẹp mắt, ngay cả tiếng gà trống nhà hàng xóm gáy sáng cũng không khiến cậu thấy phiền.

Tối nay ăn tiệc tân gia nhà mình, nghe nói bác cả đã mời đầu bếp riêng, món tủ là gà hầm, canh gà nấu còn ngon hơn người khác. Tối nay cậu nhất định phải uống thêm hai bát mới được!

Lâm Hướng Du ra cửa từ rất sớm.

Người bán hàng rong trong thị trấn còn dậy sớm hơn. Một nồi canh xương dựng lên, bếp lò nhóm lửa, chẳng mấy chốc mùi canh nóng hổi đã lan tỏa khắp nơi.

Bên cạnh lại kê thêm một bếp gas, chiếc nồi đồng nhỏ đặt lên, thịt băm xào lên thơm nức. Cho dưa muối vào đảo đều, cà chua cắt hạt lựu xào ra nước, đổ canh xương vào, nêm nếm gia vị. Canh sôi, cho bún vào, cuối cùng rắc một nắm hẹ xanh mướt điểm xuyết, một bát bún nồi nhỏ lập tức hoàn thành.

Lâm Hướng Du còn chưa đi tới gần, bà chủ đã nhiệt tình gọi: "Cậu trai, ăn bát bún không? Bún nhà tôi dai lắm đấy."

Cậu ngại ngùng lắc đầu, bước nhanh qua.

Nếu là ngày thường, có lẽ cậu đã dừng lại ăn rồi. Sa tế nhà bà chủ này đặc biệt thơm, ăn cùng bún là tuyệt nhất, so với tay nghề của Thịnh Dã cũng không kém là bao. Nhưng hôm nay phải ra ngoài cả ngày, bún không tiện vừa đi vừa ăn, đành hẹn dịp khác vậy.

Bữa sáng hôm nay của cậu là hai chiếc bánh gạo nếp cẩm nướng. Không biết có phải tâm lý hay không nhưng cậu luôn cảm thấy gạo nếp cẩm thơm hơn gạo trắng, nướng trên than hồng đến khi bề mặt phồng lên là có thể phết sốt.

Lâm Hướng Du thích nhất là sốt cay mặn thịt băm, ngoài ra còn có sốt ngọt nhưng cậu không thích lắm. Hai chiếc bánh phết đầy nước sốt, thêm tùy ý các loại topping ưa thích, cuốn lại là ăn được.

Ngoài ra còn có bánh trôi nhân đậu ngọt, bánh môn tơ vàng, bánh gạo vỏ giòn, ăn kèm với sữa đậu nành tươi cùng nước ngô.

Một trong những lợi ích khi ra ngoài cùng Thịnh Dã là cậu chưa bao giờ lo mua đồ ăn quá nhiều bị lãng phí, khẩu phần của anh đúng là một điều bí ẩn. Quan trọng nhất là anh ăn nhiều như vậy mà cơ bắp vẫn rắn chắc!

Lâm Hướng Du nghĩ mãi không hiểu, trong lòng âm thầm ghen tị. Với thể chất và cường độ luyện tập của mình, cả đời này của cậu không có hy vọng sở hữu kiểu cơ bắp đó.

Khi Lâm Hướng Du còn đang dạo các quầy hàng buổi sáng, Thịnh Dã đã đứng ven đường chờ đến mòn cả mắt.

Từ xa thấy Lâm Hướng Du xách đồ đi tới, anh sải bước tiến lên, tiện tay nhận lấy đồ trong tay cậu, hỏi: "Hôm nay cậu định đi đâu? Không đi xe à?"

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Hôm nay đi bộ thôi. Với lại ngoài bàn ghế ra, những thứ khác tôi còn chưa quyết định được, cứ đi dạo xem từ từ đi."

Nếu có thể, cậu vẫn hy vọng mua được mọi thứ ngay trong thị trấn, từ bàn ghế đến đồ trang trí nhỏ, càng mang đặc trưng địa phương càng tốt.

Nói xong, cậu nghiêng đầu cười trêu: "Hôm nay phải dựa vào anh Thịnh rồi."

Dù đây đã là lần thứ hai nghe Lâm Hướng Du gọi như vậy, Thịnh Dã vẫn thấy tay chân không biết đặt vào đâu. Tuy bạn bè cậu cũng gọi vậy nhưng cảm giác khi lọt vào tai hoàn toàn khác.

Anh mở miệng định gọi tên Lâm Hướng Du, cuối cùng thốt ra lại là: "A Du."

Ngay khoảnh khắc âm thanh rơi xuống, chính Thịnh Dã cũng sững người. Ở chỗ họ, gọi người thường là "A" cộng với chữ cuối tên, trưởng bối hay người cùng thế hệ đều gọi anh là A Dã nhưng anh chưa từng gọi Lâm Hướng Du như vậy.

A Du, hình như có hơi thân mật quá.

Không biết Lâm Hướng Du có không thích không?

Lâm Hướng Du không nghĩ nhiều đến vậy. Lần đầu tiên nghe Thịnh Dã gọi mình như thế, quả thật cậu có chút không quen. Cậu sờ sờ tai, nhỏ giọng nói: "Đi thôi. Hôm nay là chợ phiên, lát nữa sẽ đông người đấy."

Thịnh Dã lập tức gật đầu: "Ừ!"

Lâm Hướng Du rất thích bộ bàn ghế lần trước mua trong thị trấn nhưng cái bàn đó khá nhỏ, hai người ngồi hơi chật. Đợi hôm nay mua được cái mới, cậu sẽ chuyển bộ cũ vào phòng ngủ của mình.

Sắp tới nơi bán bàn ghế, Thịnh Dã đột nhiên hỏi: "Cậu muốn mua cùng một kiểu không? Nếu đặt làm, chắc phải đợi khá lâu."

"Không cần, chỉ cần đẹp là được, kiểu dáng thế nào cũng ổn."

Xung quanh thị trấn có không ít thợ mộc già nhưng mang ra chợ bày bán, mỗi lần chỉ mang hai ba bộ, bán được một bộ đã xem như không tệ.

Lâm Hướng Du đi hết một vòng mới chọn được ba bộ.

Trong kế hoạch của cậu là cần tám bộ, dưới giếng trời đặt bốn bộ, lần lượt ở bên trái cổng, dưới mái hiên hai bên phòng và ngoài nhà chính, như vậy trời mưa cũng không ảnh hưởng.
Nhà kính trồng hoa và tầng hai mỗi nơi hai bộ là đủ.

Cậu dự định thuê hai nhân viên phụ trách rửa trà cụ, dọn dẹp vệ sinh, tốt nhất là có thể kiêm luôn làm bánh ngọt. Dù vậy, mỗi ngày tiếp tối đa tám bàn khách đã là giới hạn của cậu.

Dù sao cũng không sống nhờ quán trà, Lâm Hướng Du không muốn làm khó bản thân.

Còn thiếu năm bộ bàn ghế, nhưng đã giải quyết được một nửa. Mấy thợ mộc nghe cậu còn muốn mua nữa, đều nói trong nhà còn đồ đẹp hơn, ngày mai sẽ mang tới cho cậu chọn.

Lâm Hướng Du vốn muốn nhờ họ chụp ảnh trước, phòng trường hợp không ưng cũng đỡ mất công nhưng trong số đó chỉ có hai người trung niên biết dùng điện thoại thông minh, cuối cùng cậu đành bỏ ý định.

Bàn ghế chưa mua đủ nhưng Lâm Hướng Du đã mua không ít đồ nhỏ. Mâm tre đựng trái cây, đĩa gốm, bình hoa, trà cụ kiểu cũ, khay gỗ, bình nước nóng. Trừ hai món cuối, những món khác hầu như không trùng nhau.

Đồ quá nhiều, sau khi thanh toán xong, Lâm Hướng Du để hết ở quầy thợ mộc lúc nãy, đợi họ dạo xong sẽ giúp chở về cùng.

Vừa giao bàn ghế vừa kiếm thêm chút tiền, đôi bên đều vui vẻ.

Dạo xong con phố này, Thịnh Dã dẫn Lâm Hướng Du tới một cửa hàng bán đồ trang trí nhỏ, chuyên bán mèo ngói*.

(*: là đồ trang trí bằng gốm hoặc đất nung, tạo hình con mèo, thường đặt trên mái ngói, bậu cửa, kệ nhà hoặc sân; được xem là con vật trấn tà, giữ nhà, gọi phúc.)

Nhà cũ của Lâm Hướng Du khi sửa sang lại, từng đào lên hai con mèo đất nung, kiểu dáng rất cổ.

Cậu không thích lắm. Đồ trong cửa hàng này đẹp hơn nhiều, màu men gốm cũng phong phú, liền vung tay mua một đống.

Không chỉ vậy, cậu còn mua thêm vài quả hồ lô bằng gỗ ở sạp hàng bên cạnh, có loại cầm tay ngắm chơi, có loại rỗng ruột ở giữa dùng làm bầu rượu.

Vừa hay cậu có mũ rơm, quyết định lần sau đi hái trà sẽ đội mũ rơm, đeo hồ lô bên hông, cầm thêm gậy của bà nội, giả làm người trong giang hồ.

Ra chợ thì không quay về ăn trưa nhưng bữa sáng ăn hơi nhiều, cuối cùng hai người chỉ mỗi người ăn một bát sương sáo đậu Hà Lan.

Dạo tới tận chiều, Lâm Hướng Du vẫn chưa thấy đã. Nhưng bác cả gọi điện nói đầu bếp đã bắt đầu chuẩn bị, hai người chỉ có thể quay về.

Thấy cậu còn luyến tiếc, Thịnh Dã nghĩ một chút, nói: "Lần sau có chợ phiên, tôi sẽ đi cùng cậu. Người bày sạp trong thị trấn đa phần là dân làng quanh đây, có người mỗi tháng chỉ tới một lần, đồ bán cũng khác nhau, biết đâu lại có thứ cậu thích."

Lâm Hướng Du nghĩ thấy cũng đúng. Lần trước mua sương sáo đậu Hà Lan, hôm nay sạp đó không còn, cả người bán hồ lô hôm nay cũng là lần đầu cậu thấy.

"Được, vậy lần sau chúng ta cùng đi đi."

Khi về đến nhà, bàn ghế dưới giếng trời đã được bày xong.

Đầu bếp tự mang theo người phụ giúp, nhóm lửa, chuẩn bị món ăn gọn gàng ngăn nắp. Dưới mái hiên nhà chính, bà nội, bá gái cùng hai bà hàng xóm đang ngồi cắn hạt dưa nói chuyện.

Lâm Hướng Du dừng bước, hít sâu một hơi rồi mới cười đi tới: "Bà nội, bác gái, cháu về rồi."

Kỷ Đào Vũ vẫy tay gọi cậu, cười nói: "A Du, lại đây. Người này cháu gọi là bà hai, nhà bà ấy ngay cạnh nhà mình. Lần trước cháu đi hái trà, núi trà cháu thấy chính là của nhà bà ấy đó. Còn đây là con gái của bà ấy, hồi nhỏ cháu còn được em ấy bế đấy."

Lâm Hướng Du đỏ mặt nhưng vẫn cười chào hỏi: "Cảm ơn bà hai, cảm ơn bác, làm phiền mọi người rồi."

Lâm Mộ Mai mỉm cười nhìn cậu, dịu dàng nói: "Mấy hôm trước gặp mà và còn không nhận ra. Giờ thì tốt rồi, chỉ cách nhau một bức tường. Hôm nào lười nấu cơm cứ sang nhà bà ăn."

Mầm Thục Uyển cũng cười theo: "Vậy con tinh mắt hơn mẹ rồi. Hôm đó thấy ở cửa nhà anh cả Lâm nhưng con vội ra ngoài nên chưa kịp nói chuyện."

Lâm Hướng Du cười đáp, trong lòng nghĩ hôm nào quả thật nên sang nhà hàng xóm một chuyến.

Năm nay nhà bác cả thu hoạch trà không nhiều, tặng người xong chỉ còn thừa lại một hai cân, dùng cho quán trà chắc không cầm cự tới mùa xuân năm sau. Núi trà nhà bà hai này lớn hơn, lại trồng trà hồng bảo, nghe nói hương trà rất bền. Nếu còn dư, mua vài cân là vừa, khỏi phải hỏi nhà khác.

Thấy cậu hơi ngại, hai bà chỉ hỏi vài câu rồi tự nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng mới kéo cậu vào vài câu.

Lâm Hướng Du thở phào, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Ngồi cùng một lát, Kỷ Đào Vũ liền tiếp lời: "Được rồi, A Du đi làm việc của cháu đi. Lúc nãy mấy người ông Lưu đã mang bàn ghế tới, nói là cháu mua, còn có một đống đồ khác, để hết trong nhà chính rồi. Cháu xem có cần sắp xếp không, đợi bác cả với nhà ông hai tới, bác sẽ gọi cháu."

Lâm Hướng Du gật đầu: "Vâng, cháu đi thu dọn trước, lát nữa quay lại."

Đồ đúng là rất nhiều. Ngoài vài món cậu đặc biệt thích mang lên phòng mình, những thứ còn lại đều dùng cho quán trà. Cậu lười sắp xếp, chỉ xếp gọn trong phòng trống tầng một, trừ bàn ghế.

Để có thể tan tiệc trước khi trời tối, tiệc thường bắt đầu khá sớm. Bác cả thông báo năm giờ, bốn rưỡi khách đã lục tục tới.

Sáng sớm Lâm Hướng Du đã chuẩn bị xong khay thuốc lá, rượu, trà, bánh kẹo, cùng bác cả đứng trước cửa đón khách.

Gia đình Thịnh Dã đến sớm nhất. Mới chia tay nhau chưa được mấy tiếng, vậy mà Thịnh Dã không chỉ thay quần áo, còn cắt tóc.

Lâm Hướng Du thấy mà suýt bật cười.

Nếu cậu không nhìn nhầm, quần áo Thịnh Dã hôm nay còn là đồ mới. Áo len cổ cao màu đen, khoác áo khoác, rất hợp với khí chất của anh, cơ mà nhìn là biết không ấm bằng áo phao.

Cậu đánh giá kỹ một lượt, phát hiện hôm nay Thịnh Dã còn đi giày, hiếm khi mang lại cảm giác vừa ngầu ngầu vừa bụi bặm; nếu lúc này anh không cười nói.

Hôm nay cậu mới nhận ra lúc Thịnh Dã cười lên lại có chút trong trẻo. Ngũ quan đối phương vốn cứng cáp, dễ khiến người khác cảm thấy dữ dằn, vậy mà không thể che được khí chất ấy.

Lâm Tuấn Đạt vốn không quá thân với ba Thịnh Dã là Thịnh Chính Hào nhưng vì Thịnh Dã và Lâm Hướng Du thân thiết, hai người lớn cũng dần quen biết; lúc này đã trò chuyện rôm rả.

Hai người đàn ông trung niên nói chuyện khí thế ngút trời, trực tiếp át cả giọng Kỷ Đào Vũ với Kinh Hiểu, khiến hai người liếc nhau vài cái, sau đó mới nói nhỏ lại.

Lâm Tuấn Đạt kéo tay Thịnh Chính Hào, liên tục khen đối phương nuôi dạy con tốt: "Anh bạn à, lời cảm ơn này tôi đáng lẽ phải nói sớm hơn. A Du nhà tôi về mấy tháng nay, A Dã đã giúp đỡ rất nhiều. Tôi với bác gái của nó vẫn nghĩ hôm nào phải sang cảm ơn hai người."

Thịnh Chính Hào hào sảng nắm chặt tay ông, cười lớn: "Anh nói thế làm gì?! Bọn trẻ kết bạn, giúp qua giúp lại có gì đâu. A Du còn chiếu cố việc làm ăn của nhà tôi nữa. Theo anh nói, chúng tôi mới là người phải sang cảm ơn mới đúng!"

Hai người khen qua khen lại vẫn chưa đã.

Lâm Tuấn Đạt quay sang kéo Thịnh Dã lại, nghiêm túc nói: "A Dã, chú thật sự cảm ơn cháu. Nếu không có cháu là bạn của A Du, chú thật sự không yên tâm."

Thịnh Dã lập tức đứng thẳng lưng: "Hai bác khách sáo quá rồi. Cháu không giúp được gì nhiều, là A Du tự mình có năng lực."

Lâm Tuấn Đạt gãi đầu. Tuổi ông nhỏ hơn Thịnh Chính Hào một tuổi, đáng ra Thịnh Dã phải gọi ông là chú nhưng nghĩ lại, gọi thế nào cũng không quan trọng.

Thấy ngoài cửa lại có khách tới, ông vội mời vợ chồng Thịnh Chính Hào vào ngồi.

Kỷ Đào Vũ đỡ bà Lữ sang chỗ mẹ mình. Hai bà cụ mấy hôm không gặp, vừa thấy mặt đã nắm tay trò chuyện không ngừng.

Lâm Hướng Du vừa nãy không chen vào được câu nào, tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm. May mà hôm nay có gia đình bác cả, cậu chỉ cần mỉm cười đứng đây, ngoài việc chào hỏi thì hầu như không phải nói gì.

Không ngờ Thịnh Dã lại lượn qua lượn lại, tiến lên hai bước, xoay người đứng cạnh cậu.

Lâm Hướng Du sững sờ, tưởng anh có chuyện gì.

Không ngờ Thịnh Dã chỉ hỏi: "Hôm nay cậu mặc thế này hơi mỏng đấy, có lạnh không? Tôi có mang khăn quàng."

Lâm Hướng Du cúi đầu nhìn áo phao của mình, lại nhìn áo khoác của Thịnh Dã, bỗng thấy cảnh này có chút quen thuộc nhưng nghĩ mãi không ra: "Tôi không lạnh, áo này rất ấm. Anh mau vào ngồi đi, sắp khai tiệc rồi."

Thịnh Dã không muốn đi nhưng Lâm Hướng Du là chủ nhà, đứng đón khách là chuyện đương nhiên, anh đứng đây quả thật có hơi không hợp.

Nghĩ một chút, anh lấy ra một đôi găng tay lông mỏng, đưa cho cậu: "Chiều nay lạnh hơn buổi sáng, còn có gió. Nếu tay lạnh, cậu nhớ đeo vào."

Lo Lâm Hướng Du chê xấu, anh giải thích thêm: "Chiều nay lạnh đột ngột, không kịp ra ngoài mua, đây là đôi đẹp nhất trong siêu thị."

Lâm Hướng Du không phải chê xấu, chỉ là thật sự không thấy lạnh. Nhưng đã từ chối một lần, từ chối thêm lần nữa thì không hay, cuối cùng vẫn nhận lấy: "Cảm ơn."

Thấy cậu nhận, trái tim treo lơ lửng của Thịnh Dã cuối cùng cũng hạ xuống. Xem ra lời em gái anh vẫn có chút tác dụng.

Ba ngày trước, Thịnh Dã - người cả tháng mới liên lạc với em gái một lần, đột nhiên gọi cho cô vào nửa đêm.

"Anh nhớ em từng nói kiểu quần áo nào hợp với anh, gửi link cho anh."

Thịnh Lam vừa bắt máy đã nghe câu này, cái miệng há ra đủ nhét một quả trứng. Anh trai cô trúng tà rồi à?

Cô theo bản năng hỏi lại: "Lần trước anh đâu có thái độ này? Không phải anh nói áo ngụy trang năm mươi tệ cũng mặc được sao?"

Nói xong, cô đột nhiên tự hiểu ra, vẻ mặt đầy hóng hớt: " Không phải là thích ai rồi đấy chứ? Bắt đầu xòe đuôi công hả?"

Thịnh Dã không buồn để ý, trực tiếp cúp máy.

Mười giây sau, Thịnh Lam nhận được ba ngàn tệ, ghi chú là phí tư vấn.

Ba ngàn tệ! Trời sập rồi!

Cô nhanh tay nhận tiền, lạnh lùng đáp: [Đợi đó, mười phút, gửi cho anh mười link, tùy chọn.]

Cô nhận tiền làm việc, còn tặng kèm bí kíp theo đuổi người khác: [Anh à, theo đuổi người mà lạnh lùng thế là không được đâu. Phải quan tâm người ta, phải tinh tế vào. Trời lạnh tặng khăn quàng cổ, ăn Tết bắn pháo hoa, sinh nhật tặng vàng. Anh phải hành động đi!]

Thịnh Dã không trả lời nhưng đã ghi nhớ toàn bộ.

Thấy Lâm Hướng Du cứ cầm găng tay, nụ cười trên mặt Thịnh Dã chưa từng tắt, đi đứng còn có chút lâng lâng. Anh cũng không ngồi xuống, trực tiếp sang khu bếp giúp đầu bếp.

Lâm Hướng Du nhìn theo bóng lưng anh một cái, không nghĩ nhiều.

Gần tới giờ khai tiệc, khách đã đông, khay đồ ăn vơi đi một nửa, cậu phải nhanh tay bổ sung, ít quá nhìn không đẹp.

Khách đến đủ, món ăn lên bàn, Lâm Tuấn Đạt nói vài câu đơn giản nhờ mọi người chiếu cố rồi khai tiệc.

Lâm Hướng Du ngồi gần bà nội.

Thấy cậu bắt đầu múc cơm, Hà Tú Trúc hỏi:
"A Du, cháu nói với Minh Húc chưa?"

Lâm Hướng Du mím môi, nhỏ giọng đáp: "Cháu nói rồi ạ. Gần đây cậu ấy bận công việc, không đi được, nói cuối năm sẽ tới chơi."

Cậu với Mục Minh Húc quen nhau từ thời tiểu học. Khi đó bà nội còn sống cùng ba mẹ cậu, hồi nhỏ cậu chỉ có mỗi người bạn có thể qua lại nhà nhau.

Mục Minh Húc lại miệng ngọt, rất được người già yêu quý. Dù sau này ít gặp, Hà Tú Trúc vẫn nhớ rõ, thỉnh thoảng lại hỏi hai đứa còn liên lạc không.

Hà Tú Trúc miễn cưỡng yên tâm hơn. Bà luôn cho rằng một người không thể chỉ có một người bạn, lỡ cãi nhau sẽ rất cô đơn nhưng Lâm Hướng Du từ nhỏ đã có chính kiến, bà cũng không quản được nhiều.

Đột nhiên, bà nhìn thấy Thịnh Dã ngồi bên cạnh Lâm Hướng Du, mắt sáng lên, vỗ vỗ tay cậu: "May mà có A Dã, không thì hôm nay cháu ăn tiệc mà không có mống bạn nào, đáng thương lắm."

Lâm Hướng Du bị chọc cười. Sao lại liên quan tới đáng thương chứ?

"Bà nội yên tâm. Cháu lớn rồi, có nhiều bạn lắm."

Hà Tú Trúc không nói tin hay không, chỉ vỗ tay cậu thêm lần nữa rồi quay sang nói chuyện với người khác.

Thịnh Dã vẫn luôn nghe họ nói. Lúc này tìm được khe hở, anh dùng khuỷu tay khẽ chạm vào cánh tay Lâm Hướng Du, nghiêm túc nói: "Tôi không có lúc nào bận kiểu đó. Chỉ cần cậu gọi, tôi nhất định sẽ lập tức xuất hiện trước mặt cậu. Cậu đừng buồn."

Lâm Hướng Du thật sự bị hai người làm cho mơ hồ. Một người nói cậu đáng thương, một người nói cậu đừng buồn.

Cậu bắt đầu nghi ngờ chính mình, trong đầu cẩn thận lục lại cảm xúc vừa rồi.

Không, cậu không buồn.

Nếu là hồi tiểu học, không gặp được bạn bè, cậu chắc chắn sẽ buồn, nhưng bây giờ cậu là người trưởng thành rồi.

Cậu chỉ là... có một chút mất mát thôi. Rất nhỏ, giống như viên sỏi rơi xuống mặt hồ, gợn lên một vòng sóng, không cần gió thổi cũng tự tan đi.

Bà nội phát hiện còn bình thường nhưng vì sao Thịnh Dã cũng nhận ra? Anh là người tinh tế đến vậy sao?

Lâm Hướng Du ngẩng đầu nhìn Thịnh Dã, phát hiện thái độ của cậu giống hệt bà nội. Không nói tin hay không, nhưng bà nội nói xong còn quay đi, còn Thịnh Dã cứ nhìn chằm chằm cậu. Ánh mắt như muốn xuyên qua đôi mắt cậunh, trực tiếp chạm vào đáy lòng.

Lâm Hướng Du nhất thời không biết đối phó thế nào. Với cậu, cảm xúc nhỏ bé này hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Thấy môi Thịnh Dã mấp máy như muốn nói gì, cậu theo bản năng quay đầu đi. Ánh mắt rơi xuống bàn ăn, như tìm được cách giải vây, cậu đột nhiên đứng dậy, múc một bát canh gà đưa cho Thịnh Dã: "Uống canh đi. Nghe nói là đầu bếp riêng nấu, rất ngon."

Nói xong, cậu lại múc thêm cho bà nội mình với bà nội Thịnh Dã mỗi người một bát.

Thịnh Dã bưng bát canh, quả nhiên sự chú ý bị dời đi. Ở nhiều phương diện, anh có lòng hiếu thắng rất mạnh, ví dụ như lúc này.

Bát canh gà này trông không khác mấy so với canh anh hầm.

Vậy rốt cuộc đầu bếp đã nấu thế nào mà Lâm Hướng Du lại khen ngon?

Không được, anh phải học!